Chương 26: Trọng thương

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 26: Trọng thương

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Hành Ngộ quỳ một nửa trên mặt đất, lồng ngực đau đớn như muốn nổ tung, máu không ngừng trào lên cổ họng. Hai mắt anh tối sầm lại, không cách nào đứng dậy nổi, hai tay chống trên mặt đất run rẩy không ngừng.
Mỗi khi hít thở, máu lại dâng lên đầu lưỡi.
Trong đầu anh như có tiếng nổ lớn, tựa hồ tất cả dây thần kinh đều đứt đoạn. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác quỳ tại chỗ, toàn thân run rẩy.
Vừa rồi, anh thoát hiểm trong gang tấc khỏi cú va chạm với Lãnh Tương. Lạc Tân Dương muốn đến chi viện, nhưng Tống Tư Thâm bên kia lại đang gặp nguy hiểm. Anh liền giữ Lạc Tân Dương lại để yểm trợ Tống Tư Thâm.
Nếu thực sự cần thiết, Tống Tư Thâm ở gần anh hơn, việc yểm trợ anh sẽ dễ dàng hơn nhiều so với Lạc Tân Dương.
Cơ giáp của Lãnh Tương quay đầu muốn tấn công lần nữa, nhưng Lâm Khai Tuế đã từ xa bắn một quả pháo, khiến nó nổ tung ngay lập tức. Điểm đỏ trên la bàn tinh vân cũng vụt tắt.
Sắc mặt Bùi Hành Ngộ vẫn không đổi, giọng nói bình tĩnh tiếp tục chỉ huy trận chiến. Đã ba tiếng trôi qua từ lúc bắt đầu, cả ba bên đều có “thu hoạch”. Tử Vi Viên bị tổn thất tương đối nhẹ, tuy có cơ giáp bị bắn trúng nhưng chưa đến mức rơi xuống.
Phe Mai Phổ bị tổn thất hai cơ giáp cỡ trung và ba cơ giáp cỡ nhỏ.
Phe Cao Duệ có một cơ giáp cỡ trung và một cơ giáp cỡ nhỏ bị hỏng, tổn thất ít hơn so với Mai Phổ hiếu thắng kia một chút.
"Tư lệnh mạnh quá!" Lạc Tân Dương theo dõi radar từ lúc Bùi Hành Ngộ tránh cú va chạm đó cho đến khi kết thúc, trái tim cậu nghẹn lại ở cổ họng. Cậu vốn nghĩ anh không thể tránh thoát được.
Các ngón tay của Tống Tư Thâm tê cóng. Cậu hít một hơi thật nhẹ, sau đó chuyển hướng cơ giáp về phía một mảng lốc xoáy tinh vân, nã ra một phát đại bác uy lực cực lớn. Tiếng nổ oanh tạc màng nhĩ, vang vọng khắp không gian.
Lạc Tân Dương mở miệng, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Thằng nhóc này lại bị cái gì kích thích vậy."
Bùi Hành Ngộ rũ mắt nói: "Lạc Tân Dương, tập trung chú ý." Anh tiếp tục nhìn vào la bàn tinh vân, nhưng ngay giây tiếp theo, tàu chỉ huy rung lên dữ dội.
Anh ngẩng phắt đầu lên. Một chiếc máy bay không người lái nhỏ, chứa đầy vũ khí sát thương, đang bay thẳng về phía tàu chỉ huy!
Bùi Hành Ngộ vô cùng kinh ngạc. Anh điều khiển chiến hạm tránh khỏi máy bay không người lái với tốc độ cực nhanh, giữa hai hàng lông mày tràn đầy sát khí, trầm giọng ra lệnh: "Tống Tư Thâm, tìm cơ hội bắn hạ máy bay không người lái!"
Tống Tư Thâm đáp: "Vâng!"
Lời vừa dứt, Tống Tư Thâm nhanh chóng điều chỉnh đường đạn. Chiếc máy bay không người lái đáng lẽ ra không thể xuất hiện trong buổi diễn tập này, hoàn toàn không được phép!
Có kẻ muốn lợi dụng buổi diễn tập này để trừ khử Bùi Hành Ngộ!
Hai mắt Tống Tư Thâm gắt gao nhìn chằm chằm đường bay của chiếc máy bay không người lái. Nó không giống những chiếc máy bay thông thường, tuy cồng kềnh nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn, né tránh được sự tấn công của hai khẩu pháo ion.
Lông mày Tống Tư Thâm nhíu chặt, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng. Cậu cắn chặt môi giữ im lặng, kéo cần điều chỉnh đường đạn thêm một lần nữa, rồi bắn ra hai quả đạn đạo.
Mục tiêu của chiếc máy bay không người lái là Bùi Hành Ngộ trên tàu chỉ huy. Nó không được trang bị vũ khí quân sự thông thường, nhưng lại mang theo một lượng chất độc sát thương vô cùng lớn!
Bùi Hành Ngộ cảm giác tín hiệu của tàu chỉ huy đã bị nhiễu loạn. Ngay sau đó, anh phát hiện luồng không khí và chất lượng không gian xung quanh đã thay đổi. Anh lập tức đoán ra tấm kim loại bên ngoài chiếc máy bay không người lái đã hấp thụ một lượng lớn hạt mang điện, bất cứ lúc nào cũng có thể biến không gian Tinh tế thành một môi trường dẫn điện cực cao.
Có một máy gia tốc hạt trên chiếc máy bay không người lái. Một khi chùm ion tập trung cao được phóng ra để bão hòa khu vực trên tàu chỉ huy, cabin mô phỏng này không chỉ phải chịu nhiệt độ khủng khiếp do phản ứng tổng hợp hạt nhân mang lại, mà còn phải chịu tác động kinh khủng của bức xạ nguyên tử.
Dưới sự tấn công như thế này, tất cả mọi người trong cabin mô phỏng chắc chắn sẽ chết!
Chiếc máy bay không người lái kia đã đến quá gần. Bùi Hành Ngộ cau mày trầm trọng nhìn la bàn tinh vân, rồi đưa ra quyết sách cuối cùng. Lúc này, Lâm Khai Tuế và Khuyết Tử Mặc đều đang bị cuốn vào giao tranh, ánh lửa bùng lên dữ dội khắp bầu trời.
Lâm Khai Tuế đã sắp bay ra khỏi không gian bên ngoài Tinh tế. Anh ta ném bom dữ dội vào những cơ giáp đối diện, hai mắt đỏ hoe.
Vốn dĩ đội hình ban đầu là một hình tứ giác, với Tống Tư Thâm và Lạc Tân Dương ở cạnh tàu chỉ huy. Lúc này, anh ta đã bị lạc ra khỏi đội hình!
"Lạc Tân Dương, pháo laser yểm trợ! Tống Tư Thâm..."
Bùi Hành Ngộ nhíu mày nói: "Cẩn thận!"
Tống Tư Thâm nghiêng đầu. Nếu bây giờ giảm tốc độ, cậu sẽ phải đối diện với một cơ giáp cỡ lớn. Trái tim cậu thắt lại tức khắc, nhanh chóng bắn ra vài chùm hạt năng lượng để tránh làn sóng nguy hiểm này.
Chung Quản và Doãn Thành đang ở trên cùng một cơ giáp. Chung Quản lo lắng nói với Doãn Thành: "Doãn trưởng quan, tôi lo quá. Vạn nhất bắn không trúng thì phải làm sao? Tôi sợ mình sẽ làm hỏng chuyện mất."
Doãn Thành liếc nhìn cậu: "Nếu sợ hãi mà biến thành chướng ngại vật thì cậu sẽ không được phép thi đấu. Cứ xử lý tốt phần điều khiển là được. Mọi chuyện đã có tư lệnh chỉ huy, chỉ cần cậu không tự ý hành động thì sẽ không xảy ra lỗi."
Chung Quản nuốt nước miếng, đáp: "Được."
Cuối cùng cậu cũng bình tĩnh hơn một chút, ấn bảng điều khiển điều chỉnh lực đẩy lên cấp ba, lập tức đâm thẳng vào cơ giáp của Tống Tư Thâm. Chính vì cú va chạm này mà Tống Tư Thâm đã mất đi cơ hội tốt nhất để hỗ trợ Bùi Hành Ngộ.
Lúc này, chiếc máy bay không người lái đang đến gần. Tim Lạc Tân Dương như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu không nghĩ nhiều, liền điều khiển cơ giáp hướng về phía Bùi Hành Ngộ. Ngay lập tức, hai cơ giáp va chạm vào nhau.
"Lạc Tân Dương!" Phần đầu cơ giáp đụng vào đuôi tàu chỉ huy, phát ra tiếng "Uỳnh" lớn rồi nhanh chóng đổi hướng. Chiếc máy bay không người lái lướt qua tàu chỉ huy, ngay sau đó nổ tung!
Cú va chạm cực lớn khiến hai cơ giáp phát ra âm thanh thảm thiết. Bùi Hành Ngộ ở gần đó hơn, sức nóng khổng lồ lập tức tràn vào khắp cơ thể, cảm giác nóng rát và chóng mặt bao trùm tâm trí anh.
Anh phản ứng cực nhanh, đè lên cạnh bàn pha lê. Giọng nói của Lạc Tân Dương truyền ra từ thiết bị kết nối, vô cùng đau đớn: "Đau quá... Tư lệnh ngài sao... sao rồi! Tôi cả người như muốn nứt ra mất, đây rốt cuộc là thứ gì vậy... là thứ gì..."
Trong tai Bùi Hành Ngộ đầy tiếng ù ù của từng đợt pháo bắn dội lại. Mặc dù anh nghe thấy được, nhưng không cách nào mở miệng. Tứ chi run rẩy, cổ họng trào lên từng đợt máu tanh, huyết khí dâng trào.
Anh bấm chặt đầu ngón tay, ý thức dần mơ hồ, ngay cả việc chớp mắt cũng cực kỳ khó khăn.
Lại thêm một cú va chạm nữa vào tàu chỉ huy. Anh đứng không vững, quỳ sụp xuống đất, nôn ra một ngụm máu tươi, đầu ngón tay cứng đờ.
Ngay sau đó, tín hiệu của tàu chỉ huy hoàn toàn bị cắt đứt.
Anh cũng mất đi ý thức.
**
Đây là lần đầu tiên Cận Nhiên cảm thấy hoảng sợ. Vào giây cuối cùng trước khi tàu chỉ huy mất tín hiệu, máu của Bùi Hành Ngộ tràn qua mu bàn tay, đỏ đến nhức mắt.
Hắn là người đầu tiên chạy đến cabin chỉ huy, dùng sức đập vào cửa: "Bùi Hành Ngộ, mở cửa!"
Không có tiếng đáp lại.
Giọng nói của hắn bên ngoài cabin lập tức chìm vào im lặng. Cận Nhiên đập cửa thêm vài lần nhưng vẫn không có phản ứng gì. Mạnh Như Tiền, Bộ Ngu và những người khác đều chạy tới, thở hổn hển hỏi: "Tình hình thế nào rồi?"
Cận Nhiên không phản ứng với bọn họ, ánh mắt vẫn luôn đặt trên cánh cửa. Hắn nắm chặt tay, đột nhiên đạp mạnh một cái về phía trước. Mạnh Như Tiền hoảng sợ vội kéo hắn lại: "Cậu định làm gì!"
"Phá cửa."
"Tôi biết cậu muốn phá cửa, nhưng tôi hỏi cậu phá để làm gì!" Mạnh Như Tiền từ trước tới nay đều không thích cái tính nóng nảy thô bạo này của hắn, đặc biệt là sau khi biết quan hệ của hắn và Liên Kính Phong, y càng cảm thấy sự xuất hiện của hắn thật bất thường.
"Anh không biết Bùi Hành Ngộ đang ở bên trong sao?!"
Mạnh Như Tiền nói: "Bây giờ đang là diễn tập, không ai có thể xông vào khi chưa được tư lệnh cho phép. Điều này là vi phạm quy định, tư lệnh sẽ bị trách phạt! Cậu không thể vào! Tôi sẽ nộp đơn xin phép cả hai bên trước..."
"Xin cái con mẹ nó! Chờ anh xin xong thì thi thể anh ta đã lạnh ngắt rồi, cút ra!" Cận Nhiên đẩy y sang một bên, lại tiếp tục hung hăng đá vào cửa. Giây tiếp theo, từ trong túi áo lấy ra một quả bom cúc áo, sau đó lùi lại. Không quá ba giây...
"Bùm!"
Cánh cửa bị nổ tung, tạo ra một khe nứt. Cận Nhiên nhấc chân đạp mạnh một cái, cánh cửa ầm ầm đổ xuống. Hắn bước nhanh vào bên trong, ôm Bùi Hành Ngộ lên.
Mạnh Như Tiền nhìn đống đổ nát trước mắt, nét mặt xanh mét. Cận Nhiên ôm Bùi Hành Ngộ ra tới cửa gặp y, thoáng liếc qua một cái rồi nói: "Anh để ý quân luật như vậy sao? So với tính mạng của anh ta, nó còn quan trọng hơn à?"
Mạnh Như Tiền á khẩu không trả lời được.
Y và Bùi Hành Ngộ đã ở cạnh nhau một thời gian dài, cũng biết anh là người coi trọng những luật lệ như thế nào, thậm chí còn coi nó quan trọng hơn cả tính mạng.
Bộ Ngu đứng ở một bên, khẽ cong khóe môi cười.
Cấp dưới của Bùi Hành Ngộ để ý chính là vinh quang của anh và quân quy. Mà Cận Nhiên lại chẳng đặt mấy thứ quy củ chó má đó vào mắt, thứ cậu ta để ý chính là tính mạng Bùi Hành Ngộ.
Xem ra gả cho tiểu chó điên quả thực cũng không hề lỗ vốn.
Cận Nhiên đưa Bùi Hành Ngộ về ký túc xá của mình, đá mạnh một cái mở tung cánh cửa. Hắn bước đến phòng cá nhân, nơi cần xác nhận tròng mắt để vào. Sắc mặt Bùi Hành Ngộ tái nhợt, khóe miệng còn lưu lại từng vệt máu.
Bộ Ngu cũng chạy qua đây: "Cậu đi nhanh như vậy làm gì? Quân y ở đây mà cậu còn không để ý sao?"
Cận Nhiên quay đầu, quét mắt nhìn anh ta một lượt: "Anh là quân y à?"
Bộ Ngu khẽ cười: "Tôi là bác sĩ quân y đã nhiều năm rồi. Lúc tôi và Bùi Hành Ngộ quen biết, cậu còn không biết đang chơi ở đâu. Đừng lo lắng, tôi sẽ không làm cậu ấy bị thương."
Cận Nhiên nhíu mày, họ đã sớm quen nhau ư? Nghe vậy, hắn giễu cợt nói: "Ai biết anh có hại anh ta hay không. Bộ dạng của anh giống hệt người xấu vậy."
Bộ Ngu dập tắt nụ cười, bước qua kiểm tra cho Bùi Hành Ngộ. Mạch đập của anh rất yếu, pheromone bị rối loạn hết cả lên. Vầng trán phủ đầy mồ hôi, nhưng anh vẫn còn một tia ý thức, chật vật mở mắt.
"Cận... Nhiên..." Bùi Hành Ngộ mở miệng, giọng khàn đặc: "Cậu đi, ngăn buổi diễn tập lại. Bọn họ tàng... tàng trữ... vũ khí sát thương... đi..."
Lời còn chưa dứt, anh suýt chút nữa lại rơi vào hôn mê bất tỉnh, khó khăn nhắm mắt để hoãn lại một chút.
Cận Nhiên nhìn lướt qua bàn tay Bộ Ngu đang đặt trên trán Bùi Hành Ngộ, lạnh nhạt nói: "Kiểm tra thì kiểm tra, đừng có táy máy tay chân. Bằng không coi chừng tôi chặt tay anh đấy."
Bùi Hành Ngộ thở hổn hển, vết máu bên khóe miệng càng thêm chói mắt: "Mau... đi..."
Cận Nhiên hừ lạnh một tiếng, cuối cùng liếc nhìn Bộ Ngu một cái rồi quay người đi ra ngoài.
Bộ Ngu nhìn bóng lưng của hắn, quay đầu lại cười với Bùi Hành Ngộ đang hôn mê: "Tính chiếm hữu vô thức đã vậy, cậu xem ra cả đời này cũng không ly hôn được rồi nhỉ."