Chương 28: Đút cháo

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chậm chút, anh sắp hút cạn sức lực của lão tử rồi."
***
Cận Nhiên nhanh chóng rút tay về, nói, "Chỉ là cứu người thôi, có gì mà đau lòng chứ."
"Ồ? Cứu người à." Bộ Ngu khoanh tay trước ngực dựa người sang một bên, nghiêng đầu cười hỏi, "Cứu người mà cậu phải dùng miệng để bón thuốc sao?"
Cận Nhiên nghiến răng, "Tôi nói, chỉ là cứu người thôi."
Bộ Ngu duỗi ngón tay xoa xoa chóp mũi, "Cậu cũng đâu cần phải làm như thế, lúc đó tôi với Mạnh Như Tiền cũng ở bên, chẳng lẽ không thể giúp được sao."
Cận Nhiên nhìn Bùi Hành Ngộ trên giường, trong lòng thầm mắng [Lão tử là chồng anh ta, các người là cái gì đâu?]
Còn về chuyện đau lòng.
Cận Nhiên chớp mắt, hắn thừa nhận, ở giây phút đó nếu như Bùi Hành Ngộ thực sự mất mạng trong buổi diễn tập, hắn nhất định sẽ giết chết Cao Duệ.
Bùi Hành Ngộ đẹp mắt như vậy, phải sống lâu trăm tuổi.
"Đừng có đoán mò suy nghĩ của tôi, tôi không có hứng thú với anh ta đâu."
Cận Nhiên vừa mới dứt lời, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên, "Bộ Ngu..."
Bùi Hành Ngộ tỉnh rồi.
Câu đầu tiên lại là Bộ Ngu?!
Cận Nhiên rít lên một tiếng, thầm mắng dữ dội [Ai là người đàn ông của anh chứ, anh có ý thức được chồng anh đang ở đây không hả? Đến cả não cũng muốn hỏng luôn rồi à?]
Ánh mắt Bộ Ngu thoáng liếc qua nét mặt của Cận Nhiên, sau đó mới gật đầu với Bùi Hành Ngộ, mỉm cười ra hiệu bảo anh yên tâm, chuyện gì cũng chưa bị bại lộ.
Cận Nhiên lại nghĩ hai người còn dám liếc mắt đưa tình!
"Lạc Tân Dương sắp chết rồi!" Cận Nhiên lạnh giọng nhắc nhở.
Bùi Hành Ngộ cau mày, trong tiềm thức vẫn gắng gượng muốn ngồi dậy nhưng chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, Cận Nhiên nhanh chóng đỡ lấy anh, thốt lên, "Anh làm gì vậy!"
Bùi Hành Ngộ nắm lấy cánh tay hắn, khó khăn hít thở vài hơi, chậm rãi nói, "Lạc Tân Dương... thế nào rồi? Cậu ta ít nhiều cũng bị va chạm... còn có, diễn tập... đã ngưng chưa?"
Cận Nhiên ấn anh xuống, "Mẹ nó, anh lo nhiều thế làm gì, đến tính mạng của mình còn khó giữ nữa là."
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, một mực cố chấp nói, "Các cậu được đưa đến chỗ tôi... tôi phải có trách nhiệm..."
"Được rồi, trách nhiệm cái quái gì chứ, giữ sức mà thở đi." Cận Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn Bộ Ngu, "Sao còn chưa đi, muốn Tư lệnh Bùi đích thân đi cùng nữa à?"
Bộ Ngu cười như không cười, "Được, giờ tôi đi đây."
Bùi Hành Ngộ khó khăn gật đầu, yếu ớt nhắm mắt, trong phòng chỉ còn hơi thở của hai người, Cận Nhiên ôm vai anh, chóp mũi thoang thoảng ngửi thấy mùi Lan hoàng thảo nhàn nhạt.
Chẳng lẽ bây giờ Bùi Hành Ngộ không thể khống chế được pheromone sao?
Cận Nhiên cúi đầu nhìn anh, đôi môi vốn dĩ không có chút huyết sắc giờ càng thêm nhợt nhạt, bàn tay nắm chặt ga giường, đầu ngón tay trắng nõn mảnh khảnh có chút run rẩy, cả người không có sức lực, hệt như anh sẽ nhắm mắt vĩnh viễn ngay giây tiếp theo.
"Cận Nhiên." Bùi Hành Ngộ đột nhiên nói, nhưng Cận Nhiên đã cắt lời anh ngay lập tức, "Đừng có lảm nhảm vô nghĩa, cái bộ dạng nửa sống nửa chết của anh mà còn sức nói sao? An tâm tĩnh dưỡng, chuyện diễn tập..."
"Giao cho tôi."
Ngón tay Bùi Hành Ngộ buông lỏng, mũi anh được mùi Bạch xạ hương nhẹ nhàng bao lấy khiến anh dễ chịu hơn một chút, vô thức cọ mình vào lồng ngực Cận Nhiên, toàn thân đều thả lỏng hoàn toàn.
"Không được... Cậu không có kinh nghiệm chỉ huy tác chiến... lần trước... may mắn bắn nổ trạm không gian, lần này... không phải chuyện cậu có thể xử lý được, đừng làm loạn..."
Cận Nhiên nắm cằm Bùi Hành Ngộ bắt anh ngẩng đầu đối diện với hắn, đôi đồng tử xám bạc u ám khóa chặt lấy anh, hắn gằn từng chữ, "Tôi nói tôi lo được, sẽ không ảnh hưởng đến anh, càng không ảnh hưởng đến Tử Vi Viên."
"Ý tôi không phải vậy..." Bùi Hành Ngộ khẽ cau mày, có lẽ vì đau mà trên trán lại lấm tấm mồ hôi mỏng.
Cận Nhiên vẫn như cũ nhéo cằm anh, "Anh lần trước không phải anh nói muốn tôi tiếp nhận Tử Vi Viên sao? Tôi đồng ý với anh."
Bùi Hành Ngộ cảm thấy có lẽ mình bị thương quá nặng nên giờ phút này anh hơi trì độn, nửa ngày cũng chưa tiêu hóa hết được những lời này, Cận Nhiên lại nói, "Không phải vì anh mà là câu trên, là vì vinh quang trên vai mà sẵn sàng vứt bỏ sinh tử."
Anh thực sự hy vọng Cận Nhiên có thể tiếp quản Tử Vi Viên khi anh không còn đường lui trong tương lai, nhưng anh muốn dạy dỗ Cận Nhiên một chút mới giao lại trọng trách này cho hắn chứ không phải đẩy hắn vào tình thế khó khăn như hiện tại.
Nếu như bọn họ đã dám lén lút sắp đặt mô hình không người lái, vậy rất có thể còn những vũ khí hủy diệt khác.
Bùi Hành Ngộ biết kế tiếp có bao nhiêu hung hiểm, Cận Nhiên mới 22 tuổi, còn có con đường sau này phải đi rất dài, vạn nhất thua, dù không tổn hại đến tính mạng, nhưng hắn sẽ phải gánh vác toàn bộ trách nhiệm với Tử Vi Viên.
Anh làm sao có thể đem thắng thua đánh cược đè nặng lên vai hắn.
Bùi Hành Ngộ không thể xốc nổi tinh thần, nghiêng đầu muốn nói nhưng lông mi lại chỉ bao trùm toàn bóng đen.
Cận Nhiên cúi đầu ngửi bên cạnh cổ anh, không còn mùi pheromone nồng nặc, hắn đặt anh xuống rồi đứng dậy ra ngoài, lúc trở lại cầm một con dao nhỏ rồi lau sạch ngón tay.
Cận Nhiên đặt đầu ngón tay lên môi anh, thì thầm, "Mở miệng ra."
Bùi Hành Ngộ vô thức hé miệng ngậm lấy ngón tay hắn, Cận Nhiên kích hoạt pheromone, mùi Bạch xạ hương trắng nồng đậm tràn vào trong máu, Bùi Hành Ngộ bất giác siết chặt lấy tay hắn mà mút, hệt như một con thú nhỏ đang bám lấy sữa tươi.
Con dao cực kỳ sắc bén, vừa chạm một cái liền rách một vết thương lớn, nước bọt liếm qua khiến hắn cảm thấy đau rát, Bùi Hành Ngộ cứ như vậy bám riết lấy tay hắn mà hút máu, Cận Nhiên cau mày, "Chậm một chút, anh sắp hút cạn sức lực của lão tử rồi."
"Tư lệnh." Âm thanh của Độc Uyên từ cửa đi tới, Cận Nhiên duỗi chân đạp nó ra ngoài, chỉ còn lại một tiếng, "A! Cận Nhiên cậu dám đá tôi..."
Cận Nhiên đứng dậy đóng cửa phòng lại, "Dọn rác đi."
Độc Uyên ở cửa "tít tít" liên tục, "Cậu đá hỏng người máy là vi phạm quy định, lần trước đá tôi lần này cũng đá tôi, tôi phải báo cho tư lệnh! Cận Nhiên cậu cái đồ... cái đồ khốn nạn!"
Cận Nhiên phớt lờ những câu chửi thề xa lạ bên ngoài, trong lòng thầm nói, một con người máy cũng muốn tranh sủng với mình, thật phiền phức.
Bùi Hành Ngộ đại khái uống đủ rồi, đầu lưỡi cuốn lấy ngón tay dần buông lỏng, sắc mặt tốt hơn một chút, mùi Lan hoàng thảo cũng không còn bị dao động như trước nữa, ổn định và dịu nhẹ.
Cận Nhiên nhìn đầu ngón tay mình còn chảy máu dính với nước bọt, lại nhìn vết máu trên môi của hắn, ma xui quỷ khiến đưa thử ngón tay vào miệng, thực sự có tác dụng tốt như vậy sao...
**
Buổi diễn tập đã bị Cận Nhiên cưỡng chế chấm dứt, nếu như Tử Vi Viên không đáp lại liền sẽ bị phán thua cuộc ngay lập tức.
Bùi Hành Ngộ khôi phục được một chút, Mạnh Như Tiền tới tìm anh hỏi đối sách, "Tư lệnh, tuy rằng Hoắc Nhĩ yêu cầu ngài chỉ huy nhưng ngài hiện tại đang trọng thương không thể lên chiến trường, chỉ có thể sắp xếp một người thay thế, chọn Lâm Khai Tuế sao?"
Mạnh Như Tiền tuy là trưởng quan của Tử Vi Viên nhưng chỉ phụ trách việc nghiên cứu, thu thập dữ liệu và phán đoán, chỉ huy tác chiến không phải điểm mạnh của y, chỉ còn có Lâm Khai Tuế là người lớn tuổi nhất, đã đi theo Bùi Hành Ngộ một thời gian dài, cũng là người khá thận trọng.
Bùi Hành Ngộ ngồi trên ghế, bộ quân phục màu đen khoác hờ trên vai, sắc mặt hơi nhợt nhạt, chậm rãi nói, "Cứ để Cận Nhiên lên."
Mạnh Như Tiền cau mày, "Cậu ta có thể đảm đương nổi không? Dựa vào cái tính khí điên rồ của cậu ta, lần trước là bắn nổ trạm không gian, lần này không biết còn làm ra chuyện gì nữa, không phải quá mạo hiểm sao?"
Y còn nhớ rõ ngày đó Cận Nhiên một chân đá không được cửa liền từ đâu lấy ra một quả bom cúc áo cho nổ cửa luôn, thử nhìn khắp Hoắc Nhĩ xem có mấy người dám cho nổ cửa phòng chỉ huy hay không?
Lại còn ở ngay lúc đang diễn tập!
Mạnh Như Tiền đột nhiên nhớ tới một chuyện, cẩn thận hỏi, "Cận Nhiên có phải uy hiếp ngài không?"
Bùi Hành Ngộ nghe không hiểu, "Uy hiếp cái gì?"
Mạnh Như Tiền thoáng quan sát Bùi Hành Ngộ một hồi, cảm thấy hình như không giống bị uy hiếp, hơn nữa tình hình hiện tại rối ren, Cận Nhiên lên nắm quyền cũng không có lợi, vì vậy y lắc đầu, "Không có gì."
Bùi Hành Ngộ "Ừ" một tiếng, nhìn Mạnh Như Tiền nói từng chữ, "Bất luận Cận Nhiên có làm ra chuyện gì tôi đều sẽ gánh vác, lần này cứ để cậu ấy lên, cậu ở bên cạnh giúp đỡ đi."
Mạnh Như Tiền gần như không thở nổi, "Ngài gánh hết sao? Ngài biết cậu ta sẽ làm những gì không mà lại nhận gánh hết!"
Bùi Hành Ngộ cụp mắt thở dài, "Cận Nhiên có chừng mực."
Cận Nhiên trông có vẻ điên cuồng, cái gì cũng dám làm nhưng kỳ thực hắn đang che giấu sự cuồng vọng của chiến thắng, Hạ Tinh Lan kể cho anh biết cậu tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của Cận Nhiên và Cao Duệ: "Tôi không đánh anh, thương tích của Bùi Hành Ngộ, chúng ta tính trên chiến trường."
Khi Mai Phổ và Cao Duệ đến Tử Vi Viên, anh đã nghĩ Cận Nhiên sẽ gây sự với bọn họ, nhưng hắn không làm thế, ngược lại còn ngoan ngoãn chào hỏi một tiếng.
Cận Nhiên tự cho mình có đủ tư cách để gánh vác Tử Vi Viên, quan hệ hôn nhân của hai người hắn cũng chưa từng nói ra, cũng không cho phép người ngoài coi thường anh.
Hắn tự mình nhẫn nhịn chịu đựng năm năm, bây giờ chỉ vì người mình thích mới muốn ly hôn, muốn đến gây rối với anh.
Anh không biết người mà Cận Nhiên thích rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào, chắc hẳn là người vô cùng ưu tú, vì vậy mới khiến hắn cam tâm tình nguyện tới Tử Vi Viên đòi lại tự do cho bản thân.
Bùi Hành Ngộ kéo bộ quân trang trên vai lại, thở dài: "Như Tiền, sau khi cuộc diễn tập này kết thúc tôi có chuyện muốn nói với cậu, lần này cậu nhất định phải phụ giúp Cận Nhiên, đừng để cậu ấy phải gánh trách nhiệm lớn như vậy."
"Aiyo, lại tới không đúng lúc rồi, ngài nói chuyện tiếp đi, tôi ra ngoài đợi thêm một lát." Giọng nói bất chợt từ cửa xen vào.
Bùi Hành Ngộ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cận Nhiên đang đứng ở cửa bưng một cái khay, tên tiểu thổ phỉ này hình như từ chỗ Bộ Ngu "cưỡng chiếm" lấy lại chip mở cửa phòng anh, hiện tại ra vào không ai quản nổi hắn nữa.
Hiện tại tinh thần Bùi Hành Ngộ không tốt lắm, cũng lười dạy dỗ hắn một phen, đành để hắn vào.
Anh quay đầu lại nói với Mạnh Như Tiền: "Cậu thu xếp trước đi, buổi tối tập hợp mọi người lại rồi chờ tôi thông báo bắt đầu lại buổi diễn tập."
Mạnh Như Tiền nghẹn một hơi, lúc đi tới cửa thoáng dừng bước trước Cận Nhiên, rốt cục cũng chỉ thở dài không nói lời nào.
Nếu Bùi Hành Ngộ đã tin tưởng Cận Nhiên, vậy y cũng tin.
Cận Nhiên đặt khay lên bàn, nhấc chân kéo ghế lại ngồi xuống, chống cằm nói: "Thử đi."
Bùi Hành Ngộ cúi đầu thoáng nhìn, cháo trắng mềm mềm trộn cùng trứng bắc thảo và một ít thịt gà xé nhỏ, gạch cua cùng táo đỏ xếp gọn bên trên, không cần nếm thử anh cũng biết chắc chắn rất ngon.
"Cháo thập cẩm? Cậu từ đâu lấy được mấy thứ này vậy?"
Cận Nhiên dựa vào ghế, chân dài vắt chéo tùy ý duỗi ra: "Trên tàu hải tặc lần trước bị tôi cướp được đó, nếm thử xem."
Trong đầu Bùi Hành Ngộ muốn giáo huấn hắn rằng không được đi cướp đồ của người khác, lại còn là đồ của hải tặc, nhưng nhìn nét mặt tha thiết mong chờ của hắn thì lại không mở miệng nổi, anh đưa tay lấy một muỗng bỏ vào miệng.
Cháo mềm thơm phức, một ngụm còn chưa nuốt xuống đã muốn thêm ngụm thứ hai. Từ điểm tâm đậu vàng cho đến bánh nếp đường, lần này lại là cháo thập cẩm, tài nấu nướng của Cận Nhiên quả thực rất tốt.
Bùi Hành Ngộ hạ mắt khuấy cháo, khảy ra một miếng củ cải trắng, bỗng nhiên nhớ tới Cận Nhiên không kiêng nể gì mà nhét miếng củ cải vào miệng anh, sau đó liền đưa cho anh một cái bánh nếp đường nóng mềm.
Bùi Hành Ngộ đặt chiếc thìa lại trong chén: "Cận Nhiên, nếu cậu..." Câu nói bỗng chốc dừng lại, ngón tay Cận Nhiên rất giống ngày đó lại đặt trên môi anh, nhưng lần này là đặc biệt xoa nhẹ một cái.
"Cháo dính ra rồi." Cận Nhiên duỗi ngón tay, trên đầu ngón tay còn dính một ít cháo.
Bùi Hành Ngộ hít nhẹ một hơi: "Cảm ơn, lần sau nhắc tôi là được."