Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 10: Tránh hôn
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cận Nhiên vốn dĩ là người chẳng bao giờ chịu an phận thủ thường. Việc công khai ngỗ nghịch đối với hắn còn bình thường hơn cả công khai xu hướng tính dục của mình.
Từ năm mười sáu tuổi, ngay lần đầu gặp, Bùi Hành Ngộ đã biết hắn là kẻ điên rồ thích gây sự. Hắn dám một cước đá văng cửa phòng của Bộ trưởng Tác chiến Quân đoàn 7, rồi ngang nhiên gác chân lên bàn, coi trời bằng vung, khiến ba ruột tức đến nổ phổi.
Hắn cực kỳ phản đối cuộc hôn nhân do ba mình sắp đặt, và sau năm năm, sự chán ghét trong lòng vẫn không hề thay đổi.
Hắn tin rằng Bùi Hành Ngộ và Cận Thiệu Nguyên đang bắt tay nhau tính kế mình.
"Cận Nhiên, nếu sau này cậu không định ở lại Quân đoàn, nếu cậu đến đây chỉ vì muốn ly hôn với tôi, vậy hãy cứ thành thật sống ở Tử Vi Viên ba năm. Còn nếu cậu có chút nào đó mong muốn trở thành quân nhân, tôi hy vọng cậu đừng vì hận thù với tôi mà hủy hoại chính mình."
Cận Nhiên khẽ cau mày, "Đừng có đứng đấy mà đoán mò suy nghĩ của tôi."
Bùi Hành Ngộ không vì những lời thô tục của hắn mà nổi giận, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh như giếng cạn không gợn sóng. "Tôi không đoán mò suy nghĩ của cậu. Cậu học ở trường quân đội với thành tích tốt nghiệp xuất sắc như vậy, chắc hẳn không phải vì ghét bỏ ba mình."
Cận Nhiên hung hăng bóp chặt cổ Bùi Hành Ngộ, gần như khiến anh không thở nổi, hằn học nói: "Tôi cảnh cáo anh đừng có thăm dò tôi! Tôi vào trường quân đội chính là vì muốn ly hôn. Anh tốt nhất nên thức thời một chút, mau chóng cùng tôi đến Cục Dân chính Tinh tế làm thủ tục ly hôn, bằng không tôi sẽ giết anh!"
Bùi Hành Ngộ khó thở, nhưng không hề giãy giụa, chỉ nhàn nhạt nhìn vào đôi mắt xám bạc của hắn. Cận Nhiên bị anh nhìn đến phát phiền, càng dùng sức siết chặt khớp tay. "Có ly hôn hay không?"
Bùi Hành Ngộ trợn mắt, khó thở, khó khăn mấp máy môi, khẽ nói: "Không... ly."
Cận Nhiên bắt đầu cáu kỉnh, buông tay đẩy anh một cái. Hắn nhìn anh chống đỡ mép bàn, sắc mặt trắng bệch, ho khan dữ dội, đuôi mắt vì phản ứng sinh lý mà ướt át đỏ bừng.
Cận Nhiên bị giọt nước ẩm ướt nơi khóe mắt kia làm cho khó chịu không thôi. Hàng mi run rẩy cùng vệt đỏ đó thoạt nhìn vô cùng chói mắt. "Tôi bóp chết anh mà anh cũng không phản kháng. Mẹ nó, anh có bệnh hả? Chẳng phải anh đánh nhau giỏi lắm sao?"
Bùi Hành Ngộ thở chậm rãi, cụp mắt không nói, nhất thời mặc kệ dáng vẻ điên loạn của hắn.
Cận Nhiên nhìn anh, đột nhiên xông tới kéo anh về phía mình. Bùi Hành Ngộ vội vã quay đầu, một đôi môi ấm nóng cũng vừa lúc chạm lên vùng da sau cổ anh.
Cận Nhiên cố ý thăm dò, còn tưởng anh không biết né tránh. Bây giờ hắn mới hiểu, anh không tránh đánh, nhưng lại biết tránh hôn.
Làn da dưới môi trơn mịn mỏng manh, mang theo mùi hương thoang thoảng của Lan hoàng thảo. Dường như hắn còn cảm nhận được mạch đập nơi đó đang nảy lên.
Cận Nhiên nhịn không được mà cắn xuống, dùng răng nanh cọ cọ hai cái, khiến Bùi Hành Ngộ phải cau mày, nắm cổ tay đẩy vai hắn ra.
"Muốn đánh đúng không? Đánh xong rồi thì cút ra ngoài."
Lồng ngực Cận Nhiên như bị châm lửa, hắn đứng bật dậy khiến chiếc ghế ngã ngược ra sau. Đĩa bánh đậu vàng kia cũng rơi vỡ tung tóe, văng đầy trên mặt đất.
Bùi Hành Ngộ thở dài một hơi, rót một cốc nước làm trơn cổ họng khô khốc. Anh đưa tay sờ sờ cái gáy vừa bị hắn cắn cho đau nhói.
Độc Uyên rốt cuộc cũng được một lần quét dọn, hưng phấn phát ra tiếng vù vù, từng chút một dọn dẹp sạch sẽ những mảnh vụn bánh trên sàn.
Bùi Hành Ngộ không chịu được nữa, cau mày nói: "Độc Uyên, dọn dẹp sạch sẽ là được rồi, không cần lau đi lau lại nhiều lần như vậy. Cậu là người máy, không phải cây lau nhà."
Độc Uyên ủy khuất "ừm" một tiếng, "Vâng, Tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ không đành lòng liếc nhìn nó một cái, rồi bảo nó canh cửa, sau đó xoay người vào phòng nghỉ ngơi một lát.
***
Tống Tư Thâm là một cậu nhóc ít nói, ngoài giờ huấn luyện ra thì cậu ngủ cả ngày. Cậu được Bùi Hành Ngộ đánh giá rất cao, nhưng Cận Nhiên vì giận chó đánh mèo nên nhìn cậu nhóc liền cảm thấy có chút thần kinh.
Cận Nhiên thuận tay đưa một khối bánh hoa hồng trong túi cho cậu. "Ca ca thưởng cho mi."
Tống Tư Thâm không nhận, theo thói quen lãnh đạm, cậu không biết cách nói chuyện hay tiếp nhận thiện chí của người khác. "Đã bảo rồi, tôi không ăn mấy thứ bánh dành cho con gái."
"Thằng nhóc này." Cận Nhiên không nói gì, đặt tay lên mặt cậu. "Không ăn tôi sẽ đấm cậu."
Tống Tư Thâm mím môi, cắn một miếng bánh rồi nuốt xuống. Cận Nhiên hài lòng cười một tiếng. "Ăn đồ của ca ca rồi, phải giúp ca ca làm việc."
"?"
Cận Nhiên hỏi cậu: "Cậu có cảm thấy Bùi Tư lệnh và anh đây đặc biệt không xứng đôi vừa lứa, ly hôn là chuyện sớm muộn không?"
Tống Tư Thâm suy nghĩ một chút, "Ừm."
"Yo, nhóc cũng nhận ra anh ta không xứng với ca ca hả? Nói xem chỗ nào không xứng."
Tống Tư Thâm nói: "Anh không xứng với Bùi Tư lệnh."
Chân mày Cận Nhiên dựng ngược. "Ngứa đít! Tôi có chỗ nào không xứng với hắn? Lão tử dáng dấp cao ráo đẹp trai, thành tích tốt nghiệp đứng đầu trường quân đội, mi nói ông đây có chỗ nào không xứng với hắn!"
Tống Tư Thâm lẳng lặng uống sữa. "Bùi Tư lệnh nhìn còn đẹp hơn anh, thành tích tốt nghiệp 98.5, là chỉ huy tối cao của Tử Vi Viên. Anh có chỗ nào mà đòi xứng với ngài ấy?"
"...Chết tiệt!!"
***
Cùng ngày xuất phát, Bùi Hành Ngộ không muốn khua chiêng gõ trống, chỉ mang theo hai chiến hạm nhỏ, cùng với Trương Châu, Cận Nhiên và một tiểu đội hộ vệ đơn giản rời đi.
Mạnh Như Tiền đi đòi nợ kinh phí Liên Bang chưa trả. Lâm Khai Tuế liền dẫn người xếp thành hàng dài đi tiễn Bùi Hành Ngộ.
Tất cả thành viên Hạm đội Hắc Vân, trừ những người đang chấp hành nhiệm vụ, đều tập trung trên boong tàu, mang theo chiến hạm của riêng mình. Trong trời đêm đón gió lồng lộng, âm thanh phần phật của lá cờ khởi hành tựa như hàng vạn tiếng gào rít giận dữ.
Quân phục của Tử Vi Viên khác với quân phục màu xanh đậm của Tinh tế Liên Bang. Đó là màu đen, khi mặc lên người càng tôn lên dáng vẻ thẳng tắp thon dài, hoàn toàn hòa lẫn vào màn đêm tối đen như mực, khó mà nhận ra.
Cận Nhiên dựa vào lan can nhìn những binh sĩ Hắc Vân, trong lòng thầm nghĩ: Bùi Hành Ngộ với dáng dấp như thế, khoác lên bộ quân phục màu đen chắc chắn sẽ càng thêm trắng, lông mi vừa dài vừa cong. Không biết ai thiết kế ra kiểu quân trang này, đúng là có bệnh!
Cũng đâu phải cuộc thi sắc đẹp, thắt lưng thì nhỏ, chân dài như vậy, định phô ra cho ai xem!
Cận Nhiên khoanh tay ôm ngực, tư thế nghiêng người sang một bên, trái ngược hẳn với toàn thể binh sĩ. Trương Châu thấp giọng nhắc nhở: "Cận Nhiên, đứng thẳng người chút đi. Đây là nghi thức đưa tiễn chỉ huy của hạm đội, không nghiêm túc sẽ bị nói đấy."
Cận Nhiên "xì" một tiếng. "Có gì mà phải tiễn, cũng đâu phải sẽ không quay lại. Cái không khí này, ai không biết còn tưởng là Tư lệnh của các người xuất giá hay đưa tang đấy."
Bùi Hành Ngộ đứng cách đó không xa, nghe những lời này lập tức nhíu mày nhưng không nói gì. Trương Châu ngược lại hoảng sợ, vội vàng muốn che miệng hắn lại. "Ây, cậu đừng có nói bậy! Nhỡ Tư lệnh mà biết sẽ giam cậu lại phạt bây giờ. Hơn nữa, lời cậu vừa nói cũng quá xui xẻo rồi, mau ngậm miệng đi."
Cận Nhiên thoáng nở nụ cười. "Ngậm cái gì chứ, các người bây giờ vẫn còn mê tín..." Hắn còn chưa nói xong, một khẩu hiệu gọn gàng như tiếng sấm đã vang vọng khắp không gian tinh tế.
"Tử Vi Viên, không ngại sinh tử, đồng lòng một dạ, chết không lùi bước!"
Cận Nhiên nghiêng đầu nói: "Nhìn đi, chính các người đang bắt đầu tìm vận xui mà. Vẻ mặt Tư lệnh các người cứ như sắp chết vậy. Này, ai nghĩ ra cái khẩu hiệu kia thế? Có thù oán gì với Tử Vi Viên à?"
Bùi Tư lệnh tự mình quay đầu, lạnh lùng nói: "Là tôi. Cậu có ý kiến gì không?"
Cận Nhiên liếc một cái, cảm giác như toàn bộ ánh mắt ở đây đều đang chằm chằm nhìn vào mình. Cho dù lúc này hắn rất muốn làm Bùi Hành Ngộ bẽ mặt, nhưng vật trên ngón tay đã kiềm chế hắn, buộc hắn phải cưỡng ép dẹp bỏ ý tưởng này. Rất không tình nguyện, hắn đưa tay lên hành lễ. "Không có, Tư lệnh!"
"Không có thì đi thôi." Bùi Hành Ngộ bước về phía trước, đôi giày quân đội cứng chắc giẫm liên tiếp lên tấm kết nối gây ra tiếng vang thanh thúy. Cận Nhiên nhìn bóng lưng anh như tan vào bóng đêm, khẽ nghiến răng rồi đi vào theo.
Chiến hạm nhỏ này không có gì đặc biệt hơn những chiến hạm khác, ngoại trừ bảng điều khiển nhỏ hơn một chút. Phía trước vẫn là tia sáng lóe lên của đường an toàn. Không cần Bùi Hành Ngộ tự mình lái, nhưng anh vẫn đứng cạnh bàn điều khiển.
Cận Nhiên nhìn lướt qua, thấy trên tay Bùi Hành Ngộ là một dụng cụ đo lường trông giống như đồng hồ mặt trời. Các ký tự trên đó lấy mặt trời làm trung tâm, phát tán ánh sáng ra khắp vị trí của các thiên thể. Phạm vi không gian rất rộng, nếu dựa theo tỉ lệ bình thường, đại khái có thể bao phủ mấy trăm năm ánh sáng.
"Cận Nhiên."
"Chuyện gì?"
"Qua đây." Bùi Hành Ngộ hơi thiên vị hắn là cấp dưới, cúi đầu nói: "Đọc có hiểu không?"
"Nói thừa." Cận Nhiên hừ lạnh một tiếng. "Tôi tốt nghiệp với thành tích 97.3 đấy."
Bùi Hành Ngộ nói "Ừ". Trương Châu nhìn dáng vẻ tùy tiện bừa bãi của hắn, ở một bên nói: "Bùi Tư lệnh năm đó đạt 98.5, là thành tích kỷ lục của trường quân đội từ khi thành lập. Cậu chỉ có thể được coi là đứng thứ hai thôi."
Cận Nhiên quay đầu nghiến răng một tiếng. "Anh nói lắm thế!" Sau đó hắn thu hồi tầm mắt liếc nhìn cái dụng cụ. "Anh nhìn thước đo này làm gì, lại muốn vứt bỏ đồng đội chạy trốn một mình sao?"
Đầu ngón tay Bùi Hành Ngộ thoáng dừng. "Cậu nói cái gì?"
Cận Nhiên quay sang bên cạnh, xua tay nói: "Không có gì. Trước khi tới trạm trung chuyển đừng có gọi tôi, mệt mỏi."
Bùi Hành Ngộ nhìn hắn hai tay đút túi đi tới trước phòng riêng. Đợi cửa mở ra, hắn ung dung đi vào, chân này gác lên chân kia, hai tay đệm sau gáy bắt đầu ngủ.
"Tư lệnh, Cận Nhiên dường như không quá tôn trọng ngài? Trong tối ngoài sáng đối chọi gay gắt như vậy, có phải từng có hận thù gì với ngài hay không?" Ôn Dư đang ngồi trên ghế lái hỏi.
"Không phải, cậu ấy còn trẻ, ngỗ nghịch là chuyện bình thường. Sau này lớn lên sẽ khác thôi." Bùi Hành Ngộ nói xong, cúi đầu nhìn các thiên thể đang chạy xung quanh trong thước trắc tinh. Bên tai anh vẫn văng vẳng những lời chế nhạo mỉa mai của Cận Nhiên.
"Lại muốn vứt bỏ đồng đội, chạy trốn một mình."
Mọi người đều nói anh bỏ đồng đội chạy trốn một mình. Năm đó, anh là một thành viên của Thiên Kỷ. Chìa khóa năng lượng dự phòng của chiến hạm mất đi hiệu lực, dù chiến hạm có đủ năng lượng dự phòng nhưng không thể khởi động.
Anh mất đi quyền chỉ huy, không cách nào cưỡng chế điều khiển được chiến hạm. Hệ thống cũng không thể khởi động lại, từ trạng thái không hoạt động chuyển sang trạng thái đóng hoàn toàn, trực tiếp mất liên lạc với mặt đất.
Các vật thể không xác định liên tiếp tấn công thân tàu. Nguồn năng lượng trụ cột bị tiêu hao hết, đồng thời ngay cả mạng lưới không gian cũng bắt đầu bị xáo trộn. Bọn họ tứ bề khốn đốn, không thể thiết lập liên lạc với Tinh tế Liên Bang để yêu cầu trợ giúp, giống như một quả trứng gà bị ném vào không gian, không bị vỡ nát ở giây này thì cũng sẽ ở giây sau.
Ký ức cuối cùng còn sót lại với anh chỉ là tình cảnh chiến hạm bị nã pháo dữ dội đến mức bàn điều khiển hỏng bét rơi xuống mặt đất. Anh dự định đồng quy vu tận, nhưng thời điểm anh tỉnh lại lần nữa đã nằm trong bệnh viện quân y. Chuỗi sự việc trước khi Thiên Kỷ bạo nổ cũng hoàn toàn bị xóa mất.
Bùi Hành Ngộ cũng không xác định được rốt cuộc mình có phải là "kẻ phản bội" hay không.
Tinh tế Liên Bang giám thị anh, các Quân đoàn khác bài xích anh. Bùi Hành Ngộ chẳng quan tâm, nhưng anh muốn biết tung tích cuối cùng của Thiên Kỷ ở đâu, hoặc là nguyên nhân khiến nó bị đánh nổ là gì.
Bị tập kích không phải là điều ngạc nhiên. Quyền hạn của anh bị mất hiệu lực, chìa khóa năng lượng dự phòng cũng bị mất hiệu lực, thậm chí ngay cả tín hiệu liên lạc đều bị chặt đứt. Nhất định tất cả đều là giả.
Tinh tế Liên Bang cũng cảm thấy như vậy, có điều đối tượng họ hoài nghi vẫn chính là anh.
"Ôn Dư." Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, rồi nhìn qua đồng hồ trên tường nói: "Quá chậm, đẩy nhanh gia tốc công suất di chuyển lên mức ba đi."
Ôn Dư dừng một chút, ngoảnh lại liếc nhìn Cận Nhiên và Trương Châu. "Nhưng binh sĩ bình thường nếu ở mức hai đã có chút khó chịu rồi. Bọn họ liệu có sao không?"
Gia tốc lực đẩy của chiến hạm chính là tăng áp suất không khí bên trong tàu lên một mức nhất định. Áp lực như vậy sẽ khiến người ta cảm thấy tất cả lục phủ ngũ tạng đều như bị ép chặt vào nhau, thậm chí nội tạng, tứ chi cho đến cả linh hồn sẽ giống như bị nén ép nghiêm trọng.
Đơn giản mà nói, đó là loại áp lực khi lấy một đồng tiền xu nén ép một chiếc bánh bông lan đến mềm nhũn.
Bùi Hành Ngộ quay đầu nói: "Trương Châu, Cận Nhiên."
Trương Châu đứng dậy, nghiêm túc nghe lệnh.
"Trở về phòng của mình, đóng cửa đừng ra ngoài. Đến trạm trung chuyển tôi sẽ gọi." Bùi Hành Ngộ nói xong liền xoay người tiếp tục nói với Ôn Dư.
"Mặc thêm quần áo bảo hộ, chú ý an toàn."
Ôn Dư: "Vâng, Tư lệnh!"
Trương Châu quy củ đi vào phòng mình, thẳng tắp nằm đó y như an nghỉ dưới mồ. Cận Nhiên nhếch mép một cái ngồi dậy, chậm rãi quét mắt một vòng, thật sự không muốn an nghỉ dưới mồ như Trương Châu.
Hắn từ phòng đi ra còn chưa đứng vững, phi thuyền đột ngột tăng tốc. Quán tính bất ngờ xuất hiện kéo hắn một cái, khiến hắn ngã mạnh về sau.
"Mẹ nó!" Cận Nhiên đập đầu vào vách ngăn của phòng, đau tới choáng váng.
Bùi Hành Ngộ nghe thấy tiếng động, nhìn lại thì thấy Cận Nhiên mặt mày tái mét chống đỡ lên cửa phòng, thở gấp không ra hơi. Anh khẽ cau mày bước tới nắm lấy cánh tay hắn, cảm nhận được nhịp thở hổn hển không cách nào thông được, ngay cả gân xanh trên trán cũng đã nổi lên từng tầng.
"Cậu ổn không vậy?"
Khi còn học ở trường quân đội, Cận Nhiên đã trải qua tất cả những tình huống huấn luyện chống đỡ áp lực. Mọi người đều là người đầu tiên, ngay cả đào tạo bằng máy ly tâm cũng luôn có cường độ cao hơn người thường hẳn hai mức. Nhưng đây là lần đầu tiên công suất áp lực thình lình vọt lên tới mức hai, trực tiếp đè ép trái tim hắn như muốn phát nổ.
Hắn ngay cả một câu "Không sao" cũng không nói nên lời.
Bùi Hành Ngộ siết chặt cánh tay hắn kéo vào phòng. Dưới tác động của lực hấp dẫn không cân bằng, hai người ngã vào nhau, đầu Cận Nhiên đập lên xương quai xanh Bùi Hành Ngộ, khiến anh đau đớn hít một ngụm khí lạnh.
Đầu ngón tay của Cận Nhiên vô thức dùng sức chống lại áp lực, bóp lấy tay Bùi Hành Ngộ đến đỏ ửng. Bùi Hành Ngộ muốn đứng dậy đóng cửa phòng sinh thái để cắt đứt ảnh hưởng của lực nén, kết quả bị hắn kéo lại.
Cánh cửa đóng chặt, hai người đồng thời bị nhốt vào trong.