102. Chương 102: Bảo vật cổ

Bách Luyện Thành Tiên

Chương 102: Bảo vật cổ

Bách Luyện Thành Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn những bảo vật trước mắt, trên gương mặt Lâm Hiên lộ vẻ vui mừng. Thật không ngờ rằng chính những cổ bảo này lại có thể phá hủy được cấm chế. Mấy vị lão hồ ly cổ tu sĩ quả là quá xảo quyệt.
Lâm Hiên vui vẻ đánh giá những bảo vật trước mặt. Nhưng khi thần thức quét qua, hắn lại cảm thấy buồn bực không thôi. Hơn mười kiện đồ nhưng hầu hết đều là pháp bảo gốc, tức là những bảo vật có thể tiêu tốn sinh mệnh của chủ nhân.
Dù trải qua trăm vạn năm, những ấn ký thần thức vẫn không hề suy yếu. Muốn hủy bỏ ấn ký ấy phải tốn hàng trăm năm thời gian.
Tốn quá nhiều tâm huyết như vậy, thà luyện chế một kiện bảo vật mới còn hơn. May mắn thay, trong đó vẫn còn ba kiện bảo vật thường.
Một chiếc tiểu kính, một khối cầu bạc xù xì cỡ bằng nắm tay, và một thanh kiếm phi có màu xanh.
Đầu tiên, hắn cầm lấy chiếc tiểu kính. Nó không lớn, có thể nằm gọn trong lòng bàn tay. Một mặt đen như mực, mặt kia lại được khắc đầy những hoa văn cổ quái, trông như hình vẽ của một con lệ quỷ một sừng với mái tóc xõa. Nhìn kỹ bên cạnh còn có những chữ cổ viết rất nhỏ.
"Nhiếp Linh Kính!"
Lâm Hiên giật mình, rồi lập tức mừng rỡ như điên. Chẳng lẽ mình vừa gặp được một cổ bảo từng được nhắc đến trong truyền thuyết?
Lâm Hiên lấy Huyền Hỏa Thần Châu ra, rồi đổ pháp lực vào Nhiếp Linh Kính.
Ôi! Chiếc kính bắt đầu rung lên, ánh sáng kỳ lạ di chuyển trên bề mặt. Bảo vật này đã ngự tại đây gần trăm vạn năm, linh lực bên trong đã cạn kiệt. Trước hết phải truyền đầy linh lực mới có thể sử dụng.
Một lát sau, từ Nhiếp Linh Kính tỏa ra linh khí khiến người ta choáng váng. Lâm Hiên vui mừng thúc giục pháp lực. Đột nhiên, một quầng ánh sáng đen lóe lên, phóng ra từ chiếc kính và đập trúng Huyền Hỏa Thần Châu.
Rất nhanh, quầng ánh sáng biến thành một lớp màng mỏng màu đen bao phủ lấy Huyền Hỏa Th神 Châu.
Lâm Hiên lại tung ra một đạo pháp quyết vào Huyền Hỏa Thần Châu. Nó phát ra một khối lửa nhỏ với màu sắc nhạt hơn trước khá nhiều.
Lâm Hiên mừng rỡ như điên. Quả nhiên đây chính là Nhiếp Linh Kính, theo ghi chép trong cổ tịch, quầng ánh sáng này có thể hấp thu linh lực của các bảo vật khác.
Khi tu sĩ dùng pháp bảo tấn công địch thủ, họ sẽ tung ra pháp quyết để bổ sung linh lực cho pháp bảo. Pháp quyết này vô cùng quan trọng, giúp pháp bảo duy trì uy lực. Bị hấp thu bớt linh lực nên uy lực của pháp bảo sẽ yếu đi.
Lâm Hiên phất tay thu Huyền Hỏa Th神 Châu về, sau đó suy tư một lát, phun ra một ngụm tinh khí lên Nhiếp Linh Kính. Ngay lập tức, bảo vật này bay lên không trung đối diện với hắn.
"Đi!"
Lâm Hiên quát lên một tiếng, quầng ánh sáng đen lại phóng ra, biến thành vầng sáng nhạt vây kín cả người hắn.
Lâm Hiên cảm giác linh lực toàn thân bị hút mạnh ra. May mà hắn đã có chuẩn bị sẵn sàng, toàn thân phát sáng, thoát ra khỏi ánh sáng đen.
Nhiếp Linh Kính lại bay trở về bàn tay hắn.
Lâm Hiên cười ha hả, bộ dáng hưng phấn đến mức run rẩy. Thật khó trách, đây quả thật là cổ bảo trong truyền thuyết.
Bất kể là pháp bảo hay địch thủ, đều bị kính này hấp thu linh lực. Có bảo vật này, dù đối mặt với tu sĩ Ngưng Đan Hậu Kỳ, Lâm Hiên cũng có thể liều mạng.
Vui sướng thu Nhiếp Linh Kính vào túi trữ vật, sau đó hắn tiếp tục xem xét khối cầu màu bạc.
Dùng thần thức cẩn thận quan sát, hắn thấy nó được tạo thành từ những sợi tơ bạc nhỏ cuốn lại.
Đây là bảo vật gì? Lâm Hiên có chút kỳ quái, không thể đoán ra tác dụng.
Hắn nhíu mày, đem linh lực truyền vào.
Sau thời gian một tuần trà.
Khối cầu bắt đầu sáng lên, Lâm Hiên đánh một đạo pháp quyết.
Bảo vật lập tức quay tròn rồi phát ra vô số sợi tơ. Lâm Hiên mừng rỡ tiếp tục đánh pháp quyết.
Rất nhanh, từ bên trong tuôn ra càng nhiều sợi tơ, mịn màng hơn cả tơ của Tuyết Tằm.
Trên người Lâm Hiên chợt lóe thanh quang, bay đến gần vươn tay bắt lấy hai đầu một sợi, sau đó dùng cự lực thuật kéo mạnh.
Một âm thanh rin rít vang lên. Hắn dùng lực kéo tới mấy ngàn cân, nhưng sợi tơ không hề đứt đoạn.
Lâm Hiên lại hé miệng phun ra thuần dương đan hỏa, khống chế đốt sợi tơ.
Tiếng vù vù vang lên, dưới độ nóng kinh người của Thuần dương Đan hỏa nhưng sợi tơ vẫn không hề hấn gì.
Lâm Hiên vui mừng thu tay, những sợi tơ rút lại thành khối cầu lúc đầu. Khẳng định đây là cổ bảo hàng đầu.
Cuối cùng là một thanh kiếm phi màu xanh ngắn cỡ một tấc. Ngay khi rót linh lực vào thì lập tức phát ra hàn quang.
"Đi!"
Lâm Hiên điểm ra một chỉ, phi kiếm liền hóa thành một đạo lệ quang chém vào vách đá trước mặt.
Trên này vốn còn một tầng sáng màu đỏ, phi kiếm đánh tới nên thanh âm ầm ầm.
Khi tiếng nổ qua đi, phi kiếm bay ngược trở về. Mà màn hào quang đã ảm đạm không ít. Lâm Hiên nhíu mày. Xem ra uy lực của phi kiếm vượt xa dự đoán của hắn.
Hàn quang chớp động, phi kiếm tiếp tục công kích không ngừng. Cuối màn sáng đỏ cũng biến mất.
"Thu!"
Phi kiếm bay trở về, Lâm Hiên cầm nó tỉ mỉ quan sát rồi lại tế lên không trung, trong miệng niệm những tiếng chú ngữ khó hiểu.
Thạch thất đột nhiên chấn động, tuyết rơi ầm ầm trắng xóa cả không gian.
"Ha ha. Bảo vật của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ quả nhiên bất phàm a!"
Lâm Hiên mừng rỡ cười to, không ngờ đây chính là một kiện cổ bảo có uy lực mạnh vô cùng. Cái tên khắc ở chuôi kiếm khiến hắn chấn động.
Phiêu Vân Lạc Tuyết Kiếm!
Cổ bảo có thần thông băng thuộc tính.
Lúc này Lâm Hiên vô cùng hài lòng, tay áo phất một cái đã đem nó thu vào túi trữ vật.
Những cổ bảo còn lại cũng có hình thù kỳ lạ, hiển nhiên là của yêu tộc. Đương nhiên có thể đem bán nơi phường thị.
Lâm Hiên xoay người lại nhìn màn hào quang còn lại, bên trong là tài liệu luyện Khí.
Tay trái vừa lật lấy bình ngọc ra. Đem tinh hoa Lục Mang Trùng đổ ra. Do có kinh nghiệm nên lần này bài trừ cấm chế thuận lợi.
Vạn Niên hàn ngọc, Cửu thiên Vẫn thiết, Lôi tinh chi ngân, Hỗn độn tiên kim….
Nhìn những tài liệu trong truyền thuyết, Lâm Hiên liếm môi phất tay áo, một đạo bạch quang bay ra cuốn tất cả vào trong túi trữ vật. Sau đó hắn lại thả thần thức ra, tìm tòi trong thạch thất một lần, xác định không có còn gì mới, mỹ mãn rời đi.
Nguồn truyện:
Truyện FULL
***
Nhìn Linh Lung Bảo tháp trước mắt, Lâm Hiên lộ vẻ chần chờ.
Lần này tuy chưa tìm được U Minh Hàn Thiết nhưng thu hoạch này vượt quá xa mong muốn.
Có lẽ trong Tàng Bảo Thất này còn có những thứ trân quý khác nhưng không loại trừ khả năng có thiết lập cạm bẫy.
Lâm Hiên khoanh tay suy nghĩ, một lát đã có chủ ý.
Trên người chợt lóe hắc quang, khí tức trở nên quỷ dị. Sau đó vỗ lên túi trữ vật, một con cương thi toàn thân đầy lông xanh hiện ra.
Đây là con cương thi cuối cùng, nhận được lệnh của chủ nhân. Nó hóa thành một đạo âm phong bay vào Linh Lung Bảo Tháp. Thông qua Thiên ma Quỷ Thi Thuật, cảnh tượng trước mắt cương thi nhất nhất hiện rõ trong đầu hắn.
Không biết Bảo tháp dùng tài liệu gì luyện chế thành, lóe ra ánh sáng mờ ảo. Lâm Hiên thao túng cương thi tìm quanh lầu một thì không có phát hiện.
Cương thi lại hóa thành âm phong, bay lên lầu hai.
Trên này có một lồng sáng màu xanh, bên trong chứa đầy cổ bảo và tài liệu hệt như trong thạch thất.
Những cổ bảo này linh khí bức người nhưng trên mặt Lâm Hiên lại lộ vẻ đăm chiêu.
Hơi chần chờ, Lâm Hiên dùng thần thức phát ra mệnh lệnh. Cương thi vung trảo ra hung hăng chộp xuống màn sáng kia.
Bụp! Cấm chế dễ dàng bị phá hủy nhưng lập tức tất cả cổ bảo và tài liệu đều biến mất. Trên tay cương thi đang hừng hừng bốc cháy.
Bùng! Hỏa diễm nhanh chóng lan ra, chỉ nháy mắt đã đốt nó thành một đống tro tàn.
Lâm Hiên nhanh chóng đem thu thần thức thu về. Hắn thở ra một ngụm trọc khí.
Hiểm a!
Tàng Bảo Thất này quả nhiên được bố trí cạm bẫy vô cùng tỉ mỉ. Cổ bảo và tài liệu chỉ là huyễn thuật cao minh che mắt mà thôi.
Lâm Hiên yên lặng một chút, lần nữa thả thần thức đánh giá Linh Lung Bảo Tháp trước mắt. Bản thân bảo tháp này chính là một kiện cổ bảo. Hắn đương nhiên phải tìm cách thu lấy.
Hai tay bắt niệm pháp ấn, Lâm Hiên nhẹ nhàng vung tay, một đạo kiếm khí bắn nhanh vào bảo tháp nhưng không chút động tĩnh.
Lâm Hiên nhíu mày, tiếp tục đánh ra một đạo pháp quyết. Thời gian gần hai nén nhang hắn đã thi triển tất cả bí thuật học được trong Cửu Thiên Huyền Công và Huyền Ma chân kinh nhưng không có hiệu quả.
Sắc mặt Lâm Hiên trầm xuống, tháo ra một túi trữ vật ném lên trời, đồng thời đánh ra một đạo pháp quyết.
Túi trữ vật lập tức hóa lớn, từ bên tỏa ra một hồng quang chiếu về Linh Lung Bảo Tháp.
Rốt cục lần này đã có hiệu quả, bảo tháp bắt đầu thu nhỏ lại. Lâm Hiên mừng rỡ, toàn lực thúc dục pháp quyết.
Một lát sau. Vù! Bảo Tháp bị thu nhỏ còn nửa thước rồi bị hút vào túi trữ vật.
Trên mặt Lâm Hiên hiện vẻ hưng phấn, đem đóng miệng túi lại. Cổ bảo này tuy chưa biết cách sử dụng nhưng sau này có thể từ từ nghiên cứu.
Hắn cũng không hề ngừng nghỉ, lấy ra cái ngọc giản địa đồ tiên quặng rồi đem thần thức chìm vào.
Tuy Lâm Hiên không hiểu văn tự của yêu tộc nhưng địa họa khá tường tận. Rất nhanh hắn đã tìm được một con đường.
Đem thần thức cẩn thận xem xét xung quanh. Lâm Hiên không hy vọng đoạt được bảo vật mà trên đường về lại gặp nguy hiểm.
Nửa canh giờ sau, nhìn cảnh vật trước mắt, hắn yên lặng không nói gì.
Lại đem tàng bảo đồ xem xét lần nữa. Quả thật nơi này chính là phía cuối của tiên quặng.
Nhưng trước mắt là một biển lửa!
Mỗi lần hắn dùng thần thức tra xét thì ngay lập tức bị bắn ngược trở về.
Nơi này không còn đường. Lâm Hiên hoài nghi đây chính là huyễn cảnh do cổ tu sĩ bày ra. Có điều khi hắn tiến lên vài bước thì cảm thấy sức nóng thật đáng sợ.
Lâm Hiên nhíu mày, tự nhiên không mạo hiểm. Không tìm được đường ra thì cũng không cần sốt ruột. Tu tiên giả có thể ích cốc, có thể chậm rãi nghiên cứu.
Một ngày trôi qua.
Hai ngày trôi qua.
Thoáng cái đã hơn ba tuần trăng…..
Một ngày kia, Lâm Hiên đang khoanh chân ngồi, tay cầm một cái ngọc giản thì ngẩng đầu.
Trong khoảng thời gian này, hắn không ngừng nghiên cứu Tuyền Cơ Tâm Đắc. Đương nhiên kỳ nghệ này bác đại tinh thâm. Phía sau cuốn kỳ thư này có giới thiệu về một số cổ trận pháp.
Khoảng trăm vạn năm trước là thời đại hoàng kim của Tu tiên giới. Khi đó không kể là công pháp hay bảo vật, trận pháp cấm chế…tạo nghệ vượt xa hiện tại.
Tuyền Cơ tán nhân là kỳ tài về trận pháp. Không chỉ cải tiến trận pháp hiện tại của Tu Tiên giới mà còn nghiên không ít các trận pháp cấm chế thời thượng cổ.
Tất cả thành quả đó đều được hắn lưu lại vào cuốn Tuyền Cơ Tâm Đắc này.
May mắn là trong này có nhắc tới một loại cổ cấm chế tương tự với biển lửa trước mắt. Lâm Hiên mừng rỡ dốc hết nghiên cứu. Suốt thời gian qua chỉ học cách phá giải nó.
Hiện tại hắn muốn thử một lần. Dù sao cũng không thể vĩnh viễn ngồi đây mà hưởng những bảo vật trong tiên quặng.
Nhìn biển lửa trước mắt, Lâm Hiên nhấc tay bắn ra năm đạo kiếm khí, dưới sự thao túng của thần thức hợp lại thành một khối cầu màu xanh phiêu phù trên lòng bàn tay phải.
Sau đó hắn thi triển Âm Dương Quyết. đầu vai run lên, từ trong thân thể bắn ra các đạo hắc khí hợp thành một quang cầu màu đen, phiêu phù trên lòng bàn tay phải.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ ngưng trọng, cẩn thận nâng hai tay lên rồi hô lên.
Hai quang cầu một xanh một đen tiếp xúc với nhau. Lâm Hiên thao túng chúng dung hợp. Quá trình này diễn ra rất chậm. Sau khoảng ba tuần nhang, trên trán Lâm Hiên lấm tấm mồ hôi, rốt cuộc một khối quang cầu lớn xanh đen xuất hiện.
Lâm Hiên nhẹ thở phào. Muốn bài trừ cấm chế này thì phải là cảnh giới Nguyên Anh Kỳ. Còn nếu không thì phải là một tu tiên giả hợp tác cùng tu ma giả Ngưng Đan Kỳ.
Tuyền Cơ tán nhân cũng viết rõ, phương pháp thứ hai chỉ là trên lý luận. Âm dương linh lực vốn bài xích lẫn nhau. Cho dù là một đôi song tu đạo lữ thì cũng không thể đạt tới độ ăn ý như vậy.
Tuyền Cơ tán nhân còn châm chọc một câu, phương pháp này của hắn chỉ là ý tưởng kỳ lạ mà thôi.
Nhưng như thế không có nghĩa là Lâm Hiên không thể làm được.
Đương nhiên cũng có nguy hiểm, một khi khống chế không tốt thì âm dương linh lực sẽ phát nổ. Tuy rằng chưa biết uy lực thế nào nhưng ở ngay trên tay, đương nhiên không thể mở ra Linh thuẫn hộ thân.
Cũng may thần thức Lâm Hiên mạnh vượt cảnh giới, trải qua một phen cố gắng thì việc không tưởng lại hoàn thành trong tay hắn.
Lâm Hiên nhìn quang cầu kỳ lạ trong tay, tay áo phất đem nó phóng ra. Linh quang chớp lóe liền bắn trong biển lửa.
Một âm thanh trầm đục truyền ra, biển lửa kịch liệt dâng trào. Hỏa quang bắn tung tóe khắp nơi. Đương nhiên Lâm Hiên đã sớm đem Cửu Thiên Linh Thuẫn mở ra.
Nhưng chỉ một lát sau biển lửa trở lại như lúc đầu.
Lâm Hiên ngẩn ra, chẳng lẽ phương pháp của Tuyền Cơ tán nhân không có hiệu quả? Đột nhiên trong biển lửa vang lên những âm thanh ầm ầm. Đại địa rung lên giống như đang động đất.
Sau đó toàn bộ sơn động chấn động kịch liệt, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng Lâm Hiên không kinh mà hỉ, ánh mắt chằm chằm về phía trước.
Sau thời gian một tuần trà thì âm thanh bạo liệt nhỏ dần, biển lửa cũng tan biến đi. Trước mắt lộ ra một vùng sương mù màu tím.
Lâm Hiên mỉm cười nhận ra cảnh tượng quen thuộc, là cổ truyền tống trận.
Rất nhanh sương mù cuồn cuộn biến thành một cơn lốc khoảng hơn mười trượng. Toàn thân Lâm Hiên chợt lóe thanh quang, hóa thành một đạo kinh hồng bay vào trong.
Lâm Hiên chỉ cảm thấy thiên địa toàn chuyển, trước mắt là một vùng sương mù mờ ảo. Cũng may không lâu sau cảnh vật trở nên rõ ràng.
Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua, phát hiện mình không sao. Hắn quay đầu đánh giá cảnh vật bốn phía.
Hiện hắn đang ở trong một khe sâu, cách không xa là một ngọn núi nhỏ cao hơn trăm trượng. Nhìn qua đám thực vật thì nơi này vẫn trong phạm vi Thanh Diệp Sơn.
Xác định phương hướng một chút, toàn thân hắn lóe lên thanh quang, hóa thành một đạo kinh hồng biến mất nơi chân trời.
Nửa canh giờ sau, Diệp gia bảo đã hiện ra trong mắt, Lâm Hiên vui vẻ độn quang nhanh hơn.
Hắn phụng mệnh sư tôn tới đây, trước khi rời đi nên qua Diệp gia một chút, không biết Diệp Thanh Thành có trở về hay không.
Đột nhiên Lâm Hiên ngừng lại giữa không trung, nheo mắt nhìn về Diệp gia bảo. Bên trong đó đang có tiếng chém giết truyền đến.
***
Tại Diệp gia bảo. Gia tộc uy danh hiển hách này hiện đang lâm vào họa diệt tộc.
"Đại tiểu thư, đi mau, chúng ta không cản được"
Diệp Như cắn môi lắc đầu, phụ thân đã rời đi mấy tuần trăng nhưng không hề có tin tức. Thời gian này lòng nàng tràn ngập sự bất an, sợ người có chuyện không hay. Đến buổi sáng hôm nay Liễu gia đột nhiên tập hợp thủ hạ, hùng hổ đánh tới Diệp gia bảo.
Diệp Như rất sợ hãi, chẳng lẽ phụ thân đã xảy ra chuyện nên bọn chúng mới dám tới làm càn?
Gia chủ thất tung khiến đám đệ tử như rắn không đầu, sĩ khí đại giảm khiến sức chiến đấu ảnh hưởng rất nhiều.
Cũng may Diệp gia bảo dễ thủ khó công. Uy lực của Âm Dương Lôi Hỏa trận khiến người líu lưỡi, miễn cưỡng ngăn chặn thế công mãnh liệt của đối phương.
Thấy thế Diệp Như thở phào nhưng nhà dột thì tránh sao được mưa. Không ngờ hai đệ tử trẻ tuổi bị đối phương mua chuộc. Bọn này lấy cớ ra ngoài ngăn địch, lợi dụng lúc qua trận pháp ra tay đánh chết một gã đệ tử phụ trách trận.
Tuy đám đệ nhanh chóng bắt phản đồ nhưng lão hồ ly Liễu Quân Hào sao lại bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Lão tân dụng sơ hở đánh vào trong trận pháp.
Đối phương cao thủ Ngưng Đan Kỳ. Các trưởng lão Diệp gia liên thủ chỉ miễn cưỡng ngăn trở được một lát. Tình thế trở nên vô cùng nguy cấp.
Diệp Thanh Hải xuất thân từ một chi nhỏ của gia tộc nhưng dựa cố gắng, hiện đã là trưởng lão. Đối với Diệp gia, lão vô cùng trung kiên. Mắt thấy đại cuộc đã định liền quay đầu phân phó cho đệ tử thân truyền:
"Hưng nhi, ngươi mau bảo vệ đại tiểu thư chạy đi. Chỉ cần nàng sống thì Diệp gia không đoạn huyết mạch. Khi Diệp gia chúng ta Đông Sơn tái khởi cũng là lúc diệt Liễu gia báo cừu"
"Sư tôn!"
Gã đệ tử Diệp Hưng dâng tràn lệ huyết nhưng vẫn không chịu rời đi.
"Đi mau!"
Diệp Thanh Hải ho khan mấy tiếng. Lúc này trước ngực lão đã nhuộm máu đỏ nhưng không hề sợ hãi. Đột nhiên phất tay áo một cái, đẩy hai lão giả trước người ra, Vẻ mặt dữ tợn xông lên ôm lấy địch nhân.
"Tìm chết!"
Khóe miệng Liễu Quân Hào lộ tia cười nhạt, dưới sự thúc dục của pháp quyết, pháp bảo hung hãn đánh tới. Có điều toàn thân Diệp Thanh Hải lóe lên linh quang rực rỡ, nhất thời linh khí xung quanh như bị hút vào thân thể của lão.
"Đây là…"
Liễu Quân Hào hoảng hốt, vội vàng mở ra Linh khí Hộ thuẫn, quanh thể liền hiện lên một tầng bạch quang.
Oanh!
Diệp Thanh Hải tự bạo. Tuy chỉ là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nhưng một kích liều chết này thì uy lực không nhỏ. Cho dù cao thủ Ngưng Đan Kỳ cũng không dám chính diện nghênh đón.
Dưới sức ép vô cùng lớn của vụ nổ, Linh khí Hộ thuẫn của Liễu Quân Hào tan biến như bong bóng. Sắc mặt lão trắng bệch, lần này tuy không chết nhưng chắc chắn bị thương nặng.
Cũng may khi lão đang kinh sợ thì một thân ảnh nhoáng lên, một hòa thượng mập mạp che trước người hắn. Cũng không rõ người này sử dụng bí pháp gì, chỉ bằng thân thể đã ngăn cản được vụ nổ đánh sợ này!
Đệ tử Diệp gia đều mắng ầm lên còn Liễu gia thì vô cùng vui mừng.
"Côn Sơn đại sư, đại ân không có lời nào cảm tạ hết, Liễu mỗ tất sẽ báo đáp"
"Ha ha, Liễu gia chủ đã khách khí, trước tiên ngươi nên đáp ứng ta, sanh cầm đại tiểu thư Diệp gia cho ta làm lô đỉnh.."
"Đại sư yên tâm, Liễu mỗ sao lại không giữ lời, bất kể nha đầu kia hay là nữ đệ tử bị bắt, tất cả đều tặng cho đại sư làm lô đỉnh"
Liễu Quân Hào mỉm cười nói.
"Có lời này của Liễu huynh thì lão nạp đã an tâm. Chỉ là một tiểu nha đầu, với ta chỉ một cái nhấc tay mà thôi"
Khuôn Côn Sơn đại sư vốn nung núc thịt, khi hắn híp mắt cười thì ngũ quan như bị dồn lại một chỗ.
Lời còn chưa dứt liền hóa thành một đạo độn quang bay sâu vào Diệp gia bảo.
Nhìn bóng dáng hắn, trên mặt Liễu Quân Hào lộ vẻ quỉ dị.
Côn Sơn hòa thượng này là một gã tán tu ở Thanh Diệp Sơn, nhưng hắn gặp kỳ ngộ, không có hậu thuẫn vẫn tu luyện tới cảnh giới Ngưng Đan Kỳ. Hơn nữa sở tu Kim Giáp Công hết sức đặc biệt, phòng ngự đạt đến độ biến thái có thể so với yêu tộc, chỉ bằng vào nhục thân có thể ngạnh kháng pháp bảo.
Có điều thân là đệ tử Phật môn nhưng không tuân thủ giới luật, rượu thịt đối với hắn món khoái khẩu thường này. Hơn nữa vô cùng tham hoa háo sắc, không kể nữ tử phàm nhân hay nữ tu đồng đạo, chỉ cần xinh đẹp thì đều dùng vũ lực bắt về.
Hắn vốn thèm nhỏ dãi Diệp Như đã lâu nhưng Diệp gia Thanh Diệp Sơn là thế lực hàng đầu. Hòa thượng Côn Sơn tuy tự đại nhưng cũng không ngu ngốc, nào dám đơn thân đối chọi với với hơn ngàn tu sĩ Diệp gia.
Có điều mấy ngày trước Liễu gia chủ đột nhiên đến thăm, cũng lộ ra ý mượn sức, mời hắn liên thủ tấn công Diệp gia, hứa sẽ tặng vài vài mỹ nữ.
Côn Sơn hòa thượng tuy háo sắc nhưng có thể kết thành Kim Đan, có ai mà không phải là hồ ly. Đương nhiên không muốn vì mấy nữ nhân xinh đẹp mà cuốn vào vòng tranh đấu của hai nhà Diệp Liễu.
Tuy vậy khi Liễu Quân Hào lấy ra một cái hộp ngọc, nắp hộp vừa mở thì hắn đã thay đổi chủ ý.