Chương 39: Đùa giỡn

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Câu nào là nói bậy? Vợ ơi?"
***
Bùi Hành Ngộ nhìn Cận Nhiên.
Cận Nhiên bình thản nhìn lại anh, giả vờ không hiểu gì, "Ngài nhìn tôi làm gì?"
"Không có gì." Bùi Hành Ngộ lại nhìn Mạnh Như Tiền, nói, "Cứ giữ lại, gửi lời cảm ơn đến Liên bộ trưởng giúp tôi."
Mạnh Như Tiền gật đầu với anh rồi đi ra ngoài. Bùi Hành Ngộ liếc Cận Nhiên, "Cậu cũng ra ngoài đi."
Cận Nhiên thấy Bùi Hành Ngộ lần này không cần hắn ép cũng tự mình uống hết chỗ canh giải rượu, liền nhịn không được mà duỗi tay muốn chạm vào khóe mắt anh, "Thật sự không biết uống rượu? Có một ngụm mà mắt đã đỏ như vậy?"
"Bỏ tay ra." Bùi Hành Ngộ hất tay rồi đẩy bát cho hắn, "Lần sau còn làm chuyện hồ đồ như vậy, tôi sẽ nhốt cậu vào phòng tạm giam ngay lập tức, đừng hòng nghĩ đến chuyện ra ngoài."
Cận Nhiên rụt tay lại, kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn anh, "Nha! Anh lúc nào cũng chỉ nói những lời này với mình tôi, có ai ích kỷ như anh không?!"
Bùi Hành Ngộ không đôi co với hắn, đưa chiếc chén về phía hắn, "Lần sau trước mặt người khác đừng có gọi bậy, ra ngoài đi."
Cận Nhiên nhận lấy chén, cố ý hỏi anh, "Câu nào là nói bậy? Vợ ơi?"
Bùi Hành Ngộ "Ừ" một tiếng. Sau đó đột nhiên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của hắn, phát hiện mình lại bị lừa, tức đến mức không nói nên lời, "Cút!"
Cận Nhiên mang chén đi ra ngoài, tâm trạng vui vẻ vác cái khay lên vai. Bùi Hành Ngộ nhìn bóng dáng đó liền nhớ đến lần ở trạm trung chuyển, Cận Nhiên vác theo khẩu pháo nghênh ngang đi, tim anh lỡ mất một nhịp.
Bùi Hành Ngộ cố dằn những rung động trong lòng xuống, kết nối tín hiệu liên lạc với bộ trưởng quân đoàn 17.
Kết nối chỉ trong giây lát đã được thông qua. Chu Hoài Mậu không chờ Bùi Hành Ngộ lên tiếng, trực tiếp hỏi, "Có chuyện gì?"
Bùi Hành Ngộ cũng chẳng khách sáo, "Muốn tôi ra trận thì được, nhưng tôi có điều kiện: sau trận này, vị trí của Tử Vi Viên sẽ do tôi lựa chọn, và Tinh tế Liên Bang cũng phải hủy bỏ việc giám sát."
Chu Hoài Mậu thẳng thừng phủ quyết, "Không được! Cậu nghĩ cậu là ai mà muốn thoát khỏi sự giám sát của Tinh tế Liên Bang? Nếu vậy thì cậu và những tên hải tặc không gian kia có khác gì nhau? Hay là cậu muốn nuôi mèo rồi mở tiệm cà phê?"
Bùi Hành Ngộ cũng lạnh lùng nhìn lão già kia, "Nhiều năm như vậy, lương tri của ngài vẫn không biết phân biệt Tử Vi Viên và hải tặc không gian có gì khác nhau sao?"
"Làm quân nhân thì phải chấp hành mệnh lệnh, cậu muốn bàn điều kiện với Hoắc Nhĩ? Cậu là tư lệnh hay là thổ phỉ?" Chu Hoài Mậu lạnh giọng trách cứ, "Tôi nói cho cậu biết, chỉ cần cậu còn là cấp dưới của tôi một ngày, cậu đừng hòng nghĩ đến chuyện dời vị trí của Tử Vi Viên theo ý mình."
Khóe miệng Bùi Hành Ngộ hơi nhếch lên, "Muốn người của Tử Vi Viên chúng tôi vì các người mà vào sinh ra tử, vậy thì cũng nên cho bọn họ một chút báo đáp đúng không? Chu bộ trưởng, ngài chức cao vọng trọng ngồi đó cũng lâu rồi, có còn nhìn thấy nỗi khổ của nhân gian nữa không?"
"Cậu làm càn!"
"Làm càn? Không có Tử Vi Viên liệu ngài có ngày hôm nay sao? Chu bộ trưởng, ngài không phải đã quên mất mình làm thế nào trèo lên cái chức này rồi chứ? Vị trí này vốn thuộc về ai, ngài tưởng mình có thể an ổn ngồi suốt đời hay sao?"
Sắc mặt Chu Hoài Mậu tái mét, ném cái chén sứ vỡ tan tành. Đang định nổi giận thì bị một giọng nói vui vẻ cắt ngang, "Ấy ấy đừng cãi nhau, các người chỉ nói vài câu đã ồn ào đến long trời lở đất rồi, nghe tôi khuyên giải một chút đi."
Bùi Hành Ngộ hơi gật đầu, "Trịnh phó bộ trưởng."
Trịnh Đồng gật đầu đáp lại Bùi Hành Ngộ trên màn hình giả lập. Không biết ông mới từ đâu trở về, không mặc quân trang mà lại mặc một thân quần áo đơn giản, sạch sẽ, cả người toát ra khí chất văn nhã hiền lành.
Tính khí của ông nổi tiếng ôn hòa, khác hẳn với Chu Hoài Mậu nghiêm khắc lạnh lùng. Phần lớn các bộ phận có chuyện muốn báo cáo đều không đến tìm Chu Hoài Mậu mà là tìm ông trước.
Mạnh Như Tiền cũng không ngoại lệ, có việc đều sẽ tìm đến Trịnh Đồng, rất ít khi tìm Chu Hoài Mậu.
"Bộ trưởng, Hành Ngộ nhiều năm như vậy không tranh công đoạt vị, chỉ cần một Tử Vi Viên. Cậu ấy đã đề cập đến việc muốn rời vị trí của Tử Vi Viên rất nhiều lần rồi, tại sao ngài cứ từ chối mãi thế? Nghe tôi, nhượng bộ một bước đi." Trịnh Đồng lại nháy mắt ra hiệu cho Bùi Hành Ngộ, ý bảo anh đừng cứng rắn như vậy, mềm mỏng một chút đi.
Chu Hoài Mậu hừ lạnh một tiếng, "Không thể!"
Trịnh Đồng không hề cảm thấy khó xử trước khuôn mặt lạnh lùng của lão, vẫn mỉm cười như cũ, "Nhìn tình hình của anh tôi còn chưa nói đâu. Hành Ngộ di chuyển vị trí của Tử Vi Viên nhưng vẫn nằm trong biên chế của quân đoàn 17 chúng ta, phải chịu sự giám sát của Tinh tế Liên Bang. Vạn nhất có chuyện gì xảy ra cũng có thể kịp thời chi viện, có đúng không?"
"Tôi nói không được! Cậu ta muốn mang Tử Vi Viên rời đi, trừ phi tôi chết!" Chu Hoài Mậu cắt đứt liên lạc ngay lập tức, chẳng khác gì trước kia cả.
Bùi Hành Ngộ xoa xoa mũi, cũng không bất ngờ lắm, dường như đã sớm lường trước được kết quả.
**
Ngày ra trận, Bùi Hành Ngộ nhìn mọi người trên boong tàu một lượt, nghiêng đầu hỏi Mạnh Như Tiền, "Đã thu hồi tất cả chip ký ức chưa?"
Mạnh Như Tiền gật đầu. Thu hồi chip ký ức là việc nặng nề nhất mà anh không thích, giống như sinh mệnh của bọn họ giờ phút này đều đặt cả lên tay y. Nói không chừng một lúc nào đó những con chip theo kẽ tay mà rơi xuống mất, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không có bất kỳ cách nào giữ nó lại.
"Tử Vi Viên giao cho cậu." Bùi Hành Ngộ đặt tay lên vai Mạnh Như Tiền, hạ giọng, "Không cần lo lắng."
Đôi mắt Mạnh Như Tiền đỏ hoe, quay đầu đi, "Chú ý Cận Nhiên. Người điên như cậu ta còn không biết có thể làm ra chuyện gì nữa. Ra trận không phải diễn tập, đao kiếm đều là thật, huống hồ hải tặc không gian là đám người hung hãn bất chấp sống chết."
Bùi Hành Ngộ gật đầu, đưa chip của mình cho Mạnh Như Tiền, "Tôi biết rồi."
Mạnh Như Tiền nắm chặt con chip, dùng ánh mắt chịu đựng chua xót hành lễ với anh, nhìn theo bóng dáng anh đi về chiến hạm, lớn tiếng hô, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước!"
Tiếng nói vừa dứt, khẩu hiệu đồng thanh như rung trời lập tức vang lên. Bùi Hành Ngộ quay đầu lại, hướng tất cả mọi người chào lễ, "Tử Vi Viên, vào sinh ra tử, một lòng đồng tâm, chết không lùi bước!"
Cận Nhiên hai tay đút túi đứng cạnh Bộ Ngu, trở thành người duy nhất không hô khẩu hiệu, vẻ mặt tỉnh bơ như chẳng có gì liên quan đến mình.
Bộ Ngu nhẹ nhàng hỏi hắn, "Sao không hô lên?"
Ánh mắt Cận Nhiên không ngừng dõi theo khuôn mặt Bùi Hành Ngộ. Anh vẫn đang trong tư thế chào của quân nhân. Dần dần, hắn rời mắt xuống vòng eo nhỏ tinh tế giấu trong lớp quân phục, nửa ngày mới đáp lại bằng một câu mỉa mai cáu kỉnh, "Anh quản làm gì."
Bộ Ngu rũ mắt cười, đi theo tầm mắt của hắn, ý vị không rõ mà nói, "Bùi Hành Ngộ lớn lên có phải rất đẹp không? Đời này tôi chưa từng gặp qua Alpha nào đẹp như cậu ấy. Không biết tương lai người đứng cạnh cậu ấy là Omega có hình dạng gì nhỉ?"
Cận Nhiên liếc anh một cái, "Liên quan gì đến anh? Nói không chừng anh ta thích Alpha đấy, lo chuyện bao đồng."
"Alpha à." Bộ Ngu nghiêng đầu nhìn Cận Nhiên, cằm hơi chếch lên liền nhìn rõ con ngươi xám bạc, sống mũi cao thẳng, góc mặt cương nghị đẹp đẽ, "Thật trùng hợp, tôi cũng là Alpha."
Cận Nhiên lại liếc anh, "Tử Vi Viên không được uống rượu."
Bộ Ngu nghe không hiểu, "Có ý gì?"
"Say đến ngu người như vậy." Cận Nhiên hừ lạnh, nhìn màn tuyên thệ đã kết thúc, Bùi Hành Ngộ cũng đã đi vào chiến hạm, hắn không thèm ở lại đây nói chuyện với Bộ Ngu nữa.
Bộ Ngu là bác sĩ quân y, ở cùng một chiến hạm với Lạc Tân Dương. Bùi Hành Ngộ không yên tâm về Cận Nhiên, vì để phòng ngừa hắn làm loạn nên liền để hắn ở cạnh mình.
Lần ra trận này không biết khi nào mới trở về. Trương Châu và Hạ Tinh Lan cũng đi theo, vừa hưng phấn vừa khẩn trương, đây là lần đầu tiên được tham gia ra trận thực sự.
Cận Nhiên đi ngang cửa phòng lơ đãng nhìn lướt qua. Thấy Hạ Tinh Lan hai mắt sáng lên chạm vào cần điều khiển, vẻ mặt muốn chạm nhưng lại không dám chạm, hắn cười nhạt, "Tiền đồ."
Hạ Tinh Lan mỉm cười, "Nhiên ca."
Cận Nhiên khoát tay với cậu, xoay người nhảy lên cơ giáp của Bùi Hành Ngộ, thuận tay đóng cửa lại, mắt nhìn Bùi Hành Ngộ đang đứng ở bàn điều khiển phụ, "Thao tác chính giao cho tôi à?"
"Ừ." Bùi Hành Ngộ nhìn tuyến đường đen nhánh. Trong phòng chỉ có tiếng hít thở rất nhẹ của hai người. Ngay lúc Cận Nhiên cho rằng anh sẽ không nói gì, Bùi Hành Ngộ hỏi hắn, "Nếu có một ngày... cậu có nguyện ý tiếp nhận Tử Vi Viên không?"
Cận Nhiên vừa mới ngồi xuống bàn điều khiển, ngón tay khựng lại, nói, "Không nguyện ý."
Bùi Hành Ngộ không ép hắn, nhẹ nhàng gật đầu, "Được."
Cận Nhiên khẽ cau mày, ngón tay nắm lấy cần điều khiển, tựa như lơ đãng hỏi anh, "Bùi Hành Ngộ, tôi muốn hỏi anh một vấn đề, anh có nói dối không?"
"Có thể trả lời được thì sẽ không."
Cận Nhiên gật đầu, "Được."
"Tôi nghe nói anh còn một người em gái là Bùi Yên, một đứa bé kỳ lạ, chạm vào thứ gì thứ đó liền đổ nát. Cho nên, đây chính là lý do anh kết hôn với tôi sao? Là vì em gái hay là vì bản thân anh?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Yên Yên."
Cận Nhiên nhìn bàn tay đeo găng đen của mình, "Tôi khiếm khuyết pheromone, thị lực nửa mù, ngón tay cũng thiếu một ngón. Năm đó vẫn là một thiếu niên hỗn xược không biết lớn nhỏ. Cận Thiệu Nguyên cho anh cái gì mà khiến anh nguyện ý gả cho tôi? Không sợ tôi c**ng b*c anh sao?"
Cận Nhiên nói xong, nhìn sườn mặt thanh tú đạm bạc của Bùi Hành Ngộ. Trong lòng hắn không khỏi liên tưởng, nếu người này bị hắn c**ng b*c, vậy đối với anh chính là một sự sỉ nhục.
Bùi Hành Ngộ dừng lại, nhìn Cận Nhiên, "Cậu sẽ không."
Cận Nhiên hừ lạnh không biết đang cười chính mình hay Bùi Hành Ngộ nữa, "Anh tin tưởng tôi đến vậy à? Cho dù anh là Alpha, tôi vẫn có thể đánh dấu anh, tôi đã muốn anh rồi, pháp luật cũng không cứu được anh."
Bùi Hành Ngộ nhìn con ngươi xám bạc của hắn, "Trong lòng cậu có một tinh hà sáng nhất, cũng có một đóa hỏa liên rực rỡ nhất." Dừng lại một chút, không đợi Cận Nhiên mở miệng, anh lại nói, "Cậu tới Tử Vi Viên là muốn ly hôn với tôi. Cậu có thể dùng bí mật cuộc hôn nhân này uy h**p tôi, sau đó muốn làm gì thì làm. Nhưng thâm tâm cậu trước giờ chưa từng có suy nghĩ muốn hủy hoại tôn nghiêm tư lệnh Tử Vi Viên của tôi, đúng không?"
Cận Nhiên bị cuốn theo những lời anh nói, giấu đầu lòi đuôi mà phóng ánh mắt tàn nhẫn trừng anh, "Nào, nào có! Tôi chính là không muốn cùng anh có quan hệ gì hết. Nếu để bọn họ biết tôi và anh đã kết hôn, sau này làm sao tôi kết hôn được nữa."
Bùi Hành Ngộ khẽ lắc đầu.
Cổ họng Cận Nhiên nhúc nhích, lại hỏi anh, "Vậy bây giờ anh không chịu ly hôn với tôi là vì anh hay vì em gái anh? Hay còn có lý do nào khác?"
Lần này Bùi Hành Ngộ không trả lời. Cận Nhiên nhìn chằm chằm góc mặt anh hồi lâu, Bùi Hành Ngộ không phải loại người thích nói dối, có thể trả lời sẽ trả lời, không thể trả lời thì sẽ không nói, chung quy vẫn là cam chịu.
Anh không thể ly hôn là vì nguyên nhân khác.
"Anh lấy gì đảm bảo trong vòng ba năm sẽ hoàn thành việc anh muốn? Chúng ta kết hôn đã năm năm rồi anh còn chưa làm được." Cận Nhiên hỏi, không đợi anh trả lời, lại nói, "Anh nói 'vạn nhất', muốn tôi tiếp nhận Tử Vi Viên là có ý gì? Cái gì mà 'vạn nhất'? Anh đang muốn làm chuyện gì nguy hiểm đúng không?"
Bùi Hành Ngộ nói, "Tôi cũng không rõ, nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ không trói buộc cậu bên mình. Tôi nợ cậu tự do. Sau ba năm, cho dù tôi có hoàn thành việc kia hay không, tôi nhất định sẽ đi với cậu đến cục quản lý Liên Bang ly hôn."
Cận Nhiên lẩm bẩm, "Làm được rồi hãy nói. Ba năm cái rắm mà ba năm, gấp gáp muốn ly hôn như vậy."
Bùi Hành Ngộ nghe không rõ, "Cái gì?"
Cận Nhiên thầm nghiến răng nghiến lợi, hừ lạnh, "Tôi nói anh tốt nhất nói được làm được. Ly hôn xong tôi phải kết hôn với bảo bối của tôi, anh cũng không biết anh ấy đẹp đến mức nào đâu."
Bùi Hành Ngộ quay đi, thở dài một hơi, "Tôi sẽ không lừa cậu."
**
Tác giả :
Cận Nhiên : Anh ta vậy mà lại gấp gáp muốn ly hôn hơn cả tôi? Có phải hồng hạnh xuất tường rồi đúng không? Giúp tôi giám sát Bộ Ngu một chút, nhất định là anh ta!