Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 40: Trêu chọc
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ Ngu vươn tay, chạm nhẹ vào chóp mũi trên khuôn mặt đầy khó hiểu của Lạc Tân Dương, sau đó lại búng một cái, "Đổ mồ hôi rồi."
***
Bùi Hành Ngộ ngồi trước bảng điều khiển phụ, vừa nhìn bản đồ dẫn đường vừa đang suy tính. Bọn hải tặc trốn thoát khỏi nhà tù lần này nhất định sẽ quay trở về hang ổ cũ, nếu không thì sẽ chạy trốn, hoặc tìm cách phản công.
Theo tư liệu mà Liên Bang Tinh Tế cung cấp, có tới 17 tù nhân trốn thoát, một đội cảnh vệ trong quá trình truy bắt cũng đã phản bội. Bọn họ không chỉ phải đối mặt với những tên hải tặc mà còn phải đối mặt với “người nhà” của chính mình. Bí mật nội bộ của Liên Bang Tinh Tế không dễ tiết lộ, chuyến này bọn họ quả thực bốn bề khó khăn.
Tầm mắt Cận Nhiên không được tốt, hắn hơi nheo mắt nhìn về phía trước. Qua điểm trung chuyển, đáng lẽ phải tiếp tục đi về phía tây, nhưng Bùi Hành Ngộ lại chỉ hắn đi về hướng đông, ngược đường với hướng của “Ngôi sao Thiên Hà”.
Nơi này cách Hoắc Nhĩ rất gần. Lúc ấy, nó bị hải tặc không gian chiếm lĩnh, Bùi Hành Ngộ nhìn mà gai mắt liền thuận tay đánh dẹp, tống tất cả vào nhà tù không gian.
Bên ngoài tuy nói chuyến này tới truy bắt hải tặc, kỳ thực còn có một nhiệm vụ quan trọng khác, chính là mục đích mà đội Hành động Thiên Xu được tạo ra: tìm kiếm “Ngôi sao Thiên Hà”, có lời đồn rằng nó ở ngay bên dưới Ngôi sao Vĩ Tinh.
Sau khi cùng Trịnh Đồng thương lượng, Chu Hoài Mậu đã đồng ý cho Tử Vi Viên di chuyển vị trí, có điều vẫn phải chịu sự giám sát của Hoắc Nhĩ, không thể hoàn toàn tách khỏi phạm vi của Liên Bang Tinh Tế được. Điều kiện trao đổi chính là “Ngôi sao Thiên Hà.”
“Bùi Hành Ngộ, nhìn phía trước.”
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn về phía trước, lập tức giật mình. Trước mặt toàn là phế tích hoang tàn, tinh vân giống như những sợi bông bị xé nhỏ, trên đuôi sao Vĩ Tinh chất đầy những mảnh xác cơ giáp nhỏ nằm rải rác la liệt.
Nơi này vừa trải qua một trận ác chiến!
Những người khác cũng đồng thời nhận ra, tất cả đều hít sâu một hơi. Lạc Tân Dương là người đầu tiên lên tiếng, “Má ơi, hoang tàn như vậy là vừa bị nổ sao?”
Lâm Khai Tuế xùy một tiếng, “Có thế cũng ngạc nhiên.”
Lạc Tân Dương còn nhớ rõ chuyện anh ta kéo chân toàn đội lần trước, cứ thế bỏ lơ anh ta, giữ ống nghe rồi tắt tín hiệu liên lạc, quay đầu nhìn Bộ Ngu, “Ây, Bộ Ngu trưởng quan, anh từng lên chiến trường chưa?”
Bộ Ngu lắc đầu, cười nhẹ, “Chưa từng, cậu sợ à?”
Lạc Tân Dương lắc đầu, hừ lạnh một tiếng, “Giỡn gì thế, bổn thiếu gia mới không biết sợ.”
Bộ Ngu nhoẻn miệng cười nhìn Lạc Tân Dương. Ánh đèn trong cơ giáp phủ lên đỉnh đầu cậu tạo ra một vầng sáng vàng dìu dịu, mặt trời nhỏ dường như rất kiêu ngạo cũng rất tự mãn, rõ ràng nét mặt căng thẳng nhưng lại cãi bướng nói mình mới không hề khẩn trương.
“Tiểu thiếu gia.”
Lạc Tân Dương bị giọng nói trầm thấp mang đầy ý cười này làm cho giật mình. Vừa quay đầu lại đã đụng trúng ánh mắt của Bộ Ngu, bốn mắt nhìn nhau. Lạc Tân Dương duỗi tay ôm lấy chính mình, “Có… có việc gì?”
Bộ Ngu vươn tay, chạm nhẹ vào chóp mũi trên khuôn mặt đầy khó hiểu của Lạc Tân Dương, sau đó lại búng một cái, “Đổ mồ hôi rồi.”
Lạc Tân Dương bịt chóp mũi quay đầu, lỗ tai đột nhiên đỏ bừng.
Bộ Ngu khẽ cười, đúng là không thể không trêu chọc.
**
Bùi Hành Ngộ nhìn Vĩ Tinh bị tàn phá, nhất thời không dám phỏng đoán là hải tặc làm ra, hay có người phát hiện ra sự tồn tại của “Ngôi sao Thiên Hà” mà ra tay trước một bước.
Nếu là trường hợp đầu tiên, bọn họ bị bắt ở đây, lại trỗi dậy từ đây, cướp sạch tài nguyên nhưng không chiếm giữ, lại trực tiếp biến nơi này thành một đống đổ nát hoang tàn, mục đích quá rõ ràng.
Còn nếu là trường hợp thứ hai, vậy truyền thuyết về Ngôi sao Thiên Hà có lẽ thật sự tồn tại.
Cận Nhiên hiếm khi im lặng, chỉ là bất chợt liếc qua Bùi Hành Ngộ một cái. Bùi Tư lệnh lúc ở Tử Vi Viên còn có thể nói được vài câu, hiện tại ở trên chiến trường quả thực giống như một người hoàn toàn khác, lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh vì em gái mà bằng lòng kết hôn với một Alpha ngỗ ngược, ngang tàng. Nếu anh thực sự là một Alpha có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng anh cố tình lại là Omega. Một khi bị đánh dấu, cả đời này anh cũng đừng nghĩ có thể qua lại với người khác được nữa.
Không chỉ vậy, pheromone của Alpha thậm chí có thể tùy thời tùy chỗ ảnh hưởng đến Omega. Nếu hiện tại hắn phát tán pheromone đến mức tối đa, Bùi Hành Ngộ rất có thể sẽ tiến vào kỳ phát tình, tất cả tôn nghiêm sẽ bị chà đạp, thậm chí còn níu áo cầu xin hắn yêu thương.
Nhưng Bùi Hành Ngộ nhất định thà chết chứ không chịu khuất phục dưới thân người khác, điểm này Cận Nhiên không chút nghi ngờ. Tuy nhiên, lý trí không thắng nổi bản năng. Nếu đặc tính giống loài đã muốn tước đoạt tôn nghiêm của anh, vậy bất luận làm thế nào cũng đừng hòng chống cự được.
Anh ở trên Tử Vi Viên, đâu đâu cũng là Alpha, nhất định khổ sở biết bao.
Cận Nhiên nghĩ nghĩ, tim hắn như bị kim châm. Một cảm giác chua xót dâng lên từ cổ họng, lan đến hốc mắt rồi tan biến. Hắn vội vàng chớp mắt, quay đi chỗ khác.
Bùi Hành Ngộ phát hiện hắn có điều gì đó không ổn, “Làm sao vậy?”
Cận Nhiên ho nhẹ một tiếng, điều chỉnh lại bộ dáng kiêu căng, “Nếu như lúc đó anh đừng tốn thời gian nhốt bọn chúng vào ngục giam, trực tiếp giết sạch chúng có phải tốt hơn không. Hiện tại để bọn chúng chạy thoát rồi lại đuổi bắt, đúng là tốn công tốn sức.”
“Đừng coi thường đối thủ. Lần này là chiến trường thực sự, không giống diễn tập.” Bùi Hành Ngộ không để ý những lời kia của hắn, nghiêm túc dạy dỗ, “Không được tự tiện hành động, có hiểu hay không?”
Cận Nhiên trong lòng “Shh” một tiếng, nói, “Rõ, Tư lệnh.”
Cơ giáp của Tử Vi Viên di chuyển chậm rãi, đều đặn trong dải ngân hà. Tháp giám sát phía trước truyền đến dữ liệu hoạt động của mỗi cơ giáp.
“Tư lệnh, phía trước có bốn cơ giáp cỡ trung tiếp cận, là tín hiệu từ Hoắc Nhĩ.”
Bùi Hành Ngộ nhìn về phía dữ liệu giám sát, nói, “Tống Tư Thâm, Lâm Khai Tuế khóa mục tiêu lại, kết nối liên lạc.”
Thiết bị thu tín hiệu bên kia không ai phản hồi, ba lần liên tiếp cũng không có phản ứng, cứ lặng lẽ trôi nổi trong ngân hà như những hồn ma.
“Kiểm tra xem trên đó có dấu hiệu sự sống không?”
Cận Nhiên nói, “Liệu có phải nhóm người được cử đến truy bắt hải tặc không? Cướp được vài món đồ rồi đến tặng cho anh chút đỉnh?”
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, anh cũng không chắc chắn. Nếu là tới truy bắt tội phạm tại sao cơ giáp lại không hề hấn gì, hoặc là nếu may mắn không tham gia trận chiến trên ngôi sao kia, vậy vì cái gì lại không phản hồi tín hiệu liên lạc.
“Tư lệnh, không có dấu hiệu sự sống trên cơ giáp, nhưng hệ thống phòng thủ bên ngoài của nó lại vô cùng hoàn hảo, vũ khí và trang bị đều không có dấu hiệu đã sử dụng, tất cả đều như chưa từng tham chiến.”
Lâm Khai Tuế giật mình, “Chẳng lẽ là cơ giáp ma?”
Khuyết Tử Mặc tiếp lời, “Cơ giáp không có dấu hiệu sự sống nhưng hệ thống phòng ngự hoàn hảo, cửa khoang đóng chặt. Nếu xét khả năng người bên trong đã tự sát bỏ trốn, vậy ai đã đóng cửa lại?”
“Chẳng lẽ thật sự… thật sự có…”
Bùi Hành Ngộ lạnh giọng cắt ngang lời cậu, “Có cái gì?”
Mọi người im re không dám nói tiếp.
“Các người có thể động não một chút không? Gì mà cơ giáp ma, chắc viết tiểu thuyết.” Cận Nhiên khẽ cười, còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Bùi Hành Ngộ nắm lấy cổ tay hắn, ấn xuống. Đầu ngón tay lạnh ngắt khẽ run.
“Đông 176, Nam 863, pháo ion.”
Cận Nhiên điều chỉnh nòng pháo, nhắm gần như không có sai số, khóa mục tiêu bắn một khẩu pháo ion về phía đông nam. Lần đầu hai người hợp tác lại ăn ý như đã quen từ lâu, ăn ý đến từng chi tiết.
Ngay lập tức, một cơ giáp cỡ trung xuất hiện từ trong bóng tối, ánh đèn nhấp nháy như đôi mắt quái vật đỏ ngầu trong đêm, chớp lóe liên tục, càng lúc càng gần.
“Phòng thủ!” Bùi Hành Ngộ trầm giọng ra lệnh, “Lâm Khai Tuế bảo vệ tháp giám sát, Tống Tư Thâm, Lạc Tân Dương dốc toàn bộ hỏa lực tấn công!”
“Vâng, Tư lệnh!”
Tống Tư Thâm vững vàng và bình tĩnh, khác với Lạc Tân Dương vừa khẩn trương vừa hoạt bát như thiếu niên. Cậu trầm tĩnh như cơ giáp, súng bắn ra tuyệt đối chính xác, đồng thời khéo léo tránh thoát tên lửa. Cơ giáp vòng lên, tạo ra một đường cong đẹp mắt trên không gian đen kịt.
Cận Nhiên không vội vàng tham chiến, hắn lùi cơ giáp về phía sau trong lúc Bùi Hành Ngộ ra lệnh, nâng cơ giáp lên vị trí quan sát tốt nhất, có thể bao quát toàn bộ cục diện giao tranh đang diễn ra.
Bùi Hành Ngộ có chút kinh ngạc, nhưng chỉ liếc nhanh Cận Nhiên rồi lập tức thu lại ánh mắt, “Vị trí này rất tốt, có thể thấy đường đạn của đối phương để đánh chặn kịp thời, vị trí càng cao cũng dễ tránh né hơn.”
Ánh lửa bùng nổ mạnh mẽ, chiếu sáng toàn bộ không gian tối tăm trong nháy mắt. Mới vừa rồi còn yên tĩnh chết chóc, hiện tại đã là khói lửa ngút trời. Bùi Hành Ngộ ra lệnh vô cùng dứt khoát, lông mày lạnh lùng nghiêm nghị, hoàn toàn khác xa với vẻ ngoài lãnh đạm, trầm tĩnh thường ngày.
“Không cần bắt sống, tiêu diệt toàn bộ!”
Cận Nhiên nhướng mày, “Bảo bối, ra tay thật tàn nhẫn.”
Thiết bị truyền tin của Bùi Hành Ngộ ra lệnh ngắn gọn, lạnh lẽo, còn có các báo cáo tình hình hư hại của cơ giáp, hết lượt này đến lượt khác, có chút ồn ào. Hoàn toàn không giống như khi diễn tập, giương cung bạt kiếm, cứ như trong phòng đều nồng nặc mùi thuốc súng.
Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu nhìn máy truyền tin. Đối phương đang yêu cầu kết nối, anh nói với Cận Nhiên, “Cơ giáp của Khuyết Tử Mặc bị hư hại nghiêm trọng, hỗ trợ cậu ta rút lui đi.”
Cận Nhiên điều khiển cơ giáp chặn lại vài đường tên lửa, lên xuống xoay vòng điên cuồng. Bùi Hành Ngộ cũng đã chấp nhận kết nối liên lạc nhưng không lên tiếng, đợi đối phương mở miệng trước.
“Bùi Tư lệnh, đã lâu không gặp.”
Một giọng nói vừa có chút tang thương vừa hưng phấn truyền đến, “Năm đó mày nhốt tao vào nhà tù, chắc cũng không ngờ có ngày hôm nay nhỉ.”
Bùi Hành Ngộ hỏi anh, “Vĩ Tinh là mày cho nổ?”
“Đương nhiên.”
Bùi Hành Ngộ không lên án gã có lạm sát người vô tội hay không, trực tiếp hỏi, “Ngôi sao Thiên Hà nằm trong tay mày sao?”
Cận Nhiên bỗng chốc quay đầu lại, thì ra đây chính là lý do anh kết nối cuộc trò chuyện này.
“Ngôi sao Thiên Hà? Ai thèm quan tâm mấy thứ đó, tao chịu hết trăm cay ngàn đắng vượt ngục chỉ để lấy mạng mày thôi.” Vinh Long cười khặc khặc, mang theo âm thanh nghiến răng nghiến lợi, đâm vào tai chỉ thấy đau nhói.
Bùi Hành Ngộ nói, “Mày không còn cơ hội vượt ngục nữa đâu.” Nói xong không đợi gã nói hết liền cắt đứt liên lạc, đồng thời nói với Cận Nhiên, “Không cần lãng phí thời gian, toàn lực tiêu diệt.”
Cận Nhiên trong lòng thầm nghĩ, lúc nhốt bọn người kia vào nhà tù không gian, chỉ e Bùi Hành Ngộ làm vậy không phải vì nhân hậu, xem ra là vì có nội tình khác. Trên chiến trường, người này không hề có khái niệm “mềm lòng”. Anh so với hắn còn ác hơn gấp bội phần.
Shh.
Cận Nhiên điều khiển cơ giáp, chân trong chân ngoài, suýt chút nữa đụng trúng một tia pháo ion. Bùi Hành Ngộ trầm giọng trách mắng, “Trên chiến trường mà thất thần, chán sống!”
“Biết sai rồi.” Cận Nhiên thuận miệng nói, tạm thời dằn xuống những suy nghĩ vụn vặt kia, toàn lực ứng chiến, bắn ra một quả pháo năng lượng, chặn lại tia chùm sáng đang hướng vào Khuyết Tử Mặc.
Đường đạn chặn rất chuẩn, kết quả Khuyết Tử Mặc đột nhiên điều khiển cơ giáp lùi về phía sau. Cánh cơ giáp va mạnh vào cơ giáp của Cận Nhiên, máy truyền tin phát ra một đoạn âm thanh bén nhọn cọ xát, hệ thống phòng ngự cũng bị xé ra một đoạn hở dài.
Cận Nhiên “Shh” một tiếng, “Làm cái gì thế, huynh đệ tương tàn à?”
Khuyết Tử Mặc vã từng đợt mồ hôi lạnh, luống cuống lau trán một cái, hơi thở dồn dập, căng thẳng, nói vào máy truyền tin, “Tư lệnh, hệ thống phòng ngự hư hại 70%, hệ thống đẩy bị hư hại nghiêm trọng!”
Cậu không dám phản kích, chỉ có thể cẩn thận tránh né công kích, lại không chú ý va phải đồng đội. Mười đầu ngón tay đã tê dại, gần như không thể khống chế cần điều khiển nữa.
Cơ giáp cảnh báo mức độ hư hại nghiêm trọng, trái tim như có sợi dây vô hình treo lơ lửng, tiếng vang càng lúc càng lớn, nỗi sợ chết chóc bao trùm toàn bộ tâm trí.
Trước kia cậu cùng Lạc Tân Dương chế nhạo Cận Nhiên, cho rằng hắn thiếu hụt pheromone, đôi mắt nửa mù, cứ thế sỉ nhục hắn không chút kiêng nể. Hiện tại cậu gặp nạn, chỉ có Cận Nhiên ở gần, lại còn vô ý va phải cơ giáp của hắn, hắn nhất định sẽ bỏ mặc, không thèm quan tâm cậu sống chết thế nào!
Khuyết Tử Mạc vã từng đợt mồ hôi lạnh. Không gian mênh mông của vũ trụ chính là mồ chôn cậu sao? Cậu lần đầu ra trận liền chết trận như vậy ư?
Càng nghĩ càng run, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực, đau dữ dội, cho đến khi giọng nói của Bùi Hành Ngộ vang lên từ máy truyền tin, “Khuyết Tử Mặc, Tây 724, Bắc 867, rút lui!”
Khuyết Tử Mặc run tay, mấy lần không giữ chặt nổi cần điều khiển, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng.
Xong rồi!
Tim cậu chùng xuống, tay cũng buông lỏng, theo phản xạ nhắm chặt mắt, chờ đợi cơ giáp bị bắn nổ tung.
Cùng lúc đó, Cận Nhiên điều khiển cơ giáp từ trên trời lao xuống che chắn cho cậu, chặn lại hàng loạt tên lửa bắn tới. Ánh lửa bùng nổ lớn, chiếu sáng cả một khoảng không gian.
“Khuyết Tử Mặc, rút khỏi khu vực tọa độ trong vòng 3 giây!”
Khuyết Tử Mạc run rẩy trước giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị của Bùi Hành Ngộ, đột nhiên như có gì đó kích hoạt. Cậu cầm lấy cần điều khiển, nhanh chóng điều khiển cơ giáp rút lui khỏi khu vực.
Tống Tư Thâm cùng Lạc Tân Dương vờn quanh hai bên sườn Nam-Bắc. Cận Nhiên yểm trợ phía trước cậu, một quả pháo laser nổ tung trước mắt, cứu được mạng của Khuyết Tử Mặc. Nước mắt cậu lăn xuống trên má.
Cận Nhiên vậy mà không so đo hiềm khích trước kia, hắn vậy mà cứu cậu!