Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 9: Bà xã
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Gọi trưởng quan!"
***
Mỗi ngày trên tàu, Bùi Hành Ngộ đều chỉ mặc quân phục, phẳng phiu sạch sẽ không hề có một nếp nhăn. Ngay cả góc áo cho đến ống tay đều toát lên một khí chất cấm dục, khiến người khác không dám mạo phạm.
Chương trình học trong ba tháng đã kết thúc, mọi người trở về vị trí của mình. Bùi Hành Ngộ không thường xuyên tác chiến hay huấn luyện binh đoàn, quả thật hiếm khi cần đến một phó quan phụ tá như Cận Nhiên. Ngược lại, Cận Nhiên chẳng có gì làm, rảnh rỗi thì ngậm cỏ nằm phơi nắng.
"Cận Nhiên, đồ ăn cậu làm hôm qua ngon lắm á, hôm nay còn nữa không?" Hạ Tinh Lan trèo lên cái thang. Cậu ta là một phụ tá khác của Bùi Hành Ngộ, là Beta, dung mạo còn mềm mại hơn cả Omega, làn da trắng nõn mịn màng như trẻ con, đôi mắt đen láy to tròn. Thoạt nhìn, cậu ta với Tống Tư Thâm không lớn hơn nhau là mấy.
Hạ Tinh Lan bám chặt trèo lên, suýt chút nữa kéo ngã Cận Nhiên. May mắn thay, cả hai đều nhanh tay lẹ mắt bám kịp vào cột, tránh được cú ngã lăn.
"Suỵt!"
Hạ Tinh Lan thấy hắn cau mày bèn vội nói: "Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi."
Cận Nhiên cắn cỏ, trở mình đưa lưng về phía cậu ta: "Hết rồi."
"Hết rồi á?" Giọng Hạ Tinh Lan tràn đầy tiếc nuối. Nhưng không lâu sau cậu ta bỗng nói: "Ấy, cậu làm món đó cần những nguyên liệu gì thế? Lần này tôi cùng Bùi tư lệnh sắp đến trạm trung chuyển một chuyến. Tôi mua về rồi cậu làm nhé, được không Nhiên ca?"
Cận Nhiên quay người lại, suýt nữa ngã xuống: "Đi đâu cơ?"
Hạ Tinh Lan không nhận ra điều bất thường của hắn, vẫn tiếp tục nói: "Bùi tư lệnh mỗi lần đi trạm trung chuyển sẽ cùng Lạc tướng quân nói chuyện nửa tiếng. Tôi nhân cơ hội đi mua một ít nguyên liệu cho cậu làm..."
"Dừng lại đã. Cậu vừa nói 'trạm trung chuyển' là sao?"
"Bùi tư lệnh..." Hạ Tinh Lan bị ánh mắt hắn làm cho hoảng sợ, "Sao... làm sao vậy?"
"Chuyện từ khi nào?"
Hạ Tinh Lan nói: "Mới vừa rồi. Bởi vì Trung tá Lâm đi nghỉ phép chưa về, nên ngài ấy nói sẽ tự đi áp tải đống vũ khí quân bị kia. Cậu không biết hả?"
Cận Nhiên quả thực không hề hay biết. Bùi Hành Ngộ điều hắn làm phó quan phụ tá, nhưng sau đó căn bản chẳng bao giờ phái hắn đi công tác. Mẹ nó, cứ như nuôi nam sủng vậy!
"Bùi tư lệnh đích thân đưa cậu đi à?"
Hạ Tinh Lan vẻ mặt dễ thương nói: "Đúng vậy, có điều tôi theo Bùi tư lệnh tới trạm trung chuyển nhiều lần rồi. Anh ấy không thích gây chú ý, nên là chỉ mang theo một tiểu đội nhỏ bảo vệ rồi đi thôi."
Cận Nhiên xoay người nhảy xuống, nhổ cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng ra: "Cậu còn muốn ăn món bánh hóa hồng hôm qua không?"
Hạ Tinh Lan liên tục gật đầu.
Cận Nhiên hướng cậu ta ngoắc ngoắc ngón tay: "Đi, cậu giả bệnh với Bùi tư lệnh giúp tôi."
Hạ Tinh Lan lập tức lắc đầu: "Không, không được đâu. Bùi tư lệnh đáng sợ lắm, anh ấy nhất định sẽ phát hiện được tôi giả bộ. Đến lúc đó tôi sẽ chết rất thảm. Quên đi, tôi không ăn nữa."
Cận Nhiên nắm cổ áo quân phục xách gáy cậu ta lên, lạnh lùng nói: "Vậy thì tôi đánh cậu một trận, cậu sẽ xin phép dễ dàng hơn đúng không?"
Hạ Tinh Lan bị hắn làm cho sợ hết hồn: "Này này, đừng xúc động, buông tay buông tay."
Cận Nhiên thả lỏng ngón tay, hai tay đệm sau đầu, nằm dài trên ghế. Hạ Tinh Lan chỉnh lại cổ áo, trầm giọng hỏi hắn: "Cậu nhất định phải làm thế à? Cần gì tôi mua cho cậu là được, chẳng lẽ cậu cũng muốn đi chơi?"
Chơi bời gì chứ, hắn đi tìm cơ hội ly hôn!
Hạ Tinh Lan không hiểu sao hắn cứ nhất quyết muốn đi, nhưng cậu ta lại không dám nói dối Bùi Hành Ngộ. Cậu ta sẽ sợ hãi ngay khi định nói.
Hôm nay Bùi tư lệnh đích thân đến đây, cậu ta bị dọa đến run lẩy bẩy, lắp bắp: "Phi, phi, phi..."
"Làm sao?" Bùi Hành Ngộ nhướng mày.
"Bùi tư lệnh!" Hạ Tinh Lan đứng thẳng hành lễ.
"Bình thường quân nhu đều do Trung tá Lâm dẫn người đi lấy. Lần này cậu ta không có mặt, tôi sẽ tự mình đi một chuyến. Cậu và Trương Châu chuẩn bị hai chiến hạm hạng nhẹ rồi đi theo tôi. Dọc đường đi có thể không được yên ổn lắm, nên chuẩn bị nhiều năng lượng dự phòng một chút."
Hạ Tinh Lan nói: "Rõ!"
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm một lúc, hỏi cậu ta: "Tôi rất đáng sợ sao?"
Hạ Tinh Lan bất giác gật đầu, lại liên tục lắc đầu: "Ngài không đáng sợ!" Rồi lại lặng lẽ trong lòng bổ sung một câu: Ngài thực sự đáng sợ lắm đó.
Ngài liếc mắt một cái thôi là tôi đã chết khiếp, tưởng chừng mình đã phạm phải sai lầm tày trời, lúc đó tôi còn nghĩ mình sẽ bị lăng trì luôn rồi chứ.
Bùi Hành Ngộ nhìn sắc mặt cậu ta, một lát mới nói: "Sợ là tốt, có sợ mới không dám phạm sai lầm."
Hạ Tinh Lan rùng mình, ngẩng đầu lên lại vừa khéo bắt gặp cái nụ cười đầy "thân thiện" trên mặt Cận Nhiên. Lần thứ hai cậu ta run rẩy: "Làm gì... cậu định làm cái gì?"
Cận Nhiên mỉm cười đặt tay lên vai Hạ Tinh Lan, từ từ đưa lên cổ cậu ta rồi nói: "Nhớ nhé, cậu bị ốm, nghiêm trọng tới mức không thể đi hộ tống được, cần phải để Nhiên ca đi thay nha."
"Tôi không..."
Cận Nhiên nghiêm túc chỉ bảo cậu ta: "Tiểu Lan Lan, khi sửa chữa cơ giáp, việc bị cơ giáp làm thương gãy tay chân là chuyện bình thường. Cậu mới làm lần đầu nên không rõ lắm, đúng không nào?"
Hạ Tinh Lan lắng nghe những lời dọa dẫm lạnh buốt đó, còn có lực đạo của những ngón tay trên cổ mình. Nếu cậu ta không đồng ý thì sẽ bị hắn bóp chết: "Được, được rồi, tôi đồng ý với cậu! Vậy tôi xin nghỉ ốm với Bùi tư lệnh, nhưng nếu anh ấy không đồng ý, cậu cũng đừng đánh tôi đấy."
Cận Nhiên buông tay, lúc này hướng cậu ta mỉm cười chân thành: "Được thôi, chờ tôi trở về làm cho cậu một ít bánh đậu vàng."
"Có thật không?"
Cận Nhiên điềm nhiên nói dối, bởi hắn nghĩ, sau khi ly hôn, hắn sẽ không bao giờ quay lại chiến hạm này nữa, dù Bùi Hành Ngộ có khóc lóc cầu xin cũng vô ích.
**
Tối đó, Cận Nhiên làm một đĩa bánh đậu vàng, chống cằm nhìn Hạ Tinh Lan ăn suýt nữa thì nghẹn. Hắn hỏi cậu ta ăn có ngon không, Hạ Tinh Lan liên tục gật đầu, hỏi liệu lần sau còn có thể được ăn những món khác nữa không.
Cận Nhiên nói có.
Trong không gian tinh tế, với khoa học kỹ thuật hiện đại phát triển, phần lớn bọn họ đều ăn thức ăn nhanh dạng nén. Hiếm có loại bánh nào ngọt mềm thơm xốp như vậy. Hạ Tinh Lan quả thực cảm động đến rơi nước mắt.
Thật tình cậu ta không hề hay biết, mình chỉ là một con chuột bạch nhỏ mà thôi.
Cận Nhiên bưng một đĩa bánh khác chưa ai chạm vào đến phòng chỉ huy. Hắn không xin phép, mà trực tiếp đưa tay gõ cửa.
Người máy quét dọn Độc Uyên đi ra, vừa nhìn thấy Cận Nhiên đã lập tức "tích tích tích" báo động. Cận Nhiên ngồi xổm xuống, đặt bàn tay lên thân nó, đe dọa: "Còn kêu nữa, ta đập nát ngươi luôn đấy."
"Tích tích tích!" Độc Uyên phát ra âm thanh báo động chói tai, đèn đỏ nhấp nháy liên tục.
Cận Nhiên "Suỵt!" một tiếng, đặt đĩa bánh đậu vàng sang một bên, đè ngón tay lên vị trí trái tim của Độc Uyên. Tay kia không biết từ đâu lấy ra một cái mũi khoan nhỏ, cạy cạy hai cái lớp vỏ bạc bên ngoài, rồi đâm thẳng vào trung tâm vùng ngực người máy.
Độc Uyên yếu ớt phát ra tiếng "Cảnh báo...". Cận Nhiên dùng mũi khoan nhỏ gõ một cái vào trái tim nó, hỏi: "Còn kêu nữa không?"
Âm thanh của Độc Uyên càng trở nên yếu ớt: "Cảnh báo..."
Cận Nhiên nhặt miếng vỏ bạc rơi dưới đất lên lắp lại vị trí cũ, vỗ nhẹ vào "lưng" Độc Uyên, sau đó đặt đĩa bánh lên vai nó, ra lệnh: "Mang đi."
Một giây tiếp theo, giọng của Bùi Hành Ngộ từ bên trong vọng ra: "Cận Nhiên?"
Cận Nhiên nói: "Là tôi."
"Vào đi." Bùi Hành Ngộ vừa mới tắm xong, tóc còn ướt, chiếc áo sơ mi quân đội không cài cúc trên cùng, để lộ một mảng ngực.
Cận Nhiên lại "Suỵt!" một tiếng. Buổi tối mà ăn mặc thế này là muốn quyến rũ ai chứ? Ở trong quân đội lâu như vậy rồi mà da vẫn trắng nõn đến thế, nhất định là sống vô cùng sung sướng an nhàn, tay chân chẳng động vào một việc gì, chậc chậc.
Bùi Hành Ngộ để ý chiếc đĩa mà Độc Uyên đang mang theo: "Đó là cái gì vậy?"
Cận Nhiên ngồi xổm bưng đĩa bánh để lên bàn pha lê, nói: "Chẳng phải đã nói tôi là con cưng của anh sao? Không đến phục vụ anh thì tôi đến làm gì?"
Từ khi đến Tử Vi Viên, Bùi Hành Ngộ hầu như không ăn loại thức ăn này. Ngoài dịch dinh dưỡng, thuốc tiêm, thuốc viên, chỉ có thức ăn nhanh dạng nén, đơn giản tiện lợi.
"Cậu đến Tử Vi Viên không phải để làm bánh ngọt."
Cận Nhiên ngồi trên ghế trong phòng riêng của anh, gác chân lên bàn. Tay trái đeo bao tay màu đen, gõ gõ vào tay vịn ghế, rồi huýt sáo về phía anh.
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu. Trong phút chốc, anh cấp tốc lùi người về phía sau, nhưng lưỡi kiếm sắc bén đã kề sát cổ.
Cận Nhiên quay lưng rút thanh kiếm Bùi Hành Ngộ để trên giá đỡ đao. Động tác nhẹ nhàng, lưu loát, hoàn toàn vẫn giữ tư thế ngồi, nhưng lưỡi đao đã đặt sát yết hầu anh.
Nhất thời, không khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng. Lưỡi đao chỉ cách yết hầu anh nửa tấc.
Bùi Hành Ngộ thầm kinh ngạc. Cận Nhiên thậm chí không thèm nhìn mà vẫn có thể khống chế khoảng cách chuẩn xác đến mức ấy. Nếu vừa rồi hắn không kịp thu tay hoặc cố ý làm chậm động tác một chút, thì hiện tại cổ anh đã bị lưỡi kiếm xuyên thấu rồi.
"Phản ứng thật nhạy bén nha." Cận Nhiên thu hồi kiếm, dạo qua một vòng, cười với anh: "Ài, anh không chịu ly hôn với tôi, không sợ tôi sẽ giết anh sao?"
Bùi Hành Ngộ vẫn bình thản, vươn tay cầm một miếng bánh đậu vàng nhạt dưới ánh đèn. Cắn một miếng, bánh mềm mịn, ngọt nhẹ tan chảy. Kỹ năng nấu nướng của Cận Nhiên quả thực không tệ.
"Ăn ngon không?"
Bùi Hành Ngộ thoáng gật đầu: "Ừ."
Ánh mắt Cận Nhiên lướt qua vòng eo của Bùi Hành Ngộ. Thắt lưng không cài cúc, bị vạt áo sơ mi buông lỏng che khuất, để lộ đôi chân thẳng tắp thon dài. Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương của Lan Hoàng Thảo.
Vì vừa mới tắm xong, sắc mặt anh không hề tái nhợt, lông mi ướt át mềm mại. Cận Nhiên khó chịu đảo mắt, dứt khoát trở tay tra kiếm vào vỏ, tiện tay tạo ra một tiếng động lớn, rồi nói: "Đi đây."
Bùi Hành Ngộ ở phía sau gọi hắn: "Cận Nhiên."
"Sao?"
Bùi Hành Ngộ xoa xoa ngón tay, hỏi hắn: "Ngày hôm nay Tinh Lan qua đây nói với tôi cậu ta không khỏe, muốn làm phiền cậu thay cậu ta đi áp tải quân nhu, cậu đi được không?"
Cận Nhiên cười khẽ với vẻ bí ẩn: "Ài, trưởng quan, lời ngài nói còn có ẩn ý khác đấy. Ngài đang muốn hỏi tôi có chấp nhận không ấy hả?"
Bùi Hành Ngộ nói: "Hộ tống và áp tải quân nhu không phải nhiệm vụ đơn giản, nhiều khi phải đối phó với mọi tình huống khẩn cấp có thể xảy ra trên đường. Nếu cậu đụng phải hải tặc không gian, tính mạng cậu sẽ gặp nguy hiểm. Cậu đến Tử Vi Viên, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu. Nhỡ có chuyện gì, tôi không biết phải nói sao với phụ thân cậu..." Đang nói, Bùi Hành Ngộ chợt dừng lại, cảm thấy khóe môi mình bị chạm vào.
Cận Nhiên dùng ngón cái xoa xoa khóe môi anh, tiện thể chạm nhẹ vào vành tai anh trong thoáng chốc. Vết chai trên ngón tay hắn mang lại cảm giác vô cùng khác lạ.
Cận Nhiên đứng trước mặt anh, nghiêng người lại gần, hắn ngửi mùi hương nhẹ nhàng, khoan khoái như thấm vào từng thớ thịt của Lan Hoàng Thảo. Hắn trầm giọng nói: "Trưởng quan, tôi khuyên ngài lần sau đừng hỏi tôi những chuyện kiểu 'được hay không'. So với việc bị một Alpha mạnh mẽ đánh dấu, ngài nhịn xuống những lời này thì sẽ thoải mái hơn đấy."
Bùi Hành Ngộ hơi bất động.
Cận Nhiên thu tay lại đút vào túi quần, nhưng vẫn ngả người đè nhẹ lên Bùi Hành Ngộ, khẽ nhếch mép: "Anh có muốn thử cảm giác bị một Alpha cưỡng ép đánh dấu không? Bà xã."
"...Gọi trưởng quan." Bùi Hành Ngộ nói.