Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 29: Ghen ngầm
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cận Nhiên: "Không có việc gì mà anh ăn mặc thế này, quân trang cũng không mặc cho đứng đắn."
***
Cận Nhiên bẻ khớp ngón tay, "Ồ."
Bùi Hành Ngộ chỉ ăn một ngụm, trong khoảng thời gian này anh hầu như không ăn uống, mỗi ngày chỉ dựa vào chút dịch dinh dưỡng để duy trì sức khỏe, bởi vì cơ thể anh còn bị thương rất nghiêm trọng.
Bộ Ngu cũng đã xác nhận với anh rằng pheromone của Cận Nhiên có tác dụng hỗ trợ điều trị, nhưng Bùi Hành Ngộ từ chối. Anh không muốn làm ảnh hưởng đến Cận Nhiên lúc này, cũng không muốn để lộ thân phận Omega của mình.
"Cận Nhiên, lần diễn tập tới khác với lần trước, bọn họ muốn nhân cơ hội tiêu diệt rồi giải tán Tử Vi Viên cùng lúc. Cậu biết việc này đại biểu cho điều gì không?"
Cận Nhiên nói, "Ăn cháo đã, ăn xong rồi nói."
Bùi Hành Ngộ còn muốn mở miệng, Cận Nhiên lại nói, "Ăn đi."
Bùi Hành Ngộ không lay chuyển được hắn, thế là đành miễn cưỡng múc một muỗng cháo. Trong phòng chỉ còn lại tiếng đồ sứ va chạm khẽ khàng mà dứt khoát.
Cận Nhiên nhìn cách anh ăn cháo vô cùng tao nhã, vô thức liên tưởng đến ngày đó anh uống máu của hắn, dùng sức mút lấy đầu ngón tay hắn, đầu lưỡi vừa mềm vừa ấm áp.
Quân trang của Bùi Hành Ngộ từ trên vai rớt xuống làm lộ ra một ít bả vai. Cả người thoạt nhìn toát lên vẻ đẹp mong manh yếu ớt. Bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng thông thường, không phải quân phục, có lẽ là áo mặc riêng của anh.
Cận Nhiên khẽ nhíu mày, "Không có việc gì mà anh cũng ăn mặc thành cái dạng này, quần áo mặc cũng không chỉnh tề."
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó hạ mắt xuống, bối rối hỏi: "Sao vậy? Có vấn đề gì à?"
"Đương nhiên là có vấn đề rồi! Không phải anh nói trên Tử Vi Viên phải mặc quân trang đúng phép đúng tắc sao? Anh nhìn lại mình xem, áo khoác trên vai cũng không đúng đắn, nút tay áo không cài thì thôi đi, ngay cả cổ áo cũng không cài vào là sao hả?"
Cận Nhiên hít một hơi nói xong liền bổ sung tiếp: "Anh cứ như vậy mà gặp người khác à? Đường đường là tư lệnh mà lại tự mình vi phạm quy định, anh như vậy thì còn dám yêu cầu người khác phải thế nào?"
Bùi Hành Ngộ bị hắn nói một tràng khiến anh ngây người. Gần đây trạng thái của anh không được tốt lắm. Cúc áo chưa cài hoàn toàn, cổ áo buông lỏng là để thoáng khí. Cổ tay áo chưa xắn gọn là vì mới giặt còn ẩm, anh chưa kịp chỉnh trang.
Chính anh lúc trước yêu cầu mọi người phải nghiêm túc thực hiện, những lời lẽ chính đáng và nghiêm khắc như vậy. Bùi Hành Ngộ có chút bất đắc dĩ cài lại cúc áo trên cổ tay và viền cổ, mặc lại quân phục lên người, "Như vậy được chưa?"
Cận Nhiên nhìn chiếc cúc trên cùng được đóng lại, quân phục chỉnh tề giống hệt với vẻ ngoài khắc khổ, lạnh nhạt thường ngày của anh mới hài lòng gật đầu nói, "Cũng gần được rồi."
"..." Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu.
"Vậy bây giờ chúng ta nói chính sự." Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, cẩn thận sắp xếp từ ngữ. Cận Nhiên tính tình nóng nảy, không chịu thua, anh và Lạc Tân Dương bị thương làm hắn sinh ra cảm giác người trong nhà bị bắt nạt, hắn muốn đòi lại công bằng là chuyện hết sức bình thường.
Anh phải phân tích ưu nhược điểm, không thể để Cận Nhiên gánh vác trách nhiệm một cách mù quáng được.
"Mặc dù Tử Vi Viên luôn gặp khó khăn từ lúc tôi tiếp quản, nhưng dù sao tôi cũng là chỉ huy của bọn họ. Nếu Tử Vi Viên bị giải thể vì cậu, cậu có thể sẽ trở thành tội nhân muôn đời trong mắt mọi người, cậu đã nghĩ kỹ chưa?"
Cận Nhiên gật đầu, "Nghĩ kỹ rồi, tiếp tục nói."
"Cậu tuy thành tích học tập xuất sắc nhưng rốt cuộc vẫn chưa có kinh nghiệm thực chiến. Tôi cũng chưa dạy cho cậu được nhiều thứ, lỡ xảy ra chuyện gì, tôi cũng không biết ăn nói thế nào với Cận bộ trưởng."
Cận Nhiên vừa nghe tới ba từ này, lông mày lập tức nhăn lại, buột miệng nói thẳng: "Anh kết hôn với tôi hay ba tôi? Mở miệng ra là muốn giải thích với ông ta. Anh muốn giải thích cái gì? Đến lượt ông ta tìm anh để đòi giải thích chắc? Lão tử tình nguyện vì ai mà liều mạng, vì ai mà dốc sức, người khác có quyền quản sao?"
Tiếng nói vừa dứt, hai người đều sững sờ.
Cận Nhiên nói, "Dù sao thì anh cũng không cần lo lắng phía ông ta, cũng không cần giải thích với bất kỳ ai cả."
Bùi Hành Ngộ nhìn chiếc bát trống rỗng trước mặt, lại nhìn chằm chằm chiếc thìa thêm một lúc mới ngẩng đầu nói, "Cận Nhiên, tôi không muốn cậu mang tiếng xấu, cậu còn rất trẻ."
"Bùi Hành Ngộ."
Bùi Hành Ngộ ngừng nói, "Hả?"
Cận Nhiên đứng phắt dậy, hai tay chống lên mặt bàn pha lê trước mặt, hơi nghiêng người về phía Bùi Hành Ngộ, nhấn mạnh từng chữ: "Tôi, hai mươi hai tuổi, là người đàn ông của anh."
"Cận Nhiên!" Bùi Hành Ngộ khẽ cau mày.
Không đợi anh kịp giáo huấn, Cận Nhiên đã thu dọn bát đặt lên khay, xoay người đưa lưng về phía anh, nói: "Mặc kệ hôn nhân này là thật hay giả, cũng mặc kệ anh với ba tôi ký kết cái gì, chúng ta đã kết hôn năm năm, tôi đã không còn là thiếu niên anh thấy năm mười sáu tuổi đó nữa, hiểu chưa?"
Bùi Hành Ngộ nhìn bóng lưng hắn, quân trang thẳng tắp hiên ngang, vai rộng chân dài, pheromone Bạch xạ hương thoáng ẩn thoáng hiện. Cận Nhiên đã hoàn toàn rút đi khí chất kiêu ngạo, khó thuần của thiếu niên năm nào, trở thành một người đàn ông cuốn hút như hiện tại.
"Hai tiếng nữa bắt đầu họp, tôi sẽ thông báo cậu là người nắm quyền chỉ huy. Hai tiếng này là thời gian để cậu suy nghĩ xem có đổi ý hay không."
Cận Nhiên không quay đầu, phất tay về phía hắn, ý bảo đã biết.
Bùi Hành Ngộ thở dài một tiếng, nhìn chiếc ghế trống rỗng trước mặt, khóe mắt dường như vẫn còn in bóng Cận Nhiên, đôi găng tay đen đang bao lấy chiếc bát sứ trắng.
Hắn nói
[Hắn, hai mươi hai tuổi, là người đàn ông của anh.]
Anh thật sự mắc nợ Cận Nhiên quá nhiều. Nếu không có Bùi Yên và "Thiên Kỷ", anh sống trên đời không có lỗi với bất kỳ ai, chỉ riêng Cận Nhiên là anh mắc nợ.
Bùi Hành Ngộ mệt mỏi dựa lưng vào ghế nhắm mắt, bên tai anh vẫn còn vang vọng lời nói ngông cuồng, kiêu căng nhưng đầy tự tin của Cận Nhiên.
Anh lấy cái gì để bồi thường cho hắn đây...
**
Cơ thể Bùi Hành Ngộ hồi phục không được tốt lắm, có đôi khi chỉ thở thôi cũng cảm thấy đau, nhưng rồi tình trạng cũng không nghiêm trọng như anh tưởng. Anh còn chưa biết chuyện Cận Nhiên đã lén cho anh uống máu của mình, dùng pheromone để thúc đẩy cơ thể hồi phục.
Thấy anh đi không vững, Hạ Tinh Lan nói: "Để tôi đỡ ngài."
"Không cần, cậu cầm giúp tôi chỗ tài liệu là được rồi." Bùi Hành Ngộ đưa cho Hạ Tinh Lan một ít tài liệu trong tay rồi đi về phía trước. Anh là liều thuốc trấn an tinh thần cho Tử Vi Viên, không thể để người khác đỡ.
Hạ Tinh Lan nhìn bóng lưng thẳng tắp của Bùi Hành Ngộ, trong lòng cảm thán: Tư lệnh thật là lợi hại, Lạc Tân Dương bây giờ ngày nào cũng kêu đau oai oái, tư lệnh lại có thể hồi phục bình thường nhanh như vậy!
Bùi Hành Ngộ quay lại, "Hạ Tinh Lan."
Hạ Tinh Lan giật mình, vội vàng chạy tới, khó khăn lắm mới đuổi kịp, trong mắt lấp lánh nhìn Bùi Hành Ngộ, "Tư lệnh, ngài thật lợi hại nha, trọng thương mà có thể hồi phục nhanh như vậy. Ngày đó tôi bị ngài hù chết rồi, nhìn ngài chảy nhiều máu quá tôi còn tưởng ngài sẽ..."
Bùi Hành Ngộ, "Tưởng tôi sẽ chết?"
Hạ Tinh Lan hít sâu một hơi, ngay sau đó dùng sức lắc đầu, "Phi phi phi, mới không có, ngài là người mạnh nhất! Sao có thể chết được, ngài đã cứu tôi còn đặt tên cho tôi, ngài chính là cả thế giới của tôi... không không, ngài là người tốt nhất trong vũ trụ này."
Bùi Hành Ngộ cười thầm trong lòng, anh không mạnh chút nào, cũng không phải người tốt.
Có rất nhiều việc anh không thể làm, không cách nào tìm ra nguyên nhân vụ nổ Thiên Kỷ, không cách nào chữa khỏi bệnh cho Bùi Yên, cũng không cách nào trả lại tự do cho Cận Nhiên, lại còn khiến hắn gánh trên lưng trách nhiệm lớn như vậy.
Hạ Tinh Lan cắn môi, nhỏ giọng nói, "Tư lệnh ngài tốt như vậy, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."
Bùi Hành Ngộ mỉm cười, "Được rồi, tôi nhận lấy lời chúc phúc của cậu."
Khi hai người bước vào, Mạnh Như Tiền đã tập hợp đầy đủ mọi người ở bên trong, tất cả những người tham gia diễn tập lần này bao gồm cả Lạc Tân Dương, Chung Quản và Tống Tư Thâm.
Các binh sĩ đồng loạt nhìn Bùi Hành Ngộ. Chung Quản không dám ngẩng đầu, cằm gần như rụt vào trong cổ áo, hai tay hai chân đều run rẩy.
Tống Tư Thâm cũng không rõ đang nghĩ gì, chỉ thấy mơ hồ những đường gân trên tay anh ta nổi lên, dường như đang cắn răng chịu đựng điều gì đó.
Mạnh Như Tiền đi xuống, "Tư lệnh, ngài có ổn không?"
"Không sao." Bùi Hành Ngộ bước lên đài, duỗi tay kéo micro khuếch đại âm thanh gần hơn. Anh không thể nói quá lớn, ho nhẹ một tiếng, "Mọi người đều là binh sĩ của Tử Vi Viên, do Hoắc Nhĩ tuyển chọn hay do cá nhân tôi chọn cũng vậy, chỉ cần còn khoác trên người quân phục của Tử Vi Viên, tôi sẽ không nghi ngờ bất kỳ ai."
Không gian cabin rộng lớn vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ giọng nói chậm rãi của Bùi Hành Ngộ: "Tử Vi Viên là nơi mà mỗi người chúng ta phải bảo vệ, đến một khắc cuối cùng tôi cũng không muốn mọi người bị giải tán, cho nên lần diễn tập này, chỉ có thể thắng, không thể thua."
"Tôi cùng Mạnh trưởng quan đã thương lượng rất lâu, lần diễn tập này sẽ cho Cận Nhiên tiếp nhận chỉ huy." Bùi Hành Ngộ nhìn quanh một vòng, tầm mắt thoáng quét qua trên nét mặt từng người, "Có ai có ý kiến không?"
Mọi người ồ lên kinh ngạc, ngoại trừ Tống Tư Thâm và Mạnh Như Tiền, tất cả người có mặt ở đây đều vô cùng sốc. Tại sao lại chọn Cận Nhiên?
Chung Quản giật mình, "Cận Nhiên?!"
Nụ cười trên mặt Lâm Khai Tuế đông cứng lại. Anh ta nhìn Cận Nhiên đứng bên dưới, vì cái gì mà tư lệnh lại chọn Cận Nhiên, ngay cả một cái quân hàm cậu ta còn chưa có? Cậu ta chẳng qua chỉ là một chức vụ phó quan!
Vậy anh ta thì để làm gì!
"Tư lệnh!" Lâm Khai Tuế không dám tin, chỉ tay về phía Cận Nhiên, cau mày hỏi: "Ngài để cậu ta lên ư? Cậu ta sẽ chỉ huy sao? Lỡ thua, cậu ta có gánh nổi trách nhiệm này không?"
Khi nói chuyện này với Mạnh Như Tiền, Bùi Hành Ngộ đã nói sẽ gánh toàn bộ trách nhiệm cho Cận Nhiên, nhưng hiện tại với Lâm Khai Tuế anh chỉ nhìn và hỏi, "Nếu tôi giao trách nhiệm này lại cho cậu, cậu có nhận không?"
Lâm Khai Tuế sững sờ, giao cho anh ta?
Anh ta nằm mơ cũng muốn có được Tử Vi Viên, nhưng trong tình thế này, bất kỳ ai nắm quyền chỉ huy Tử Vi Viên đều sẽ gặp bất lợi. Anh ta cũng không muốn nhận củ khoai nóng bỏng tay này!
"Tôi..."
Bùi Hành Ngộ cao giọng, lạnh lùng hỏi, "Trả lời tôi!"
Lâm Khai Tuế bị âm thanh nghiêm nghị này làm cho run rẩy, chưa kịp nói gì lại bị Bùi Hành Ngộ lạnh lùng lặp lại: "Trả lời tôi!"
Lâm Khai Tuế lùi lại một bước về hàng, hướng anh hành lễ, "Nếu ngài chỉ định Cận Nhiên, tôi đây phục tùng mệnh lệnh của ngài."
Bùi Hành Ngộ quét nhìn mọi người một lượt, "Tôi là trưởng quan chấp hành tối cao nhất của Tử Vi Viên, tất cả mọi việc Cận Nhiên làm, tôi sẽ gánh vác trách nhiệm. Ai có ý kiến gì thì nói ra ngay bây giờ. Ngày kia bắt đầu diễn tập, toàn bộ đều phải nghe theo Cận Nhiên chỉ huy. Kẻ nào dám trái lệnh, lập tức trục xuất khỏi Tử Vi Viên, có nghe rõ chưa?"
Cả phòng im lặng.
Hai giây sau, mọi người đồng loạt hô lớn: "Rõ, tư lệnh!"
Lâm Khai Tuế cắn răng, không nói một lời. Dựa vào cái gì! Anh ta đã chịu thương chịu khó làm việc ở Tử Vi Viên bao nhiêu năm như vậy, mọi người đều nói anh ta sẽ là người kế nhiệm Bùi Hành Ngộ trong tương lai, cũng nghe nói Bộ trưởng tác chiến của quân đoàn 17, Chu Hoài Mậu, sắp về hưu, Bùi Hành Ngộ chắc chắn sẽ được điều về Hoắc Nhĩ.
Bây giờ lại tự nhiên xuất hiện một tên Cận Nhiên!
Cận Nhiên là cái thá gì mà dám tranh giành vị trí chỉ huy tối cao nhất của Tử Vi Viên với anh ta!
Anh ta tuyệt đối không cho phép!
**
Chung Quản nhìn Cận Nhiên, cậu hít sâu một hơi, dường như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, im lặng trở về ký túc xá.
Cậu ta đã biết lần này Bùi tư lệnh bị thương là do người của quân đoàn 11 hoặc quân đoàn 13 cất giấu vũ khí sát thương, cũng vì sai lầm của cậu mà dẫn đến việc chi viện bị lỡ mất.
Cận Nhiên lên nắm quyền, chẳng phải là một việc vô cùng nguy hiểm hay sao?
Cậu nói cậu có trách nhiệm của chính mình, muốn thay Cận Nhiên lên chiến trường diễn tập, nhưng nghĩ đến đây cậu lại cảm thấy nực cười, cậu ngay cả điều khiển tay lái còn lóng ngóng không xong, nói gì đến chiến đấu.
Cậu đúng là trò cười của thiên hạ.
Trong cabin rộng lớn, chỉ còn một mình Chung Quản ngồi thẫn thờ. Thiết bị liên lạc bên cạnh đột nhiên vang lên, cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, nhanh chóng nghe máy.
"Bộ trưởng!"
"Tình hình hiện tại của Tử Vi Viên là như thế nào? Tôi nghe nói Bùi Hành Ngộ bị thương, chuyện lớn như vậy sao cậu không báo lại cho tôi biết?"
Chung Quản nắm chặt ngón tay, lần lượt kể cho Cận Thiệu Nguyên toàn bộ mọi thứ xảy ra trong buổi diễn tập, "Hôm nay, Bùi tư lệnh đã tuyên bố Cận Nhiên sẽ thay thế ngài ấy chỉ huy... chính là, như vậy."
Giọng Cận Thiệu Nguyên vang lên như sấm, khiến màng nhĩ Chung Quản rung lên.
"Ta để cậu đi theo trông chừng nó, cậu trông chừng như vậy sao? Tử Vi Viên hiện tại đang trong tình trạng gì, ai tiếp nhận mà chẳng thân bại danh liệt! Huống hồ bên đối phương còn giấu vũ khí sát thương!" Sắc mặt Cận Thiệu Nguyên hết đen lại xanh mét, mắng: "Đều là lũ phế vật, ta giữ cậu còn có ích gì nữa, một chút chuyện cũng không làm xong!"
Chung Quản không dám hé răng, nghe Cận Thiệu Nguyên bên kia lầm bầm hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi bộ trưởng, tôi phụ tín nhiệm ngài phó thác, không thể trông chừng Cận Nhiên."
Cận Thiệu Nguyên biết rõ con trai mình có cái tính nết gì, chuyện này phần lớn có lẽ không phải Bùi Hành Ngộ ép buộc mà là do chính Cận Nhiên tự nguyện.
"Thôi được rồi." Cận Thiệu Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói, "Cậu một ngày còn chưa bị cách chức thì cứ tiếp tục ở lại Tử Vi Viên quan sát. Bùi Hành Ngộ bị thương không tới phiên ta truy xét, những chuyện khác ta sẽ tự mình hỏi Cận Nhiên."
Liên lạc bị cắt đứt.
Cận Thiệu Nguyên lập tức liên lạc với máy truyền tin của Cận Nhiên, sau ba lần liên tiếp cuối cùng cũng kết nối được. Giọng hắn vẫn ngang ngược như xưa: "Có chuyện gì?"
Cận Thiệu Nguyên cố kìm nén cơn nóng giận, nhưng vẫn không nhịn được: "Ba mày tìm mày thì còn có chuyện gì, muốn xem mày chết hay chưa."
Cận Nhiên lười để ý đến ông ta, nói: "Tôi còn chưa chết, cúp máy đây."
"Chờ một chút!" Cận Thiệu Nguyên hít một hơi thật sâu, sau đó lại hít thêm một hơi khí nữa để đè nén cơn giận, cố hết sức bình tĩnh hỏi hắn: "Nghe nói Bùi Hành Ngộ đã giao quyền chỉ huy diễn tập cho mày rồi?"
"Đúng vậy."
Cận Thiệu Nguyên nói, "Cậu ta giao cho mày, mày có biết hậu quả của việc nhận củ khoai nóng này không hả? Lỡ bại trận, toàn bộ trách nhiệm đều đổ lên đầu mày! Mày có gánh vác được hậu quả này không! Bùi Hành Ngộ có từng nghĩ đến mày..."
"Không phải vì anh ta, tôi tự nguyện làm như vậy." Cận Nhiên trước giờ vẫn luôn phiền nhất cái kiểu nói chuyện này của ông, cũng không muốn cha con cãi vã thêm nữa: "Không cần lo lắng, trách nhiệm lớn thế nào tôi cũng tự mình gánh vác, sẽ không để ảnh hưởng đến ngài đâu."
"Ý mày là tao sợ bị mày ảnh hưởng sao? Tao là lo cho mày! Mày chẳng lẽ cũng muốn giống Bùi Hành Ngộ, tuổi còn trẻ đã bị bêu danh khắp thiên hạ sao? Mày có biết hiện tại có bao nhiêu người muốn lấy mạng Bùi Hành Ngộ không?"
Cận Nhiên nhàn nhạt nói, "Không biết."
Cận Thiệu Nguyên hiểu hắn vì chuyện của Cận Nhàn mà sinh ra oán trách với mình: "Ta biết mày ghét ta, ta cũng không có ý định muốn mày tha thứ. Làm quân nhân thì phải sẵn sàng chết trận. Chị gái mày vì nước quên thân, đó là số mệnh của nó. Trên chiến trường, ai có thể đảm bảo toàn thân trở ra chứ? Ta cũng chính là may mắn mới không chết mà thôi."
Cận Nhiên cười lạnh một tiếng, "Làm quân nhân thì phải sẵn sàng chết trận, từ khoảnh khắc tôi bước chân vào Tử Vi Viên, ngài cứ coi như tôi đã chết rồi đi."
Cận Thiệu Nguyên giận đến tím mặt, quát: "Đồ hỗn trướng!"
"Tôi vốn dĩ chính là đồ hỗn trướng. Quyền chỉ huy tôi cũng đã tiếp nhận rồi, nếu ngài muốn khuyên tôi từ bỏ thì thôi đi." Cận Nhiên đem một lời ngày đó đã nói cùng Cao Duệ lặp lại lần nữa cho Cận Thiệu Nguyên nghe: "Tử Vi Viên chỉ có chết trận, không thể thua."
Cận Thiệu Nguyên trầm mặc một lúc, rồi nói: "Ta giúp mày."
Trước khi cắt đứt liên lạc, Cận Nhiên nói thêm một câu: "Không cần, chuyện của tôi tôi tự giải quyết. Chuyện của Bùi Hành Ngộ không phiền ngài nhọc lòng. Lúc trước ngài ký kết khế ước với anh ta có từng hỏi qua tôi hay không, cho nên hiện tại ngài cũng không quản được tôi."
Cận Thiệu Nguyên dừng một chút, hỏi hắn, "Mày có phải thích Bùi Hành Ngộ rồi không?"