Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 13: Bị tập kích
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tư lệnh, ngài không thể ở lại một mình!"
***
Cận Nhiên vốn đã kiêu ngạo khó bảo, dứt khoát từ chối: "Tôi không thèm nợ ân tình của anh, thà đi quét nhà vệ sinh còn hơn."
Bùi Hành Ngộ và Bộ Ngu đã cho hắn một con đường lui nhưng hắn không chịu, trong lòng cũng có chút tức giận, nói: "Nếu cậu không muốn thì lập tức quay về tàu, quay về Tử Vi Viên dọn nhà vệ sinh ba tháng!"
Cận Nhiên cúi đầu cười khẩy, sau đó ngẩng đầu chào nghiêm Bùi Hành Ngộ: "Tuân lệnh, chỉ huy!"
Bùi Hành Ngộ nhìn bóng lưng cao thẳng của hắn, việc phải nhận hình phạt quét nhà vệ sinh ngay tại trung tâm trạm trung chuyển trước mặt bao người như vậy, dù thế nào cũng là một sự sỉ nhục lớn.
Thế mà Cận Nhiên lại ngang bướng chấp nhận.
Mạc Lỗ cho rằng như vậy chưa đủ, quét nhà vệ sinh là xong sao? Chẳng lẽ không còn hình phạt nào nghiêm khắc hơn, vả lại khi về Tử Vi Viên thì hắn ta cũng không nhìn thấy được.
"Bùi tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ vừa mở miệng đã cắt ngang lời hắn ta, dùng ánh mắt lạnh như lưỡi dao hỏi: "Trung tá Mạc Lỗ, tôi đã trừng phạt người của mình rồi, vậy còn chuyện anh đánh người của tôi thì tính sao đây?"
Sắc mặt Mạc Lỗ cứng đờ: "Ý anh là gì?"
"Trung tá," Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, lạnh giọng nói: "Anh còn chưa đủ tư cách để nói chuyện với tôi, gọi Liên Kính Phong tới đây!"
Bộ Ngu đứng bên cạnh hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ, Bùi tư lệnh, khẩu khí của ngài cũng lớn quá rồi. Đừng nói đến việc có thật sự có thể gọi chỉ huy của Quân đoàn 11 tới đây hay không, cho dù là thật thì chuyện này cũng chưa đủ để Liên Kính Phong đích thân đến. Người cùng cấp bậc với ngài đại khái phải là tư lệnh Mai Phổ đầy nhiệt huyết kia kìa.
Mạc Lỗ nghe đến Liên Kính Phong thì có chút bối rối, nếu Bộ trưởng mà tới thì anh ta xong đời rồi, sắc mặt liền trắng bệch: "Chẳng qua chỉ là vài quyền đánh đấm mà thôi, anh đừng quá bao che khuyết điểm là được! Nếu... nếu đã phạt Cận Nhiên xong, chuyện này tôi cũng không so đo với mấy người nữa, về sau quản thuộc hạ cho tốt vào!"
Bùi Hành Ngộ nói: "Anh chắc chắn?"
Mạc Lỗ không cam lòng gật đầu: "Quên đi, là tôi xui xẻo."
Quân nhu đã được vận chuyển xong xuôi, Ôn Dư dùng hệ thống truyền tin báo cáo lại cho Bùi Hành Ngộ. Anh liếc nhìn Mạc Lỗ lần cuối rồi xoay người rời đi.
Bộ Ngu bước nhanh theo sau, nói: "Tôi thấy chuyện hôm nay Cận Nhiên quá nửa không cần chịu trách nhiệm. Cậu ta nói sẽ đi dọn nhà vệ sinh khẳng định là nói trong lúc tức giận, cậu vậy mà lại thực sự phạt cậu ta, cũng quá không nể mặt rồi."
Bùi Hành Ngộ nói: "Tôi hôm nay phạt Cận Nhiên không phải vì sợ Mạc Lỗ báo cáo, cũng không phải kiêng nể Quân đoàn nào, mà là vì cậu ta động thủ trước nên chuyện này phải phạt. Còn Liên Kính Phong là cái thá gì, cũng xứng đáng gây ảnh hưởng tới quyết định của tôi sao?"
Bộ Ngu trong lòng thầm nghĩ, tất nhiên là không xứng.
Toàn bộ Tinh tế Liên Bang vì lão nhân gia ngài mà đặc biệt thiết lập một tổ chức quản chế, ngày nào đó ngài có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào sẽ lập tức phong tỏa quyền hạn, còn có cả hàng loạt điều lệ trừng phạt khác.
Đãi ngộ như thế này của lão nhân gia ngài, trên dưới ba ngàn năm ánh sáng, tìm khắp từ Hoắc Nhĩ cho tới Tinh tế Thiên Lang cũng không có người thứ hai.
"Tư lệnh." Ôn Dư vừa thấy Bùi Hành Ngộ tới, lập tức chào hỏi: "Cận Nhiên làm sao vậy? Vẻ mặt này là do vừa xô xát đánh nhau đúng không?"
Bùi Hành Ngộ không trả lời, chỉ nói: "Trở về Tử Vi Viên."
Ôn Dư gật đầu: "Vâng."
Bộ Ngu đưa mắt liếc nhìn xung quanh không gian trong tàu, tìm một chỗ trống trong phòng để nằm. Anh cũng không rảnh rỗi đi thách thức bản thân với áp suất trong tàu, cứ ngủ một giấc là có thể đến Tử Vi Viên rồi.
Bùi Hành Ngộ đi tới đứng cạnh Ôn Dư, nhìn cậu khởi động cơ giáp, không biết đang suy nghĩ gì. Ôn Dư nghiêng đầu vừa lướt nhìn qua phòng tàu vừa nhìn Bùi tư lệnh, cứ luôn cảm thấy sắc mặt anh hiện tại rất khó coi.
Trương Châu còn không dám bước vào phòng, chỉ nói nhỏ: "Tư lệnh."
"Ừ?"
"Cận Nhiên... bởi vì bọn họ xúc phạm tới Tử Vi Viên chúng ta..." Trương Châu nhìn khuôn mặt Bùi Hành Ngộ, rụt cổ không dám nói tiếp.
Bùi Hành Ngộ nhìn lại cậu: "Còn gì nữa?"
"Ngoài ra, bọn họ còn nói ngài là kẻ phản bội của Liên Bang, bỏ lại đồng đội chạy trốn một mình, còn nói... quyền chỉ huy của ngài không phải là bổ nhiệm chính thức, đó là do... do ngài cướp đoạt, còn nói ngài rất nhiều thứ khó nghe... Cho nên Cận Nhiên mới đánh bọn họ, chuyện này không thể trách Cận Nhiên được, ngài cũng không thể trách phạt cậu ấy."
Trương Châu nhắm mắt nói một hơi, cẩn thận ti hí nhìn Bùi Hành Ngộ, thấy sắc mặt anh không chút biến hóa, trong lòng nhất thời bối rối.
"Ngài... ngài không tin sao?"
Bùi Hành Ngộ thậm chí còn không ngoảnh đầu nhìn căn phòng Cận Nhiên đang nằm, chỉ nói một cách bình tĩnh: "Nếu cậu không thể học được cách khống chế tâm tình, người khác nói một câu cậu liền giơ nắm đấm, vậy toàn bộ Hoắc Nhĩ có bao nhiêu người bàn tán về tôi, chẳng lẽ tôi phải lôi từng người một ra liều mạng sao?"
Trương Châu há miệng, đúng là như vậy, nhưng mà...
"Quyền chỉ huy tối cao có phải cướp hay không không quan trọng, hiện tại nó nằm trong tay tôi. Về phần Cận Nhiên bị xử phạt," Bùi Hành Ngộ nói, "Là do chính cậu ta yêu cầu."
Trương Châu mấp máy môi như còn muốn nói, Ôn Dư hướng anh nháy mắt ra hiệu: "Sắp tới điểm chuyển tiếp rồi, mau trở về phòng của cậu nằm đi, những việc khác đừng xen mồm vào."
Trương Châu gật đầu: "Được rồi."
Trương Châu trở về phòng, chỉ còn lại hai người, Ôn Dư mới nói: "Tư lệnh, ngài phạt Cận Nhiên không phải bởi vì cậu ta động thủ đánh người đúng chứ?"
Bùi Hành Ngộ "Ừ" một tiếng, không định nói tiếp, nhìn khắp tuyến đường bay của con tàu trong dải ngân hà. Ánh sáng lóe lên nhấp nháy báo hiệu sắp tiến vào điểm chuyển tiếp, cơ giáp đột nhiên "ong" một tiếng dài, sắc bén đến đinh tai nhức óc.
Nguy hiểm đang đến gần!
Hình ảnh thực sự của đối phương không hề lộ ra trên mạng lưới tinh thần giám sát bên ngoài, chỉ có hai đèn tín hiệu nhấp nháy trong không gian tối tăm, giống như một con quái vật ẩn nấp trong đêm đen.
Ôn Dư điều khiển chiến hạm tránh thoát khỏi sóng âm của bom nhiệt hạch, cười gằn nói: "Muốn đánh lén Tử Vi Viên, cũng không thèm hỏi thăm xem ai đang ở trên tàu, đúng là muốn chết."
Bùi Hành Ngộ lại nghĩ, những người này có lẽ biết anh đang ở trên tàu nên mới đợi sẵn để giết anh.
Ôn Dư kỳ lạ hỏi: "Tư lệnh, tại sao bọn chúng lại nổ súng ở đây? Chỗ này còn chưa vượt qua điểm chuyển tiếp, ở đây có trạm không gian của Hoắc Nhĩ, những tên hải tặc này không sợ làm náo động tới Liên Bang sao?"
Hải tặc không gian, ngoài những tên từng bị Bùi Hành Ngộ tiêu diệt, còn có rất nhiều hải tặc khác muốn lấy mạng anh.
"Đừng khinh địch, vừa rồi sóng âm của bom nhiệt hạch chẳng qua là một chiêu nghi binh." Bùi Hành Ngộ nói, bấm máy truyền tin, gạt còi báo động ở bên tay Ôn Dư lại bị năng lượng của vũ khí chùm hạt phong tỏa. Âm thanh sắc bén vang lên: "Chu Bân!"
Một giây kế tiếp, âm thanh báo động thông qua máy truyền tin vang lên trong tàu hộ tống. Máy truyền tin inh ỏi kêu khiến da đầu người ta tê dại. Tiếng hạm trưởng tàu hộ tống Chu Bân truyền đến, tạp âm lẫn lộn khiến anh phải hét to làm cho âm thanh càng không rõ: "Tư lệnh! Hệ thống phản đại đạo tên lửa và chống nhiễu của chúng ta bị can thiệp rồi!"
Đột nhiên, thân tàu bị năng lượng chùm hạt áp đảo quét qua, lắc lư chao đảo trong phút chốc.
Bùi Hành Ngộ chống tay xuống mép bàn ổn định thăng bằng, Ôn Dư cố hết sức điều khiển cơ giáp né đòn tiếp theo. Chiến hạm chật vật không thể chống đỡ nổi thêm một kích nào nữa.
Năng lượng chùm hạt có thể chuẩn xác đả kích, xác định phạm vi gây ra sát thương lớn nhất, nào có thể sử dụng đơn giản như vậy. Năng lượng chùm hạt nhất định phải được gia tốc đến tốc độ ánh sáng mới có khả năng biến thành một vũ khí để dùng, khi bắn vào không gian có thể bị hòa tan đồng thời tiêu diệt mục tiêu.
Lực công kích mạnh đến nỗi có thể phát sinh từ trường thứ cấp, phá hủy hoàn toàn mục tiêu.
Đối phương đã sử dụng năng lượng chùm hạt, chính là không có ý định giữ mạng bọn họ!
Ôn Dư cả người toát mồ hôi lạnh, lông tơ sau gáy đều dựng đứng cả lên.
Cơ giáp của bọn họ chỉ dùng để chuyên chở quân nhu, nếu muốn phản kích vẫn phải phụ thuộc vào chiến hạm đằng sau. Kết quả là hệ thống chống nhiễu bị khóa, hệ thống theo dõi cũng bị nhiễu động bởi năng lượng của đối phương.
Bọn chúng dùng năng lượng chùm hạt nhưng không xuất hiện, cứ điên cuồng bắn phá. Tuy rằng ban đầu Ôn Dư đã thiết lập lưới phòng ngự nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì tấm lưới đó cũng bị phá vỡ!
Bộ Ngu và Trương Châu cũng giật mình vì những cú va chạm dữ dội, vội vàng mở cửa phòng, hỏi: "Tư lệnh, xảy ra chuyện gì vậy?"
Bùi Hành Ngộ không có tâm trí trả lời. Cơ giáp trong lưới phòng ngự vẫn đang điên cuồng chấn động. Anh vừa rồi từ hệ thống phản theo dõi ngoại trừ cảnh báo thứ sóng âm từ bom nhiệt hạch kia thì không còn nhận ra được dao động nào khác.
Anh nghiêng đầu hỏi Ôn Dư: "Các cậu đang dùng loại hệ thống nào?"
Ôn Dư không rõ vì sao anh đột nhiên hỏi như vậy: "Hệ thống của Tinh tế Liên Bang ạ, bởi vì lúc trước phòng trường hợp có thể làm thủ tục chuyển tiếp cho nên đã chuyển trở về hệ thống của Liên Bang."
"Hệ thống phản theo dõi của Hoắc Nhĩ chỉ là vật trang trí, ai bảo cậu dùng nó? Đổi lại thành hệ thống của Tử Vi Viên cho tôi." Nói rồi ra lệnh cho chiến hạm hộ tống bên kia: "Chu Bân, cậu cũng đổi lại đi."
Đó là hệ thống được phát triển bởi chính Mạnh Như Tiền, tuy không được người của Hoắc Nhĩ công nhận nhưng vô cùng hữu dụng.
Chu Bân nghe giọng nói phát ra từ máy truyền tin xen lẫn tạp âm, nói: "Nhưng nếu bây giờ đổi thì phải tắt hệ thống, có thể sẽ lập tức bị bắn hạ, đến lúc đó..."
Bùi Hành Ngộ nhấc máy truyền tin, cáu kỉnh ngắt ngang: "Đổi!"
Mệnh lệnh được truyền đạt, máy truyền tin liền rơi vào im lặng. Mạng lưới tinh thần sau một giây cũng mất đi tác dụng. Trái tim Ôn Dư nhảy lên tận cuống họng, nếu bây giờ bị đánh trúng thì xong rồi!
Hệ thống truyền tin lại lần nữa sáng lên, trên bảng điều khiển của hệ thống chằng chịt hàng loạt các vũ khí hạt năng lượng bao quanh, giống như tất thảy sao băng tung tóe vồ vập lao đến bám theo đuôi bọn họ.
Hai tay Ôn Dư run rẩy, nghiến răng nghiến lợi ổn định thần kinh. Vừa định làm thao tác thì đột nhiên một âm thanh thình lình chen vào: "Này, đừng dùng tia Phasers nữa, dùng pháo ion đi."
Ôn Dư quay đầu lại thấy Cận Nhiên không biết từ lúc nào đã đi ra, khoanh tay trước ngực dựa vào cửa cabin, vẻ mặt có vẻ không đáng tin cho lắm. Lại nhìn Bùi Hành Ngộ, chỉ thấy anh gật đầu: "Ừ."
Pháo ion tuy không có khả năng thu và hồi năng lượng như tia Phasers, nhưng lúc này bọn họ không còn nhiều thời gian để suy nghĩ nữa.
Pháo ion từ đạn đạo bắn ra, vô thanh vô tức va chạm với tên lửa đối phương rồi âm thầm nổ ra một ngọn lửa cực lớn. Tia lửa phảng phất như rơi xuống trước mặt khiến lồng ngực và thần kinh Ôn Dư đau nhói.
Lúc này hệ thống của tàu hộ vệ, dưới tình trạng đang bị oanh tạc đến mức gần như bị phá hủy, cũng đã được điều chỉnh lại. Hào quang rực rỡ bất khuất, trong nháy mắt từng phát đạn đạo phóng ra hướng về phía đối phương bắt đầu phản kích.
Ôn Dư còn chưa kịp thả lỏng hơi thở, liền thấy trên mạng lưới giám sát xuất hiện đường nét của chiến hạm phía đối diện kia. Đó căn bản không phải là một cơ giáp hạng trung mà chiến hạm của bọn họ có thể so được, tư thái và điệu bộ của nó cơ hồ muốn nghiền nát mọi thứ.
Thân tàu phát ra tiếng chuông báo động gần như xé toạc không gian. Ít nhất hàng chục tên lửa đạn đạo tập trung quanh con tàu này, giờ đây chúng có thể sẵn sàng bắn ra hàng trăm khẩu pháo ion cùng một lúc. Nếu bọn họ muốn sống, chỉ còn cách thu nhỏ ngay lập tức mười nghìn lần mới có thể né tránh.
Nhưng bọn họ không thể làm vậy, ngay cả khi có pháo, bọn họ cũng không thể bắn ra một phát liền một lúc, càng không thể thu nhỏ lại mười nghìn lần.
Trong đầu Ôn Dư hiện lên hai chữ: Thôi toi rồi.
Bùi Hành Ngộ xoay người trong nháy mắt, nói: "Cận Nhiên."
"Gì?"
"Lát nữa tôi sẽ tìm cơ hội đáp lên tàu hộ tống chỉ huy yểm trợ. Cậu mang theo trưởng quan Bộ Ngu, nhân lúc thích hợp trở về Tử Vi Viên." Bùi Hành Ngộ nhìn vào mắt hắn, dừng một chút rồi hỏi: "Tôi có thể tín nhiệm cậu, đúng không?"
Cận Nhiên ngẩng đầu: "Tự anh đi mà đưa anh ta về."
Bùi Hành Ngộ nói: "Đây là quân lệnh, mang Bộ Ngu trở về Tử Vi Viên, bảo đảm an toàn cho anh ta!"
"Tư lệnh, ngài không thể ở lại một mình!" Trương Châu sợ hãi kêu lên.
Cận Nhiên ngược lại không có phản ứng lớn như vậy.
Bùi Hành Ngộ sẽ không vì một ít quân nhu mà rời khỏi Tử Vi Viên, cho nên chuyến này đích thân tới trạm trung chuyển khẳng định là đến đón Bộ Ngu. Hiện tại dưới tình huống này còn lệnh cho y bảo vệ Bộ Ngu an toàn quay về Tử Vi Viên, vậy chắc chắn người này có thứ quan trọng mà Bùi Hành Ngộ cần.
"Mang Bộ Ngu đi, anh ta có thể phá giải..." Bùi Hành Ngộ vừa mở miệng, nửa câu còn lại chợt bị bộ đàm của Chu Bân cắt ngang: "Tư lệnh, thân tàu đã nối thành công! Xin ngài mau chóng đi qua!"
Bùi Hành Ngộ dừng một giây, nhường đường, nói: "Cận Nhiên, an toàn của Bộ Ngu rất trọng yếu. Chỉ cần cậu đưa anh ta về Tử Vi Viên, điều kiện gì của cậu tôi cũng..."
"Vì tên đó..." Cận Nhiên nghiêng đầu liếc nhìn Bộ Ngu đang mê man nhìn qua đây: "Anh ta đối với anh quan trọng như vậy thì tự mình đưa về đi."
Bùi Hành Ngộ do dự chốc lát. Bộ Ngu là người có khả năng bẻ được chip mã hóa nhất, còn có cơ giáp cổ của Quân đoàn 11 cũng phải dựa vào anh ta, còn có Yên Yên.
Chỉ trong tích tắc.
"Vài cái cơ giáp cỡ trung thôi mà, không có việc gì. Chỉ có tôi ở lại mọi người mới có hi vọng sống." Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, còn nói: "Ngộ nhỡ tôi... cậu phải bảo vệ tốt Bộ Ngu, chuyện Thiên Kỷ..."
Cận Nhiên kéo trang phục phòng hộ mặc vào trong hai ba cái, đội mũ và đeo găng tay màu đen, bước tới cửa xác định tròng mắt. Ngay khi cánh cửa mở ra, một luồng áp suất lớn ào ạt đập vào trong phòng tàu.
"Đi đây."
Cận Nhiên khoát tay ra sau, sau đó nhún người bật lên. Áo phòng hộ màu trắng trong đêm đen giống như một con hồ điệp yếu ớt, lơ là một chút sẽ bị vực thẳm bên dưới chân nuốt lấy.
"Cận Nhiên!"