Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 21: Bữa Sáng Đặc Biệt
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Muốn pheromone của hắn.
***
Liên Kính Phong đang gọi điện thoại trong phòng làm việc thì chợt nghe thấy tiếng chó sủa ầm ĩ dưới lầu, ngay sau đó là một giọng nói vang dội như sấm.
Chẳng cần nhìn, hắn cũng đoán được là ai. Hắn vươn tay ấn nút dưới góc bàn trái, phòng làm việc lập tức được bao bọc bởi một lớp màng chắn tinh thần, cắt đứt mọi âm thanh từ bên ngoài.
Cận Thiệu Nguyên xông đến đạp cửa đúng lúc hắn vừa kết thúc cuộc gọi. Hắn cau mày đi ra mở cửa, "Anh đang làm cái quái gì vậy! Người của Quân đoàn số 7 chết hết rồi à? Anh đã đạp hỏng cửa của tôi bao nhiêu lần rồi, chưa học được cách gõ cửa à?"
Cận Thiệu Nguyên vừa thấy cái vẻ lải nhải của hắn đã thấy phiền, liền túm lấy cổ áo quân phục xanh lam của hắn, "Tôi nghe nói anh từng có giao dịch với Cận Nhiên, anh với nó đã làm gì? Nó chạy đến Tử Vi Viên có phải do anh sắp xếp không?"
Liên Kính Phong nhíu mày, dùng sức gạt tay Cận Thiệu Nguyên ra khỏi cổ áo, "Anh có thể tôn trọng tôi một chút được không? Anh là bộ trưởng tác chiến, tôi cũng vậy, hai chúng ta đều cùng cấp bậc. Anh bớt động tay động chân đi. Hơn nữa, con trai anh chạy lên Tử Vi Viên thì liên quan gì đến tôi, cậu ta có phải con trai tôi đâu!"
Cận Thiệu Nguyên lại lớn giọng, tính khí bạo nổ, "Bớt cái thói giả tạo đó đi, mắt nó không tốt, pheromone cũng bị thiếu hụt rối loạn, với tố chất như thế làm sao có thể vào được Tử Vi Viên? Anh cùng nó giao dịch tiền bạc, rốt cuộc nó tìm đến anh để làm gì?"
"Mua đồ!" Liên Kính Phong cũng không thèm giấu giếm, trực tiếp châm chọc, "Cận Thiệu Nguyên, anh ngay cả con trai mình cũng không quản nổi, chạy đến tìm tôi hung hăng nổi nóng làm cái quái gì? Có bản lĩnh thì đi mà cướp con trai anh từ tay Bùi Hành Ngộ về kìa."
Cận Thiệu Nguyên trừng mắt nhìn hắn, khí thế chẳng những không giảm mà còn tăng lên, "Anh không nhắc đến Bùi Hành Ngộ thì tôi còn chưa hỏi anh. Người của Quân đoàn 11 anh chết hết rồi à? Canh giữ điểm chuyển tiếp mà cũng không biết có kẻ tập kích chiến hạm của Tử Vi Viên?"
"Anh đến chất vấn tôi sao? Con trai anh cho nổ tung cái trạm không gian vũ trụ mà chúng tôi đang đóng quân đấy, tôi không tìm anh thì thôi, anh lại còn đến kiếm chuyện với tôi?" Ngay cả Liên Kính Phong cũng tức giận đến mức không còn chỗ để trút. Lẽ ra ban đầu để đám hải tặc ngu dốt kia lặng lẽ đi qua điểm chuyển tiếp thì đã có thể giải quyết xong Bùi Hành Ngộ rồi, vậy mà hết lần này đến lần khác để bọn họ chạy thoát, đã thế còn để lại một kẻ điên như Cận Nhiên.
Cận Nhiên là ai chứ, nếu cho cái thằng quỷ đó đầy đủ đạn pháo, nó ngay cả Tinh tế Liên Bang cũng dám cho nổ. Đám ngu kia không tốc chiến tốc thắng mà còn lề mề chơi đùa với tên nhãi đó. Kết quả thì sao, ngay cả cái cơ giáp cũng bị Cận Nhiên cướp mất luôn.
"Anh không đến tìm tôi thì tôi cũng đang muốn tìm anh đây. Cận Thiệu Nguyên, anh dạy dỗ con trai anh thành cái dạng gì vậy hả, nó là cường đạo trộm cắp sao? Hải tặc không gian chặn giết bọn họ, ngược lại lại để Cận Nhiên cướp đoạt cơ giáp là sao? Anh tới đây để hỏi tội tôi à? Chi bằng anh cũng học nó, đi nổ tung cả tổng bộ Hoắc Nhĩ luôn đi!"
Cận Thiệu Nguyên giễu cợt, "Trước tiên tôi sẽ cho nổ Quân đoàn 11 của anh."
Liên Kính Phong cười lạnh một tiếng, "Anh vẫn còn thấy kiêu ngạo sao? Cận gia nhà anh sao lại có một đứa con trai như thế, có phải cảm thấy rất vinh quang không?"
"Đương nhiên không."
Liên Kính Phong bị Cận Thiệu Nguyên làm cho nghẹn lời.
Cận Thiệu Nguyên nói, "Được rồi, tôi cũng không khen ngợi gì con trai tôi. Về chuyện nó nổ tung trạm không gian Hoắc Nhĩ, bên Bùi Hành Ngộ cũng đã gửi cho tôi một báo cáo, nói là để tránh né hải tặc truy sát nên mới buộc phải phá hủy."
"Nếu tôi không đồng ý lý do này thì sao?"
Cận Thiệu Nguyên nói, "Vậy thì tôi với anh sẽ phải đối đầu một mất một còn. Thứ tôi có chính là thời gian và sự kiên nhẫn."
Sắc mặt Liên Kính Phong tái mét, "Đừng tưởng tôi sợ anh. Nếu không phải vì thấy nó tuổi trẻ bốc đồng, nhà anh lại từng mất đi Cận Nhàn thì hôm nay tôi đã báo cáo lên Hoắc Nhĩ để nó phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất rồi!"
**
Cận Nhiên có chút hối hận vì đã ra khỏi phòng chỉ huy. Hắn thực sự muốn đập nát con chip giám sát kia, nếu có thêm một lần nữa hắn vẫn sẽ đập tiếp, chỉ có điều...
"Ê Hạ Tinh Lan."
Thấy Cận Nhiên đi ra từ phòng chỉ huy của tư lệnh, Hạ Tinh Lan vội vàng chạy lại hỏi, "Chuyện gì vậy?"
"Giúp tôi một việc."
Hạ Tinh Lan đi theo Cận Nhiên đến chỗ cơ giáp hải tặc bị cướp, hoảng sợ hỏi, "Không phải chứ, cậu thực sự đã ngang nhiên cướp cái cơ giáp này ngay trước mặt Bùi tư lệnh à?"
Cận Nhiên không hứng thú nghe cậu lải nhải, nhảy lên cơ giáp rồi ném cho cậu một cái túi nhỏ, "Này, đỡ lấy."
Hạ Tinh Lan vẫn chưa hết kinh ngạc, vừa ngẩng đầu đã thấy cái túi nhỏ kia rơi xuống. Cậu ta luống cuống tay chân đỡ lấy, suýt nữa thì ngã, lảo đảo hai bước mới đứng vững được.
"Đây là cái gì thế?"
Cận Nhiên loay hoay một hồi, lát sau còn cầm thêm hai cái túi nhỏ khác, tiện tay lấy luôn cái túi Hạ Tinh Lan đang cầm rồi vác lên vai, "Củ cải."
Hạ Tinh Lan đi bên cạnh hắn, vừa định nói gì đó thì thấy có người chạy đến tìm hắn, liên tục lảm nhảm, "Anh Nhiên làm đồ ăn ngon nhớ chừa lại cho tôi một ít nha! Tôi giúp cậu ăn thử."
"Được rồi, đi thôi."
**
Đã ba tháng rưỡi kể từ khi hạm đội tiếp nhận tân binh mới. Mạnh Như Tiền cầm theo báo cáo tình trạng các ngành đến tìm Bùi Hành Ngộ, nhưng không thấy anh đâu.
"Bùi tư lệnh sao lại không có trong phòng chỉ huy?" Mạnh Như Tiền kéo một người lại hỏi.
"Mạnh đội trưởng, tư lệnh hình như đi tìm Cận Nhiên rồi. Có cần tôi báo cáo giúp anh một tiếng không?"
Mạnh Như Tiền kinh hãi hít một ngụm khí lạnh. Bùi tư lệnh đi tìm Cận Nhiên rồi?!
"Mạnh đội trưởng, có vấn đề gì sao?"
Mạnh Như Tiền lấy lại tinh thần, "Không có, không việc gì, tôi tự đi tìm Bùi tư lệnh."
Lúc này Bùi Hành Ngộ vừa đi đến bộ phận hậu cần. Cận Nhiên quay lưng về phía anh, không biết đang làm gì. Hắn ngồi trên một cái kệ sắt thấp, hai chân không có chỗ để nên phải bắt chéo vào nhau, đôi giày quân đội trông hết sức sạch sẽ.
Mũ bị ném qua một bên. Bóng lưng cao ngất khẽ động, giống như đang cắt thái gì đó.
Bùi Hành Ngộ đứng nhìn một hồi. Bộ Ngu hỏi anh đã có người để giao phó hay chưa, lúc đó anh không trả lời. Nhưng kỳ thực trong lòng anh đã sớm xuất hiện một khuôn mặt và cái tên quen thuộc, dường như không hề nghĩ đến có người thứ hai.
Quân nhân không chỉ phục tùng và chấp hành mệnh lệnh. Anh càng muốn một người có nhiệt huyết và dã tính, cho dù bị hủy hoại, ném xuống vực sâu thì linh hồn vẫn có thể tiếp tục trỗi dậy, tiếp tục sinh trưởng mạnh mẽ.
Nếu như trên đời này còn tồn tại một người có thể đối kháng với Tinh tế Liên Bang, thì người đó nhất định sẽ là Cận Nhiên.
Bùi Hành Ngộ có chút xuất thần.
Thực ra pheromone của anh đối với Cận Nhiên có tác dụng chi phối tuyệt đối. Nói cách khác, nếu như anh muốn, thậm chí có thể thông qua pheromone làm chất dẫn dụ, khiến pheromone của Cận Nhiên bạo phát đến mức cao nhất, trực tiếp biến y thành một vũ khí giết người chống lại Tinh tế Liên Bang.
Thế nhưng...
"Làm gì mà không lên tiếng vậy?"
Cận Nhiên không quay đầu nhìn lại, vẫn đưa lưng về phía anh nói, "Tôi ngửi thấy hương Lan hoàng thảo một lúc rồi. Đứng đằng sau tôi rồi đang nghĩ nên phạt hay đánh tôi thế nào à? Tôi đập nát con chip kia là..."
"Tôi không đến để chất vấn cậu."
Bùi Hành Ngộ đi lên phía trước mới nhìn thấy thì ra Cận Nhiên đang cắt củ cải. Trước mặt y đặt một tấm thớt gỗ nhỏ, bên trên có không ít những miếng cải trắng xinh xinh. Đôi bàn tay luôn đeo găng tay đen lúc này để trần, xương ngón tay từng khớp rõ ràng, tràn đầy nội lực.
"Chuyện con chip kia đừng nói ra ngoài. Cậu đập thì cứ đập, Liên Bang sẽ điều tra nhưng cùng lắm là... ưm..." Bùi Hành Ngộ nhíu mày, đột nhiên bị Cận Nhiên nhét vào miệng một miếng củ cải lớn, đôi mắt thoáng cái đã đỏ hoe.
"Ăn ngon không?" Cận Nhiên nghiêng đầu hỏi anh.
Bùi Hành Ngộ nhíu mày, nước mắt sinh lý từ từ dâng đầy trong đáy mắt. Anh chẳng còn muốn giữ hình tượng, chỉ muốn phun thứ trong miệng ra. Nhưng một giây tiếp theo, Cận Nhiên vươn tay tự lấy miếng củ cải trong miệng anh ra, "Ôi, cái đệt, đừng có khóc. Tôi chỉ muốn chọc anh một chút vì anh dám nhốt tôi thôi. Anh... sao mặt anh đỏ vậy hả?"
Bùi Hành Ngộ thực sự một chút cũng không thể ăn cay. Thứ đó sẽ kích thích pheromone của anh, khiến nó nảy sinh xao động, cho nên anh chưa bao giờ dám đụng tới. Loại củ cải này không biết là giống gì mà vừa cay vừa nồng, anh cảm giác bên tai bắt đầu nóng lên, pheromone tụ lại ở lồng ngực không ngừng quấy nhiễu.
Hơi thở mang theo hương Lan hoàng thảo yên lặng tản ra.
Bùi Hành Ngộ không tự chủ mà ngừng thở, phút chốc siết chặt nắm tay. Ánh mắt anh rơi xuống trên người Cận Nhiên, gò má, cổ áo, ngón tay, thắt lưng... mỗi một chỗ.
Sáng sớm hôm nay, sau khi tỉnh dậy anh phát hiện pheromone của mình có chút dao động, làm sao cũng không áp chế lại được. Cho dù đã uống một liều thuốc ức chế vẫn như cũ không hề có tác dụng.
Anh không biết tại sao mình đột nhiên trở nên miễn nhiễm với thuốc ức chế. Kể từ sau trận đánh nhau hôm đó với Cận Nhiên, anh luôn cảm giác cơ thể mình bắt đầu bất thường, nhưng mấu chốt là ở chỗ nào thì anh cũng không biết.
Mạnh Như Tiền vẫn chưa biết thân phận của anh, Hạ Tinh Lan lại là một Beta, cậu chàng cũng đã nói ngày hôm đó không xảy ra bất cứ chuyện gì. Tuyến thể cũng không bị thương hay có dấu hiệu bị ai đó cắn qua, nhưng chính là tại sao anh cứ theo bản năng không thể khống chế mà muốn đi tìm pheromone.
Tìm Cận Nhiên.
Thứ bản năng thể xác này làm cho anh rất bất an. Cận Nhiên vẫn chưa đánh dấu anh, tại sao anh lại cứ thế đi tìm hắn? Nguyên nhân này anh cũng không xác định nổi, nhưng anh tuyệt đối không thể để lộ thân phận Omega của mình!
Thấy Bùi Hành Ngộ nãy giờ không nói gì, Cận Nhiên cầm theo củ cải quan sát hồi lâu. Nhìn vành mắt anh đỏ đến đáng sợ, tưởng chừng như giây sau liền sẽ rơi nước mắt, y cau mày đưa miếng củ cải trên tay vào miệng cắn một cái. Bùi Hành Ngộ vội cản hắn, "Này, tôi vừa mới ăn..."
Cận Nhiên không để ý những lời anh nói, chép miệng một tiếng, "Cũng không cay lắm mà, anh sao lại yếu ớt thế, có chút cay này cũng không ăn được? Chờ một chút, cho anh cái khác."
Cận Nhiên vươn tay mở nắp lồng hấp bên cạnh, nhéo một khối bánh điểm tâm ngọt màu trắng. Hình dạng so với bánh đậu vàng lần trước không khác biệt là mấy. Vì mới lấy ra từ lồng hấp nên còn bốc hơi, trông rất nóng. Ngay khi sắp bỏ vào tay anh thì hắn chợt dừng lại, "Đợi một lát."
Hắn thổi thổi, cho tới khi thấy bánh đã bớt nóng mới đặt vào tay Bùi Hành Ngộ, "Đây, ăn kẻo nóng."
Bùi Hành Ngộ có ý không muốn nhận, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, không biết tại sao lòng bàn tay lại không tự chủ được mà đưa ra cầm lấy chiếc bánh nhỏ mềm mại trắng thơm, đưa lên miệng cắn một miếng.
"Ngon không?" Cận Nhiên hỏi anh, nét mặt tha thiết không chút che giấu, chờ nghe anh đánh giá.
"Ngon." Bùi Hành Ngộ nghĩ rằng có lẽ đây là tâm trạng của những người làm bếp. Ăn xong chiếc bánh ngọt mềm này, anh mới hỏi hắn, "Sao cậu lại cắt củ cải?"
Cận Nhiên duỗi chân một cái, ngồi nửa ngày lưng đều cứng ngắc, "Củ cải muối, đừng nói ngay cả cái này anh cũng chưa từng ăn nhé! Nói thật chứ Bùi tư lệnh, đồ ăn của Tử Vi Viên các người quá thảm. Mỗi ngày đều phải chịu áp lực tốc độ như thế tôi quả thực không theo kịp, nếu không tự mở cái bếp nhỏ này, sớm muộn gì cũng chết trong tay anh."
Bản thân Bùi tư lệnh thực sự chưa từng ăn qua, anh lắc đầu.
"Lần trước bánh đậu vàng cho anh cũng là lần đầu tiên anh được nếm thử?"
Ánh mắt Bùi Hành Ngộ một mực đặt trên người Cận Nhiên, rơi xuống yết hầu của hắn, bởi vì lúc nói chuyện mà chuyển động lên xuống. Rồi rơi xuống bộ quân phục màu đen trên người hắn, trong đầu vẫn luôn vang lên một thứ thanh âm thúc giục mê hoặc anh không ngừng.
[Đến, để hắn đánh dấu, muốn pheromone của hắn.]
Bàn tay Bùi Hành Ngộ siết chặt đến nỗi mười đầu ngón tay trắng bệch, bên thái dương thấm đầy mồ hôi lạnh. Khí vị của Lan hoàng thảo nồng đậm tràn ra. Cận Nhiên cũng ngửi thấy được, khẽ nhíu mày, anh ta bị sao vậy?
"Cận Nhiên."
"Ừ?"
"Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ giúp cậu điều chỉnh, khai thông toàn bộ pheromone, đưa pheromone của cậu cùng với tuyến thể thúc đẩy đến trạng thái tốt nhất." Bùi Hành Ngộ đứng lên nói, "Đừng kháng lệnh."
Cận Nhiên suy nghĩ một chút, híp mắt cười, "Được thôi."