Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 33: Trộm quân phục
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Hành Ngộ vươn người tới, từ trong phòng lấy ra một thứ, đó là quân phục màu đen của Cận Nhiên.
***
Ngón tay quấn trong lớp găng đen chạm vào lòng bàn tay anh, Bùi Hành Ngộ bỗng khựng lại, trái tim như bị siết chặt, không biết là vì mùi Bạch xạ hương trên người hắn hay vì câu nói “Tử Vi Viên trả lại cho anh”.
Hai mắt Cận Nhiên đỏ ngầu, con ngươi xám bạc đầy tơ máu.
Ngay lúc Bùi Hành Ngộ định nói gì đó, Cận Nhiên bỗng đổ người về phía anh, Bùi Hành Ngộ theo bản năng đỡ lấy eo hắn, kết quả cảm giác nóng rực nơi gáy, môi Cận Nhiên chạm vào gáy anh.
Bùi Hành Ngộ đứng sững, quay đầu sang tránh đôi môi và hơi thở nóng rẫy của hắn, các ngón tay siết chặt trên thắt lưng hắn, “Cận Nhiên? Cậu ổn chứ?”
Cận Nhiên vẫn còn ý thức nhưng cơ thể đã không chịu đựng nổi nữa, khó nhọc nói “Ừ” một tiếng, “Chưa chết được, cho tôi dựa một lát.”
Giọng Mạnh Như Tiền từ phía sau truyền đến, “Tư lệnh, tôi… trời đất ơi!”
Bùi Hành Ngộ dùng một tay đỡ Cận Nhiên, quay lại nhìn y, “Nói.”
Sắc mặt Mạnh Như Tiền vốn đã trắng bệch giờ phút chốc như bị rút cạn hết máu, nhìn Cận Nhiên dựa trên vai Bùi Hành Ngộ, lại nhìn tay Bùi Hành Ngộ đỡ trên eo Cận Nhiên, thật là khiến y suýt nghẹt thở.
“Cao tư lệnh và Mai tư lệnh sắp đi rồi, chúng ta có cần tiễn bọn họ không?”
Bùi Hành Ngộ nói, “Không cần.”
Mạnh Như Tiền cũng nghĩ vậy, mặc dù chưa phát hiện ra là ai đã giấu vũ khí sát thương nhưng đó chắc chắn là người của hai quân đoàn bọn họ, Cận Nhiên không giết bọn họ đã là nể tình lắm rồi, còn tiễn?
Mạnh Như Tiền sửng sốt, sao anh lại bị Cận Nhiên ảnh hưởng đến mức này, trong đầu cứ đánh đánh giết giết.
Bùi Hành Ngộ đỡ Cận Nhiên về tàu chỉ huy, đặt hắn lên giường trong phòng riêng của mình.
Ý thức của Cận Nhiên chập chờn, Bùi Hành Ngộ ra ngoài tìm nước lau mặt cho hắn, lại cho hắn uống chút dung dịch điều hòa năng lượng nhưng vẫn không mấy cải thiện.
Hắn chỉ mới học cách kiểm soát pheromone chưa lâu, lại bị đẩy lên chiến trường lớn như vậy, đánh một trận mà không mất mạng đã là giỏi lắm rồi.
Nguyên nhân khiến Omega không được phép gia nhập quân ngũ không chỉ bởi vì kỳ phát tình mà còn do thể lực kém cỏi khiến họ dễ dàng gục ngã khi gặp áp lực mạnh.
Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên vẫn nhắm nghiền mắt trên giường, thở dài khe khẽ, Cận Nhiên vì cuộc hôn nhân này mà phải chịu thiệt thòi lớn đến thế.
“Đừng lo lắng, ba năm sau, dù tôi có hoàn thành việc của mình hay không, tôi nhất định sẽ trả lại tự do cho cậu.”
Bùi Hành Ngộ cầm lấy trường kiếm, dùng đầu ngón tay cứa nhẹ rồi đặt lên môi Cận Nhiên, cố gắng hết sức ổn định nồng độ pheromone, không để bản thân bị kích động mà tiến vào kỳ động dục, cả phòng thoáng chốc tràn ngập mùi Lan hoàng thảo.
Đầu lưỡi Cận Nhiên liếm nhẹ ngón tay anh, thậm chí còn giữ chặt cổ tay anh không cho anh rời đi.
Bùi Hành Ngộ muốn rút tay về nhưng không được, còn tưởng hắn đã tỉnh lại, toát mồ hôi lạnh, nín thở nhìn Cận Nhiên, hai bên thái dương căng chặt, răng nanh đâm vào làm rách da thịt để hút máu, cuối cùng hắn cũng không tỉnh, lúc này anh mới dám khẽ thở phào một hơi.
**
Cận Nhiên hôn mê suốt bốn giờ đồng hồ, lúc tỉnh lại phát hiện bản thân đang ở trong cabin của Bùi Hành Ngộ.
Hắn xoa xoa thái dương rồi đứng dậy, Bùi Hành Ngộ đang ngồi xem số liệu của lần diễn tập này, Độc Uyên đang đứng bên cạnh nói chuyện với anh, vừa nhìn thấy Cận Nhiên liền lập tức lên tiếng cảnh báo, “Tên điên kia đến rồi!”
Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, “Tỉnh hẳn rồi à?”
Cận Nhiên ngáp dài một cái rồi vận động vai, “Sao tôi lại nằm trên giường của anh, toàn thân đau nhức chết đi được. Độc Uyên, có phải mi dám nhân cơ hội này mà đánh lén lão tử không hả?”
Độc Uyên trợn mắt lên, “Cậu nghĩ tôi là cậu à? Cậu có còn là người sao?”
Cận Nhiên cười lạnh, “Tao có phải là người hay không thì khó nói, chứ mi có phải là người hay không thì rõ như ban ngày rồi đấy.”
Bùi Hành Ngộ ở một bên xem hai bọn họ cãi nhau chí chóe, phì cười một tiếng.
Cận Nhiên sửng sốt, sau đó nghiêng đầu, “Tư lệnh, ngài cười cái gì?”
“Không có.” Bùi Hành Ngộ ép khóe miệng xuống thành một đường cong lãnh đạm, hờ hững hỏi hắn, “Chiều nay cậu ngất đi, tôi không có quyền hạn mở cửa phòng cậu nên đành đưa cậu về đây, cơ thể cậu đau nhức là do tác động của cabin mô phỏng khi cơ giáp bị nổ, nếu thật sự rất đau thì để tôi bảo Độc Uyên tìm Bộ Ngu đến xem cho cậu.”
Cận Nhiên vừa nghe tới tên Bộ Ngu liền nhăn mặt, “Không chết được đâu, không sao cả.”
Bùi Hành Ngộ nghe hắn nói vậy liền cau mày, “Đừng tùy tiện như vậy, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng được, lại đây tôi xem nào.”
Cận Nhiên kéo đại một cái ghế rồi ngồi xuống, Bùi Hành Ngộ đứng dậy đi vòng ra sau hắn, gạt cổ áo quân phục của hắn sang một bên, cúi xuống ngửi nhẹ một chút, lại giơ tay ấn nhẹ mấy cái, “Có đau không?”
“Vẫn ổn.”
Bùi Hành Ngộ đoán chừng lượng máu anh để hắn hút không mấy tác dụng, anh nhìn thẳng vào tuyến thể của Cận Nhiên, hít sâu một hơi rồi đánh bạo nói, “Tôi sẽ truyền cho cậu một ít pheromone của tôi, một Alpha mạnh mẽ như cậu, có vật trợ giúp dẫn đường sẽ giúp pheromone nhanh chóng đả thông, cậu cứ cố gắng tận dụng pheromone này để chữa lành cơ thể mình là được.”
Cận Nhiên khẽ giật mình, Bùi Hành Ngộ muốn cho hắn pheromone? Anh không sợ thân phận của mình bị bại lộ hay sao?
Bùi Hành Ngộ thấy hắn không nói gì liền gọi, “Cận Nhiên?”
“Muốn cắn thì cắn nhanh đi.” Cận Nhiên vừa nói xong câu này thì bắt đầu thất thần, Bùi Hành Ngộ bất đắc dĩ giao sự an nguy của Tử Vi Viên vào tay hắn, hiện tại biết hắn bị thương lại không màng khả năng bị lộ thân phận Omega mà truyền pheromone cho hắn.
Việc anh giữ Chung Quản lại, chỉ định hắn làm chỉ huy diễn tập, toàn bộ trách nhiệm anh sẽ gánh vác. Bùi Hành Ngộ người này tuy rằng có lúc nhập trận vô cùng sắc bén, quyết đoán, giết sạch hải tặc không gian không chút lưu tình, nhưng kỳ thực lại là người ngoài lạnh trong nóng.
Trong trái tim anh ẩn chứa nhiều thiện ý.
Pheromone của Omega ôn hòa thuần khiết theo tuyến thể truyền khắp tứ chi, trên trán Cận Nhiên lấm tấm mồ hôi, cơ thể thoải mái đến mức từng lỗ chân lông đều giãn ra.
Hắn từng gặp qua không ít Omega, có kiểu mềm mại đáng yêu, có kiểu thờ ơ mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ gặp qua một người lạnh lùng tàn nhẫn như Bùi Hành Ngộ, lúc thì bỏ mặc xa cách, lúc lại từ từ thân cận đến gần.
Cận Nhiên theo bản năng muốn tới gần Bùi Hành Ngộ, tựa hồ pheromone của anh như có ma lực vậy, khiến hắn không cách nào phản kháng nổi.
Hắn siết chặt hai tay mới có thể nhịn không kéo Bùi Hành Ngộ vào lòng mà hung hăng cắn xé, lột bỏ lớp ngụy trang Alpha của anh, khiến anh bại lộ thân phận Omega, khiến anh không cách nào kiểm soát được chính pheromone của mình.
Hắn thậm chí còn muốn nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Bùi Hành Ngộ, nhìn anh bị giày vò đến đỏ bừng hai mắt. Lông mi nhẹ nhàng rủ xuống, trong lòng hắn ẩn giấu một tầng sóng ngầm đang dữ dội gào thét.
Cận Nhiên đột ngột mở mắt, nắm lấy cổ tay Bùi Hành Ngộ khiến anh đứng không vững, “Cận Nhiên?”
“Không cần nữa.” Cận Nhiên bật dậy, buông tay anh rồi bước nhanh ra khỏi tàu chỉ huy, sau gáy vẫn còn cảm giác đau nhói vì tuyến thể bị đâm thủng, hắn đưa tay chạm thử, mùi Lan hoàng thảo cùng nước bọt ướt đẫm vẫn còn vương lại.
Cận Nhiên cảm giác tuyến thể của mình nóng bỏng tay, vừa rồi pheromone theo nơi này chảy vào, giống như có ngọn lửa đang mai phục chờ sẵn, chỉ chờ hắn bất cẩn không thể khống chế là sẽ bùng nổ mạnh, thiêu rụi hoàn toàn ý thức của hắn.
Trong đầu hắn ngập tràn hình ảnh của Bùi Hành Ngộ, bên tai cũng bắt đầu như có ảo giác, Cận Nhiên hung hăng vò đầu, “Lại nghĩ lung tung rồi, không được nghĩ nữa, Bùi Hành Ngộ có gì tốt đâu, không phải chỉ là lớn lên xinh đẹp một chút, khí chất mạnh mẽ một chút, dáng người hoàn hảo một chút, năng lực ưu tú hơn chút sao? Nghĩ lại khuyết điểm của anh ta... còn không phải là không có khuyết điểm sao? Có cái gì tốt chứ!”
Hắn lặp đi lặp lại cả chục lần trong đầu mới có thể kiềm chế được, sau đó tháo găng tay, nhìn chiếc nhẫn màu xanh ngọc bích rồi tự cảnh cáo bản thân, “Đúng vậy, Cận Nhiên, mày sắp ly hôn rồi, đừng hồ đồ.”
Cận Nhiên làm xong công tác tư tưởng, tinh thần sảng khoái muốn quay về ký túc xá thì lại có chút đói bụng, liền quay đầu đi đến căn nhà gỗ nhỏ bỏ trống phía sau khu hậu cần, Bùi Hành Ngộ nói nếu hắn muốn nấu ăn thì cứ đến đây.
Hắn cởi bộ quân phục định ném sang một bên thì đột nhiên phát hiện dây vai hơi lỏng ra, vị trí dây căng phía trước cũng thay đổi không ít.
Không đúng sao?
Buổi sáng hắn vẫn mặc bộ quần áo thường dùng, nhưng hiện tại lại được đổi thành một bộ mới tinh, chất lượng quân phục của Tử Vi Viên kém đến vậy sao, cứ hai ba ngày lại phải đổi một lần?
**
Bùi Hành Ngộ truyền rất nhiều pheromone cho Cận Nhiên khiến bản thân có chút không ổn, anh muốn sắp xếp xong một số công việc nữa nhưng xem ra vẫn không thể chịu nổi, trước mắt đã bắt đầu choáng váng.
“Độc Uyên, ra ngoài đi.”
Độc Uyên nghi hoặc, “Hôm nay ngài nghỉ ngơi sớm vậy sao?”
“Ừ.” Bùi Hành Ngộ cảm giác pheromone dao động càng lúc càng dữ dội, không muốn trước mặt Độc Uyên mà tiến vào trạng thái phát tình, “Canh gác bên ngoài, bất luận người nào cũng không được phép đến gần tàu chỉ huy.”
Độc Uyên hiểu ra, “Pheromone của ngài đã không còn ổn định kể từ khi thuốc mất tác dụng, nếu không làm sao ngài có thể dễ dàng bị thương được? Vật cực tất phản, ngài còn tiếp tục cưỡng ép như vậy sẽ xảy ra chuyện mất!”
Cổ chân Bùi Hành Ngộ mềm nhũn ra, đầu ngón tay trên bàn pha lê hơi run rẩy, “Không đáng ngại, tôi có thể xử lý được, ra ngoài đi.”
“Rõ, Tư lệnh!”
Bùi Hành Ngộ chịu đựng pheromone cuộn trào trong lồng ngực, anh đi vào phòng riêng rồi tự nhốt mình lại, thoáng chốc đã tỏa ra toàn bộ hương Lan hoàng thảo, cơ thể càng lúc càng mềm nhũn.
Lần đầu tiên phát tình, anh hoàn toàn ngây ngốc, giống như cuộc đời cuối cùng cũng cho anh cơ hội được động chân động tay một chút, kết quả lại phát hiện phía trước chính là vực sâu vạn trượng.
Chỉ số IQ của Yên Yên chỉ mới vài tuổi, cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên không dám động vào anh trai, chỉ dám gọi anh bằng giọng nói vô cùng nhỏ bé, “Anh ơi, Yên Yên đói rồi.”
Đầu óc Bùi Hành Ngộ rối bời, hiện ra hình ảnh Cận Nhiên bước ra từ cabin mô phỏng đến trước mặt anh, vỗ nhẹ vào tay anh rồi nói sẽ trả lại Tử Vi Viên toàn vẹn cho anh.
Còn có lúc nãy hắn thất thố kéo tay anh, túm anh từ phía sau ra trong sự hoảng loạn.
Bùi Hành Ngộ vô thức liếm đầu răng vừa rồi cắn lên tuyến thể của hắn nên trong miệng còn lưu lại mùi Bạch xạ hương mát lạnh, càng liếm ý thức anh càng lộn xộn, các ngón tay siết chặt vào nhau, pheromone của anh đối với Cận Nhiên là kiểm soát tuyệt đối, và ngược lại cũng vậy.
Bị từng ấy lượng Bạch xạ hương ảnh hưởng, anh gần như lập tức có phản ứng, cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến mụ mị đầu óc.
Bùi Hành Ngộ vươn người tới, đầu ngón tay run rẩy lấy xuống bộ quân phục màu đen được giấu trong phòng.
Bộ quân phục của Cận Nhiên.
Anh đưa Cận Nhiên về tàu chỉ huy không phải vì anh không có quyền hạn mở cửa phòng hắn, anh là chỉ huy, ở bất cứ đâu trên hạm đội này anh đều có thể tùy ý đi tới, anh chỉ muốn lấy áo của Cận Nhiên mà thôi.
Chiếc áo lần trước anh lấy được đã không còn lưu lại mùi vị của Cận Nhiên nữa, anh không trả lại cho khu hậu cần, ngược lại còn tự mình giặt sạch rồi cất giữ trong phòng riêng.
Bùi Hành Ngộ biết rõ hành vi “ăn cắp” pheromone của người khác là loại hành vi đạo đức gì, nhưng anh không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng biện pháp này để trộm lấy một chút pheromone của Cận Nhiên, thời điểm anh không khống chế được nữa sẽ lấy ra an ủi bản thân một chút.
Bùi Hành Ngộ cởi áo khoác của mình rồi khoác áo của Cận Nhiên lên người, hai tay đan vào nhau, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt, chóp mũi thoang thoảng mùi Bạch xạ hương.
Trộm cũng được, lừa cũng được, anh không còn sức lực để quan tâm nữa.
**
Tác giả:
Cận Nhiên: Không phải là đẹp trai số một thế giới, xuất sắc số một thế giới, tôi cũng không nghĩ ra được khuyết điểm của anh ta, rốt cuộc thì có cái gì tốt chứ.