Chương 43: Động tâm

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nhìn Bùi tư lệnh chằm chằm như biến thái vậy, cậu có còn biết xấu hổ không hả?!"
***
Trong chốc lát, bên trong chiến hạm yên tĩnh chỉ còn tiếng chuông mèo kêu leng keng, tựa như một sợi chỉ mỏng manh có thể đứt phựt bất cứ lúc nào, đẩy ba người vào một trạng thái cân bằng kỳ lạ.
Phương Thái Bạch là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí, ôm mèo cười khúc khích, "Nói tôi không thể một mình chiếm lợi thế, vậy cậu nghĩ bây giờ cậu có gì mà dám đàm phán điều kiện với tôi? Cận Nhiên, tôi biết cậu có thủ đoạn, tôi cũng biết Bùi tư lệnh lợi hại đến mức nào, nhưng các người ở dưới mái hiên nhà người khác thì không thể không cúi đầu, chưa từng nghe câu đó sao?"
Cận Nhiên khịt mũi một tiếng, "Cúi đầu ư?"
Phương Thái Bạch lười biếng không muốn để tâm, nhưng đột nhiên bật dậy, vươn ngón tay trắng ngần, "Cậu cậu cậu, cậu bỏ nó xuống ngay cho tôi!"
Cận Nhiên thân thủ nhanh nhẹn xách một con mèo tam thể, tay trái đã cướp con dao nhỏ từ tay Bùi Hành Ngộ, đặt lưỡi dao sắc lạnh bên cổ con mèo, nhe răng cười với Phương Thái Bạch, "Không có tư cách đàm phán sao?"
Phương Thái Bạch nhìn biểu cảm điên cuồng của Cận Nhiên, cắn chặt răng, "Đồ khùng!"
"Đúng đó." Cận Nhiên chẳng thèm bận tâm, lưỡi dao lướt vào cổ mèo, bị lớp lông mềm che khuất. Phương Thái Bạch cảm giác như lưỡi dao đó đang cứa vào cổ mình, đến thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ Cận Nhiên sơ ý cắt trúng bảo bối của y.
Mèo rất khó tồn tại trong không gian, y đã tốn bao tâm huyết, trăm phương ngàn kế mới nuôi sống được ba con. Mấy con mèo khác ở đây trông như vật sống, nhưng thực ra đều là hình thức mô phỏng của một "cơ giáp nhỏ" mà thôi.
Cận Nhiên nói giết là sẽ giết thật.
"Chẳng phải nó mù nửa mắt sao?" Phương Thái Bạch sắp phát điên, run rẩy vươn tay về phía hắn, "Trả tôi, trả mèo cho tôi! Tôi sẽ nói chuyện với cậu, cậu muốn điều kiện gì tôi cũng đáp ứng hết."
Khóe miệng Cận Nhiên khẽ nhếch, thu lại con dao, xách mèo lên nhìn thoáng qua Phương Thái Bạch, "Có muốn đàm phán điều kiện không?"
Phương Thái Bạch gật đầu lia lịa, "Có, có! Ngàn vạn lần cầu xin cậu đừng làm tổn thương bảo bối của tôi! Ba ba, tổ tông ơi, xin cậu trả nó lại cho tôi đi!"
Cận Nhiên cười nhạo một tiếng, vung tay một cái. Phương Thái Bạch theo bản năng chuẩn bị đỡ mèo, nhưng kết quả là con mèo lại rơi vào lồng ngực Bùi Hành Ngộ.
Y sững sờ muốn lao tới cướp lại, nhưng bị Cận Nhiên giơ tay chặn lại, "Nói xong rồi sẽ trả."
Bùi Hành Ngộ ngơ ngẩn ôm mèo. Cận Nhiên quay lại hỏi anh, "Anh không sợ mèo chứ?"
Bùi Hành Ngộ lắc đầu, cảm nhận được lông mèo cọ vào lòng bàn tay anh vô cùng mềm mại ấm áp. Con mèo cũng thật ngoan, một chút cũng không tỏ ra sợ hãi, còn vươn lưỡi liếm liếm đầu ngón tay anh. Bùi Hành Ngộ bất giác gãi gãi đầu nó, nó lập tức dụi đầu làm nũng theo.
Bùi Hành Ngộ không khỏi mỉm cười.
Ánh mắt Cận Nhiên trước sau vẫn đặt trên người anh. Trong khoảnh khắc nhìn thấy ý cười trên mặt Bùi Hành Ngộ, khóe mắt anh cong lên rất nhẹ, giống như chuồn chuồn làm xao động mặt hồ, cũng lại như nét mực vụng về làm nhòe bức tranh gấm thêu núi non.
Trên người anh không có hơi thở xâm chiếm tuyệt đối như Alpha, cũng không phải thứ khí chất thùy mị yếu đuối của Omega. Anh từ trên xuống dưới đến bảy phần chỉ toàn là băng tuyết, tâm tình đạm mạc lạnh nhạt khiến người khác không thể chạm vào.
Anh không phải Alpha cũng chẳng giống Omega, anh là Bùi Hành Ngộ,
trên đời này tuyệt đối không có người thứ hai.
"Cái tổ sư! Đủ chưa hả?" Phương Thái Bạch hết kiên nhẫn nhìn Cận Nhiên, giận dữ nói, "Cứ nhìn Bùi tư lệnh chằm chằm như biến thái vậy, có biết xấu hổ không hả cái đồ tiện nhân? Mau trả mèo cho tôi! Bằng không tôi liều mạng với cậu...u u u bảo bối đừng sợ nha, ba ba sẽ cứu con mà...."
Cận Nhiên thu hồi tầm mắt, thấy Phương Thái Bạch vừa mắng vừa khóc dỗ mèo, liền đạp cho y một cái, "Nói chuyện cho tử tế!"
Phương Thái Bạch ôm mèo ủy khuất nhìn hắn, "Vậy cậu không được làm tổn thương tổ tông của tôi! Lá gan nó nhỏ lắm, Bùi tư lệnh ngài cẩn thận ôm nó, đừng ném cho cậu ta! Hu hu, nó đang nhìn tôi kìa, Cận Nhiên, trả nó lại cho tôi đi!"
Cận Nhiên nhíu mày, cảm thấy ai không biết còn tưởng con mèo là con trai y, "Được, rụng một cọng lông liền đền cho cậu trăm cân. Tiền đồ có bằng đấy cũng bày đặt học người ta bỏ nhà ra đi."
Không biết Phương Thái Bạch nghe được từ nào, lập tức lạnh mặt, "Liên quan quái gì đến nhà cậu!"
Cận Nhiên cũng không tiếp tục đề tài này, ngồi xuống rồi đi thẳng vào vấn đề, "Tin tức về Ngôi sao Thiên Hà, nếu có tôi sẽ cho cậu biết trước. Hiện tại, biết chắc chắn gì đó là không thể. Còn nếu muốn chôn cùng, vậy cậu với mèo cũng cùng nhau đi chết đi."
Tầm mắt y vẫn luôn đặt trên người Bùi Hành Ngộ đang ôm mèo tam thể, "Đánh rắm! Muốn chết tự đi mà chết, mèo của tôi một sợi lông cũng không thể mất!"
"Nghiêm túc đi." Cận Nhiên gõ lên bàn hai cái, kéo lại ánh mắt của Phương Thái Bạch, "Cậu còn muốn giữ tôi lại bao lâu? Muốn tôi sinh cho cậu một đứa à? Bảo bối, tôi có người mình thích rồi."
"Bố khỉ cái thằng chó chết tiệt này, chiếm lợi thế của bố đây rồi còn không biết xấu hổ!" Phương Thái Bạch vốn tưởng chỉ có mình Bùi Hành Ngộ đến, nhưng không tài nào ngờ được trên chiến hạm còn có cái tên điên Cận Nhiên, cái thứ thần kinh việc gì cũng dám làm.
Phương Thái Bạch từ nhỏ đã biết lừa gạt người khác, không biết bao nhiêu người đã thua trong tay y, nhưng y lại đụng phải ngay cái loại người điên không thèm nói đạo lý như Cận Nhiên, y hoàn toàn bất lực.
"Xin lỗi tôi đi!" Phương Thái Bạch nhe răng về phía Cận Nhiên, hận không thể cào nát mặt hắn.
Cận Nhiên liếc y một cái, "Bớt nói nhảm đi! Vụ nổ 'Thiên Kỷ' năm đó cậu có bao nhiêu manh mối?"
Phương Thái Bạch thoáng cái biến sắc. Bùi Hành Ngộ cũng trong nháy mắt thẳng người, vai lưng cứng đờ như nhau, tựa hồ không nghĩ tới Cận Nhiên sẽ hỏi vấn đề này!
"Cận Nhiên."
Cận Nhiên duỗi tay, dưới mông mèo nắm lấy cổ tay anh, thấp giọng trấn an, "Tôi sẽ tốc chiến tốc thắng, không làm chậm trễ anh đi cứu người. Phương Thái Bạch cái gì cũng biết, chỉ dựa vào một mình anh muốn rửa sạch oan khuất là không thể. Nghe tôi, trở về sẽ nhận phạt."
Bùi Hành Ngộ không phải nghĩ đến điều này. Lồng ngực anh như liên tiếp bị nện xuống. Anh cho rằng Cận Nhiên muốn biết chân tướng là vì Cận Nhàn, kết quả lại là vì anh sao?
Trong lòng hắn có phải cũng không tin vụ nổ "Thiên Kỷ" liên quan đến anh? Chính anh không phải hung thủ.
Hắn nói, "Nghe tôi, trở về sẽ nhận phạt". Những lời này hắn đã nói vô số lần, có khi là hồ đồ, có khi là xằng bậy, nhưng mỗi một lần kỳ thực đều là để giải quyết khốn cảnh, lật ngược tình thế.
Anh từng phạt, từng giáo huấn, nhưng Cận Nhiên ngay cả oán hận cũng chưa từng có.
Chịu phạt. Tất cả những gì hắn chấp nhận không phải là hình phạt, hắn chỉ nhận mệnh lệnh của anh, mệnh lệnh của chỉ huy tối cao Tử Vi Viên. Cận Nhiên đã cho anh đủ mặt mũi rồi, mặc kệ hắn làm cách nào lên được Tử Vi Viên, anh tin hắn không phải loại người sẽ cấu kết với Liên Kính Phong để trừ khử anh.
Trong trái tim Cận Nhiên có sự chân thành, sáng trong như ngọc trân châu, đẹp đẽ hơn bất kỳ ai khác.
Tính khí Cận Nhiên như ngọn lửa vô phương khống chế, nếu khăng khăng chạm vào nhất định sẽ bị bỏng. Từ ngày đầu tiên hắn bước chân lên Tử Vi Viên anh đã biết, người như hắn, trừ phi là tự nguyện, nếu không sẽ không thể bị ép buộc.
Nhưng anh không nghĩ tới rằng, chính anh đã không quản được hắn thì thôi, ngược lại còn bị hắn khống chế chặt chẽ, từ việc mặc hắn lôi kéo, mặc hắn điên, mặc hắn làm loạn.
Ngón tay Cận Nhiên dần buông lỏng. Bùi Hành Ngộ nhìn bàn tay được bao bọc dưới lớp găng đen, tầm mắt thu lại rất nhanh. Hiện tại không phải lúc nói chuyện, tình hình bên ngoài đã sắp cháy đến mông rồi.
Anh thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn Phương Thái Bạch.
Sắc mặt Phương Thái Bạch chuyển từ giả khóc giả cười thành lạnh lùng nghiêm túc, ngồi ngay ngắn lại trên ghế, "Tôi cũng không có manh mối."
"Không có phải không, Bùi tư lệnh?" Cận Nhiên nhanh nhẹn đoạt con dao từ tay Bùi Hành Ngộ rồi ép lên cổ mèo tam thể, lưỡi dao sắc bén cắt qua một đám lông vàng nhỏ.
"Đừng! Dừng tay!" Đôi mắt Phương Thái Bạch mở lớn, giơ tay đầu hàng, nhanh chóng nói, "Tôi biết không nhiều, hơn nữa tình báo đều không được chứng thực. Tôi nói ra các người cũng không thể tin hoàn toàn, nếu là giả cũng đừng có trách tôi."
"Nói đi." Cận Nhiên xoay con dao hai vòng trên tay.
Phương Thái Bạch vẫn còn sợ hãi nhìn Cận Nhiên, không dám thở mạnh, "Lúc đó, 'Thiên Kỷ' nhận lệnh đi truy quét hải tặc. Trên thực tế, đó chỉ là cái cớ che mắt thôi, hệt như các người bây giờ vậy. Có điều chuyện này khi ấy chỉ có mình tư lệnh chỉ huy biết, được đồn là người mở đường cho 'Kế hoạch Thiên Nga.'"
"Kế hoạch Thiên Nga?" Cận Nhiên dừng lại một chút, thời gian hắn nhập học trong trường quân đội rất ngắn, đối với từ ngữ này có phần xa lạ, liền nghiêng đầu nhìn Bùi Hành Ngộ, "Đó là thứ gì vậy?"
Bùi Hành Ngộ cũng lắc đầu, "Tôi cũng chưa từng nghe qua."
Phương Thái Bạch nói, "Đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết nó là cái gì. Nhưng mà tôi nghĩ đó là một kế hoạch rất lớn. Khi ấy, Bạch Tây tư lệnh là một trong những chỉ huy dũng cảm nhất của Hoắc Nhĩ, lợi dụng nàng và 'Thiên Kỷ' đi trước, ai ngờ sau cùng Bùi tư lệnh lại bị kéo vào."
Cận Nhiên hỏi, "Nếu là kế hoạch lớn, tại sao không ai biết?"
Phương Thái Bạch trợn mắt, nói, "Tôi sao biết được? Tôi cũng không phải là thần, đâu phải cái gì cũng tinh thông? Cậu cho rằng tôi không có việc gì liền đi khùng điên như cậu chắc?"
Cận Nhiên bị y nói một tràng, hắn rít lên một tiếng, sắp sửa nổi máu lên cơn nhưng Bùi Hành Ngộ đã kịp ấn tay hắn xuống, hỏi Phương Thái Bạch, "Phương tiên sinh, nếu...."
Bùi Hành Ngộ bị y hỏi có chút khó hiểu, "Câu nào?"
"Nâng mèo mời trăng sáng, bóng ảnh thành ba người." Phương Thái Bạch chớp mắt nhìn anh, giọng nói ngọt ngào như đường mật, "Gọi tôi là Bạch tiên sinh, tôi thích cách xưng hô này."
Cận Nhiên: "..."
Bùi Hành Ngộ: "...Bạch tiên sinh, nếu cậu cũng không biết về kế hoạch đó, vậy xin hỏi cậu biết được từ chỗ nào? Chung quy cái gì cũng phải có ngọn nguồn đúng không?"
Phương Thái Bạch hướng Bùi Hành Ngộ khen ngợi, "Quả nhiên không hổ là Bùi tư lệnh, so với cái tên tâm thần Cận Nhiên kia nhạy bén hơn nhiều. Cái đồ mở mồm là dọa dẫm, đồ khốn nạn! Đồ man rợ! Chó điên!"
Cận Nhiên ngoài cười trong không cười, gõ gõ tay trên mặt bàn, "Chậc, một lần nữa mà dám cùng người khác nói chế nhạo ông đây, cái đồ khốn nạn, man rợ, chó điên này sẽ móc mắt cậu ra cho mèo ăn đấy!"
Phương Thái Bạch rụt vai, làm nũng với Bùi Hành Ngộ, "Bùi tư lệnh, ngài xem, cậu ta lại đe dọa tôi! Tôi sợ lắm, a không xong rồi, tôi sợ một chút đầu óc liền chậm chạp, ngộ nhỡ không nhớ nổi thứ gì thì phải làm sao bây giờ?"
Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu nhìn Cận Nhiên, "Đừng làm loạn."
Cận Nhiên đạp Phương Thái Bạch một phát, dùng ánh mắt uy hiếp, mỉm cười hỏi, "Xin hỏi Bạch tiên sinh một chút, ngài biết được bốn từ 'Kế hoạch Thiên Nga' từ chỗ nào? Là tự động não hay tự mình nghĩ ra hả?"
Phương Thái Bạch lại trợn mắt, chuyển từ Cận Nhiên rồi lại nhìn Bùi Hành Ngộ. Sau khi thấy được gương mặt thanh lãnh đạm mạc của đại mỹ nhân liền coi như được rửa mắt, y hướng phía sau vẫy tay, "Thục Phân."
Tiểu cô nương chậm rãi chạy lại, hành lễ với Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên, rồi quay đầu cười ngọt với Phương Thái Bạch, "Ông chủ, kêu Thục Phân có chuyện gì nha?"
"Nói cho bọn họ biết về 'Kế hoạch Thiên Nga.'"