Chương 34: Gục ngã

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cận Nhiên! Cậu đứng im đó... Tư lệnh đã nghỉ ngơi rồi, không thể vào..."
***
Cận Nhiên xắn tay áo nấu cho mình một bát mì, Hạ Tinh Lan ngửi thấy mùi thơm liền chạy đến xin ăn ké được nửa bát.
"Nhiên ca, sao mà nấu ngon quá đi!"
Cận Nhiên có chút đói bụng nhưng lại không có khẩu vị, thậm chí còn hơi buồn nôn, cho nên mới đưa nốt phần còn lại cho Hạ Tinh Lan, sau đó chống cằm hỏi cậu, "Tiểu Lan Lan, ca ca hỏi cậu chuyện này."
"Ưm ừm."
"Cậu ở cùng Tư lệnh của cậu bao lâu rồi?"
Hạ Tinh Lan suy nghĩ một lúc, "Từ khi Tư lệnh tiếp quản Tử Vi Viên thì tôi đã đi theo ngài ấy, đó là lần đầu ngài ấy xuất chinh sau khi tiếp quản Tử Vi Viên." Cậu vừa nói vừa cúi thấp mắt, không giấu nổi vẻ cô đơn, "Tôi không nhớ rõ vì sao mình lại có mặt ở đó, dù sao cũng là nơi thí nghiệm của bọn họ, cho anh xem cái này."
Hạ Tinh Lan đặt bát đũa xuống rồi túm ống quần quân phục kéo cao lên. Hóa ra là một đôi chân giả.
Cận Nhiên cũng ngây ra như phỗng, ngày thường nhìn cậu ta đi đường hoàn toàn không có vẻ gì là ảnh hưởng, làm sao lại không nhận ra được đây chỉ là một đôi chân giả!
"Chân của cậu?"
Hạ Tinh Lan vỗ vỗ ống quần, lại bưng bát mì lên nói, "Ừ, thật ra tôi cũng không còn nhớ gì cả, lúc Tư lệnh cứu tôi ra, bọn họ đều nói tôi là phế phẩm, muốn giết tôi, nói tôi có sống cũng chẳng còn tôn nghiêm."
Cận Nhiên nhíu mày, "Vớ vẩn." Một lúc sau hắn lại hỏi, "Bùi Hành Ngộ sau đó liền đưa cậu về?"
Hạ Tinh Lan đã quen với cách nói chuyện của Cận Nhiên hơn, chỉ nheo mắt cười tủm tỉm rồi gật đầu đắc ý, "Chính xác! Tư lệnh nói, tuy không có chân nhưng tôn nghiêm một người sẽ không vì cơ thể khiếm khuyết mà mất đi, cho dù là tốt đẹp hay thống khổ chỉ có sống để trải nghiệm mới biết được, ngài ấy cho tôi lựa chọn."
Ừm, đó là những câu Bùi Hành Ngộ sẽ nói.
"Tư lệnh hỏi tôi có nguyện vọng nào chưa hoàn thành không, còn hỏi tôi có muốn sống tiếp không?" Hạ Tinh Lan thở ra một hơi, trên mặt tràn đầy sự biết ơn, không hề có chút oán hận nào, "Tư lệnh thật tốt, ngài ấy cho tôi một cái tên, còn nói, Điểu quy tức chu tiếp, Tinh Lan mệnh hành dịch, Tinh Lan có nghĩa là kết thúc đêm dài đen tối."
Cận Nhiên hơi ngẩn người, sự tồn tại của Hạ Tinh Lan đối với đại cục mà nói thì không có ảnh hưởng gì đáng kể, Bùi Hành Ngộ cũng không cần mang cậu ta về quân đội để thể hiện lòng tốt.
Anh cứu Hạ Tinh Lan, chính là vì không muốn cậu ta chết, anh là người coi trọng sinh mệnh hơn bất cứ điều gì.
Cận Nhiên vô thức xoa xoa ngón tay, nhìn Hạ Tinh Lan ăn hết bát mì lại muốn duỗi chân đá cậu, vừa nghĩ đó là chân giả thì lại rụt chân về, hỏi cậu, "Đôi chân giả này của cậu cũng là Bùi Hành Ngộ làm cho à?"
"Đúng vậy, Tư lệnh giỏi lắm, có thể làm ra rất nhiều thứ. Lúc đầu tôi không biết đi, chính ngài ấy cùng Độc Uyên đã dạy tôi cách đi, hiện tại nhìn qua cũng không ai nghĩ chân tôi có vấn đề đúng không." Hạ Tinh Lan nhắc đến hai người kia trong mắt tràn đầy sự sùng bái, hận không thể trưng ra vẻ mặt rực rỡ như cầu vồng.
Cận Nhiên nhìn bộ dạng hồn nhiên của Hạ Tinh Lan, trong lòng thầm nghĩ, Bùi Hành Ngộ, người lạnh lùng vô tâm đó, làm thế nào lại dạy ra được một cậu bé đáng yêu này vậy.
Kỳ quái.
"Cận Nhiên, tay anh bị sao thế?"
Cận Nhiên không đeo găng tay khi nấu ăn đã để lộ ra bàn tay thiếu mất một ngón út, Hạ Tinh Lan lần đầu nhìn thấy, tò mò hỏi hắn.
"Trời sinh."
"Vậy khuyết thiếu pheromone của anh cũng là trời sinh sao? Nhưng anh giỏi lắm luôn đó, có thể khiến lần diễn tập này kết thúc thắng lợi. Lúc đầu bọn tôi đều sợ chết khiếp, cứ tưởng sẽ thua, kết quả Tư lệnh nói anh sẽ không thua."
Cận Nhiên ngồi thẳng dậy, "Anh ta thật sự nói thế sao?"
Hạ Tinh Lan gật đầu, "Đúng vậy."
Cận Nhiên trở nên có hứng thú, nheo mắt hỏi cậu, "Anh ta còn nói gì nữa?"
Hạ Tinh Lan suy nghĩ một chút, "Tư lệnh nói, anh vừa nóng nảy vừa xấu tính, nếu như không có ai quản sớm muộn cũng gây chuyện, không thể lần nào cũng liều lĩnh như thế được."
Cận Nhiên nghiến răng, đồ không có lương tâm.
"Nhiên ca, còn nữa không?" Hạ Tinh Lan không nhận ra tâm trạng hắn thay đổi, liếm liếm môi đưa bát cho hắn, "Thêm nữa được không?"
Cận Nhiên liếc nhìn cậu, "Không có, mau cút đi."
Hạ Tinh Lan chẹp chẹp miệng bỏ bát xuống, nhanh như chớp chạy mất, Cận Nhiên đứng dậy cầm bát đi rửa, lại nhìn bên cạnh nồi còn sót lại một chút mì sợi, nghiến răng nghiến lợi đổ vào nấu.
"Tôi tự mình ăn, tự mình ăn."
Thời điểm Cận Nhiên đứng trước khoang chỉ huy, hắn nhìn bát mì trên tay, "Quên đi, tôi không đói, đổ đi thì phí nên làm cho anh ăn, tôi là phó quan, phục vụ cấp trên là việc nên làm."
Cận Nhiên một tay cầm bát mì, thay vì lấy ra thẻ nhận dạng, hắn lại nổi hứng trêu ghẹo Độc Uyên, bộ xương người đang canh cửa, "Ngài đứng đây giả làm thần giữ cửa à?"
Độc Uyên thực sự sợ hãi tên điên khùng này, bất động thanh sắc, lén lút dịch sang một bên, không để ý tới hắn.
Cận Nhiên đi theo, duỗi tay ấn vào xương hàm của Độc Uyên, "Cái này không chắc lắm nhỉ, bị trật khớp thì làm sao? Bó xương lại à?"
Độc Uyên bị hắn nắm lấy xương hàm, bất lực nói, "Cậu đúng là... buông ra... Tư lệnh đã nghỉ ngơi rồi... để ngày mai lại tới..."
Cận Nhiên đan ngón tay gõ gõ lên đầu Độc Uyên, "Ngươi mở cửa đi, không thì ta tự mở đấy."
**
Tình trạng phát tình của Bùi Hành Ngộ càng lúc càng nghiêm trọng, lúc truyền pheromone cho Cận Nhiên vô tình truyền đi quá liều, lại bởi vì nếm phải pheromone Bạch xạ hương của hắn mà hiện tại trong người anh đang không ngừng bị kích thích mạnh mẽ.
Áo của Cận Nhiên không có mấy tác dụng làm dịu, ngược lại còn khiến anh càng lúc càng thấy khó chịu.
Đuôi mắt dài hẹp đã nhuốm đỏ thẫm, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, ngay cả lông mi cũng rung lên như cánh bướm còn vương giọt sương mai, Bùi Hành Ngộ cố gắng kiềm chế, nắm chặt tay mình, quỳ nửa gối từ từ trấn an bản năng.
Tất cả hô hấp đều tràn ngập mùi Lan hoàng thảo, toàn bộ không khí trong phòng phủ đầy pheromone, gân xanh trên trán gần như nổi rõ, cơ thể như có ngọn lửa không ngừng thiêu đốt khiến nhiệt độ cơ thể liên tục tăng cao, Bùi Hành Ngộ chỉ biết vô lực rên khẽ một tiếng.
Một người dù mạnh mẽ đến mức nào cũng vô phương chống lại quy luật giống loài, bản năng là một thứ có thể phá hủy tất cả sự cứng rắn của một người, anh cũng không ngoại lệ.
"Tích tích tích!!!" Độc Uyên phát ra tiếng cảnh báo điên cuồng từ bên ngoài, nói năng lộn xộn, không rõ ràng, "Cận Nhiên! Cậu đừng làm càn... Tư lệnh đã nghỉ ngơi, cậu đừng quấy rầy nữa..."
Lồng ngực Bùi Hành Ngộ đột ngột co rút, một đợt pheromone khác lại trào ra, anh gần như đứng không vững, chỉ có thể dùng tay giữ chặt khung cửa, không được!
Cận Nhiên không thể vào.
Bùi Hành Ngộ cắn chặt môi để ngăn không cho tiếng rên phát ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm nửa ống pheromone còn thừa lại, là lần trước anh lấy cớ giúp Cận Nhiên điều hòa pheromone mới trộm được, anh không nỡ dùng hết trong một lần.
Anh lấy kim tiêm bắt đầu trích xuất, nhắm mắt kiềm chế bản năng, pheromone chỉ cần uống vào sẽ có tác dụng, có điều cách này quá chậm, anh đành trực tiếp đem mũi tiêm cắm thẳng vào tuyến thể sau gáy của mình.
Pheromone đột ngột đi vào từ tuyến thể tạo ra kích thích quá mạnh, Bùi Hành Ngộ suýt chút nữa trượt tay khỏi khung cửa, rùng mình một cái.
"Tư lệnh." Giọng của Cận Nhiên bên ngoài vang lên.
Thật ra phòng này có thể cách âm và cách ly mùi một cách tuyệt đối, nhưng anh chưa từng có ý định tách biệt với Tử Vi Viên, vì vậy mà tính năng này anh cũng chưa bao giờ dùng.
Có điều người bên ngoài cũng không thể ngửi được mùi pheromone của bên trong được, vẫn còn tốt.
Cận Nhiên thấp giọng rồi lại mang theo một chút kiêu ngạo và rạng rỡ, lúc nói chuyện không cần nhìn mặt cũng cảm nhận được khí chất kiêu ngạo khó thuần của hắn.
"Ngủ sớm như vậy sao?" Cận Nhiên lẩm bẩm một mình, "Có phải lại thấy khó chịu không? Này, anh đã tìm Bộ Ngu khám chưa? Anh chết rồi thì ai sẽ ly hôn với tôi đây hả, Bùi Hành Ngộ?"
Bùi Hành Ngộ cắn môi kiềm chế giọng nói, khóe mắt ửng đỏ, ướt át, tay Cận Nhiên đã chạm vào cửa phòng, "Ây, vết thương của anh lại tái phát sao?"
Từng câu từng chữ đều như cái kíp nổ, thiêu đốt anh, giật lấy sự bình tĩnh của anh mà đốt trụi.
Bùi Hành Ngộ biết Cận Nhiên điên, không biết từ đâu mà trong người hắn lại giấu bom cài áo, đang yên đang lành cũng có thể lấy ra phá nổ cánh cửa này. Áo sơ mi của Bùi Hành Ngộ đã ướt đầm nước.
Bùi Hành Ngộ cắn chặt răng, đưa tay siết chặt, nhắm mắt hít sâu một hơi đến run rẩy, bên tai anh là giọng nói vô cùng rõ ràng của Cận Nhiên, vừa nghĩ lại, không để ý tới, khóe mắt đã ứa ra một giọt nước mắt, lăn ra khỏi khóe mắt.
Nước mắt sinh lý dính vào lông mi, bàn tay anh cuối cùng cũng buông lỏng, hơi thở từ từ chậm lại, dùng ngón tay vô lực ấn xuống máy lọc không khí trong phòng, hút sạch toàn bộ pheromone ở đây một lượt.
Anh cởi quần áo đã ướt đẫm mồ hôi thay ra sạch sẽ, hít vào thở ra mấy lần mới khiến bề ngoài trông có vẻ bình thường một chút, dù nội tạng bị chấn động mạnh, anh cũng chẳng bận tâm.
Cận Nhiên cau mày, Bùi Hành Ngộ người này luôn giấu mọi chuyện trong lòng, một chút yếu đuối cũng tuyệt đối không để ai có cơ hội nhìn thấy.
Anh dìm mình vào bóng tối nhưng trong lòng lại có ánh sáng, anh chưa bao giờ đem ánh sáng này chiếu sáng cho chính mình, anh một mình đơn độc bước đi trong vũng lầy, không muốn người khác đến gần mình.
"Bùi..." Cận Nhiên định nói lại nghẹn lời ở cổ họng.
Bùi Hành Ngộ mở cửa phòng, xoa xoa khóe mắt vẫn còn hơi đỏ, hỏi hắn, "Muộn như vậy còn có chuyện gì?"
Cận Nhiên nhìn anh, khóe mắt ửng đỏ, lông mi đen nhánh như còn đọng sương, ngay cả môi cũng hồng hào bất thường, hệt như... Cận Nhiên nuốt khan, đưa mắt từ khuôn mặt anh từ từ lướt xuống, dừng lại ở vòng eo thon gọn, tinh tế, áo sơ mi xanh lam sơ vin trong quần tây càng làm vòng eo ấy trông thêm mảnh khảnh.
Giọng nói của anh không lạnh lùng như mọi khi mà có chút khàn khàn, Cận Nhiên lại nuốt khan, cảm giác như trong lòng có một ngón tay chai sạn nhẹ nhàng cào qua.
"Cận Nhiên?" Bùi Hành Ngộ không nhận ra ánh mắt của hắn, khẽ nhíu mày nói, "Nếu cậu không có việc gì thì quay về nghỉ ngơi đi, tôi lúc trước đã nói cậu không có việc thì không được tự ý lại gần khoang chỉ huy, cậu quên rồi à?"
Ý thức của Cận Nhiên bị giọng nói khàn khàn này kéo về, hắn khẽ ho một tiếng, "Tôi mang cho anh chút đồ ăn."
Bùi Hành Ngộ che giấu sự xao động của pheromone, đỡ lấy khung cửa, đứng cách xa hắn một chút, nói nhanh, "Không cần, về sau cậu tự làm cho mình ăn là được rồi, không cần mang đến cho tôi, đi ra ngoài đi."
"Anh sao lại không biết điều thế hả?" Cận Nhiên bưng bát, trong lòng thầm nói: Tôi đặc biệt làm riêng cho anh, còn mang đến tận cửa, anh còn đuổi tôi đi? Đồ không có lương tâm.
Hắn nhìn Bùi Hành Ngộ "ánh mắt đầy xuân tình", tâm tư đột nhiên nổi lên một nỗi chua xót.
"Có gì tốt đâu, đẹp mắt thì cũng không cần ăn cơm à?" Cận Nhiên xoay người, trong lòng tự nhủ hai lần, gật gật đầu "Đúng vậy, tôi ăn no rồi, không đói bụng."
"Đứng lại." Bùi Hành Ngộ gọi hắn, nói, "Thẻ nhận dạng cậu cướp từ chỗ Bộ Ngu bây giờ trả lại cho tôi, lần sau tôi sẽ không gọi..."
Cận Nhiên vốn đang nín thở nhưng vừa nghe được câu này liền lập tức bùng cháy, hắn quay đầu lại nhìn anh toàn thân mềm nhũn, nheo mắt nói, "Bộ Ngu thì được, còn tôi thì bị tịch thu?"
Hắn vừa rồi còn rất quy củ "xin phép" Độc Uyên mở cửa, hắn sợ tự tiện đi vào sẽ khiến anh không hài lòng, kết quả lại còn muốn cấm đoán hắn? Thế nào, chỉ muốn cho mỗi Bộ Ngu được độc quyền thôi à?
Cận Nhiên nghiến răng nghiến lợi, mới nửa ngày trước lão tử còn giúp anh đánh trận, hôm đó còn nhẹ nhàng chúc tôi chiến thắng trở về, giây tiếp theo đã trở mặt không muốn nhận người nữa? Sao lại hệt như bạo quân có tính khí quái đản, tâm tình thất thường như thế chứ?
Cận Nhiên đi lên phía trước, "Ài, ngài vừa rồi làm gì trong phòng mà lâu vậy hả? Có phải giấu Bộ Ngu ở trong đó không? Sao lại không cho tôi vào?"
Bùi Hành Ngộ không khỏi nhớ tới dáng vẻ vừa rồi khi tự kiềm chế bản thân, vừa thẹn vừa giận, nắm chặt ngón tay, đột nhiên vung lên, "Nếu còn không biết lựa lời thì tôi sẽ..."