Trường Thọ - Bán Tài Minh Nguyệt
Lần Đầu Gặp Cố Lưu
Trường Thọ - Bán Tài Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự muốn khóc.
Từ khi có ký ức, tôi đã chịu bao nhiêu đòn roi, nhưng chưa bao giờ có ai nhẹ nhàng nói với tôi một câu: “Đừng đánh cô nương ấy.”
Chỉ là một câu nói đơn giản vậy thôi.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Cố Lưu.
Một thiếu niên đứng bên cạnh con ngựa cao lớn, áo trắng tinh khôi, dáng vẻ cao quý chói mắt, gương mặt tựa ngọc với đôi mắt sâu thẳm, khẽ cúi đầu nhìn xuống tôi.
Khác với người phu xe kiêu ngạo, vị quý nhân ấy lại không hề tỏ ra chút nào là người trên, ngược lại, giọng nói của hắn rất ấm áp. Hắn bảo tùy tùng đi mua một cái bánh bao, rồi tự tay đưa cho tôi.
Tôi ngơ ngác nhận lấy cái bánh bao to và thơm ấy, lại ngơ ngác ngước lên nhìn hắn.
Lúc ấy, tôi không biết hắn là ai, chỉ biết đó là một người tốt hiếm có.
Đầu ngón tay tôi khẽ run.
Đột nhiên, tôi quỳ xuống bên chân hắn, nắm chặt lấy một góc áo quý nhân, dũng cảm ngăn bước chân hắn rời đi, nước mắt hai hàng chảy xuống, trong tư thế yếu đuối đáng thương, ngước lên nhìn hắn, giọng nói bi ai:
“Cầu xin công tử cứu lấy mạng tiểu nữ!”
Tôi cố tình dùng một câu văn hoa nức nở để thu hút sự chú ý của hắn, sau đó mới từ từ kể lại ngọn nguồn, nói rằng không tìm thấy mẹ, tôi cũng không muốn sống nữa.
Trước mắt tôi, hắn có vẻ là một quý nhân nhân hậu, tôi đang đặt cược, cược rằng hắn sẽ giúp tôi.
Trong lúc đó, khóe mắt tôi thấy góc áo của hắn bị tay tôi làm bẩn, sắc mặt tôi thoáng tái nhợt.
Thời loạn, mạng người rẻ mạt, mạng tôi còn chẳng đáng giá bằng một tấm áo quý nhân. Đó là một cuộc cược lớn, nếu tôi khiến hắn chán ghét, có lẽ tôi sẽ chết.
Đôi mắt đen đậm của quý nhân chăm chú nhìn tôi, hắn lùi lại một bước, rút ra góc áo bị nắm, cách tôi một khoảng không quá gần, hắn ra lệnh:
“Thập Ngũ, giúp cô nương ấy tìm.”
Hắn đã đồng ý giúp tôi.
Rồi hắn lên xe ngựa, biến mất trong đám đông.
Một việc nhỏ nhặt không đáng để quý nhân đích thân quan tâm, nhưng hắn quả thật có lòng nhân ái, để lại một hộ vệ hộ tống.
Lúc đó, tôi mới mười ba tuổi, lớn lên trong ngôi làng nhỏ, chưa từng tiếp xúc với nhiều người, cũng chưa từng thấy qua thế giới rộng lớn, chỉ dựa vào bản năng và trí tuệ thông minh hơn chút so với bạn bè cùng tuổi, tự mình học cách giả khóc, tỏ vẻ yếu ớt đáng thương.
Có lẽ với tôi lúc đó, tôi thật sự có tài năng và lòng dũng cảm vượt trội.
Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy mình khi ấy quá non nớt, trong mắt Cố Lưu – người là thái tử đương thời – mấy thủ đoạn nhỏ của tôi chắc hẳn vụng về đáng cười.
Thế nhưng hắn vẫn để lại người hộ vệ mà hắn tin tưởng nhất để giúp tôi.
Thập Ngũ quả thực là người mà hắn tin tưởng nhất và cũng là giỏi nhất, chỉ trong chưa đầy hai canh giờ đã tìm ra tung tích của mẹ tôi.
Dựa vào tôi, có lẽ đến khi chết đói trên đường phố tôi cũng không thể gặp lại mẹ. Còn họ thì khác, họ có quyền thế, ngay cả quan lớn nhất trong thành cũng phải nghe lệnh.
Quả nhiên, mẹ tôi bị bán vào kỹ viện, còn là “báu vật” của tú bà. Nhưng bà đã bị kích động đến phát điên, làm bị thương mấy vị khách, đến giờ vẫn chưa thực sự tiếp khách. Tú bà dần mất kiên nhẫn, đang dùng cực hình để ép bà phải phục tùng.
Khi nhìn thấy tôi, lão bà ấy mắt sáng lên như đèn lồng, nhìn đứa trẻ vừa bẩn vừa hôi như tôi mà thốt lên:
“Thật là một mỹ nhân bẩm sinh!”
Khi bà ta định tiến tới bắt tôi, Thập Ngũ rút đao chém đứt nửa móng tay dài của bà ta, rồi ném cho bà một thỏi vàng:
“Chuộc người.”
Lưỡi dao chỉ cần lệch một chút, bàn tay của bà ta cũng đứt luôn.
Tú bà không dám nhìn tôi nữa, nghe nói có người muốn chuộc mẹ tôi cũng không dám hỏi nhiều. Người trong kỹ viện giỏi quan sát sắc mặt, biết loại người nào tuyệt đối không thể chọc vào.
Thái tử che giấu thân phận để đến vùng gặp nạn khảo sát tình hình, chỉ là tình cờ đi qua đây, xe ngựa tùy tùng đều do quan địa phương cung cấp, không giống như gã phu xe được thuê tạm thời, các hộ vệ của thái tử đều là người kiệt xuất.
Thập Ngũ khuôn mặt tròn trịa, mắt to tròn, khi cười lộ ra răng nanh rất đáng yêu, khiến người khác cảm thấy thân thiết. Nhưng khi cần thì hắn cũng không nương tay, đó là phong thái được tôi luyện qua bao năm tháng bên cạnh thái tử.
Chúng tôi cùng nhau xông vào phòng tra tấn. Khi thấy người đẹp sa cơ bị trói chặt, Thập Ngũ vô cùng kinh ngạc, không ngờ người mẹ của đứa trẻ ăn mày bẩn thỉu này lại là một đại mỹ nhân, rồi hắn quay lại nhìn kỹ mặt mũi bẩn thỉu của tôi, lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
Khi rời đi, hắn đưa tôi một con dao găm, xoa đầu tôi: “Tiểu nha đầu, cầm mà phòng thân.”
Một người bạn đứng bên cạnh hắn trợn to mắt: “Đó là… đó là chiếc dao ngắn yêu thích của công tử, ngươi lấy đi hết mấy viên đá quý, không sợ công tử đuổi theo đánh sao?”
Miệng nói thế, nhưng hắn vẫn đứng yên, không hề ngăn cản.
Thập Ngũ cười đáp: “Dĩ nhiên sợ chứ, nên ta phải chạy đây.”
Nói rồi hắn thật sự chạy, người kia cũng đuổi theo, cả hai biến mất trong đám đông.
Tôi đứng yên, quan sát con dao đơn giản trên tay. Trước đây trên nó hẳn có nhiều viên bảo thạch quý giá, nay đã bị gỡ sạch, chỉ còn lại chuôi dao đen nhánh và lưỡi dao trắng bạc, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Một con dao găm lộng lẫy đắt tiền, vào tay đứa trẻ ăn mày như tôi thì gọi là “ngọc quý mang tội”; còn một con dao găm trông đơn giản nhưng sắc bén, vào tay tôi mới thật sự là vũ khí phòng thân.
Tôi khi ấy còn quá ngây thơ, lo lắng cho vị đại ca tươi cười đó rất lâu, sợ rằng hắn sẽ bị trách phạt.
Sau này tôi mới hiểu ra, nếu không phải thái tử ngầm đồng ý, ai có thể tùy ý lấy đồ của hắn cho người khác chứ?
Cái bánh bao hắn tự tay đưa tôi, thực ra tôi vẫn chưa nỡ ăn, cất bên ngực, đến đỏ ửng cả một vùng da. Trên đường trở về mẹ muốn ăn, tôi bẻ cái bánh đã nguội ấy ra, mới phát hiện bên trong có vài mảnh vàng vụn.
Những mảnh vàng mới tinh, sáng lấp lánh.
Thân phận cao quý, nhưng vẫn xót thương bách tính.
Một Cố Lưu tốt như thế, tôi chỉ gặp một lần, như cơn mưa ngang qua trong đời, để lại dấu vết lấp lánh như ánh mặt trời.
Có lẽ tôi là kẻ vô tâm, đến khuôn mặt ân nhân cũng chẳng nhớ rõ, nhưng sau này gương mặt thiếu niên cưỡi ngựa trắng kia dần mờ trong ký ức tôi. Tôi vẫn luôn nhớ đôi tay dài, trắng như ngọc ấy, trao cho tôi một cái bánh bao.
Một cái bánh bao to và thơm lừng, bên trong giấu mấy mảnh vàng vụn.
Đây là những chuyện đã xảy ra trước khi tôi trọng sinh, và đời này Cố Lưu cũng đã trải qua, vì vậy tôi nói rằng tôi cứu hắn là để trả ơn trước kia.
Đây là lý do hợp lý, và Cố Lưu dường như đã tin.
Nhưng hắn không muốn ở lại nhà tôi. Khi tôi ra ngoài hái thuốc về, Cố Lưu đã biến mất.
Tôi đi tìm hắn ở những nơi hắn thường xuất hiện, nhưng đã nhiều ngày, Cố Lưu luôn tránh né, không muốn dính dáng gì đến tôi.
Nhưng tôi là kẻ bướng bỉnh, cứ cố chấp tìm hắn, đi theo hắn, dù hắn luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, chẳng mấy để ý đến tôi.
Cho đến khi hắn bị một đám công tử bột vô tích sự kéo đến bãi ngựa để trêu chọc, bị ngựa đá trúng ngực, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tôi chờ đợi, đợi đến khi đám người đó cuối cùng rời đi, một lần nữa nhặt lại Cố Lưu tả tơi và mang hắn về.
Lần này Cố Lưu mãi mới tỉnh, khi nhìn thấy căn nhà tranh rách nát quen thuộc và thấy tôi, cũng không có gì ngạc nhiên. Đôi môi khô nứt của hắn mấp máy, rất lâu mới thốt ra: “Lần sau, đừng cứu ta nữa.”
Tôi bưng bát thuốc còn nóng, thổi nguội rồi cười đáp hời hợt: “Được thôi, nhưng ngươi uống xong bát thuốc này rồi hãy nói tiếp…”
“Chát!”
Hắn không nhận, giơ tay hất đổ bát thuốc, rồi cố gắng gượng đứng lên định bỏ đi.
Tôi nhìn hắn đi được hai bước rồi lại ngã xuống, tay ôm ngực, gương mặt tái nhợt đầy vẻ đau đớn.
Tôi vội vàng đỡ hắn về giường, dọn sạch mặt đất, rồi lại ra ngoài sắc một bát thuốc khác, quay vào tiếp tục thổi nguội, không chút nóng nảy.
Đợi thuốc nguội vừa uống, tôi lại bưng bát đến bên hắn, Cố Lưu không nhận, tôi cứ thế giữ bát, đứng lặng lẽ chờ đợi.
Cố Lưu nhìn tôi rất lâu, cuối cùng nở một nụ cười thoáng chút chua chát, giễu cợt.
“Ngươi không cần phải làm vậy. Lần trước ngươi cứu ta, ân tình đã trả đủ rồi, hơn nữa, đó cũng chỉ là chút việc nhỏ ta làm, không đáng để ngươi bận tâm thế này.”
“Một cái bánh bao thôi, có gì lớn lao đâu?”