Chương 10: Trổ Tài Phân Tích

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 10: Trổ Tài Phân Tích

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Lục nhíu mày, không hiểu thần tượng và sếp của cậu ta đang bày trò gì bí ẩn vậy.
Kiều Ỷ Hạ cúi mắt, giọng nói đầy nội lực: "Thứ nhất, vợ chồng họ rất nghèo, mượn không ít tiền của dân làng. Theo lý mà nói, đáng lẽ phải là đối tượng mà mọi người tránh còn không kịp, thế nhưng chủ nợ vẫn đến tìm họ đánh bài. Vì vậy có thể thấy cách đối nhân xử thế của họ không tệ, có lẽ là người rất hiền lành. Thứ hai, bà ta vốn không để tâm đến tiếng gõ cửa, nhưng sau khi nghe cô nhắc đến "hắn" thì lập tức mở. Hơn nữa trong lúc nói chuyện lại một mực nhận hết trách nhiệm về mình. Có thể suy ra bà ta đang cố tình nhận tội thay cho một người vô cùng thân thiết."
Nói đến đây, Kiều Ỷ Hạ lại quay đầu nhìn Lộ Tây Trán một cái. Nàng vẫn đang nhắm mắt, nhưng cảm nhận được cô đang nhìn mình, nên thản nhiên nói: "Tiếp tục."
"Thứ ba, lúc bà ta nhắc đến chồng mình thì ánh mắt nhìn quanh, tỏ vẻ không chắc chắn. Rất rõ ràng bà ta đang cố gắng nói dối, cũng có ý lảng tránh những câu hỏi liên quan đến chồng mình. Hơn nữa, tôi phát hiện một chuyện rất kỳ lạ." Kiều Ỷ Hạ nhíu mày, Thương Lục ngồi bên cạnh cũng không khỏi thấp thỏm. "Khi vào phòng ngủ của họ, phía trên giường khoảng 30cm, có một mảng sơn trắng không cùng màu với xung quanh."
"Phòng của họ không chỉ tường đã ố vàng mà bên trên còn bám đầy bụi đất, nhìn qua có thể thấy đã được xây từ rất lâu rồi. Nhưng trên bức tường kia thì có một mảng sơn trắng dài khoảng 15cm, rộng khoảng 7cm, hơn nữa lại có một vết xước. Nói cách khác là, bên trên đã từng dán thứ gì đó, trong lúc tháo ra đã vô tình làm tróc sơn tường."
Lộ Tây Trán vẫn luôn nhắm mắt, người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ nghi ngờ liệu nàng có đang ngủ hay không.
Nhưng Kiều Ỷ Hạ biết nàng vẫn đang nghe, vì vậy tiếp tục nói: "Cho nên tôi nghi ngờ đó là ảnh chụp chung lúc kết hôn của vợ chồng họ. Cho dù nhà họ có nghèo khó thì cũng không thể nào không có ảnh chụp chung của hai vợ chồng. Bà ta đang cố gắng giấu giếm tất cả những gì có liên quan đến chồng của mình."
"Thế nhưng Lô Quế Bình đã nói tình cảm vợ chồng họ đã rạn nứt, xé ảnh chụp chung cũng hợp tình hợp lý thôi." Lộ Tây Trán thản nhiên nói.
"Không đúng!" Kiều Ỷ Hạ nhanh chóng phản bác lại, "Theo lời Lô Quế Bình, tình cảm vợ chồng họ xảy ra mâu thuẫn từ lâu, thế nhưng mảng tường trắng kia không hề có chút bụi nào, rất sạch sẽ. Có thể đoán được tấm hình đó mới được tháo xuống không lâu. Bà ta chắc chắn đã đoán trước chúng ta sẽ đến, cho nên mới tháo ảnh chụp xuống."
Kiều Ỷ Hạ nói xong câu đó, trong xe chìm vào im lặng. Thương Lục vốn muốn vỗ tay khen ngợi, chuyện này mà vẫn suy luận ra được, không hổ là sếp của cậu. Nhưng mà nhìn dáng vẻ bất động của Lộ Tây Trán thì cậu ta có chút sợ hãi trong lòng, không dám thở mạnh, chỉ có thể im lặng ngồi yên một chỗ.
"Nói xong rồi?"
Nhịp tim Kiều Ỷ Hạ có chút nhanh và mạnh hơn bình thường: "Nói xong rồi."
Lộ Tây Trán mở mắt ra, ngồi thẳng người dậy: "Rất rõ ràng Lô Quế Bình chỉ là người đứng ra chịu tội thay, có lẽ là chịu tội thay cho người mình yêu. "Hắn" là nhân vật trung tâm của toàn bộ vụ án giết người, đồng thời cũng là mồi nhử để đánh lạc hướng. "Hắn" ở đây chỉ có thể là một trong ba người: chồng, con cái hoặc người tình. Vừa nãy chúng ta đã biết Lô Quế Bình không có con, trên đường rời khỏi thôn tôi cũng đã nghe ngóng được, có thể kết luận tác phong sinh hoạt của Lô Quế Bình rất tốt, không có nhân tình. Cho nên bây giờ chỉ còn lại một người có khả năng. Cũng chính là người mà bà ta cố gắng né tránh, loại bỏ hắn khỏi cuộc trò chuyện của chúng ta."
"Vợ chồng Lô Quế Bình kết hôn đã hai mươi năm, chiếc nhẫn lại vô cùng mới. Theo phán đoán của tôi thì bà ta chắc chắn đã gia công nó nhiều lần. Nhà họ đã nghèo đến mức đó mà Lô Quế Bình vẫn có tiền để làm chuyện này cho thấy bà ta vô cùng quý trọng chiếc nhẫn đó. Do đó có thể biết tình cảm vợ chồng họ không hề rạn nứt mà ngược lại là vô cùng tốt. Cho nên, nguyên nhân bà ta tháo tấm hình xuống tuyệt đối không phải vì bà ta không muốn nhớ lại bất cứ chuyện gì trong mối quan hệ này, mà chỉ đơn thuần là muốn dẫn dắt hướng suy luận của chúng ta."
Thương Lục cau mày, mở to mắt lắng nghe Lộ Tây Trán phân tích, thậm chí quên cả hít thở, giống như sợ làm phiền đến nàng.
"Ngay lúc chúng ta mới bước vào nhà thì bà ta một mực cố gắng tỏ ra thản nhiên. Trong lòng bà ta, chúng ta sẽ luôn có lối tư duy theo quán tính, đó là sẽ luôn nghĩ hung thủ thật sự thường ngụy trang bản thân mình vô cùng bình tĩnh. Nhưng tôi lại phát hiện có vết máu trên con dao trong phòng bếp."
"Giáo sư, vậy chúng ta có thể đem con dao đó về Cục để bộ phận pháp y kiểm tra đối chứng mà." Thương Lục vội vàng ngắt lời.
"Không cần." Lộ Tây Trán nói, "Cậu cho rằng một người cẩn thận như vậy, đem chiếc nhẫn và toàn bộ ảnh, thứ nên giấu thì sẽ giấu, thứ nên tiêu hủy thì sẽ tiêu hủy, thì sẽ hồ đồ đến mức phạm phải sai lầm sơ đẳng này ư."
Kiều Ỷ Hạ nhìn Thương Lục: "Bà ta chỉ muốn dẫn dắt mọi nghi ngờ về phía mình mà thôi."
"Hơn nữa vừa nãy trong nhà Lô Quế Bình ngoài mùi ẩm mốc thì còn có một mùi khác vô cùng dễ nhận biết." Lộ Tây Trán bình tĩnh nói, không giống như đang phân tích tình tiết vụ án, mà lại giống như một giáo viên đang dẫn dắt hai học trò của mình là Kiều Ỷ Hạ và Thương Lục.
Nhiệt độ trong xe càng lúc càng ấm lên, sắc mặt ba người đều ửng hồng, nhất là Lộ Tây Trán. Tuy nói nàng vẫn luôn rất thong dong, nhưng lúc nãy sắc mặt vẫn hơi trắng bệch, bây giờ nhìn qua có vẻ khí sắc đã hồi phục đáng kể. Cho nên giọng nói cũng kiên định hơn vài phần, và tràn đầy tự tin hơn.
Thương Lục nháy mắt, sau đó như phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, reo lên: "Em nhớ rồi, hình như là mùi nhang muỗi!" Rồi lại lẩm bẩm điều gì đó, nghiêng đầu nghi ngờ nói: "Nhưng mà bây giờ đang mùa đông, ở đâu ra muỗi chứ, bà ta đốt nhang muỗi làm gì, chuyện này rất đáng nghi.... ôi chao~"
Lộ Tây Trán hơi nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên người Kiều Ỷ Hạ. Cảm thấy nàng đang nhìn mình, Kiều Ỷ Hạ nhìn nàng một cái. Lúc bốn mắt nhìn nhau, chẳng hiểu sao tim Kiều Ỷ Hạ lại đập nhanh một nhịp. Kiều Ỷ Hạ hít sâu một hơi, ho khan một tiếng, vội vàng dời ánh mắt đi. Nhưng không gian trong xe có hạn, bảo cô phải đặt tầm nhìn của mình vào đâu bây giờ, cuối cùng dứt khoát nhìn về phía Thương Lục: "Nói cậu ngốc thì cậu đúng là không thông minh chút nào!"
Thương Lục không hiểu gì, gãi gãi đầu, có chút không rõ tại sao mùa đông mà lại làm chuyện kỳ quái như đốt nhang muỗi. Cậu nghi ngờ không biết mình có phải đến từ hành tinh khác hay không.
"Vừa nãy nói nhiều đến vậy, cậu còn không hiểu sao nữa? Tuy rằng Lô Quế Bình cho người khác ấn tượng đầu tiên là một người phụ nữ nông thôn điển hình, thế nhưng bà ta cân nhắc vấn đề rất cẩn trọng. Đốt nhang muỗi trong nhà rất có khả năng là bà ta muốn cố tình lừa gạt chúng ta, để chúng ta hiểu lầm rằng bà ta đang che giấu một mùi khác." Chẳng biết tại sao trước đây khi phân tích vụ án, Kiều Ỷ Hạ vẫn luôn tự tin bình tĩnh, nhưng mà từ khi có Lộ Tây Trán bên cạnh thì cô luôn cảm nhận được một loại áp lực vô hình. Giống như một đứa trẻ khi trả lời bài, mong chờ được cô giáo tán dương. Cô cũng mười phần hy vọng đạt được sự khẳng định từ Lộ Tây Trán.
Sau khi Kiều Ỷ Hạ nói xong, Lộ Tây Trán hơi híp mắt, thản nhiên nói: "Phân tích rất khá." Bờ môi của Lộ Tây Trán rất đẹp, rất mỏng, không tô son, nhưng lại đặc biệt hồng hào phơn phớt. "Lúc chúng ta đưa ra đề nghị muốn quan sát nhà của bà ta thì bà ta vẫn nhàn hạ thoải mái ngồi trong phòng khách uống trà. Giống như một biên kịch đang đợi người xem đi theo từng tình tiết mà bà ta đã sắp đặt."
"Hơn nữa bà ta nói chồng mình có người phụ nữ khác bên ngoài, trên mặt có một vẻ hận ý giả tạo, hơn nữa còn cắn môi dưới. Động tác nhỏ này đã bại lộ sự căng thẳng trong lòng bà ta, bà ta rất sợ chúng ta sẽ nghi ngờ lời bà ta nói." Kiều Ỷ Hạ nhanh chóng tiếp lời.
Vẻ mặt của Thương Lục rất phức tạp, khó hiểu nói: "Người phụ nữ này cũng quá xảo quyệt. Lần đầu tiên em thấy có người một lòng muốn tìm chết đến vậy." Làm mọi thứ cẩn thận chặt chẽ như thế cũng chỉ vì muốn ôm hết tất cả nghi ngờ về phía mình.
"Lộ giáo sư, tôi có một vấn đề muốn hỏi cô." Kiều Ỷ Hạ nhìn dung nhan tinh tế của Lộ Tây Trán, trong nháy mắt hơi thất thần. Kiều Ỷ Hạ tự nhận mình rất đẹp, sắc đẹp hơn người, từ thời đại học đã là hoa khôi giảng đường, sau này khi đi làm thì là hoa khôi của Cục cảnh sát. Trong đám đông cô vĩnh viễn luôn là người rực rỡ và chói mắt nhất, nhưng Lộ Tây Trán thì lại khác. Nàng như một tiên nữ tuyệt thế nhưng cô độc, khiến cho Kiều Ỷ Hạ làm người đẹp hai mươi mấy năm không khỏi nhìn thêm vài lần.
"Ừ."
"Dựa theo phân tích của cô, chồng của Lô phu nhân này là đối tượng tình nghi lớn nhất, mà căn cứ theo những gì chúng ta vừa phân tích, tình cảm của bà ta và chồng vô cùng tốt. Vậy thì sao có thể nhẫn tâm để bà ta trở thành người chịu tội thay mình?"
Thương Lục bĩu môi nói: "Đàn ông đều là như vậy, đối diện với sống chết thì tình yêu là gì chứ!"
Sau khi nói xong câu đó thì cậu mới ý thức được có điều gì đó không đúng. Nhìn lại thì thấy đôi mắt lạnh lùng của Lộ Tây Trán và Kiều Ỷ Hạ, cậu xấu hổ cười gượng: "Cũng không phải hoàn toàn đều như vậy, vẫn có những người đàn ông đáng tin. Ví dụ như em nè, em là một người bạn trai ưu tú điển hình mà."
Lộ Tây Trán không nhìn cậu ta nữa, mấy sợi tóc đen lướt qua gò má trắng nõn của nàng, sống mũi cao thẳng càng tôn lên vẻ lạnh lùng của nàng. "Bà ta vốn cũng không còn sống được bao lâu nữa", cho nên thay vì hai người cùng nhau chịu chết, chẳng bằng giữ lại một người.
"Nếu đã như vậy thì chỉ cần về Cục điều tra hồ sơ là được rồi." Kiều Ỷ Hạ cúi đầu nói.
"Hai người họ có lẽ không đăng ký kết hôn." Mười ngón tay Lộ Tây Trán đan vào nhau, giống như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Thương Lục gật đầu nói: "Vừa nãy ở Cục, bọn em đã điều tra qua. Sau khi thông qua hình ảnh để phân tích xác nhận thân phận của người phụ nữ này, bọn em phát hiện ra Lô Quế Bình không phải người địa phương, hộ khẩu của bà ta ở tỉnh F. Chúng ta căn bản không điều tra được nơi cư trú hiện tại của bà ta, tình trạng hôn nhân cũng không có thông tin. Bọn em còn tưởng bà ta vẫn còn độc thân."
"Mọi người không tra được nơi cư trú tạm thời của bà ta, vậy làm sao có thể tìm được đến đây?"
"Khụ..." Thương Lục gãi gãi mái đầu húi cua của mình, nói: "Trên giấy mà Lộ giáo sư đưa có ghi một địa chỉ, cho nên chúng em đoán bà ta ở đây."
Nhớ đến lời của Thạch Vi lúc nãy "vừa tra được chỗ ở của bà ta thì hai em đã đến trước rồi" mà Kiều Ỷ Hạ không khỏi dở khóc dở cười. Cô làm cộng sự của Thạch Vi mấy năm nay rồi, thật sự hiểu rất rõ con người Thạch Vi. Lúc làm việc như gió thổi lửa thiêu, sĩ diện hại thân, tuy thoạt nhìn khá qua loa nhưng lòng tự trọng thì không ai mạnh bằng anh. Tuy lúc trước anh thật sự hy vọng Lộ Tây Trán có thể trở thành đồng đội kề vai sát cánh với anh, nhưng cũng không muốn đánh mất thể diện của mình, không muốn khiến cho mọi người tổ 8 phải nhờ vào nàng mới phá án được. Kiều Ỷ Hạ thầm nghĩ sau khi trở về nhất định phải nói chuyện rõ ràng với Thạch Vi một trận. Lúc trước anh còn phê bình cô hành động theo cảm tính, bây giờ xem ra người hành động theo cảm tính nhiều hơn chính là anh mới đúng. Nếu bởi vì lòng tự trọng của anh mà bỏ qua manh mối quan trọng thì hậu quả sẽ không thể cứu vãn được.
Chẳng qua nghĩ lại thì cũng đúng thôi. Nếu như hung thủ đã để người bên cạnh mình làm rối loạn hướng điều tra, vậy thì người này chắc chắn sẽ không để họ điều tra ra bất cứ thứ gì liên quan đến hắn. Nếu không sẽ biến khéo thành vụng. Cũng bởi vì thế nên muốn tìm được người này, độ khó không nghi ngờ gì nữa là tăng lên một phần.
"Lái xe." Dường như Lộ Tây Trán không có hứng thú với vấn đề này, bởi vì trên thực tế nàng đã sớm biết họ không thể nào trong một khoảng thời gian ngắn như vậy có thể "tra" ra nơi ở hiện tại của Lô Quế Bình, nếu như nàng không viết địa chỉ này lên giấy.