Chương 44: Anh có thích không?

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 44: Anh có thích không?

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Giữ lại đi được không? Tôi thích nó."
***
Cô bé ậm ừ quay đầu, "Không!"
"Thục Phân." Phương Thái Bạch duỗi tay nắm lấy cổ tay cô bé, cô bé lại hừ một tiếng, "Không thể!"
"Nghe lời." Phương Thái Bạch kéo vòng tay ren màu trắng trên cổ tay cô bé, lấy lòng nói, "Thục Phân, kể cho bọn họ nghe đi nha."
Cô bé miễn cưỡng liếc nhìn Cận Nhiên một cái, hừ mũi lạnh lùng, "Đồ trộm mèo!"
Cận Nhiên bị cô bé mắng đến ngớ người, chỉ vào chính mình, Phương Thái Bạch sợ hắn lại nổi điên làm tổn thương mèo cưng của mình, vội vàng giải thích thêm, "Không mắng cậu, không phải mắng cậu đâu."
Thục Phân hai tay chống nạnh, vẻ mặt tức giận nói, "Có một lần chúng ta có lòng tốt cứu một tên hải tặc bị trọng thương, ông chủ thấy hắn đáng thương còn cho hắn ở trên "Đường Phèn Nhân Đậu" chữa trị một thời gian, kết quả lúc hắn rời đi còn dám có ý định trộm mèo của ông chủ."
Cận Nhiên nghe không hiểu, nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, anh cũng lắc đầu.
"Cậu có thể bảo cô bé Loli của cậu nói chuyện dễ hiểu hơn được không vậy?" Cận Nhiên duỗi chân đạp Phương Thái Bạch một cái.
"Thục Phân, nói trọng điểm."
Thục Phân "ồ" một tiếng, nói, "Chúng ta vốn không có ý muốn cứu hắn đâu, nhưng hắn nhận ra chiến hạm của chúng ta chính là Tân Tam Khách, vì vậy muốn ông chủ cứu hắn để đổi lấy thông tin, ông chủ tốt bụng..."
"Dừng lại! Cô muốn tâng bốc ông chủ nhà mình thì tự mình mà làm, tôi không có thời gian." Cận Nhiên đánh gãy câu nói của cô bé, chân thành khuyên bảo, "Đi thẳng vào vấn đề chính."
"Hắn cũng không biết cụ thể Kế hoạch Thiên Nga là gì, chỉ biết nó có quan hệ mật thiết với giới cấp cao của Liên Bang Tinh Tế, bên trong còn có các Quân đoàn lớn, thậm chí cả các trường quân đội, các ngành nghề khác nhau. Nếu họ muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm soát và lật đổ Hoắc Nhĩ chỉ trong chớp mắt."
Ngón tay Bùi Hành Ngộ căng thẳng, không tự chủ véo véo mông mèo khiến nó kêu "ngao" một tiếng, Phương Thái Bạch mặt mày trắng bệch, suýt chút nữa quỳ xuống, "Bùi tư lệnh, cha ơi, tổ tông ơi, ngài đừng véo cục cưng của tôi, xin ngài đấy."
Bùi Hành Ngộ áy náy đưa mèo về phía y, "Thật xin lỗi, Bạch tiên sinh."
Cận Nhiên đưa tay ngăn lại, "Tôi sẽ trả sau." Sau đó hắn hỏi Thục Phân, "Có điểm không đúng lắm, nếu mục đích của Kế hoạch Thiên Nga là lật đổ Hoắc Nhĩ, vậy năm đó người được cử đi chính là tư lệnh Bạc Tây của Quân đoàn 17, làm như vậy chẳng lẽ không sợ bị lộ sao? Hay tư lệnh Bạc Tây cũng chính là đồng phạm? Vậy thì tại sao lại nói đó là người mở đường?"
Nếu hiểu theo cách này, Bùi Hành Ngộ khi ấy ở trên chiến hạm tình cờ phát hiện ra mục đích thực sự của Kế hoạch Thiên Nga, phát hiện ra âm mưu của tư lệnh Bạc Tây, sau đó anh liền bị Liên Bang trục xuất vào không gian để anh tự sinh tự diệt.
Vậy người đã cứu Bùi Hành Ngộ là ai?
Người này nhất định biết về "Kế hoạch Thiên Nga", là địch hay là bạn?"
Cận Nhiên trầm tư một lúc, theo như hắn được biết, từ khi Thiên Kỷ phát nổ, dữ liệu liên lạc đều không thể gửi về Hoắc Nhĩ, thậm chí tín hiệu cầu cứu cũng không phát ra, cứ như thể nó và Hoắc Nhĩ đã mất liên lạc vậy.
"Năm đó mệnh lệnh xuất chinh là do ai ban xuống?"
Phương Thái Bạch cười lạnh một tiếng, "Còn có thể là ai."
Cận Nhiên biết y khịt mũi khinh thường người kia, "Cho nên cậu muốn đối đầu với ông ta?"
"Chuyện thầm kín chốn phòng the, lão hồ đồ đó có mệnh lệnh gì mà không dám công bố, không chừng Kế hoạch Thiên Nga cũng chính là do ông ta bày ra, các người cứ nhắm vào ông ta mà điều tra, đến lúc đó đưa ông ta ra tòa thì nhớ gọi tôi đến xem."
Cận Nhiên liếc nhìn y một cái, không tiếp tục đề tài này, "Chip ký ức là thứ không thể nổ, cho dù bị hủy cũng sẽ có hệ thống tinh thần sao lưu, thời điểm tư lệnh Bạc Tây tử trận, chip của nàng ở đâu?"
Toàn bộ Hoắc Nhĩ đối với Thiên Kỷ chính là kín như bưng, đừng nói là Phương Thái Bạch, ngay cả dùng quyền hạn của Cận Thiệu Nguyên cũng không thể mở được cơ sở dữ liệu, chẳng lẽ thực sự là ông ta?
Phương Thái Bạch phất tay, "Không biết."
Thục Phân nhíu mày, hừ lạnh, "Chúng ta cũng chỉ biết có thế thôi, người kia cũng không phải cấp bậc thủ lĩnh, chính hắn cũng không biết nhiều đến vậy, đây đều là do ông chủ và tôi tự điều tra suy đoán mới có được, anh nên thấy đủ rồi!"
Cận Nhiên lười đôi co với cô bé Loli, những chuyện cần hỏi đều đã xong, đứng lên nói, "Giao dịch thành công, tôi đi đây."
Bùi Hành Ngộ đứng lên định trả mèo lại cho Phương Thái Bạch, lại bị Cận Nhiên đưa tay ngăn lại, "Con vật nhỏ này rất đáng yêu, tôi mang đi."
Phương Thái Bạch nghe hắn nói muốn mang mèo đi thì hai mắt đều trợn tròn, không rảnh lo Cận Nhiên gọi cục cưng của y là con vật nhỏ, cau mày trợn mắt chỉ vào Cận Nhiên mắng, "Cận Nhiên cái thứ khốn nạn này, để mèo lại cho tôi!"
Cận Nhiên cúi người nhặt bộ quần áo bảo hộ lên, một tay giúp Bùi Hành Ngộ mặc, Bùi Hành Ngộ đưa tay ngăn lại, "Tôi không sao, cậu mặc đi..."
"Nghe lời." Cận Nhiên đội mũ bảo hộ lên đầu cho anh, vươn tay ôm cổ con mèo, hướng về phía Phương Thái Bạch đang vội vàng chạy tới, "Thêm một bước nữa là tôi ném nó xuống đấy."
Phương Thái Bạch đột nhiên dừng lại, giơ hai tay đầu hàng, mặt mày trắng bệch, "Cha ơi, tôi không tới, cậu đừng có bốc đồng, cẩn thận đừng để tuột tay."
Thục Phân và Xuân Linh cùng nhau hét lớn, "Anh gạt ông chủ chúng tôi!"
"Gì mà nhỏ mọn thế, tôi thấy Bùi tư lệnh rất thích mèo của cậu, cậu mời anh ấy tới uống cà phê cũng không thể để anh ấy ra về tay không chứ, lễ gặp mặt tôi cũng chẳng đòi cậu, cho anh ấy một con mèo cũng không tính là quá đáng đâu nhỉ?" Cận Nhiên thực sự rất "chân thành" đặt câu hỏi.
Mắt Phương Thái Bạch trừng hắn như muốn nứt ra, "Không quá đáng cái rắm nhà cậu, trả mèo cho tôi! Bằng không tôi liều mạng với cậu!"
Cận Nhiên rụt tay lại, lắc đầu tiếc nuối, "Nếu cậu nhất định không chịu, vậy thì..." Nói rồi một tay ôm eo Bùi Hành Ngộ, cúi đầu nói bên tai anh, "Đi thôi."
Bùi Hành Ngộ ngẩn người ra, lập tức khởi động hệ thống lực đẩy nhỏ trên bộ đồ, hai người vụt qua phía trước, bỏ lại sau lưng một dải ngân hà cuồn cuộn.
Phương Thái Bạch lao tới khóc rống ở cửa khoang thuyền, "Cận Nhiên, mẹ nó cái đồ trộm mèo, tôi phải giết cậu!"
Giọng nói và bóng dáng của Cận Nhiên hoàn toàn bị nhấn chìm trong tinh hà rộng lớn, Phương Thái Bạch gào khóc cào cửa, "Cận Nhiên cái đồ tiện nhân, tôi phải giết cậu, trả con trai lại cho tôi, trả cục cưng lại cho tôi, trả nó lại đây, cái thứ súc sinh."
Cửa của Tử Vi Viên mở ra, lúc Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên đáp xuống không gặp vấn đề gì, Cận Nhiên tay trái đóng cửa lại, tay còn lại đặt mèo xuống.
Không có quần áo bảo hộ, hắn sẽ bị mấy tầng áp lực nghiền ép khiến cả người đau như muốn cắt ra, cổ họng dâng lên từng trận máu tanh, suýt chút nữa đứng không vững, theo phản xạ vịn vào cánh cửa, tựa vào vai Bùi Hành Ngộ.
"Cậu có sao không!" Bùi Hành Ngộ buột miệng.
"Không sao." Cận Nhiên đứng thẳng dậy, quay lại bàn điều khiển như chưa có chuyện gì, vẫy vẫy tay nói, "Áp lực hơi lớn thôi."
Máy liên lạc bên ngoài reo lên, Phương Thái Bạch liên tục gào thét muốn hắn trả mèo, Bùi Hành Ngộ không nghe nổi nữa, nói với hắn, "Cận Nhiên, trả mèo cho cậu ấy đi."
Cận Nhiên không quay đầu, "Không."
Bùi Hành Ngộ một thân quân phục đen tuyền của Tử Vi Viên, khuôn mặt lạnh nhạt đẹp đẽ trên tay ôm mèo, vừa gãi lông nó vừa mỉm cười, hình ảnh đó không thể chỉ có một lần duy nhất.
Hắn muốn xem nữa.
"Mèo muốn sống trong không gian đã không dễ dàng, nhỡ mang theo mà không nuôi được thì phải làm sao, nó cũng giống mạng người, chưa kể chúng ta hiện tại còn đang ở trên chiến trường." Bùi Hành Ngộ kiên nhẫn thuyết phục hắn, anh biết hắn ăn mềm không ăn cứng, liền cố gắng nhẹ giọng dỗ dành hắn.
Đây là lần đầu tiên anh nhẹ giọng như vậy chỉ để dỗ dành người khác, có chút kỳ lạ xen lẫn ngại ngùng, nhưng Cận Nhiên lại biết lợi dụng, đưa hai tay ra sau đầu, hỏi, "Anh không thích nó à?"
"Hả?" Bùi Hành Ngộ dừng lại.
Cận Nhiên quay đầu liếc nhìn dưới sàn, con mèo tam thể đang thích thú đi qua đi lại trong khoang thuyền, hắn cong đuôi mắt, "Anh không thích con mèo này sao?"
Bùi Hành Ngộ trước nay không có yêu thích bất kỳ thứ gì, với anh mà nói chỉ có tìm ra chân tướng vụ nổ Thiên Kỷ, bảo vệ Yên Yên, bảo vệ tất cả sinh mạng trên Tử Vi Viên, chữ "thích" này, anh căn bản chưa từng dành thời gian nghĩ đến.
Anh không có tâm trí để nghĩ đến việc thích cái gì, cũng sẽ không khơi gợi ham muốn của bản thân.
"Bùi Hành Ngộ?"
"Ừ?" Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu, va phải đôi đồng tử xám bạc của Cận Nhiên, có chút ngẩn ngơ.
"Giữ nó lại được không? Tôi thích."
[Tôi thích khoảnh khắc đó, mi mục như họa, sánh bằng trăm hoa.]
Bùi Hành Ngộ nghĩ hắn cũng chỉ là thiếu niên, thích mèo cũng không có gì lạ, liền thở dài nói, "Vậy cậu hãy cẩn thận mà nuôi nó, Bạch tiên sinh nuôi nó lâu như vậy, đừng để cậu ta lo lắng."
Phương Thái Bạch ở bên kia nghe rõ mồn một, còn tưởng rằng Bùi tư lệnh chính trực phân minh sẽ giúp y nói chuyện, trả mèo cho y, kết quả thì sao? Cận Nhiên chó chết chỉ nói vài ba câu mà Bùi Hành Ngộ đã lật mặt rồi sao?
"Bùi tư lệnh, ngài không thể tin tưởng Cận Nhiên được, cậu ta sẽ không cẩn thận nuôi mèo đâu, nhất định sẽ đối xử tệ bạc với cục cưng của tôi khiến nó mỗi ngày trốn đi khóc lóc cho xem, trả mèo lại cho tôi đi Cận Nhiên! Mẹ nó tổ tông cậu trả mèo lại cho tôi!"
Bùi Hành Ngộ nghe tiếng khóc rống lên liền có chút xấu hổ, "Bạch tiên sinh, Cận Nhiên rất thích con mèo này, nếu ngài có yêu cầu gì muốn đổi...."
Phương Thái Bạch khóc càng lớn, âm thanh bên kia hỗn loạn đủ kiểu, cô bé Loli vừa dỗ y vừa tức giận mắng Cận Nhiên, ồn ào inh tai nhức óc một phen.
Bùi Hành Ngộ dừng lại một chút, nói tiếp nốt nửa câu cuối, "...Có thể thương lượng."
Phương Thái Bạch ngừng khóc, nhưng mới vài giây lại tiếp tục gào lên, "Tôi không cần! Tôi chỉ muốn cục cưng của tôi, các người là lũ đàn ông thối tha, trả lại cục cưng đây, số tôi thật khổ sở mới gặp phải hai người, khó dễ tôi thì thôi đi lại còn mang cả cục cưng của tôi đi luôn, các người có còn là người hay không? Tôi không muốn sống nữa!"
Bùi Hành Ngộ càng nghe càng cảm thấy chột dạ, quả thực hai người bọn anh giống hệt như hai gã đàn ông bạc tình bạc nghĩa đùa giỡn Phương Thái Bạch vậy, anh trầm mặc một lát, quyết định quay đầu làm ngơ.
Cận Nhiên "Ai nha" một tiếng, "Bạch tiên sinh này, chỗ tôi không có thức ăn cho mèo, làm sao bây giờ?"
Phương Thái Bạch bò dậy, làm đổ mấy cái nhà cho mèo, kéo máy truyền tin hét ầm lên, "Không có thức ăn cho mèo thì trả mèo lại cho tôi!"
Cận Nhiên xoa xoa lỗ tai, "chậc" một tiếng thở dài, "Trên Tử Vi Viên này không có thức ăn mèo, nếu để nó chết đói thì đáng tiếc lắm, này, đến lúc đó mèo chết rồi thì chôn ở đâu được nhỉ? Thôi vẫn là không chôn, giữ lại trong không gian tinh tế cho cậu nhé."
Phương Thái Bạch nghiến răng nghiến lợi, "Bố đây sớm muộn gì cũng giết mi!"
Giọng nói vừa dứt, có một chiếc máy bay không người lái nhỏ từ Đường Phèn Nhân Đậu bay tới đây, đâm vào chiến hạm của Tử Vi Viên, Cận Nhiên điều khiển chiến hạm đỡ được, lại ngẩng đầu lên thì không còn thấy hai cơ giáp cỡ lớn của Đường Phèn Nhân Đậu đâu nữa.
Từ trong không gian rộng lớn tăm tối cách xa chỉ còn vọng lại giọng nói, "Cậu cẩn thận mà chăm sóc cục cưng của tôi! Nó mà rụng một cọng lông tôi liền giết cả nhà cậu!"
Cận Nhiên híp mắt cười, "Có tí tiền đồ như vậy cũng đòi tính kế Bùi tư lệnh, đúng là thiếu đòn."
Bùi Hành Ngộ thở dài.
Phương Thái Bạch tạo ra một tuyến đường giả trong thiên hà, vậy không gian này cũng là giả, y vừa rời đi, không gian ảo ảnh cũng lập tức biến mất.
Cận Nhiên bỗng nhớ tới điều gì đó, nghiêng đầu hỏi Bùi Hành Ngộ, "Này, Bùi tư lệnh, đang nghĩ cách phạt tội tôi à? Theo cách nhìn của anh tôi chính là kẻ hồ đồ... nửa năm sao?"
Bùi Hành Ngộ nhìn hắn một cái, nhìn từ hàng lông mày đến con ngươi sắc bén của hắn, "Biết sai rồi?"
Cận Nhiên hừ nhẹ, "Nhận phạt không nhận sai."
"Vậy thì nửa năm đi."
Cận Nhiên nhíu mày, "Thật sao? Tôi nói bừa thôi mà, ngài dựa vào tâm trạng để phạt tôi đấy à? Nói mấy ngày thì mấy ngày, nói nửa tháng thì nửa tháng..."
Bùi Hành Ngộ nhàn nhạt liếc hắn, "Nhận phạt không nhận sai, bây giờ đến phạt cũng không nhận sao?"
Khóe miệng Cận Nhiên hạ xuống, cưỡng ép nuốt lời nói của bản thân trở về, "Nhận thì nhận."