Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 25: Biến cố
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Nhiên ca mau xem, Bùi tư lệnh hình như có gì đó không đúng!"
***
Cao Duệ là người đầu tiên bị mất một chiếc cơ giáp nhỏ, khiến tất cả trở nên căng thẳng, đặc biệt là Cao Duệ lúc này đang trừng mắt nhìn chằm chằm la bàn, hận không thể bắn nát Bùi Hành Ngộ ngay lập tức. Vừa rồi, phát súng pháo hạt đó là Bùi Hành Ngộ cố ý bắn ra để lộ vị trí của anh cho Mai Phổ!
Đúng lúc này, ba chiếc cơ giáp của Cao Duệ đồng thời vang lên âm thanh cảnh báo bị đạn đạo nhắm trúng, chói tai đến nhức óc.
‘Hay cho một chiêu mượn dao giết người.’ Cao Duệ cười lạnh một tiếng, rồi trầm giọng ra lệnh: ‘Đã lộ rồi thì thôi, trước tiên đánh bại quân đoàn 11 cho tôi, không cần đối đầu trực diện với Tử Vi Viên.’
Cao Duệ chưa từng nghĩ sẽ hợp tác với Mai Phổ ngu ngốc đó, cái tên huênh hoang, tự mãn ấy, thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều.
Một mình gã cũng có thể giải quyết Bùi Hành Ngộ!
Hệ thống phản tên lửa của Tử Vi Viên được Mạnh Như Tiền dốc nhiều công sức phát triển, hệ thống này vô cùng vững chắc, kiên cố từ bên ngoài, tuyệt đối không dễ bị làm nhiễu.
Không đợi Cao Duệ ra lệnh xong, Tống Tư Thâm đã điều khiển cơ giáp vọt lên trước một chiếc cơ giáp tầm trung, khiến phi công điều khiển hoảng sợ và theo bản năng bắn ra một chùm pháo sáng về phía cậu.
Tiếng 'Oanh' đó vừa dứt, thì mới phát hiện đó đều là hư ảnh!
Trong khoảnh khắc đó, Cao Duệ đổ mồ hôi lạnh, chuyện gì đang xảy ra vậy!
Gã còn đang ngây người sững sờ thì một đạn đạo không biết từ đâu xuất hiện, trong nháy mắt đánh trúng đuôi cơ giáp. Thân máy đột ngột chấn động, chật vật né tránh một chùm pháo ion tiếp theo.
Không hổ là Bùi Hành Ngộ.
Cao Duệ khẽ cong môi, ‘Cuối cùng cũng được thưởng thức chút cảm giác chiến trường rồi. Hôm nay anh chết dưới tay tôi cũng chẳng ai dám trách, dù sao anh vốn dĩ đã là cái gai trong mắt Liên Bang Tinh Tế.’
Bùi Hành Ngộ nói, "Đừng đuổi theo, xử lý Mai Phổ trước."
Đối đầu tay ba là điều cấm kỵ nhất, vì nó sẽ tạo cơ hội cho hai bên còn lại kết đồng minh. Bùi Hành Ngộ không chịu liên minh với họ, chỉ có thể bắn hạ và loại bỏ tất cả.
Cận Nhiên chống cằm nhìn sườn mặt Bùi Hành Ngộ. So với Cao Duệ đang cười lạnh và Mai Phổ đang hưng phấn, anh ấy chẳng có chút cảm xúc dao động nào.
Chiến đấu sẽ khiến pheromone dâng cao, một Omega như anh ấy lại phải cẩn thận kiềm nén mọi cảm xúc của mình.
Trái tim Cận Nhiên bỗng dưng chua xót vô cớ.
Không được, hắn đau lòng cái rắm gì chứ, đến lượt hắn đau lòng sao? Người ta còn có Bộ Ngu cơ mà.
Cận Nhiên đột ngột chuyển từ đau thương sang lửa giận, hừ lạnh một tiếng: ‘Tốt nhất đừng để tôi phát hiện anh hồng hạnh xuất tường, bằng không tôi sẽ làm anh chết, van nài khóc lóc cầu xin tôi cũng vô ích.’
Bùi Hành Ngộ không nghe thấy lời Cận Nhiên nói, ánh mắt vẫn chăm chú vào kính thiên văn. Đèn trên la bàn chợt lóe sáng, vừa rồi đã đánh lạc hướng bắn rơi một cơ giáp cỡ trung, hai cơ giáp cỡ nhỏ của Cao Duệ cũng bị phá hủy động cơ lực đẩy.
Mai Phổ đã để lộ vị trí, Lâm Khai Tuế điều khiển cơ giáp trinh sát cũng phát hiện ra hai cơ giáp khác được giấu bên trong tinh vân.
‘Lâm Khai Tuế, tọa độ Đông 578 Nam 835 chuẩn bị nhảy vọt. Khuyết Tử Mặc, điều chỉnh chế độ khuếch tán pháo laser. Lương Tu, tọa độ Tây 359 Bắc 876 điểm trung chuyển. Tống Tư Thâm, tọa độ Đông 398 Nam 620 yểm hộ!’ Bùi Hành Ngộ ra lệnh dứt khoát, ba chiến hạm đồng thời di chuyển.
Trên các cơ giáp phi hành đều chứa một lượng khí phát xạ, năng lượng tụ lại thành một dư ảnh tinh vân thu nhỏ. Tống Tư Thâm nhanh chóng điều khiển cơ giáp khóa chặt mục tiêu, bắn liên tiếp hơn mười đạn đạo pháo hạt. Toàn bộ cơ giáp mai phục ở đây đều bị phơi bày!
Cùng lúc này, mấy chục đạn đạo như mưa sao băng đồng loạt hướng về phía Tống Tư Thâm! Cậu hít sâu một hơi, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bàn tay đặt trên bảng điều khiển thoáng run lên nhưng không ai nhận ra.
"Ầm ầm ầm"
Từ phía Tây Nam, một luồng sáng cực lớn từ vũ khí hạng nặng phóng ra, kèm theo một giọng nói tràn đầy kiêu ngạo vang lên trong bộ đàm: ‘Ha ha, ca ca tới cứu nhóc.’
Tống Tư Thâm khẽ gật đầu với Lạc Tân Dương. Ngay khi tên lửa bị đánh chặn, một cơ giáp vụt qua sườn cánh, cùng với Lạc Tân Dương bao vây cơ giáp của đối phương, bắn ra một tên lửa phá hủy cực lớn!
Cơ giáp trong nháy mắt bị hun nóng như kim loại bị cắt đứt, một mảng lớn rơi ra, dễ dàng hệt như lưỡi dao xẹt qua quả bơ mềm.
Những binh lính trong cabin đau đầu muốn nứt tung, không khác nào đang sống sờ sờ bị ném vào dung nham, cực kỳ thống khổ. Không đợi bọn họ kịp phản ứng, hệ thống cảnh báo hư hại đã kêu inh ỏi.
Âm thanh vỡ vụn vang vọng. Đối với quân nhân mà nói, cơ giáp chẳng khác nào chính cơ thể của mình. Cơ giáp bị hủy, người cũng sẽ mất mạng theo.
‘Không!’ Giọng nói của Lãnh Tương run rẩy, anh ta nhanh chóng kêu gọi chi viện: ‘Cao tư lệnh! Tôi... chúng tôi đã bị trúng đạn rồi! Các vũ khí trên tàu đã cạn kiệt, động cơ đẩy hư hại 40%, cơ giáp hư hại 70%, tầng phòng hộ bên ngoài hoàn toàn bị phá vỡ, thỉnh cầu chi viện!’
Cao Duệ lạnh lùng nghiêm nghị, không những không lo lắng, ngược lại còn có chút kích động khát máu: ‘Tỷ lệ hư hại 70%, vô dụng rồi. Cậu ở rất gần Bùi Hành Ngộ, quay đầu tăng tốc độ tối đa đâm thẳng vào hắn đi.’
Lãnh Tương ngẩn người trong giây lát, chẳng khác nào tự sát?
Cao Duệ nhìn vị trí tàu chỉ huy của Bùi Hành Ngộ trên thiên văn, khẽ liếm môi: ‘Nhanh lên!’
Lãnh Tương, "Rõ!"
Giọng vừa dứt, Lãnh Tương nhắm mắt lại hít sâu một hơi, điều khiển cơ giáp đổi hướng, đẩy công suất lên mức ba, tốc độ vun vút lao thẳng về phía tàu chỉ huy của Bùi Hành Ngộ!
Cận Nhiên bỗng bật thẳng dậy.
Hạ Tinh Lan bị hắn khiến cho hoảng sợ, suýt chút nữa ngã ngửa ra sau, vội vàng ôm chặt bàn nhìn hắn. Chỉ thấy Cận Nhiên căng thẳng, hai môi mím chặt, mắt cũng nheo lại.
Cậu nghiêng người nhìn sang, buột miệng kêu lên: ‘Tư lệnh cẩn thận!’
Bùi Hành Ngộ không nghe thấy lời cậu nói. Chiếc cơ giáp kia đã ở cự ly rất gần với tốc độ khủng khiếp. Tàu chỉ huy không có hệ thống vũ khí, nếu bị đâm trúng sẽ là đồng quy vu tận!
Tống Tư Thâm cũng nhìn la bàn, ngón tay chần chừ đặt trên bảng điều khiển, hàm răng cắn chặt như đang chịu đựng một cuộc đấu tranh nội tâm nào đó.
Giọng của Lạc Tân Dương phát ra từ bộ đàm, "Tư lệnh cẩn thận! Có một cơ giáp muốn đánh lén từ tọa độ 754 Đông 847 Bắc! Tôi qua đó giúp ngài!"
Âm thanh của Bùi Hành Ngộ vẫn bình tĩnh đến lạ thường: ‘Không cần, phía sau Tống Tư Thâm có một cơ giáp cỡ trung, chú ý yểm trợ cho cậu ấy.’
Anh nói, ánh mắt dừng trên la bàn, đánh giá đường di chuyển của đối phương. Chiếc cơ giáp không còn vũ khí liền bị bỏ rơi để dùng đòn tự sát.
Sau khi cuộc diễn tập chính thức bắt đầu, sẽ không thể nhận tiếp viện từ bên ngoài được nữa, bởi vậy cần tránh hư hại cho cơ giáp. Nếu là tự sát, vậy chắc chắn sau này sẽ không còn dùng được, tỷ lệ hư hại cũng không thể nào sửa chữa.
Ngón tay Cận Nhiên siết chặt thành ghế, trên mu bàn tay cũng nổi lên những đường gân xanh. Hơi thở hắn bất giác nặng nề, không tự chủ tản ra một ít pheromone Bạch xạ hương trắng, khiến cho Bộ Ngu vừa mới bước vào liền lập tức nhíu mày.
"Cận Nhiên, thu hồi pheromone."
Cận Nhiên quét mắt nhìn anh một cái, trực tiếp phớt lờ.
Bùi Hành Ngộ nheo mắt nhìn đầu cơ giáp của đối phương, anh đột ngột chỉ huy chiến hạm quay một góc 90 độ rồi lại nhanh chóng quay về. Anh có thể di chuyển đến mười vị trí khác nhau, mà mười vị trí này có thể tránh khỏi việc bị chiếc cơ giáp kia va trúng.
Trái tim Cận Nhiên đập thình thịch rồi lại như rơi xuống đất, lồng ngực có chút nhói đau, nhưng sau đó hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Hành Ngộ thực sự rất mạnh, dù là chiến thuật chỉ huy hay thao tác điều khiển đều khiến người ta không thể địch nổi. Nếu anh không phải là một Omega, không cần trăm phương nghìn kế che giấu thân phận, vậy thành tựu của anh đâu chỉ dừng lại ở chức tư lệnh Tử Vi Viên.
Cận Nhiên chống cằm nghĩ, nếu anh là Alpha... Hắn bỗng dựng thẳng người, sở dĩ anh giao dịch với Cận Thiệu Nguyên có phải là vì thân phận Omega hay không?
Một Omega muốn bước vào quân ngũ chỉ cần dùng thuốc ức chế liền không thành vấn đề, tuy là trường quân đội cũng không thành vấn đề, nhưng bước đầu tiên để qua vòng sát hạch chính là cảm ứng pheromone, điều này làm sao có thể giấu được?
Anh kết hôn với hắn vào năm năm trước, ngay trước khi anh bước lên tàu Thiên Kỷ. Vậy hợp đồng hôn nhân có phải chính là dựa vào điều kiện này?
Cận Nhiên nhíu mày thật chặt, đôi đồng tử xám bạc lại khóa chặt lấy Bùi Hành Ngộ trên màn hình. Năm đó kết hôn hắn không hề nhìn kỹ anh một lần, cho nên mới không phát hiện ra anh thật ra chính là Omega.
Nếu như anh và Cận Thiệu Nguyên giao dịch là lợi dụng lẫn nhau chứ không phải Cận Thiệu Nguyên sắp xếp anh bên cạnh hắn...
Cận Nhiên rơi vào trầm tư, hắn nhớ ra Bùi Hành Ngộ có một cô em gái tình trạng rất phức tạp, cần rất nhiều thuốc quý mới có thể chữa trị. Vậy chính là vì tiền sao? Không hề liên quan đến quyền lực?
Bùi Hành Ngộ vẫn luôn miệng nói với hắn thời gian còn chưa tới, thà để hắn bóp chết chứ tuyệt đối không chịu ly hôn.
Hoắc Nhĩ đều đồn đại rằng Bùi Hành Ngộ gây ra vụ nổ cho tàu Thiên Kỷ, sau đó cưỡng chiếm Tử Vi Viên, cho nên... tham luyến quyền vị?
Cận Nhiên nhìn chằm chằm Bùi Hành Ngộ, cố gắng tìm ra một câu trả lời, hắn vô thức miết nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, nhưng từ đáy lòng lại có một giọng nói yếu ớt phủ định tất cả.
Trong khoảng thời gian hắn tiếp xúc với Bùi Hành Ngộ, người này rõ ràng đã an toàn đi qua điểm trung chuyển, thế nhưng lại vội vã trở lại bất chấp nguy hiểm.
Để xoa dịu pheromone của mình, anh còn bí mật trích máu. Nếu không phải vì đánh nhau mới bị phát hiện ra, liệu anh còn muốn giấu giếm đến bao giờ?
Anh sẽ cổ vũ, khích lệ khi Chu Thước thiếu tự tin, sẽ khoan dung đối xử với Hạ Tinh Lan, chỉ có đối với hắn lại vô cùng hung dữ, chỉ cần động một chút là tống hắn vào khu tạm giam.
ĐM?
Tại sao!
Cận Nhiên hừ một tiếng. Bùi Hành Ngộ đối với ai cũng đều thật tốt, duy chỉ đối với hắn là vô cùng lạnh nhạt. Nếu thật sự không muốn ly hôn, vậy chẳng phải nên đối xử với hắn nhẹ nhàng mới đúng chứ?
Cận Nhiên liếc nhìn Bùi Hành Ngộ trên màn hình, nghĩ ‘lão tử là người của anh chắc, không bênh vực thì thôi, lại còn trừng mắt với tôi’.
Đột nhiên Cận Nhiên lại nghĩ tới những gì Bùi Hành Ngộ đã nói: ‘Cậu có muốn trở thành một quân nhân, vì vinh quang trên vai mà vứt bỏ sinh mạng hay không?’ Ngay cả câu nói nhẹ tới mức gần như không thể nghe thấy, hắn cũng nghe rõ: ‘Nếu có một ngày tôi... tôi hi vọng cậu có thể gánh vác Tử Vi Viên.’
Một kẻ tham quyền bất chấp sinh mạng của cấp dưới có thể nói ra những lời như thế sao? Hay là anh ta lại đang âm mưu điều gì?
Cận Nhiên chợt trở nên rối bời, ngón tay vòng quanh chiếc nhẫn bên trong găng tay, mi mắt rủ xuống – ‘Chị, chị nói xem Bùi Hành Ngộ rốt cuộc có phải người đầu xỏ hay không?’
Sao em lại thấy anh ta không giống.
Cận Nhiên thở dài một hơi, còn chưa kịp ngẩng đầu thì chợt nghe thấy tiếng kinh hô. Ngay sau đó, cánh tay hắn bị nhéo mạnh một cái đau điếng: ‘Nhiên ca!! Nhiên ca, mau xem, tư lệnh có gì đó không đúng!’
Cận Nhiên nhanh chóng nhìn lên màn hình giám sát. Bùi Hành Ngộ vẫn đang đứng bên chiếc bàn điều khiển, trước mặt anh là quỹ đạo cơ giới của kính thiên văn đang vận động. Ngón tay vẫn đặt trên mép bàn như trước, nhưng cả người đều hơi lay động, hai mắt nhắm chặt như đang cố gắng giữ tỉnh táo.
Qua màn hình có thể thấy rõ gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, sắc mặt nhợt nhạt, lông mi khẽ run. Sau đó, hai chân mềm nhũn, nửa quỳ xuống đất che miệng, một ngụm máu tươi từ kẽ ngón tay trắng nõn tuôn ra.
Trong giây tiếp theo, tín hiệu của tàu chỉ huy lập tức bị cắt đứt!
‘Bùi Hành Ngộ!’ Cận Nhiên đột ngột đứng dậy lao thẳng đến cửa cabin mô phỏng. Trong đầu hắn toàn là khoảnh khắc Bùi Hành Ngộ ngã xuống, trên tay còn vương vệt máu đỏ chói mắt.