Chương 11: Bốn người chạm mặt

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 11: Bốn người chạm mặt

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đi đâu đây?".
"Quán trà sữa."
"Quán nào?" Kiều Ỷ Hạ vẫn nghĩ rằng trong quán trà sữa có manh mối gì đó, nên cô mới hỏi.
Lộ Tây Trán lại nói: "Tùy cô, tôi muốn uống sữa tươi." Khi Kiều Ỷ Hạ vừa định bực mình thì Lộ Tây Trán lại nói thêm: "Thuận tiện hẹn Trần Niệm Vi tiểu thư đến đó."
Đây là lần đầu Thương Lục được ngồi trên xe Cadillac, trong xe là khúc nhạc violin du dương vang vọng. Vốn cậu ta đang dựa vào ghế híp mắt, nhưng sau đó lại chuyển tầm mắt lên Kiều Ỷ Hạ đang ngồi sau vô lăng, nhìn ngây ngẩn một lúc, rồi lại nhìn sang Lộ Tây Trán, đôi mắt đã sáng rực như hoa đào. Không phải cậu nịnh bợ, nhưng Lộ Tây Trán quả thật là thần tượng của Thương Lục. Cậu rất bội phục tư duy chặt chẽ, mạch lạc của nàng, cậu từng lập chí phấn đấu trở thành người ưu tú như Lộ Tây Trán. Tuy là người thường "trông mặt mà bắt hình dong", thế nhưng với Thương Lục, Lộ Tây Trán là người đầu tiên mà cậu chưa gặp thì đã thích, đủ để thấy sức hút của nàng lớn đến nhường nào.
Sau khi gặp được nàng thì Thương Lục càng thêm chấn động. Cậu vốn tưởng rằng một cô gái thông tuệ, giỏi giang như thế thì cho dù tướng mạo có xấu xí cũng đủ khiến người ta mê mẩn. Nhưng không ngờ được Lộ Tây Trán không chỉ có chỉ số thông minh cực cao, ngay cả tướng mạo cũng xinh đẹp không ai sánh bằng. Trời cao quả thật quá bất công!
Bây giờ Thương Lục giống như fan hâm mộ nhỏ bé, vắt óc tìm chủ đề, cốt để nói chuyện thêm với Lộ Tây Trán. "Lộ giáo sư, chị cũng thích nghe khúc violin của Anni Wei sao?".
"Ừ."
"Chúng ta thật là có duyên! Em cũng thích lắm, từ khi học cấp ba đã đặc biệt thích nghe những bản nhạc của cô ấy. Mỗi khi thành tích kỳ thi không như ý muốn thì chỉ cần nghe nhạc của cô ấy một lát là sẽ cảm thấy tâm trạng tốt hơn nhiều. Nhất là bài "Song Sinh Hoa", mỗi lần nghe thì sẽ có mỗi cảm nhận không giống nhau." Thương Lục nghiễm nhiên đã biến thành một chàng trai lãng mạn rồi.
"Cậu có thể nịnh bợ cô ấy lộ liễu hơn nữa đi." Kiều Ỷ Hạ đã sớm nghe được tiếng lòng của fan hâm mộ nhỏ này, ngày thường cũng không nghe cậu ta nói yêu thích thể loại nhạc gì. "Tiếp theo có phải định hỏi chuyện tình cảm của Lộ giáo sư luôn không?"
"Đâu có! Em thật lòng kính nể Lộ giáo sư. Chẳng qua..." Thương Lục cong môi, lộ ra hàm răng trắng đều, "Lộ giáo sư xinh đẹp như vậy, có lẽ không có người đàn ông nào có thể lọt vào mắt xanh của cô ấy ha?".
"À, tôi cũng không phủ nhận." Lộ Tây Trán không giống người thường, lời này nếu là người khác nói thì chính là tự phụ, còn nàng nói ra thì lại mang một cảm giác rất hòa hợp. "Nhưng vấn đề không phải ở chỗ bọn họ có đủ ưu tú hay không."
Thương Lục bát quái mừng rỡ truy vấn: "Vậy đó là gì?".
"Tôi không thích đàn ông."
Câu này khiến Thương Lục và Kiều Ỷ Hạ hoàn toàn câm nín, nhất là Thương Lục. Tuy cậu ta không có ảo tưởng muốn nảy sinh tình cảm gì với Lộ Tây Trán, thế nhưng đáp án này cũng ít nhiều làm tổn thương trái tim mong manh của chàng thiếu niên trẻ tuổi. Thương Lục cắn môi, chán nản thất vọng hô: "Giáo sư....".
"Cũng không thích phụ nữ."
"Vậy Lộ giáo sư trước nay chưa từng yêu đương bao giờ sao?". Thương Lục được đà lấn tới.
"Nếu có thể, tôi thật lòng hi vọng có thể được một lần yêu một tình yêu oanh liệt, sống chết không rời." Nói xong câu này Lộ Tây Trán vô tình liếc Thương Lục một cái. Dù chỉ là một cái liếc mắt vô tình nhưng lại khiến Thương Lục cảm thấy linh hồn mình như bị nàng câu mất. Trên đời này có loại phụ nữ khiến cho người bên cạnh không thể khinh nhờn được. Nàng giống như hoa sen, thanh tịnh, cao thượng, chỉ có thể tôn thờ, không thể tiếp cận, Lộ Tây Trán chính là người như vậy.
Kiều Ỷ Hạ nghe nàng nói như vậy, trong lòng nảy ra ý muốn trêu chọc nàng, nhàn nhạt đáp: "Lộ giáo sư vẫn thích hợp sống một mình hơn."
"So với hưởng lạc, thiên tài trước nay càng tôn sùng cô độc."
"Lộ giáo sư không hổ là Lộ giáo sư, lời nói luôn có đạo lý như vậy." Thương Lục vốn là chàng trai trắng trẻo, tuấn tú, bây giờ kết hợp với đôi mắt lấp lánh như sao thì càng thêm đáng yêu. Chắc khi còn đi học thì dáng vẻ thiếu niên sạch sẽ, cao gầy này đã khiến biết bao cô gái xiêu lòng vì cậu nhóc. Tuy cậu yêu thích Lộ Tây Trán, nhưng loại yêu thích này không pha lẫn tình yêu nam nữ, mà là sự khâm phục từ tận đáy lòng. "Thảo nào lão đại cũng độc thân, hóa ra đây là định luật của thiên tài."
Lúc này Lộ Tây Trán không hề nói móc Kiều Ỷ Hạ mà chỉ cụp mi mắt, không nói thêm gì nữa. Kiều Ỷ Hạ vốn đang chuẩn bị đón nhận một trận bão tố lời nói từ Lộ Tây Trán, thế nhưng nhìn thấy Lộ Tây Trán trầm mặc lại khiến cô có chút không quen.
Thương Lục dùng ngón trỏ và ngón cái xoa cằm của mình, mắt đảo nhanh, giống như đang suy nghĩ gì đó. "Nhưng mà Lộ giáo sư, nếu như người phụ nữ kia cùng chồng mình có tình cảm rất tốt vậy thì tại sao bọn họ không đi đăng ký kết hôn. Hay là do họ quá tin tưởng nhau, muốn dùng cách này để chứng minh tình yêu của họ vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt?"
Kiều Ỷ Hạ không đồng tình, lắc đầu nói: "Lập luận này của cậu nếu áp dụng cho những thanh niên đôi mươi thì còn hợp lý. Thế nhưng vợ chồng Lô Quế Bình đã hơn bốn mươi tuổi, cậu cảm thấy với những người tuổi tác như họ thì tư tưởng có cởi mở đến mức đó sao?"
"Vậy lão đại nói xem là vì sao?" Lúc nãy Thương Lục bị Kiều Ỷ Hạ nói ngốc, bây giờ còn bị nàng phủ nhận lập luận, lòng tự trọng bị tổn thương.
Nhưng mà cậu biết Kiều Ỷ Hạ vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, cuối cùng nguyên nhân gì khiến hai người yêu nhau, sống chung hai mươi năm mà vẫn không đăng ký kết hôn.
Kiều Ỷ Hạ nhất thời á khẩu, nhưng bởi vì cô luôn giữ hình tượng uy nghiêm trước mặt Thương Lục cho nên lúc này không thể nói thẳng là mình không biết. Ngay lúc cô tiến thoái lưỡng nan thì nghe được giọng nói trầm thấp của Lộ Tây Trán: "Gia đình phản đối."
Phản ứng đầu tiên của Kiều Ỷ Hạ là thầm cảm ơn Lộ Tây Trán giải vây cho cô, sau đó bắt đầu suy nghĩ lời của Lộ Tây Trán.
Không thể không nói lời của Lộ Tây Trán đã cho Kiều Ỷ Hạ một gợi ý hữu dụng, màn sương mờ ảo trong đầu cô lập tức tan biến, cô đã hiểu rồi! Cô hắng giọng nói rõ ràng từng chữ: "Bên trong mối quan hệ tình cảm của bọn họ nhất định có một bên cha mẹ phản đối hôn sự này. Nhưng hai người tình đầu ý hợp, tình cảm bền chặt hơn vàng, cho nên đã chọn cách bỏ trốn. Tiếc rằng một trong hai người không mang theo hộ khẩu, nhưng khó khăn lắm mới có cơ hội được ở bên nhau trọn đời, bọn họ đương nhiên không muốn quay về để bị gia đình giam cầm. Cho nên quê quán của họ là ở tỉnh F, không phải ở thành phố C."
"Nếu như vậy thì chúng ta trực tiếp đến tỉnh F đi, đến quê của Lô Quế Bình điều tra, chẳng phải chân tướng sẽ được phơi bày sao. Bây giờ em lập tức gọi cho đội trưởng Thạch." Thương Lục hừng hực khí thế, lập tức rút điện thoại chuẩn bị gọi.
"Thôn làng đó đã bị giải tỏa và di dời vào năm trước rồi." Một câu này của Lộ Tây Trán trực tiếp đập tan chút hưng phấn mà Thương Lục vừa gom góp được.
Lộ Tây Trán làm việc rất cẩn thận, hiệu suất cũng cực kỳ cao, Kiều Ỷ Hạ đối với cô gái thần bí có chỉ số IQ cao này luôn có cảm giác vừa kính sợ vừa khó hiểu. Những kết luận vừa nãy cô có được đều dựa vào kết quả phân tích sau khi đến nhà Lô Quế Bình. Thế nhưng Lộ Tây Trán đã xử lý tốt tất cả mọi chuyện trước đó, nhưng vì sao nàng lại thản nhiên như vậy, không hề bận tâm.
Kiều Ỷ Hạ đậu xe vào bãi, cả ba người xuống xe. Trên người Lộ Tây Trán là áo len đen cao cổ, cô sóng vai đi cùng Kiều Ỷ Hạ. Mùa đông rét lạnh thấu xương, nhưng so với cái lạnh đó, khí chất toát ra từ Lộ Tây Trán lại càng đặc biệt hơn. Đó là khí chất chỉ riêng Lộ Tây Trán mới có.
Trần Niệm Vi đã đến, nàng lựa chọn chỗ ngồi vắng người gần cửa sổ. Nhìn gương mặt ủ dột của Trần Niệm Vi cách một lớp kính, Kiều Ỷ Hạ chợt dậy sóng. Thương Lục chạy vào trước, mà ngay lúc Kiều Ỷ Hạ muốn đi vào thì Lộ Tây Trán lại lạnh lùng nói một câu: "Về phân tích gia đình phản đối, tôi chỉ có thể cho cô 80 điểm."
Nhìn bóng lưng của Lộ Tây Trán, trong lòng Kiều Ỷ Hạ dâng lên cảm giác thua kém, nhưng lòng tự trọng mạnh mẽ không cho phép cô bộc lộ cảm xúc buồn vui, vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào. Vừa nhìn thấy Kiều Ỷ Hạ thì Trần Niệm Vi giơ tay vẫy vẫy cô, nước mắt tuôn rơi như vòi nước hỏng. Kiều Ỷ Hạ nhìn mặt bàn trống không, không đi thẳng đến mà ghé quầy gọi đồ uống trước. Đương nhiên, cô không quên chuyện Lộ Tây Trán muốn uống sữa tươi.
"Tìm được hung thủ chưa, có tìm được không? Mình rất sợ, thật sự rất sợ kẻ ác ôn đó sẽ làm hại ba mình. Ông là người thân duy nhất còn lại trên đời này của mình, mình không thể lại mất ông....".
Kiều Ỷ Hạ ngồi bên cạnh Lộ Tây Trán, đối diện với Trần Niệm Vi khóc nức nở như đứt từng đoạn ruột, còn Thương Lục thì đang đưa khăn tay cho nàng.
Nhìn thấy Trần Niệm Vi đau khổ tột cùng khiến cô bối rối, tình bạn khiến cô nảy sinh lòng thương cảm. Cùng lúc đó cô càng muốn nhanh chóng phá án, cho bạn mình một câu trả lời thích đáng. Nhưng mà đầu óc của cô bây giờ trống rỗng, thật sự không biết phải làm sao.
"Trần tiểu thư, tôi có mấy vấn đề muốn hỏi cô."
"Trần tiểu thư, Lộ giáo sư.... Lộ giáo sư rất giỏi giang. Cô cứ yên tâm hợp tác với cô ấy, chuyện gì biết thì cứ nói cho cô ấy nghe, cô ấy nhất định có thể giúp cô. Cô đừng khóc nữa." Thương Lục lúng túng vỗ vai Trần Niệm Vi.
Lúc này Trần Niệm Vi mới nhận khăn tay, lau sạch nước mắt trên mặt, cố gắng bình tĩnh lại, nhẹ gật đầu: "Cô hỏi đi."
"Sau khi em trai cô mất tích, tính tình của ba cô có thay đổi gì không?".
Trần Niệm Vi nhíu mày, hít hít mũi: "Một thời gian trước ba tôi có chút khác thường, trông ông cũng rất kỳ lạ, giống như đột nhiên biến thành người khác vậy. Cho dù tôi nói với ông chuyện gì ông cũng không để tâm đến tôi. Tôi tưởng rằng công việc của ba tôi gặp khó khăn, nhưng sau khi tôi đến chỗ làm của ba thì mới biết lãnh đạo bệnh viện vốn định thăng chức cho ông, nhưng từ sau lần đó, ba không đến bệnh viện nữa, cũng không liên lạc với họ. Sau khi em trai tôi mất tích thì càng trở nên trầm mặc, ít nói hơn trước, tôi thấy ông có vẻ rất tuyệt vọng, nhưng cũng không khóc, cũng không vì chuyện này mà trò chuyện với tôi."
Nhân viên phục vụ bưng một chiếc khay màu nâu sẫm, đặt đồ uống trên đó lên bàn. Kiều Ỷ Hạ cắm ống hút vào trong ly sữa tươi, sau đó đặt trước mặt Lộ Tây Trán, còn Thương Lục thì đặt ba ly trà sữa còn lại trước mặt mọi người.
Lộ Tây Trán nâng ly lên, uống một ngụm, khẽ nhíu mày, sau đó trực tiếp đặt lại lên bàn. Tiếp tục hỏi: "Hãy cho tôi một ngày cụ thể, cô cảm thấy ba mình bắt đầu khác thường từ ngày nào."
Trần Niệm Vi cúi đầu, nhắm chặt hai mắt, hai tay cũng siết chặt vào nhau, cẩn thận nhớ lại, nói: "Chắc là, chắc là mười một ngày trước, cũng chính là ngày 18 tháng 1."
"Con trai cô Trần An Hòa thường lên mạng tìm người "tư vấn tâm lý", cô có biết chuyện này không?".
Trần Niệm Vi lắc đầu: "Tôi không biết, ba không nói gì với tôi cả. Cô nói ba tôi thường lên mạng tìm bệnh nhân, để bọn họ đến nhà chúng tôi tư vấn tâm lý sao? Chuyện này sao có thể, ba đã lâu không đến bệnh viện, sao ông có thể bí mật tìm bệnh nhân chứ?".
Lộ Tây Trán cũng không định trả lời cô, chẳng qua vẫn bình tĩnh nói tiếp: "Bảo mẫu cô thuê cho ba mình là người địa phương?".
"Không phải, dì ấy không phải người địa phương." Trần Niệm Vi nức nở một chút, hiển nhiên vẫn chưa thoát khỏi nỗi bi thương thống khổ. "Dạo gần đây, việc tìm bảo mẫu là người tỉnh ngoài hoặc phụ nữ độc thân sẽ khiến người ta yên tâm hơn. Đồng nghiệp của tôi nói, lúc trước cô ấy thuê một bảo mẫu đã kết hôn, chồng của bảo mẫu đó rất ngang ngược, còn bảo mẫu này lại lập dị, luôn nói với chồng mình rằng chủ nhà ức hiếp, bạc đãi mình, sau đó người chồng này liền đến nhà gây rối. Cho nên tôi cảm thấy vẫn nên chọn một bảo mẫu độc thân sẽ thích hợp hơn. Ít ra cũng không gây ra những phiền toái tương tự."