Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 12: Đánh Người
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Mày là cái thá gì mà dám nói Bùi Hành Ngộ có lỗi."
***
"Yo, chẳng phải người của Tử Vi Viên sao?"
Cận Nhiên đi ra tìm nước rửa mặt, không gian trong khoang tàu thực sự khiến hắn khó chịu, bức bối. Vốn định xin lỗi, ai ngờ lại nghe thấy một giọng điệu châm chọc đầy mỉa mai như thế này.
Cận Nhiên ngẩng đầu.
"Nhìn cái gì? Đụng phải người khác không biết xin lỗi hả?" Kẻ đi đầu mặc quân phục màu xanh thống nhất của Hoắc Nhĩ, trước ngực có một chiếc huân chương màu bạc, đó là chiến công đạt được trên chiến trường.
Cận Nhiên thấy đau đầu và buồn nôn, mất kiên nhẫn nói, "Xin lỗi, nhường đường một chút."
Người đàn ông không chịu buông tha, vươn tay cản hắn lại, "Hả? Chỉ thế xong là đi à? Tất cả binh lính của Tử Vi Viên đều không có quy củ như vậy sao? Đụng phải người khác rồi xin lỗi qua loa là xong sao?"
Cận Nhiên hỏi anh, "Anh muốn gì?"
Người đàn ông nghiêng đầu cười cợt, lập tức một người từ phía sau bước tới, lên tiếng một cách ngang ngược, "Cúi đầu xuống xin lỗi Trung tá Mạc Lỗ của chúng tôi, nói xin lỗi, biết chưa? Xin lỗi như thế nào, quy củ ra sao?"
Nơi này là trạm trung chuyển trong không gian vũ trụ, vô số phi thuyền, chiến hạm ở lại đây quá độ hoặc áp tải quân nhu tiếp viện, người của các Quân đoàn lớn cũng sẽ dừng chân ở đây một lúc.
Mạc Lỗ cùng đồng bọn nhướng mày nhìn Cận Nhiên, thấy sắc mặt hắn tái nhợt liền cố ý chặn đường, "Nói đi, nói xong tôi cho cậu đi."
Cận Nhiên lười biếng không muốn nói chuyện với bọn họ, đưa tay gạt người ra, "Tránh ra chỗ khác mà hóng mát đi."
Mấy tên cấp dưới lập tức vây quanh Cận Nhiên cả trước lẫn sau. Mạc Lỗ đứng phía sau hắn, nói, "Thuộc hạ của Bùi Hành Ngộ chỉ biết trốn chứ không biết chịu trách nhiệm ư? Ha ha ha đúng là trưởng quan thế nào thì thuộc hạ thế ấy, hèn nhát."
"Này, cậu có biết trưởng quan của mình là một kẻ hèn nhát hay không? Hắn đã bỏ rơi đồng đội của mình để chạy trốn đấy, bây giờ lại tiếp quản Tử Vi Viên. Mai sau không chừng cũng bỏ lại các cậu mà chạy đi thôi, liệu hắn có mang theo cậu không nhỉ?"
Cận Nhiên nhíu mày.
Mấy tên lính cùng nhau cười rộ lên, "Bùi Hành Ngộ là cái thứ trưởng quan gì chứ, quyền chỉ huy Tử Vi Viên mà hắn giành được căn bản không phải do nguyên soái ủy nhiệm, hắn chính là trộm lấy!"
"Một kẻ phản bội, ai dám giao quyền cho hắn, lỡ đâu hắn lại lâm trận bỏ chạy thì sao, ha ha ha."
Từng tiếng chế nhạo truyền vào tai, dần dần có không ít người vây quanh, nhưng đa số chỉ đứng ngoài xem trò vui, không có ý định can dự.
Bởi vì liên quan đến Bùi Hành Ngộ, người của Tử Vi Viên ở Hoắc Nhĩ bị đối xử khá tệ. Mấy người này cũng bởi vì thấy Cận Nhiên mặc trên người bộ quân phục đen độc nhất của Tử Vi Viên nên mới tới mở miệng muốn gây chuyện.
Cận Nhiên mới từ trong khoang tàu đi ra, áp lực từ chuyến đi vừa rồi khiến sắc mặt hắn trắng bệch, vừa nhìn đã biết là một trái hồng mềm (người dễ bắt nạt).
"Bùi Hành Ngộ cũng thật không biết xấu hổ, hắn xứng đáng là một kẻ tội đồ thiên cổ, vậy mà còn mặt mũi làm chỉ huy của Tử Vi Viên, không biết dùng thủ đoạn gì để leo lên được vị trí đó, nói không chừng..."
Cận Nhiên nhắm hai mắt, năm ngón tay siết chặt, muốn đánh chết đám người này, nhưng như vậy có lẽ Bùi Hành Ngộ sẽ lại cằn nhằn không thôi, thôi bỏ đi.
"Dáng dấp của Bùi Hành Ngộ trông cũng được đấy chứ, dù hắn có là một Alpha cũng .... chết tiệt!!!"
Cận Nhiên trong nháy mắt xoay người, hạ một cú đấm thẳng vào mặt tên kia khiến đầu hắn lệch hẳn sang một bên, nửa khuôn mặt tê liệt.
Mạc Lỗ phản ứng rất nhanh, tránh được cú đấm tiếp theo của Cận Nhiên, lập tức siết tay phản đòn, giáng một quyền lên gò má Cận Nhiên. Cận Nhiên cũng không tránh, mặc cho Mạc Lỗ ra tay, nhưng khi ra đòn tiếp theo thì cú đấm của hắn còn ác liệt hơn Mạc Lỗ nhiều!
Mạc Lỗ bị đạp ngã lăn trên mặt đất, chỉ thấy Cận Nhiên duỗi tay từ hông hắn lấy ra một con dao găm, rút lưỡi dao ra khỏi vỏ, mũi dao ghim ngay trước mũi Mạc Lỗ, cách nửa tấc.
Mạc Lỗ hoảng hốt đưa tay định giằng dao, lại bị Cận Nhiên nhấc đầu gối thụi một cái vào bụng, đau đến hít một ngụm khí lạnh.
Cận Nhiên cười gằn, "Mày là cái thá gì, dựa vào mày mà cũng xứng đáng nói hắn có lỗi ư?"
Mạc Lỗ nhìn con dao găm sắc bén có thể chém sắt như chém bùn ngay trước mặt, đó là thứ bảo bối tên này mua được ở chợ Quỷ. Một dao này đâm xuống thì xong đời rồi, lúc này hắn mới luống cuống, "Cậu đừng... Cậu đừng có xằng bậy."
"Xằng bậy?"
"Cậu bỏ dao... bỏ xuống." Mạc Lỗ quan sát lưỡi dao gần như muốn lác mắt, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp, không dám nhúc nhích, chỉ sợ chạm phải mũi dao kia.
Mấy tên lính muốn đi lên phía trước, lại bị Cận Nhiên quay đầu quét mắt nhìn qua, "Đến đây, chúng mày dám bước một bước là tao lập tức cắt cổ Trung tá của bọn mày, muốn bao nhiêu nhát?"
Người này không phải trái hồng mềm, đây mẹ nó là một thằng điên.
"Mày vừa nói Bùi Hành Ngộ cái gì, nhắc lại lần nữa." Cận Nhiên một tay đè ép hắn, đầu gối đè lên huân chương, một tay bóp cổ hắn, dùng dao găm vỗ vỗ lên mặt hắn.
Mạc Lỗ toát mồ hôi lạnh, "Tôi không có... chưa nói gì hắn cả."
"Mày nói Bùi Hành Ngộ là kẻ phản bội, bỏ rơi đồng đội chiến hữu chạy trốn, không biết xấu hổ, còn gì nữa?" Cận Nhiên nắm cổ áo quân phục của hắn, "Tao giúp mày nhớ lại, nhắc lại lần nữa xem nào."
"Tôi..." Mạc Lỗ quan sát kỹ khuôn mặt của Cận Nhiên, không đoán được hắn có ý muốn bảo vệ hay chế nhạo Bùi Hành Ngộ, thận trọng nói, "Chuyện của Bùi tư lệnh không phải việc tôi có thể xen vào, hết... hết rồi chứ?"
Cận Nhiên cười, "Nếu một lần nữa từ miệng mày nói ra ba chữ Bùi Hành Ngộ, tao liền giết mày, hiểu chưa?"
"Hiểu, hiểu hiểu." Mạc Lỗ muốn mắng tên điên này nhưng không dám phản bác, run rẩy nhìn Cận Nhiên. Lúc này ánh mắt hắn bỗng nhiên liếc thấy Bùi Hành Ngộ, lập tức nói, "Dù sao tôi cũng là Trung tá của Quân đoàn 11, cậu đánh tôi, nhục nhã tôi như vậy, không sợ trở về Hoắc Nhĩ sẽ bị xử phạt sao?"
Cận Nhiên cười khẩy, "Hoắc Nhĩ là cái thá gì, mày nghĩ nếu tao muốn giết mày thì Hoắc Nhĩ có cứu nổi mày không?"
Bùi Hành Ngộ chạy tới vừa lúc nghe được câu nói điên rồ này, trầm giọng quát lên, "Gây rối đủ chưa!"
Lưng Cận Nhiên cứng đờ, Mạc Lỗ lập tức thay đổi sắc mặt, đắc ý nhìn Cận Nhiên không hề sợ hãi, dùng âm thanh mà chỉ hai người mới nghe được, nói, "Bùi Hành Ngộ chính là loại không biết xấu hổ, tao cứ mắng hắn đấy, mày có bản lĩnh thì động vào tao thử xem."
Cận Nhiên nhếch khóe miệng, siết chặt con dao rồi giương lên, "Tao động tới mày thử xem? Thử thì thử." Nói rồi hung tợn đâm xuống mặt Mạc Lỗ.
Mạc Lỗ trừng to mắt, nhắm mắt nghiêng đầu theo bản năng, giọng nói của Bùi Hành Ngộ lạnh lùng và nghiêm nghị vang lên, "Cận Nhiên!"
Con dao găm lướt qua tai Mạc Lỗ cắm sâu xuống sàn của quảng trường trạm trung chuyển, sâu chừng hai tấc, có thể tưởng tượng được nếu nó thực sự được cắm vào mặt Mạc Lỗ thì hậu quả sẽ như thế nào.
Mạc Lỗ sợ đến run chân, thằng điên, Cận Nhiên là đồ điên!
Hắn lại dám ở trước mặt bao nhiêu người, thậm chí trước mặt trưởng quan của mình mà ra tay như thế với người của Quân đoàn 11!
Phản rồi!
Bùi Hành Ngộ sắc mặt khó coi, lạnh lùng nói, "Cận Nhiên, đứng lên!"
Cận Nhiên đứng dậy.
"Qua đây." Trên mặt Bùi Hành Ngộ đọng một tầng sương lạnh, có thể trực tiếp khiến người sống đông cứng, ánh mắt nhìn về phía hắn còn lạnh hơn trước. Cận Nhiên trong lòng vẫn còn một trận lửa giận chưa nguôi, quay đầu bỏ đi.
"Đứng lại!"
Mạc Lỗ được mấy người lính đỡ dậy, chống chân khó khăn đứng vững, hướng Bùi Hành Ngộ run giọng nói, "Bùi... Bùi tư lệnh, cấp dưới của anh không có quy củ, cứ thế mà cho đi được sao?"
Bùi Hành Ngộ vốn không thích người của Quân đoàn 11, nghe vậy liền quét mắt nhìn người này một cái, "Anh muốn gì?"
Mạc Lỗ nói, "Quân hàm tôi cao hơn cậu ta, huống hồ Quân đoàn 11 của tôi không thuộc Tử Vi Viên các người. Cậu ta dám mạo phạm tôi, chẳng lẽ ngài không nên cho tôi một lời giải thích sao? Hay là nói cấp dưới của Tử Vi Viên đều là những người không có quy củ, ngông cuồng đến vậy?"
Bùi Hành Ngộ liếc nhìn Cận Nhiên, thấy một bên mặt y đỏ bừng, nhìn lại Mạc Lỗ, "Cấp dưới của tôi không có quy củ thì tôi sẽ trừng phạt, nhưng anh cũng đánh người của tôi thì sao?"
Mạc Lỗ chỉ vết thương trên mặt, "Ai bị thương nặng hơn? Cậu ta lao tới đánh tôi mà không cần lý lẽ, vừa rồi còn dùng dao anh cũng nhìn thấy, nếu không phải tôi tránh nhanh thì hiện tại mẹ nó đã chết rồi! Anh không cho tôi một lời giải thích thì tôi liền báo cáo lên Hoắc Nhĩ, để Liên Bang Tinh Tế xử phạt Cận Nhiên."
Bùi Hành Ngộ không để ý tới người này, nhướng mày hỏi Cận Nhiên, "Vì sao đánh nhau?"
Cận Nhiên không lên tiếng.
Lẽ nào bảo hắn nói là vì bọn chó này mở miệng ra là chửi anh, tôi nghe thấy phiền nên mới đánh ư?
Bộ Ngu thấy bầu không khí căng thẳng liền vội vàng đứng ra hòa giải, "Ấy, ấy, đừng giương cung bạt kiếm như thế. Tôi thấy các anh ai cũng có người bị thương, tốt nhất nên lùi một bước, coi như nói lời xin lỗi, đừng tính toán gây phiền phức cho hai Quân đoàn thì hơn, cũng đừng để các Quân đoàn khác chế giễu nói trưởng quan chúng ta đi gây khó dễ với một thanh niên thì càng không hay."
Mạc Lỗ được nước mà không thèm xuống thang, lạnh giọng nói, "Đừng mơ, người của anh ra tay trước, hôm nay nếu không cho tôi một lời giải thích rõ ràng thì đừng hòng rời đi!"
Cận Nhiên vừa nghe, nhe răng cười, "Mày bị đánh còn chưa phục ư? Vừa rồi đáng lẽ không nên tha mới phải, mày chết rồi mới không thể mở miệng nói năng xằng bậy đổi trắng thay đen."
Bùi Hành Ngộ bị những lời ngông cuồng bất tuân này của hắn làm cho tức giận, chau mày, "Cận Nhiên!" Dừng lại một chút rồi hỏi, "Coi thường quân quy, một mình động thủ, còn đánh người có quân hàm cao hơn mình, có biết sai không?"
Cận Nhiên nghiêng đầu, hai tay đút vào túi quần, không có chút nghiêm túc cẩn trọng nào của quân nhân, ánh mắt bên trong con ngươi xám bạc cứ nhìn chằm chằm Mạc Lỗ, như đang tính toán làm sao để xé xác tên này.
"Không chịu nhận sai phải không?"
Đôi mắt Cận Nhiên cụp xuống, vẻ mặt tỏ vẻ nhận phạt nhưng không nhận sai.
Bộ Ngu thấy có quá nhiều người đang theo dõi nên không thể biện minh cho việc không trừng phạt Cận Nhiên. Bùi Hành Ngộ với Bộ trưởng tác chiến Liên Kính Phong của Quân đoàn 11 trước nay vốn không hợp nhau, nếu bị tên này báo cáo lên Hoắc Nhĩ thì sẽ là một trận phong ba.
Anh suy nghĩ một chút, hòa giải nói, "Bùi tư lệnh, Mạc Lỗ trung tá, như này đi, coi như nể mặt tôi. Cận Nhiên vừa mới tốt nghiệp, không hiểu quy củ lắm, cũng không nhận ra được thân phận của anh, nhất thời xảy ra xung đột là chuyện bình thường. Nghe tôi, phạt cậu ta trở về chịu một tháng huấn luyện cưỡng chế, mọi người liền nhắm mắt cho qua đi."
Bùi Hành Ngộ không có ý định phạt Cận Nhiên, thậm chí mặt mũi của Liên Kính Phong anh còn chẳng thèm để vào mắt, huống hồ Mạc Lỗ là cái thá gì.
Có điều trạm trung chuyển là nơi hỗn tạp, lại là nơi then chốt trong không gian vũ trụ, chỗ này quá lắm lời.
Anh không phạt Cận Nhiên một chút thì ngay giây tiếp theo, từ trạm trung chuyển cho tới Hoắc Nhĩ hay bất kỳ đâu trong không gian vũ trụ sẽ nói anh dung túng người của Tử Vi Viên, cấp dưới không có quy củ, đủ loại lời đồn.
Không còn cách nào khác ngoài việc đành ủy khuất Cận Nhiên.
Bùi Hành Ngộ lại nhìn Cận Nhiên, "Cậu có chấp nhận hình phạt không?"
Bộ Ngu lườm Cận Nhiên, vuốt cằm mỉm cười hòa giải, "Mau cảm ơn tư lệnh, nếu không cậu sẽ bị phạt đi dọn nhà vệ sinh đấy."
Cận Nhiên phớt lờ Bộ Ngu, quay đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, thoáng chốc lại cười với Bộ Ngu, cái đề xuất phạt hắn một tháng huấn luyện cưỡng chế này thế mà anh lại gật đầu đồng ý.
Cận Nhiên trong lòng như lửa đốt, vẫn chưa nguôi giận với lũ ngốc đang nhạo báng Bùi Hành Ngộ, liền thấy hai người kia sánh vai đi tới.
Nhìn thế nào cũng trông vô cùng thân thiết.
-----------
Tác giả:
Cận Nhiên đến là để cứu Bùi Hành Ngộ, không phải làm tổn thương anh ấy. Tôi cam đoan dùng mạng của Bùi tư lệnh làm chứng, hắn từ khi xuất hiện cho tới khi kết thúc, sẽ không trở thành vật cản đường hay kẻ kéo chân.
Một tiểu chó điên hung dữ, hành động theo trái tim nhưng y có ánh sáng ấm áp, ôm lấy Bùi Hành Ngộ từ trong bóng tối.
Một chút phúc lợi đây, một câu chuyện ngọt ngào thanh xuân vườn trường: 《Thiếu niên thần》
Kẻ học dốt nhưng sức chiến đấu cực đỉnh (thụ) x Học bá u ám, quỷ súc (công).
Thanh mai trúc mã, thầm mến hai chiều.
Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ quen biết nhau từ nhỏ đến lớn, vậy mà cả hai lại chẳng vừa mắt nhau.
Cận Nhiên thành tích vô cùng nổi trội, tính kỷ luật với bản thân đặc biệt cao, từ nhỏ đến lớn giành được vô số giải thưởng, tất cả đều vượt trên Bùi Hành Ngộ.
Ngược lại là Bùi Hành Ngộ, thành tích đánh lộn ẩu đả nát bét, là một học sinh cá biệt điển hình.
Bùi Hành Ngộ cảm thấy Cận Nhiên vẫn y như lúc nhỏ, nói rằng thi đại học xong sẽ tham gia vào đội nghiên cứu khoa học, anh và hắn mỗi người một ngả, cũng sẽ không còn gặp lại nhau.
Vào ngày kết thúc kỳ thi đại học, Cận Nhiên đè Bùi Hành Ngộ trên hành lang cầu thang trước sự cổ vũ của các bạn cùng lớp, mọi sự kiềm chế trước giờ đều hoàn toàn bay sạch, mang theo một thân đầy lệ khí điên cuồng cắn xé trên môi anh.
"Mười tám tuổi rồi đúng không?"
Bùi Hành Ngộ che miệng lại, "Cậu làm cái gì thế, muốn đánh nhau à? Cậu đánh cũng không lại tôi đâu."
Ánh mắt Cận Nhiên vẫn một mực quyến luyến đặt trên môi anh, "Vậy đánh cược xem anh có thắng được em không?"
"Đánh cược gì?"
"Cược em." Cận Nhiên sáp lại gần hơn nữa, ghé xuống tai anh, dùng âm thanh mà chỉ hai người mới nghe được, "Thua, làm người của anh."