Chương 22: Pheromone

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cận Nhiên: "Làm người hay không, phải xem vào biểu hiện của Bùi tư lệnh."
***
"Ừ." Bùi Hành Ngộ đi được vài bước thì quay đầu lại nói, "Về sau không được phép nấu ăn ở đây nữa, cuối hạm đội có một khoang tàu bỏ trống, sau này muốn nấu cái gì thì đến đó đi."
"Ồ."
Khi Bùi Hành Ngộ bước ra khỏi bộ phận hậu cần, tình cờ gặp Trần Tu đang ôm một chồng quần áo lớn trên tay. Chiếc áo khoác quân phục màu đen xếp trên cùng còn thoang thoảng mùi Bạch xạ hương.
"Trần Tu."
Trần Tu dừng lại, bởi vì đằng trước tay không thể giơ lên, gót chân vừa chạm đất liền đứng thẳng người, "Tư lệnh."
Bùi Hành Ngộ nhìn chiếc áo khoác xếp trên cùng, khẽ siết chặt ngón tay, ngừng lại một lát rồi nói, "Tôi sẽ mang số quần áo này giúp cậu, cậu đi gọi... Lâm Khai Tuế đến phòng chỉ huy chờ tôi."
Trần Tu hơi chần chừ, "Tôi sẽ gọi Lâm đội trưởng trước, sau đó quay lại mang quần áo đi giặt là được ạ."
Giọng Bùi Hành Ngộ lạnh nhạt, "Tôi tiện đường."
Trần Tu rùng mình một cái, ngoan ngoãn đưa chồng quần áo cho Bùi Hành Ngộ, "Vậy... làm phiền tư lệnh rồi."
Bùi Hành Ngộ tiếp nhận chồng quần áo, không mang chúng đến bộ phận hậu cần để giặt, mà quay về tàu chỉ huy, gọi Độc Uyên mang đi, sau đó tự mình vào phòng riêng.
Anh thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống ghế, đầu óc choáng váng, gần như không đứng vững, hơi thở trong lồng ngực cứ loạn nhịp một cách khó chịu. Chiếc áo khoác quân phục kia đặt trên bàn của anh như đang giương nanh múa vuốt, dụ dỗ anh vươn tay ôm lấy nó vào lòng.
Bùi Hành Ngộ ngồi trên ghế chống tay lên thành bàn, hai mắt gần như đỏ ngầu, không cách nào ngăn được từng đợt hương Lan hoàng thảo lan tỏa như thủy triều dâng.
Nếu như thuốc ức chế đã không còn tác dụng nữa, vậy chỉ còn cách cuối cùng này.
Cận Nhiên bây giờ vẫn chưa biết anh là Omega, anh cần phải dùng tiểu tiết thật cẩn thận dụ dỗ Cận Nhiên vô tình đánh dấu lên anh mà không bị phát hiện, cho nên lấy lý do khai thông pheromone cho hắn, thực chất anh muốn nhân cơ hội lấy một ít pheromone cho mình.
Bùi Hành Ngộ cuối cùng không chịu nổi, đầu ngón tay run rẩy nắm lấy áo khoác của Cận Nhiên, ôm chặt nó vào lòng, cắn răng kiềm chế bản năng rạo rực khao khát pheromone của Cận Nhiên, áp vầng trán đẫm mồ hôi cọ cọ mấy cái vào bộ quân phục thấm đẫm mùi Bạch xạ hương.
Không đủ.
Hoàn toàn không đủ.
Bùi Hành Ngộ cởi hai cúc áo sau gáy, dùng áo khoác của Cận Nhiên cọ xát hết lần này đến lần khác như muốn rách da, nhưng vẫn không đủ, pheromone lưu lại trên quân phục quá ít, hoàn toàn không đủ.
Bùi Hành Ngộ cáu kỉnh ném bộ quân phục cao cấp đi, cắn môi kìm nén sự run rẩy kịch liệt, khóe mắt sớm đã đỏ bừng, suýt nữa không kìm được mà rơi nước mắt.
Cận Nhiên... Cận Nhiên.
Bùi Hành Ngộ không kìm được thốt ra hai chữ này, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến anh gần như không chịu nổi, bản năng mách bảo ra lệnh cho anh đuổi theo luồng Bạch xạ hương nồng đậm, mãnh liệt kia.
Quân phục rơi trên mặt đất, Bùi Hành Ngộ rũ mi, đẩy từng giọt nước mắt ẩm ướt về đuôi mắt, vươn tay nắm lấy tấm áo khoác màu đen, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nõn, chỉ muốn xé nát.
**
Buổi chiều, Mạnh Như Tiền đến tìm Bùi Hành Ngộ, thấy anh vẫn ngồi sau chiếc bàn pha lê như thường lệ, cẩn thận ngửi ngửi vài cái, xác nhận trong không khí không có pheromone của Omega mới thở phào nhẹ nhõm.
Buổi sáng lúc y đến tìm Bùi Hành Ngộ, vừa nghe nói anh đi tìm Cận Nhiên liền lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành. Lúc đến nơi, vừa khéo đập vào mắt chính là cảnh Cận Nhiên đút miếng củ cải vào miệng anh, y trực tiếp choáng váng, trở về phòng mình nằm suy nghĩ suốt buổi trưa.
Đút củ cải.
Cận Nhiên là một tên điên, phá hủy trạm vũ trụ, cướp tàu hải tặc, rồi giết ngược lại bọn chúng thì thôi đi, hắn còn điều gì mà không dám làm nữa chứ.
Y cảm thấy không có, ngay cả Bùi tư lệnh hắn cũng dám động vào rồi.
Mạnh Như Tiền tự dọa mình đến nỗi mặt mũi trắng bệch, ngay khi vừa nghe tin Bùi tư lệnh trở về tàu chỉ huy liền vội vàng đến tìm.
"Cậu không khỏe à?" Bùi Hành Ngộ thấy sắc mặt tái nhợt của Mạnh Như Tiền, lông mày không khỏi nhíu lại.
Mạnh Như Tiền nào dám nói sự thật, nuốt nước miếng rồi đặt văn kiện lên bàn, đánh giá nét mặt anh, rồi nói, "Tân binh trên chiến hạm nhập học được khoảng bốn tháng, lúc bắt đầu tôi còn tưởng cả đám chỉ là cỏ rơm, không ngờ vẫn còn có đầu óc, huấn luyện một chút liền lộ ra chút tiền đồ rồi."
Bùi Hành Ngộ lật xem báo cáo của họ ở các chuyên ngành, lát sau gật đầu, "Tương đối ổn, Tống Tư Thâm thiên phú rất cao, cần cẩn thận bồi dưỡng thật tốt."
"Nhưng cậu nhóc vẫn chưa phân hóa, nếu như tương lai trở thành Omega thì phải làm sao? Chẳng phải là..." Giọng Mạnh Như Tiền chợt dừng lại, nhanh chóng nhận ra lời mình vừa nói, thấy khuôn mặt bất biến của Bùi Hành Ngộ mới nhẹ nhõm thở ra, rồi nói, "Cậu nhóc rất khắc khổ, chăm chỉ, so với người khác lúc nào cũng bỏ ra nhiều thời gian hơn để luyện tập mỗi ngày, còn cùng Cận Nhiên đối luyện trong phòng giả lập."
"Cận Nhiên?"
Mạnh Như Tiền gật đầu, "Ừ, có điều tư lệnh ngài khoan hẵng nói, Cận Nhiên quả thực thiên tư không giới hạn, tôi vốn cảm thấy Tống Tư Thâm đã rất ưu tú nhưng so với Cận Nhiên thì vẫn còn thua xa lắm. Đương nhiên không thể bỏ qua chuyện Cận Nhiên liều lĩnh, lưu manh, người bình thường làm sao có thể có chung suy nghĩ với người điên cho được."
Đầu ngón tay Bùi Hành Ngộ chạm nhẹ vào tên Cận Nhiên trên báo cáo, khẽ gõ hai cái, theo lý mà nói, Cận Nhiên đích thị không có tư cách sử dụng phòng giả lập để luyện tập, là anh đã để lại quyền hạn cho hắn.
Mạnh Như Tiền không biết anh đang nghĩ gì nên cố gắng nói tiếp, "Lạc Tân Dương và Chung Quản giống như hai cái máy nói chuyện ba hoa, thật khiến tôi phiền chết đi được, ngày nào cũng cãi vã khiến tôi đau hết cả đầu."
Bùi Hành Ngộ nghe y nói xong, khẽ cười, "Cậu không phải lúc nào cũng chê bai Tử Vi Viên quá im ắng hay sao? Cho nên tôi mới cử hai người đó đến để giải tỏa sự nhàm chán cho cậu còn gì."
"Đừng, tôi đây cũng hết chán rồi. Nếu cứ để bọn họ ngày ngày cãi nhau thì tai tôi cũng hết chịu nổi, tôi có cảm giác mình với thầy chủ nhiệm tiểu học ở Hoắc Nhĩ chẳng khác nhau là bao, gõ bàn bắt đám nhóc con đó đừng quấy rầy. Nhìn thấy cơ giáp liền thấy mới lạ như nhìn tổ tiên, còn chưa thấy thiên hạ, làm hỏng lại phải bỏ tiền ra sửa, không phải chủ nhà làm sao biết được củi gạo dầu muối tốn tiền bao nhiêu."
Mạnh Như Tiền không nhận ra nãy giờ mình đã lải nhải quá nhiều, cũng không biết bỗng dưng nổi lên ý nghĩ gì, cẩn thận quan sát sắc mặt Bùi Hành Ngộ, nói, "Tư lệnh, thân thể ngài gần đây vẫn ổn chứ?"
Bùi Hành Ngộ kỳ quái hỏi lại, "Sao vậy?"
Mạnh Như Tiền lo lắng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Bùi Hành Ngộ, nhớ tới mùi Lan hoàng thảo hôm đó, nuốt nước bọt, "Không, không có gì, chỉ hỏi thôi, gần đây có vài người bị bệnh, tôi sợ cậu bị cảm cúm nên tiện miệng hỏi một chút, không có việc gì thì tốt rồi."
"Ừ."
Mạnh Như Tiền kỳ thực muốn hỏi ngày hôm đó sau khi Cận Nhiên đưa máu cho anh uống, vậy vấn đề thuốc ức chế phải giải quyết thế nào. Kỳ phát tình xảy ra thường xuyên ba tháng một lần, nếu anh rơi vào tình trạng đó thì nên làm sao.
Là một Omega, cho dù không phát tình, nhưng ở trên một hạm đội đầy rẫy Alpha như thế này quả thật vô cùng nguy hiểm.
Ôi.
"Làm sao thế?" Bùi Hành Ngộ hỏi.
Mạnh Như Tiền ngẩng đầu lên, nuốt lại những lời đang cuộn trào trong đầu, giấu đầu hở đuôi ho khan hai tiếng rồi đưa phần tài liệu khác trên tay cho anh, "Đây là văn kiện diễn tập đối luyện được tổ chức vào năm nay, năm ngoái đều là một đội, năm nay lại chia chúng ta thành hai đội, không biết Tinh tế Liên Bang đang có ý đồ gì."
Tháng bảy hàng năm, Liên Bang sẽ tổ chức một cuộc tập trận đối luyện giữa các hạm đội tương ứng với nhau, về cơ bản luôn chia thành 1-1, nhưng năm nay không hiểu vì sao lại chia Tử Vi Viên thành hai hạm đội.
Bùi Hành Ngộ hạ mắt nhìn vào Quân đoàn 11 của Mai Phổ và Quân đoàn 13 của Cao Duệ.
"Những năm trước đều là các bộ môn đối luyện, năm nay lại yêu cầu tư lệnh phải tự mình chỉ huy, tôi cảm thấy việc này không ổn lắm." Mạnh Như Tiền lo lắng nhìn Bùi Hành Ngộ, thở dài nói, "Cậu phải cẩn thận đấy."
"Ừ, tôi biết rồi."
Anh từ trước tới nay chỉ luôn có mỗi một câu này, "ừ, biết rồi", Mạnh Như Tiền thật sự rất muốn hỏi anh có phải không tin tưởng y hay không, tại sao anh cái gì cũng tự mình chịu lấy nhưng lại không nói cho y, tự mình gánh vác mọi thứ như vậy anh không cảm thấy mệt mỏi hay sao?
Nghĩ lại một chút, nếu Bùi Hành Ngộ đem những thống khổ của mình nói cho người khác biết, đó mới không phải là Bùi Hành Ngộ.
"Tư lệnh."
"Ừ?"
"Chúng ta quen biết nhau hơn chục năm, con người tôi keo kiệt, hám tài, tham lam khiến ngài không đủ tín nhiệm đặt tin tưởng lên người tôi, tôi biết. Có một số chuyện ngài không nói ra với người khác chỉ vì hy vọng có thể tránh biến cố xảy ra. Về chuyện Thiên Kỷ bị nổ có vô số lời đồn đoán rối rắm, Hoắc Nhĩ hiện tại chỉ hận không thể gán cho ngài một tội danh. Nhưng tôi từ trước đến giờ, chưa từng nghĩ ngài đã làm gì sai."
Bùi Hành Ngộ hơi cau mày.
Mạnh Như Tiền ngẩng đầu lên, đơn giản đem hết những lời trong lòng nói ra, "Mặc kệ ngài có tin tưởng tôi hay không, tôi sẽ không hại ngài, giống như tôi cũng mãi mãi tin tưởng ngài sẽ không hại tôi. Tôi cũng chỉ công nhận một người là chỉ huy tối cao nhất của Tử Vi Viên."
"Như Tiền." Bùi Hành Ngộ ngước mắt nhìn y, gọi lên một tiếng xưng hô từ thời hai người còn là học sinh. Mạnh Như Tiền hai mắt đều đỏ hoe, hung hăng lau một cái rồi quay đầu đi chỗ khác, "Được rồi, tôi biết cậu không muốn nói."
Bùi Hành Ngộ nhìn theo bóng lưng y, khẽ thở ra một hơi.
Mạnh Như Tiền bước ra tới cửa, không quay người lại nói, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước."
**
"Ấy, bên hậu cần trả lại cho tôi hẳn một bộ quân phục mới, khá ra phết đấy chứ." Cận Nhiên vừa tắm xong, phát hiện bộ quân phục Tống Tư Thâm mang về cho hắn so với bộ hôm trước hoàn toàn khác nhau, mới tinh.
Chung Quản trong miệng ngậm đầy kem đánh răng, ú ớ nói, "Tôi bị mất một cái cúc áo, dây vai cũng có vấn đề. Đều mang đi giặt, sao lại trả cho cậu bộ khác còn tôi thì không? Dựa vào cái gì chứ?"
Cận Nhiên thuần thục kết thúc cuộc trao đổi, "Dựa vào tôi đẹp trai."
Tống Tư Thâm đánh răng xong, nghe vậy liền liếc mắt, "Không biết xấu hổ."
Cận Nhiên thu dọn đồ đạc, nhìn vào gương chỉnh lại quân phục thẳng tắp rồi vội vã chạy đến tàu chỉ huy, đêm qua Bùi Hành Ngộ gửi tin nhắn riêng cho hắn, yêu cầu đúng 7h sáng mai có mặt.
Bùi Hành Ngộ đã dậy từ sớm, quân phục sạch sẽ tỉ mỉ. Cận Nhiên hít sâu một hơi cũng không ngửi thấy mùi Lan hoàng thảo, có vẻ như anh đã dùng cách gì đó để áp chế pheromone xuống.
"Này Bùi Hành Ngộ."
"Gọi tư lệnh."
"Được rồi, tư lệnh."
"Nói."
"Anh giúp tôi khai thông pheromone là có ý gì? Để tôi nợ ân tình anh sau đó không đề cập đến chuyện ly hôn sao? Hay là anh đang tính toán ý đồ nào khác? Nói thật tôi cũng không có ở bên ngoài công khai quan hệ hôn nhân của chúng ta, anh không cần phải sợ gì."
Bùi Hành Ngộ quét mắt nhìn Cận Nhiên đang ngồi trên chiếc ghế mà anh hay ngồi, chân dài tùy ý gác trên bàn điều khiển, kìm xuống cơn nóng giận, "Bỏ chân xuống."
Cận Nhiên thu chân lại, quay đầu nhìn anh, hỏi, "Sợ tôi nói cho Bộ Ngu hả? Có điều hai ta vẫn chưa ly hôn, anh muốn ở bên anh ta thì mau cùng tôi ly hôn đi. Anh thấy phiền, tôi cũng vậy, đây không phải là vẹn toàn đôi đường sao?"
Bùi Hành Ngộ không có cách nào giải thích với hắn tại sao mình không thể ly hôn, cũng không thể trả lời nguyên nhân giúp hắn khai thông pheromone là gì, anh quay sang một bên xác nhận tròng mắt ở cửa phòng, đưa lưng về phía hắn nói, "Tôi không thích Bộ Ngu, cậu không cần cảm thấy mình đang bị 'đội mũ xanh'. Trước khi ly hôn với cậu, tôi sẽ không cùng người nào có nửa điểm vi phạm luật hôn nhân, còn về cậu có hay không cùng người khác vi phạm, tôi cũng không quản."
Cận Nhiên đột ngột đứng dậy, nhìn bóng lưng anh, "Rộng lượng như vậy?"
Bùi Hành Ngộ dẫn đầu đi vào căn phòng nhỏ bên trong, quay lại, "Ừ, vào đi."
Cận Nhiên đút tay vào túi quần, rời tầm mắt khỏi bóng lưng thong thả thẳng tắp của Bùi Hành Ngộ, dư quang liếc nhìn bàn điều khiển, thầm nghĩ: Chỉ có lão tử đây mới không thèm lợi dụng anh trong lúc khó khăn, nếu như đổi thành một tên Alpha khác, sớm đã đẩy anh lên bàn điều khiển cho anh biết thế nào gọi là Alpha chân chính rồi.
Cận Nhiên liếm liếm răng nanh, nhớ tới vòng eo thon gọn cùng hương vị tươi mát của Lan hoàng thảo, không nhịn được bất giác quay đầu nhìn bàn điều khiển một lần nữa.
Bùi Hành Ngộ nắm trong tay "quyền trượng" cao ngạo nhất của Tử Vi Viên, giọng nói lạnh lẽo hạ xuống mệnh lệnh. Thực chất, anh vì người khác mà đánh vỡ sự lãnh đạm của bản thân, viền mắt đỏ bừng tức giận vì lo bản thân liên lụy đến cấp dưới, không thể làm gì khác hơn ngoài việc buộc lòng phải thương lượng, đàm phán.
Cận Nhiên nghĩ bụng, cầu xin thì tính là cái thá gì, hắn vẫn sẽ không bỏ qua đâu.
"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ thúc giục gọi hắn.
"Tới đây, gấp cái gì."
Cận Nhiên bước vào trong căn phòng nhỏ mới phát hiện thì ra đây là chỗ Bùi Hành Ngộ ở, bày biện vô cùng đơn giản, chỉ có vài bộ quần áo cùng đồ dùng thường ngày, trông thật trống rỗng.
Bùi Hành Ngộ đeo găng tay cùng khẩu trang, đứng bên cạnh ghế liếc nhìn Cận Nhiên, "Đi khóa cửa lại rồi qua đây."
Cận Nhiên khóa cửa phòng lại, nghe lời đi tới ngồi trên ghế, "Ài, không cần cởi quần áo sao?"
Giọng nói của Bùi Hành Ngộ xuyên qua lớp khẩu trang khiến người ta cảm thấy anh không lạnh lùng như thường ngày, trái lại có phần gần gũi hơn, "Không cần."
"Ờ."
Bùi Hành Ngộ mang găng tay y tế mỏng, nhẹ nhàng đẩy cổ áo của hắn làm lộ ra phần tuyến thể kín đáo, hơi cụp mắt, hàng lông mi cong dài che khuất đi ánh mắt của mình.
"Tuyến thể của cậu phát triển không tốt, pheromone thiếu sót sau này vẫn có thể bồi dưỡng được. Cận bộ trưởng chưa từng nghĩ ra biện pháp nào giúp cậu hay sao?"
Cận Nhiên không nói.
Bùi Hành Ngộ biết quan hệ giữa hắn và Cận Thiệu Nguyên không tốt, dừng một chút nói tiếp, "Lúc khai thông pheromone sẽ khiến cậu khó chịu. Để phòng ngừa cậu bị ảnh hưởng hoặc bị thương, tôi sẽ khóa cậu lại, được chứ?"
Cận Nhiên nghiêng đầu cười với anh, "Trưởng quan, ngài sẽ không chiếm tiện nghi của tôi đấy chứ?"
Bùi Hành Ngộ chỉ một ngón tay, nói, "Chỉ cần cậu có thể khống chế pheromone của mình, tôi sẽ không khóa cậu lại, cậu tự chọn đi."
Cận Nhiên suy nghĩ một chút, "Quên đi, khóa."
Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu, ấn vào một nút trên thành ghế, khóa cơ học được nâng lên hai bên, khóa chặt cổ tay Cận Nhiên. Lưng ghế duỗi về phía sau cũng vươn ra máy móc chế trụ hông hắn lại, trừ phi Bùi Hành Ngộ cho phép tháo ra thì hắn tuyệt đối không thể động đậy.
"Chà, cảnh tượng này sao giống cưỡng ép làm thịt vậy."
Bùi Hành Ngộ không có ý đón tiếp câu nói chế giễu của hắn, đè đầu ngón tay lên tuyến thể, mở miệng hỏi hắn, "Cận Nhiên, cậu vì sao cứ nhất quyết phải ly hôn với tôi thế?"
Cận Nhiên hít sâu một hơi.
"Người cậu thích kia có phải cũng lớn tuổi hơn cậu không? Nếu anh ta không thể đợi thêm được nữa, tôi có thể đích thân tới xin lỗi. Xin thứ lỗi cho tôi hiện tại không thể trả cậu lại cho người đó."
Bùi Hành Ngộ thấp giọng, mang theo một cảm giác mềm mại, mát mẻ bên tai.
Trái tim Cận Nhiên hơi tê dại, hắn đã quá quen với việc đấu khẩu cùng Bùi Hành Ngộ, bình tĩnh giao lưu nói chuyện như thế này là lần đầu tiên.
"Anh nói cho tôi biết tại sao anh sợ ly hôn, tôi cũng sẽ nói cho anh biết lý do tại sao tôi muốn ly hôn. Giao dịch công bằng, có qua có lại, chơi không?"
Bùi Hành Ngộ lại trầm mặc, nói, "Xin lỗi, tôi bây giờ không thể nói cho cậu biết."
Cận Nhiên thầm nghĩ, tôi biết anh sẽ không nói, nếu anh cùng tôi đến cục quản lý ly hôn, tất cả mọi người sẽ biết anh là Omega, vị trí chỉ huy tối cao nhất này của Tử Vi Viên anh liền không thể ngồi nữa.
Quyền lực buông không được chứ gì.
Đầu ngón tay Bùi Hành Ngộ gãi lên tuyến thể, cảm giác nơi đó đã bắt đầu phản ứng liền dùng kim tiêm chích ra một ít pheromone, nói với Cận Nhiên, "Tôi sẽ tiêm một lượng thuốc vào sau tuyến thể của cậu, có lẽ hơi đau, cậu cố chịu đựng nhé."
"Chuyện nhỏ, cứ tiêm đi." Cận Nhiên thoáng cúi đầu, đưa lưng về phía anh, "Thực ra anh nên ly hôn với tôi càng sớm càng tốt, tôi cũng không phải hạng người tốt đẹp gì. Trong trường hợp một ngày nào đó tôi điên lên rồi gây chuyện, khi đó thảm họa ập đến, bọn họ tra tôi cũng sẽ tra anh, đúng không Bùi ca ca?"
Bùi Hành Ngộ bị tiếng "ca ca" này kích thích khiến tay cầm mũi tiêm bị lệch một cái, đâm thành một mũi nhỏ trên tuyến thể của Cận Nhiên. Hắn đau đến nỗi hít một ngụm khí lạnh, "Bảo bối, ngài mưu sát chồng mình rồi!"
"Ồ, xin lỗi." Bùi Hành Ngộ không nghĩ tới hắn sẽ gọi mình như vậy, tay run một cái.
Tuyến thể là chỗ mềm mại nhất cho dù có là Alpha. Lần này đau đến nỗi Cận Nhiên đổ cả mồ hôi lạnh, nhưng ngay sau đó lại cảm nhận được luồng thuốc truyền vào tuyến thể có chút mát lạnh.
"Đây là thuốc gì?"
Bùi Hành Ngộ không nói với hắn rằng đây là thứ được điều chế từ pheromone của mình, suy nghĩ một chút rồi nói, "Dung dịch cảm ứng pheromone, cậu có khó chịu không?"
"Không có." Cận Nhiên nhất thời không có cảm giác gì, quay đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, tầm mắt rơi vào bộ quân phục trên người anh, "Tôi đập nát con chip giám sát đó, Liên Bang có phải lại tới gây phiền phức cho anh không?"
Ngón tay Bùi Hành Ngộ thoáng ngừng lại, nhẹ nhàng lắc đầu, "Không tới, Liên Bang đối với tôi chỉ là từng bước thăm dò, cũng không dám được một tấc lại tiến một thước. Tôi không cần cậu bảo vệ, cậu ở Hoắc Nhĩ không có quân quyền, bọn họ nhắm vào cậu còn dễ hơn nhắm vào tôi, lần sau đừng bốc đồng như vậy."
"Tôi không bảo vệ anh, tôi chỉ không nhìn nổi thôi." Cận Nhiên hừ lạnh một tiếng, "Đừng có suy nghĩ nhiều, anh về sau trở thành vợ cũ rồi, đứng đúng vị trí là được."
Đây là lần đầu tiên Cận Nhiên thuyết phục anh, Bùi Hành Ngộ không dám tiêm cho hắn quá nhiều pheromone, sợ ép hắn tiến vào trạng thái phát tình, vì vậy làm gì cũng sẽ chậm một chút, liền đứng lên cùng hắn nói chuyện phiếm.
"Đúng vậy, sau này tôi làm vợ cũ rồi, vậy có thể làm phiền thiếu gia ngài cho tôi được vui vẻ hạnh phúc mà sống mấy ngày được không?"
Cận Nhiên nhướng mày, anh còn biết nói đùa nữa hả?
"Cắn cái này." Bùi Hành Ngộ đưa cho Cận Nhiên dụng cụ chống cắn để tránh hắn tự cắn mình. Anh dùng đầu ngón tay ấn lên phần tuyến thể đã gồ lên của Cận Nhiên, cách lớp găng tay nhẹ nhàng vuốt ve, nhào nắn cho nó sưng tấy.
Mùi Bạch xạ hương tràn ra, hơi thở của Cận Nhiên có chút gấp gáp, nhất thời trông rất khó khăn.
Bùi Hành Ngộ nhắm mắt hít sâu một hơi, cảm giác có thứ gì đó đang từ từ chảy ra trong cơ thể mình, khô nóng. Trong đầu không ngừng văng vẳng âm thanh thúc giục anh cắn lên tuyến thể này, hấp thu toàn bộ lượng pheromone mà anh luôn khao khát.
Bạch xạ hương càng lúc càng nồng, tràn ra thấm vào mỗi ngóc ngách trong phòng sinh thái, quẩn quanh từ chóp mũi cho đến ngấm vào khắp tứ chi.
Cận Nhiên bắt đầu giãy giụa, không biết từ lúc nào đã nhổ dụng cụ chống cắn ra. Trong cổ nghẹn ứ, kìm nén thanh âm trầm thấp khàn đục, máy móc bị hắn vùng vẫy tạo ra tiếng kêu ken két.
Tính công kích của Bạch xạ hương rất lớn, Bùi Hành Ngộ hầu như chịu không nổi mà đè hắn lại lưng ghế, lắc lắc đầu để giữ mình tỉnh táo.
Pheromone của Cận Nhiên không có gì cản trở, ào ạt tuôn ra. Bùi Hành Ngộ tháo khẩu trang muốn thay một cái mặt nạ cách ly mới, khoảng cách giữa lần thay này bị ảnh hưởng khiến anh quỳ trên mặt đất, hai tay run rẩy vất vả lắm mới miễn cưỡng đeo lên mặt.
Pheromone đã bị khai thông thúc đẩy đến tận cùng, Bùi Hành Ngộ run rẩy gần như không nắm chặt được ống tiêm, khó khăn cắm xuống tuyến thể, chiết ra một lượng pheromone, lòng bàn tay đè lại trên cổ họng của hắn.
Cận Nhiên há miệng cắn lên ngón tay anh, Bùi Hành Ngộ không giãy giụa mặc cho hắn cắn. Chính anh cũng đang trộm lấy pheromone của hắn, bị cắn một cái cũng không có gì quá đáng.
Bùi Hành Ngộ trích xong pheromone rồi niêm phong nó lại. Anh đưa tay ấn lên tuyến thể của mình rồi xoa nhẹ, sau đó tiết ra một chút pheromone để trấn an, thấp giọng dẫn dắt, "Cận Nhiên, có nghe được tôi nói chuyện không?"
Lần trước Cận Nhiên làm dẫn dụ pheromone bị anh đánh ngất xỉu rồi mới an tĩnh trở lại. Lần này không thể lại đánh, hắn phải dựa vào chính mình tự học cách thu phóng kích hoạt pheromone.
Cổ tay Cận Nhiên bị mài đến xước đỏ, quân phục trên người trên dưới đều lộn xộn hết cả. Đôi mắt vằn lên tơ máu quay đầu nhìn anh, trên người mang theo một cỗ Bạch xạ hương phảng phất muốn hủy thiên diệt địa!
Bùi Hành Ngộ cũng bị bộ dạng của hắn làm cho hoảng sợ, tiếp tục như vậy hắn rất nhanh sẽ trở nên mất kiểm soát!
"Cận Nhiên, nhìn tôi, mở mắt nhìn tôi."
Ý thức Cận Nhiên hỗn loạn, nhưng lại có một tia lý trí bản năng kéo hắn lại, khó khăn mở mắt ra. Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, đặt tay lên mặt hắn, thấp giọng nói, "Đúng rồi, điều chỉnh hơi thở, làm theo tôi... thở ra... chậm lại, được rồi, đừng nóng vội, chậm lại một chút để điều chỉnh hơi thở."
Cận Nhiên khó chịu nhíu chặt lông mày, kìm xuống cơn buồn nôn làm theo lời Bùi Hành Ngộ điều chỉnh hơi thở, lát sau nghe anh nói, "Bây giờ thử phát động pheromone rồi cố gắng kiểm soát nó."
"Kiểm... soát." Cận Nhiên phút chốc mở mắt ra nhìn Bùi Hành Ngộ tựa như dã thú giương nanh đang nhìn con mồi. Mọi tế bào trong cơ thể đang lao vào gào thét muốn hắn đập nát và đánh dấu Omega trước mặt!
Khóa cơ học phát ra âm thanh chói tai khiến tim Bùi Hành Ngộ nhanh chóng chùng xuống. Cùng lúc đó, Cận Nhiên bạo phát bẻ gãy khóa tay trái, không chờ anh kịp phản ứng đã dùng bàn tay nhuốm máu túm chặt lấy anh kéo lại gần.
"Cận...!"
Bùi Hành Ngộ bị kéo qua, giây lát sau trên gáy truyền đến cảm giác đau đớn. Cận Nhiên đem răng nanh đột ngột cắn lên tuyến thể như muốn ăn tươi nuốt sống anh, điên cuồng rót vào một lượng pheromone đủ lớn.
Anh khai thông pheromone cho Cận Nhiên, chính mình cũng bị kích thích. Pheromone được tiết ra khiến hắn vô thức đem lượng Bạch xạ hương rót vào người anh một cách thô bạo, khiến cả người Bùi Hành Ngộ đều run lên dữ dội.
Bùi Hành Ngộ không chịu nổi mà quỳ rạp trên mặt đất, quân phục toàn bộ ướt đẫm, vầng trán đổ đầy mồ hôi. Cận Nhiên vẫn như cũ nắm lấy tay anh, liên tục vùng vẫy nhưng không thể thoát ra, đáy lòng tê dại kịch liệt như bị điện giật.
Cận Nhiên bị pheromone làm cho mất trí, đỏ ngầu hai mắt. Trong đôi mắt màu xám bạc ánh lên như lưỡi đao sắc bén, nếu như không phải đang bị khóa, thì tựa như một giây kế tiếp có thể lao ra xé nát anh.
"Phù..." Cận Nhiên hấp thu đủ pheromone, hơi thở chậm lại từ từ bình ổn. Sau thống khổ là sung sướng thở dài một hơi thoải mái, giọng nói khàn đặc nghiêm trọng.
Bùi Hành Ngộ thấy hắn đã bắt đầu khôi phục lại ý thức, kìm xuống tình triều khác thường trong người để đẩy hắn ra, kéo cao cổ áo che khuất tuyến thể, vội vàng mở máy lọc hút hết mùi pheromone trong không khí, lại cho hắn uống một chút dịch nước hòa tan mùi vị pheromone trong miệng để hắn không phát hiện anh là Omega.
Cận Nhiên đầu đau dữ dội, trong dạ dày cuộn trào như muốn nôn mửa.
Bùi Hành Ngộ nhìn bộ dạng thống khổ của hắn, mi mắt khẽ rũ, thở ra một hơi nhẹ nhàng rồi ngồi xuống cởi khóa tay cho hắn, bóp ra một ít thuốc mỡ bôi lên vùng cổ tay bị mài cho trầy xước.
"Vẫn ổn chứ?" Bùi Hành Ngộ hỏi.
Đầu óc Cận Nhiên choáng váng kịch liệt, "Không sao, không chết được."
Bùi Hành Ngộ ngồi xổm bôi thuốc cho hắn, quân phục đen nhánh bởi vì cúi đầu mà làm lộ ra một ít da thịt, tuyến thể như ẩn như hiện phát ra mùi Lan hoàng thảo nhàn nhạt.
Cái tư thế này có thể thấy rõ từng sợi lông mi đen dài và chóp mũi cao thẳng cùng đôi môi hồng nhạt của anh. Cận Nhiên vô thức cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, dưới đáy lưỡi còn cất giấu một ít mùi vị Lan hoàng thảo đọng lại.
Hắn vừa mới khắc chế không nổi mà cắn anh, thứ mùi hương Lan hoàng thảo kia xâm nhập, len lỏi vào tứ chi của hắn rồi ngấm vào tận xương tủy, làm cho hắn càng muốn được nhiều hơn, tỷ như cặp mắt đỏ bừng ướt nhòe vẫn còn phiếm hồng kia.
Cận Nhiên liếm môi dưới, không nhịn được mà đưa tay sờ lên chiếc gáy được bao bọc phía sau lớp quân phục của Bùi Hành Ngộ, kích thích anh suýt ngã ra đất, đứng dậy lùi lại hai bước, "Cậu định làm gì?"
"Cổ áo của anh nhăn rồi." Cận Nhiên vô tội rút tay về, "Không thích thì không đụng nữa. Mà sao anh lại giúp tôi khai thông pheromone?"
Bùi Hành Ngộ trong nháy mắt có chút không tự nhiên, "Bồi thường chuyện tôi tính kế hôn nhân của cậu, cậu tin không?"
"Ngài cảm thấy sao?"
"Bởi vì cậu quá yếu, tất cả Alpha trên hạm đội đều không khiến tôi mất mặt, cho nên tôi mới khai thông pheromone cho cậu, cái này cậu tin không?"
Cận Nhiên đứng lên lại gần anh, gần như áp sát vào tai Bùi Hành Ngộ, "Tất cả đều là Alpha? Ngài chắc chứ, trưởng quan?"
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ tái đi ngay lập tức, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, hỏi, "Ý cậu là gì?"
Cận Nhiên huýt sáo một tiếng rồi đứng thẳng người lên, không nói ra chuyện mình đã biết anh là Omega, ngược lại chỉ bảo, "Chẳng phải còn có Hạ Tinh Lan như con trai anh à? Lần này đi lên cũng có cả Beta, bọn họ đã làm gì mà được lọt vào mắt xanh của ngài vậy?"
Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, "Cậu có pheromone cấp S, cho dù cậu muốn đối nghịch với Cận bộ trưởng cũng không cần dựa vào pheromone để đứng đầu Học viện quân sự đế đô. Nhưng nếu cứ không biết kiểm soát pheromone như vậy, sớm muộn tương lai cậu cũng phải chịu thua thiệt."
Cận Nhiên thẳng thắn hỏi anh, "Thành tích của anh lúc ở trường Quân đội cũng là dựa vào pheromone sao?"
Bùi Hành Ngộ chỉ cho là hắn không muốn nhận thua, thấp giọng nói, "Cậu với tôi không giống nhau, cậu vẫn được lựa chọn."
"Tôi ngay cả bạn đời của mình cũng không thể tự chọn, tôi có cái quái gì được chọn." Cận Nhiên thấy cổ tay mình đã được băng bó sạch sẽ gọn gàng liền vẫy vẫy mấy cái, "Đi đây."
Hắn bước tới bên cửa, quay đầu nói với Bùi Hành Ngộ, "Trưởng quan, mở cửa."
Bùi Hành Ngộ đứng dậy đi tới xác nhận tròng mắt, dừng lại vài giây nói với hắn, "Vài ngày nữa sẽ có người của Quân đoàn 11 và Quân đoàn 13 tới đối luyện. Cậu và Mai Phổ không được phép xảy ra tranh chấp, không cho phép làm bậy, rõ chưa?"
"Làm bậy liền bị nhốt lại cấm túc sao?"
"Cậu nói xem."
Cận Nhiên "xùy" một tiếng, đưa lưng về phía anh phất tay, "Sẽ cố."
Bùi Hành Ngộ lắc đầu quay lại phòng thu dọn đồ đạc, cầm lấy một ống nhỏ có chứa pheromone, thấp giọng thở dài, "Thực xin lỗi, Cận Nhiên."
**
Cận Nhiên ra khỏi phòng sinh thái, suýt nữa ngã quỵ trên mặt đất. Hắn dựa người vào một góc tường, chống tay lên gối cúi người một lúc.
Pheromone của Bùi Hành Ngộ ảnh hưởng quá nhiều đến hắn, giống như từng sợi từng sợi trói buộc mỗi tấc tâm mạch, khơi dậy ham muốn chiếm hữu, muốn đoạt lấy, muốn khống chế cũng như ý nghĩ u ám muốn phá hủy hết thảy mọi thứ trong người anh.
Hắn muốn chiếm lấy Bùi Hành Ngộ.
Pheromone liên tục kích thích lý trí của hắn, gào thét muốn hắn cưỡng chiếm lấy vị trưởng quan lạnh lùng không có tình người kia, làm cho anh từ ngoài vào trong nhiễm đầy pheromone của mình, làm cho anh mềm nhũn hóa thành những vũng nước.
Bản năng bị ảnh hưởng quá lớn, Cận Nhiên biết rõ chính mình không thích Bùi Hành Ngộ nhưng vẫn muốn chiếm lấy anh, nhìn anh hai mắt đỏ hồng, nghe anh rên rỉ đến khàn giọng, làm anh đến khi anh vô lực không thể giãy giụa.
Hắn vừa rồi nếu không ra khỏi nơi đó có thể thực sự sẽ đè Bùi Hành Ngộ xuống đánh dấu.
Cận Nhiên đau đầu như muốn nứt ra. Hắn từng làm xúc tác pheromone cả trăm lần khi còn bé nhưng chưa bao giờ khó chịu như lần này, hệt như muốn đem tay chân thân thể hắn nghiền nát qua một lần.
"Cận Nhiên?"
Tống Tư Thâm từ phòng huấn luyện đi ra ăn cơm trưa, nhìn thấy Cận Nhiên đứng ở trong góc liền đi tới vỗ hắn một cái, "Anh ổn không?"
Cận Nhiên ngẩng đầu, nét mặt không có chút đau khổ nào, cười nói, "Không sao, quan tâm ca ca thế à?"
"Không có gì thì quên đi."
"Chà, sao nghe như có chút thất vọng vậy? Sao hả, cậu đang mong chờ ca ca mình gặp xui xẻo hả?" Cận Nhiên gắng gượng đứng lên, thuận thế khoác vai Tống Tư Thâm, "Y dô ~ cao hơn chút rồi."
Tống Tư Thâm mất kiên nhẫn muốn gạt tay hắn ra, kết quả lại ngửi thấy một cỗ Bạch xạ hương nồng nặc, sắc mặt cậu tức khắc trắng bệch, nhíu mày tách ra, "Pheromone của anh bị sao vậy?"
"Vừa đi ra từ chỗ nam thần Bùi tư lệnh của cậu đấy, khai thông pheromone."
Tống Tư Thâm biết hai người bọn họ có quan hệ hôn nhân, cậu lại mới chỉ là thiếu niên, Cận Nhiên cũng đặc biệt quý cậu nên chẳng giấu giếm điều gì, "Đỡ ca ca một chút, cục cưng. Anh nói cậu sau này phân hóa thành một Beta cũng được, đừng như ca ca đây bị kẹt giữa đường, thời điểm khai thông ngay cả trứng của anh đây cũng muốn nát hết rồi."
Tống Tư Thâm bị những lời nói thô bỉ này của hắn làm cho không dám nhìn thẳng, đành phải vòng vo đổi đề tài, "Bùi tư lệnh làm sao lại giúp anh khai thông?"
Cận Nhiên chống vai cậu đi về phía trước, nghe vậy liếc mắt nhìn về phía tàu chỉ huy, nói, "Có lẽ là báo đáp lão công a!"
"Ọe."
Cận Nhiên "phụt" một tiếng bật cười, vỗ vỗ đầu Tống Tư Thâm, "Ca ca làm khai thông pheromone thời gian dài như vậy còn chưa kịp nôn mà nhóc đã nôn rồi, bị sao vậy hả?"
"Bị chán ghét anh."
Cận Nhiên thu hồi tầm mắt hướng về phía tàu chỉ huy, thở phào nhẹ nhõm không khỏi nghĩ lại, Bùi Hành Ngộ là một Omega, lúc khai thông pheromone cho hắn vì sao lại không bị ảnh hưởng chút nào? Chẳng lẽ anh đi tìm người đánh dấu tạm thời rồi?
Nghĩ như vậy, trong lòng Cận Nhiên cuối cùng cũng dâng lên một tia u ám muốn bùng nổ.
"Anh làm cái gì thế!" Cánh tay Tống Tư Thâm bị hắn bóp đau, vất vả lắm mới kéo được Cận Nhiên định thần lại. Hắn vội vàng buông tay, "Ai yo, xin lỗi xin lỗi, không có bóp hỏng đấy chứ!"
"Không có!" Tống Tư Thâm dìu hắn vào phòng rồi ném người lên ghế, "Tôi không có yếu như vậy có hiểu hay không? Coi như tương lai tôi có phân hóa thành Omega cũng nhất định mạnh hơn anh. Chờ đấy, xem tôi chắc chắn sẽ vượt được anh!"
Cận Nhiên gật đầu cười khẽ, "Được, ca ca chờ tới ngày đó, đến khi ấy xin hãy thủ hạ lưu tình chớ hạ sát chiêu."
Tống Tư Thâm ý tứ không rõ, chỉ cụp mắt xuống, nói, "Được."
**
Cường độ đối luyện cao làm cho pheromone tăng vọt trong buổi tập. Bùi Hành Ngộ trước đó đã sử dụng một nửa tuýp thuốc vì nghĩ rằng bản thân có thể chống đỡ và chịu đựng được một chút. Anh không muốn làm những chuyện như hôm đó với Cận Nhiên thêm lần nữa.
Kết quả Cận Nhiên không tới, Bộ Ngu tới trước. Bùi Hành Ngộ đóng cánh cửa cabin lại.
"Mở khóa chíp thế nào?"
Bộ Ngu tự mình mang theo số liệu điều tra con chip, chiếu hình ảnh ba chiều lên không trung, xoay ghế nhưng không tìm thấy thứ gì thích hợp liền đưa tay với lấy thanh đao trên kệ của Bùi Hành Ngộ.
"Đừng lấy cái đó." Bùi Hành Ngộ ném một cánh tay người máy chưa hoàn chỉnh cho anh, "Dùng cái này."
"Chà, ai mà thèm, không đụng thì không đụng." Bộ Ngu vừa chỉ vào hình ảnh 3D vừa cầm cánh tay người máy chỉ chỉ, "Trên chip có chín tầng mật khẩu, tôi thử cưỡng chế bẻ khóa để khởi động lại nhưng việc này sẽ làm hỏng nội dung bên trong. Nếu cậu nói quyền hạn phân biệt của mình không thể mở được, vậy chỉ có một khả năng đây không phải là con chip ký ức ban đầu của cậu."
"Không phải con chip ban đầu? Tôi cũng không đến nỗi ngay cả cái này cũng cầm sai được."
Bộ Ngu chỉ vào một chỗ khác, nói, "Con chip ký ức này là của cậu, điều này không phải giả, nhưng nội dung bên trong đã bị người ta thay đổi. Thời gian cậu bị đưa tới bệnh viện Tinh tế Liên Bang có bao nhiêu người từng tiếp xúc qua với con chip này, cậu có từng nghĩ qua không?"
Bùi Hành Ngộ dĩ nhiên từng nghĩ tới, nhưng đã có người phí hết tâm tư trả lại cho anh con chip, vậy có nghĩa là bên trong này có chứa một thứ bất kể tốt hay xấu đều vô cùng trọng yếu.
"Mật khẩu ba tầng trước tôi đã giải xong." Bộ Ngu chống cằm như có điều suy nghĩ, dừng lại một chút như thể khơi lại trí nhớ phần nào đó rồi nói, "Thiết kế lớp khóa này có khả năng từ chỗ tôi mà ra, tôi cảm thấy cậu nên để ý một chút, trong Tinh tế Liên Bang chắc chắn có người của bọn họ."
Bùi Hành Ngộ phút chốc nhìn về phía anh, "Cứ điểm Hoàng Tuyền?"
"Ừ, có điều tôi cảm thấy chuyện này cùng cứ điểm Hoàng Tuyền căn bản không liên quan đến nhau, đoán chừng cũng là một kẻ đào tẩu như tôi. Nhưng tất cả cũng chỉ là suy đoán, dù sao Thiên Kỷ năm đó bị nổ cũng quá kỳ lạ."
"Được, tôi biết rồi."
Bộ Ngu gật đầu, nói xong chính sự lại từ trong ngực lấy ra một cái hộp nhỏ rồi ném lên bàn, "Được rồi, lần trước cậu hỏi tôi về thuốc ức chế, tôi đã nhờ người mang tới hai ống. Nếu trong lúc diễn tập đối luyện cảm thấy pheromone khác thường thì hãy dùng nó, đừng lo lắng..."
Bùi Hành Ngộ trầm mặc hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn anh, "Bộ Ngu."
"Ừ? Không cần cảm ơn, cậu cũng không am hiểu về thuốc, hai ta lúc này không cần..."
"Bộ Ngu," Bùi Hành Ngộ cắt đứt lời anh, gần như gằn từng chữ, "Thuốc ức chế không có tác dụng đối với tôi, tương lai tôi cũng không thể dựa vào nó để duy trì trạng thái bình thường, giấu diếm thân phận nữa."
Bộ Ngu đứng bật dậy khiến cái ghế ngã ngửa ra đằng sau "rầm" một tiếng, "Đùa cái gì thế?! Ai mất hiệu lực?"
Giữa hai hàng lông mày của Bùi Hành Ngộ không giấu được vẻ rầu rĩ cùng bất lực, thở dài nói, "Lần trước sau khi đón cậu trở về, tôi liền phát hiện thuốc ức chế đối với tôi đã mất đi tác dụng. Ban đầu tôi vốn nghĩ đó chỉ là pheromone của tôi rối loạn thôi, nhưng bây giờ đã qua một tháng, tôi chắc chắn thuốc đã mất tác dụng rồi."
Bộ Ngu nghĩ lại nửa ngày, cảm thấy trí nhớ trở nên rối rắm, "Không đúng, cậu trong khoảng thời gian này đã phát tình chưa? Làm sao qua được? Có người biết không? Sao cậu không nói cho tôi biết? Vậy... bây giờ phải làm sao? Tôi cắn cậu một cái?"
Bộ Ngu nói một hơi như pháo liên thanh, Bùi Hành Ngộ chờ anh nói xong, đợi thêm mấy giây nữa mới nói, "Chắc không có người biết. Cậu cắn tôi cũng vô dụng."
"Có ý gì? Tôi thế nào cũng là Alpha cấp A, ngại tôi không xứng với cậu?" Bộ Ngu nửa thật nửa đùa, "Hay là vì tiểu chó điên nhà cậu mà giữ trinh tiết?"
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, "Không phải, tôi ở trên chiến hạm thu thập rất nhiều pheromone, đã thử qua của Mạnh Như Tiền lẫn Hạ Tinh Lan, nhưng không hề có tác dụng."
"Vậy bây giờ phải làm sao?!" Bộ Ngu nhíu mày, ngay cả tâm tình đùa giỡn cũng chẳng có, "Tất cả đều vô dụng rồi, cậu chẳng phải..."
Bùi Hành Ngộ thở phào nhẹ nhõm nói, "Có một người có thể trấn an pheromone của tôi."
"Ai?"
"Cận Nhiên."
**
Cận Nhiên đến để thực hiện khai thông pheromone lần thứ hai, nhưng vừa đến nơi không chỉ phát hiện cửa phòng đã đóng, lại còn bị khóa.
Độc Uyên ở cửa cẩn trọng quét rác, trông rất vui vẻ.
Cận Nhiên nhìn nó mà không nhịn nổi, sau đó ngồi xổm đè lên lớp vỏ bên ngoài màu bạc sáng bóng của nó, "Nè, tư lệnh nhà mi đâu, ở bên trong làm cái gì vậy? Ở trong đó với ai?"
Độc Uyên không đi được, không thể làm gì khác hơn là nói, "Bộ Ngu trưởng quan."
"Bộ Ngu?" Người đàn ông hoang dã mà đích thân Bùi Hành Ngộ đến đón, còn kề vai bá cổ mà không hề tránh né?
Shhitt.
Cận Nhiên mài mài răng, một Omega như anh lại cùng một Alpha ở chung trong phòng làm cái gì chứ.
"Này Độc Uyên."
Cận Nhiên gõ một cái lên Độc Uyên, "Bảo bối, mở cửa đi, để tôi nghe một chút xem tư lệnh nhà mi cùng cái tên nam nhân hoang dã kia đang nói chuyện gì."
Độc Uyên thẳng thắn cự tuyệt hắn, "Tư lệnh cùng các trưởng quan khác trong lúc trò chuyện không được phép quấy rầy, xin ngài chờ một chút. Mặt khác xin ngài thả tôi ra, tôi muốn lau sạch sàn nhà dưới chân."
Cận Nhiên "hừ" một tiếng rồi nhấc Độc Uyên từ mặt đất lên ngang tầm mắt, "Muốn bị tháo dỡ hử?"
Độc Uyên "tích tích tích" điên cuồng báo nguy. Người máy vốn giống như chủ nhân lúc nào cũng điềm tĩnh giờ phút này không ngừng run lên, "Tích tích tích!!! Cận Nhiên cậu dám lộn xộn, nếu cậu tháo dỡ tôi, tư lệnh sẽ nhốt cậu lại. Mời tôn trọng nhân cách của tôi, xin hãy buông tay!"
Cận Nhiên cười với nó, "Mở cửa hay tháo dỡ."
Bà xã cũng đã có chồng lại cô Omega cùng Alpha chung phòng, còn khóa cửa phòng lại, cái này còn coi được sao?
Trong mắt Bùi Hành Ngộ rốt cuộc có còn tồn tại một người chồng là hắn không!
Trái tim Cận Nhiên như bị có thứ gì đó chặn nghẹn. Hắn nhớ tới hình ảnh Bộ Ngu hai tay khoác lên vai Bùi Hành Ngộ, mà dáng vẻ anh đối với anh ta gật đầu khẽ cười một cái. Lại nghĩ đến Bùi Hành Ngộ hạ thấp đôi mắt, hàng lông mi đen kịt che xuống, tùy ý để Bộ Ngu cắn lên tuyến thể.
Anh sẽ cắn chặt răng không kiềm chế được tiếng kêu trong trẻo lạnh lùng cùng với khóe mắt còn lưu lại vệt nước ướt át đỏ bừng.
Cận Nhiên đột nhiên nghĩ tới dáng vẻ anh "không bị ảnh hưởng" bởi chính pheromone của mình, cho nên anh liền thực sự đi yêu cầu Bộ Ngu đánh dấu sao?
Nghĩ như vậy, bản năng độc chiếm lại trỗi dậy ngay lập tức. Trước khi hắn kịp phản ứng, lý trí đã bị đốt thành tro bụi, thổi một cái liền tiêu tan.
Bọn họ còn chưa ly hôn đâu, điều này có thể sao?
Nhất định không được.
Độc Uyên mở mắt trừng trừng, cảm giác vỏ ngoài của mình bị bật lên. Dụng cụ sắc bén đè lên vị trí "trái tim" của nó, có thứ gì đó được dán vào, nó hỏi, "Cậu nhét... nhét cái gì vào người tôi!!!"
"Bom mini." Cận Nhiên giúp nó lần nữa tân trang lại vỏ ngoài thật tốt, ôn nhu đặt lại trên mặt đất, "Đến, cho mi một phút đồng hồ suy nghĩ."
Độc Uyên đầy tội nghiệp, "Cậu còn là người sao?"
Cận Nhiên nói, "Phải hay không phải đều được."
Độc Uyên, "Vậy cậu có thể được tính là người hay sao?"
Cận Nhiên nói, "Có là người hay không vậy phải nhìn vào biểu hiện của tư lệnh nhà mi rồi."