Chương 22: Dòng Chảy Cảm Xúc

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 22: Dòng Chảy Cảm Xúc

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Kiều.” Lộ Tây Trán không vì lời cảm ơn của cô mà lấy làm vui, trái lại, vẻ mặt nàng càng thêm nghiêm nghị. Nàng nghiêng đầu về phía cô, ánh mắt hai người giao nhau. “Khả năng lĩnh hội của cô hoàn toàn không tệ, nhưng tôi phải đưa ra cho cô một lời khuyên, hay đúng hơn là một lời cảnh báo: đừng bao giờ dùng suy nghĩ của mình để áp đặt lên người khác. Cô nói Lục Viễn Bình không hề quan tâm đến tài sản của Trần An Hòa, tôi hoàn toàn không đồng tình.”
Kiều Ỷ Hạ nhớ lại những lời cô đã nói với Thạch Vi ban ngày, một lần nữa thầm cảm thán trí nhớ và sự nhạy bén phi thường của Lộ Tây Trán, từng lời cô nói đều được nàng ghi nhớ rõ ràng.
Lộ Tây Trán nói tiếp: “Chỉ có thể nói, so với số tiền này, ông ta càng coi trọng những gì nằm sâu trong tâm trí mình hơn.” Lộ Tây Trán nâng ly trà tinh xảo đặt trên bàn lên uống một ngụm, để làm dịu cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng, cố nén cơn ho đang chực trào. “Cô có từng nghĩ rằng, nếu ông ta chỉ đơn thuần muốn cứu vợ mình, tại sao lại phải cố gắng đọc những cuốn sách vốn cực kỳ khó đối với ông ta? Với trình độ văn hóa của Lục Viễn Bình, mỗi cuốn sách trong thư phòng của Trần An Hòa đều không hề phù hợp với thế giới của ông ta. Nếu ông ta chỉ muốn tiền, thực ra có rất nhiều cách. Cho dù bán xe mà không thể giấu được Trần Niệm Vi thì có sao chứ? Chỉ cần có tiền, chỉ cần không chậm trễ cơ hội chữa bệnh cho vợ là đủ rồi. Nhưng ông ta vẫn vừa vơ vét tài sản, vừa duy trì thân phận “Trần An Hòa”, đây là vì lý do gì?”
Kiều Ỷ Hạ siết chặt nắm đấm, trong đầu cô hiện lên gương mặt Lục Viễn Bình cùng ánh mắt thản nhiên nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng của ông ta. Kiều Ỷ Hạ khẽ thở ra một hơi, dời ánh mắt nhìn Lộ Tây Trán.
“Bởi vì ông ta không chỉ quan tâm đến khối tài sản của Trần An Hòa, mà còn có ý đồ chiếm hữu thân phận của Trần An Hòa, để trở thành Trần An Hòa thật sự.” Kiều Ỷ Hạ mím môi đáp.
“Đối với người phàm phu tục tử mà nói, chỉ cần giải quyết được khủng hoảng kinh tế trước mắt là đủ rồi. Nhưng thiên nga rốt cuộc vẫn là thiên nga, trải qua một thời gian dài bị trói buộc mới được giương cánh, ông ta há có thể buông tha cơ hội được bay lượn trên mảnh trời thuộc về mình?” Lộ Tây Trán xoa xoa mi tâm, không muốn nói nhiều nữa, đứng dậy định lên lầu.
Kiều Ỷ Hạ lại như bị ma xui quỷ khiến, kéo tay Lộ Tây Trán lại.
Tay nàng rất mềm, nhưng hơi lạnh, khiến Kiều Ỷ Hạ bất giác muốn truyền thêm hơi ấm cho nàng. Hiển nhiên Lộ Tây Trán không ngờ cô lại có hành động này với mình, nhưng nàng cũng không rút tay về.
“Lộ giáo sư, tôi muốn biết mục đích cô dẫn ông ta về đây là gì?” Đây là điều khiến Kiều Ỷ Hạ mãi không thể giải đáp. Lần này Lộ Tây Trán được Cục trưởng Cao mời về làm cố vấn, theo lý mà nói, sau khi hỗ trợ tìm được hung thủ thì nàng có thể công thành lui thân, không cần phải tốn sức thay ông ta tháo gỡ những vướng mắc của mình.
Lộ Tây Trán vẫn không hất tay cô ra, chỉ đứng yên tại chỗ, từ trên cao nhìn xuống. “Khổng Tử từng nói: ‘Đạo chi dĩ chính, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô sỉ. Đạo chi dĩ đức, tề chi dĩ lễ, hữu sỉ thả cách*’. Thật trùng hợp, tôi hoàn toàn nhất trí với suy nghĩ của Thánh nhân, rất tán thưởng cách thức dạy trước phạt sau của ông, trái ngược với quan điểm không dạy mà giết. Điều này có lẽ chính là những người làm việc lớn dù không mưu tính trước nhưng vẫn hợp ý nhau.”
*Đạo chi dĩ chính, tề chi dĩ hình, dân miễn nhi vô sỉ. Đạo chi dĩ đức, tề chi dĩ lễ, hữu sỉ thả cách: Trị dân dùng pháp chế, hình phạt là chính, dân không dám làm điều phạm pháp. Trị dân dùng đức, dùng phép tắc, lòng tốt và nhân cách sẽ cảm hóa được dân.
Kiều Ỷ Hạ không nhịn được bật cười thành tiếng, sự cổ quái của vị giáo sư này đúng là vượt quá sức tưởng tượng của người ngoài. Quần áo hàng hiệu mang phong cách phương Tây, nhà cửa trang trí đầy vẻ hiện đại, nhưng lại là người ủng hộ tư tưởng Khổng Mạnh.
“Được rồi, Kiều cảnh quan, tôi cho cô đạt điểm tiêu chuẩn.” Khi nghe câu này của Lộ Tây Trán, trong lòng Kiều Ỷ Hạ không hề có chút vui vẻ nào, trái lại, cô càng siết chặt tay nàng, khiến Lộ Tây Trán cảm thấy hơi đau.
Lộ Tây Trán hờ hững nói: “Kiều cảnh quan, nếu cô tiếp tục vô lễ như vậy, tôi thật sự có thể khởi tố cô.” Kiều Ỷ Hạ, với thân phận người giúp việc “hèn mọn” mà lại dám một mực cầm tay nàng không buông, thật quá to gan lớn mật rồi.
“Ngày mai tôi sẽ rời đi.” Kiều Ỷ Hạ đứng dậy, đối diện với Lộ Tây Trán. Hai người có chiều cao tương tự nhau, nên Lộ Tây Trán cũng không tạo cho cô cảm giác áp bức quá lớn. “Chỉ là trước đó tôi muốn xác nhận một chuyện.”
Nói xong, cô không chút ngần ngại đặt hai tay lên vai Lộ Tây Trán, kéo nàng đến trước mặt mình, rồi thật lòng tin cậy đặt bàn tay lên trán nàng. Lộ Tây Trán quật cường không chịu uống thuốc hạ sốt, buổi sáng đã ở ngoài trời lạnh lâu như vậy, cũng không biết đã đỡ hơn chưa. Xác định được nhiệt độ của Lộ Tây Trán đã giảm xuống, không còn dấu hiệu phát sốt, Kiều Ỷ Hạ mới dời tay, gật đầu nói một câu “không tệ”.
Lộ Tây Trán thanh cao từ nhỏ, bạn bè rất hiếm. Càng lớn lên, vẻ ngạo khí này càng rõ ràng, không ai dám đến gần nàng, đừng nói chi đến việc chạm vào nàng như vậy. Kiều Ỷ Hạ là người đầu tiên dám làm điều đó.
“Thật khó hiểu.” Lộ Tây Trán tạo ra một khoảng cách với Kiều Ỷ Hạ, khẽ nhíu mày, sau đó xoay người đi lên lầu, vừa đi vừa nói: “Ăn cơm xong rồi thì rửa sạch chén bát. Cái nào bị bẩn, tôi sẽ trừ của cô một điểm, trừ đến khi hết thì thôi. Không được phép lười biếng, chút thủ đoạn của cô không qua mắt được tôi đâu.”
Kiều Ỷ Hạ nghiêng đầu, càng nhìn càng thấy nàng đáng yêu. Bước vào phòng bếp, nhìn trên bàn ăn đã chuẩn bị sẵn hai món mặn một món canh, nội tâm Kiều Ỷ Hạ lập tức tràn ngập cảm giác ấm áp. Từ khi đi làm đến nay, đã rất lâu rồi cô chưa được hưởng thụ cảm giác khi tan làm, đói bụng về nhà lại có một bữa ăn ngon chờ sẵn. Lộ Tây Trán là một chủ nhà hoàn mỹ, rất biết chăm sóc. Nàng thông minh, xinh đẹp, trời sinh đã là thiên chi kiều nữ được nâng niu trong lòng bàn tay. Thoạt nhìn những nơi như phòng bếp không hề phù hợp với nàng, thế nhưng mỗi một việc nàng đều có thể làm rất tốt.
Ăn thức ăn Lộ Tây Trán nấu cho mình, Kiều Ỷ Hạ thầm tự nhủ. Cô, tuyệt đối sẽ không rửa chén sạch sẽ!
Khoảng 11 giờ 30, Kiều Ỷ Hạ đến gõ cửa phòng ngủ của Lộ Tây Trán. Từ bên trong cánh cửa vọng ra giọng nói lạnh như băng quen thuộc của nàng. Kiều Ỷ Hạ khẽ nhếch khóe môi, dùng âm lượng vừa đủ nói một câu chúc ngủ ngon.
Có lẽ vì mấy ngày nay bôn ba mệt mỏi, sau khi trở lại căn phòng lầu ba, Kiều Ỷ Hạ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Còn Lộ Tây Trán thì ngay lập tức phá vỡ nguyên tắc làm việc và nghỉ ngơi của mình. Ngay lúc Kiều Ỷ Hạ chúc ngủ ngon rồi rời đi, nàng cũng rời khỏi phòng ngủ đến thư phòng để chỉnh sửa lần cuối cho luận văn mới nhất của mình. Nếu trước đây khi làm việc vào giờ này, nàng chắc chắn sẽ bảo Thanh Diệp cách một giờ đồng hồ pha cho mình một ly sữa tươi để giữ tỉnh táo. Nhưng hôm nay nghĩ đến Kiều Ỷ Hạ đã ngủ rồi, vì muốn tập trung tinh thần làm việc, nàng đành phải tự mình xuống lầu pha sữa.
Khi đi đến đầu cầu thang, Lộ Tây Trán nhạy bén nghe được âm thanh mơ hồ phát ra từ lầu trên, rất nhỏ, rất nhẹ, nếu là người bình thường căn bản không thể nghe thấy.
Tiếng kêu cứu mơ hồ theo bước chân Lộ Tây Trán tiến lên cầu thang càng lúc càng rõ, nghe được tiếng nức nở không rõ ràng của Kiều Ỷ Hạ khiến Lộ Tây Trán không nhận ra tốc độ của mình đã nhanh hơn.
“Đừng đi, Ỷ Huy! Ỷ Huy, là chị đây, em giữ chặt lấy, Ỷ Huy mau nắm chặt tay chị!”
Sau khi mở cửa phòng, Lộ Tây Trán bất chấp thân thể không khỏe cùng lồng ngực khó thở của mình, ngồi xuống bên giường Kiều Ỷ Hạ, bắt đầu lay lay người cô. “Kiều, tỉnh lại đi.”
“A!” Kiều Ỷ Hạ bật mạnh người ngồi dậy, trợn lớn đôi mắt, mồ hôi thấm ướt mái tóc mềm mại của cô. Cô ngồi thẳng tắp trên giường, giống như một con rối vô hồn. “Tiểu Huy.”
Lộ Tây Trán biết Kiều Ỷ Hạ đang nằm mơ nói mê, nếu lúc này không gọi cô tỉnh lại, e rằng khi cô tự mình tỉnh dậy, tình hình sẽ còn đáng sợ hơn bây giờ. Kiều Ỷ Hạ nhìn như đã tỉnh táo, nhưng cũng giống như hoàn toàn chưa tỉnh hẳn, cô run rẩy siết lấy vai Lộ Tây Trán. Thân thủ của Kiều Ỷ Hạ rất tốt, ngày thường sức lực đã lớn, bây giờ lại không khống chế được tâm tình mà càng không biết nặng nhẹ, siết đau bả vai Lộ Tây Trán. Cô hoảng loạn tột độ, mồ hôi chảy ròng ròng: “Tiểu Huy đâu? Thằng bé có khỏe không? Nó đang ở đâu!”
Lộ Tây Trán chịu đựng cơn đau kịch liệt nơi bả vai, thản nhiên nói: “Cậu ấy rất tốt.”
Lúc này Kiều Ỷ Hạ mới buông tay, cúi đầu lẩm bẩm: “Chị sai rồi, tha thứ cho chị.” Sau đó dùng hai tay ôm chặt đầu, trông vô cùng đau khổ, thậm chí dùng sức hung hăng vỗ đầu mình: “Em tha thứ cho chị đi, đầu chị đau quá, chị sắp điên rồi!”
“Ỷ Huy rất quan tâm chị gái.” Lộ Tây Trán nắm chặt đôi tay đang dùng sức đánh vào đầu mình của Kiều Ỷ Hạ, trấn an cô: “An tâm ngủ đi, như vậy mới không khiến Ỷ Huy lo lắng.”
Lời nói của nàng như có ma lực, rõ ràng là lạnh như băng, nhưng lọt vào tai Kiều Ỷ Hạ lại dịu dàng đến lạ. Đôi mắt tràn ngập linh khí kia, giờ phút này đang nghiêm túc nhìn cô, khiến cô cảm thấy không còn gì đáng sợ nữa rồi. Cho dù là ác quỷ quấn thân, cô cũng dám đối mặt. Kiều Ỷ Hạ không chút do dự ôm lấy nàng, vùi đầu vào lòng nàng, không nói một lời nào.
Đối với Lộ Tây Trán mà nói, nàng cực kỳ ghét những hành động đụng chạm thân mật. Từ nhỏ, tính cách nàng đã lạnh lùng và trong trẻo, kháng cự cả việc nắm tay với cha mẹ, đương nhiên cũng chưa từng có cử động thân mật như vậy với người khác. Nhưng cảm nhận được Kiều Ỷ Hạ đang run rẩy, nàng không thể đẩy cô ra, nhưng cũng không thể đáp lại cô bằng cách tương tự. Chỉ có thể cứng ngắc yên tĩnh ngồi một chỗ, chờ đợi tâm trạng của cô khôi phục.
Đèn ngủ nhỏ trong phòng phủ lên ánh sáng nhạt nhòa, cũng phủ lên người Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán một màu vàng ấm áp. Kiều Ỷ Hạ nhắm chặt hai mắt, hàng mi không ngừng run rẩy đã làm lộ nội tâm bất an của cô. Từ nhỏ cô đã nhát gan hơn những đứa trẻ cùng tuổi, mãi đến khi trưởng thành vẫn phải bật đèn nhỏ khi đi ngủ. Không gian tối tăm sẽ nuốt chửng cảm giác an toàn của cô. Trước năm mười tám tuổi, cô chưa từng nghĩ rằng tương lai mình sẽ làm cảnh sát. Nếu như không xảy ra sự kiện kia, nếu như người đó không vì thế mà vĩnh viễn biến mất.
Người cả đời này cô không thể quên, Tiểu Huy của cô.
Từ sau lần đó, cô đã từ bỏ niềm yêu thích sáng tác suốt một thời gian dài của mình, từ bỏ giấc mộng bước vào khoa Hán ngữ của Bắc Đại. Lúc điền nguyện vọng đại học, cô dứt khoát ghi tên trường công an vào đó. Từ ngày cô mặc lên mình bộ đồng phục cảnh sát, cô thề, cô nhất định sẽ để Ỷ Huy đang ở trên thiên đường xa xôi, an tâm nhắm mắt ra đi.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, nghe tiếng hít thở đều đều bên tai, Lộ Tây Trán nhẹ nhàng đặt cô lên giường, kê gối đầu để cô có tư thế thoải mái nhất.
Sau khi Lộ Tây Trán làm xong mọi chuyện, quay lại phòng mình đã là rạng sáng hai giờ. Trong bóng tối bao phủ, nàng mở to mắt nhìn trần nhà trống rỗng, hơi thở cô độc bao trùm toàn thân, khiến nàng ngay lập tức tỉnh táo.
Sáng hôm sau, Kiều Ỷ Hạ nhận được điện thoại của Thạch Vi, nói rằng hiệu suất phá án của tổ 8 bọn họ cực cao, Cục trưởng Cao vì muốn cổ vũ các đồng chí đã phê chuẩn cho bọn họ nghỉ ngơi một ngày. Đây đối với nhân viên cảnh vụ mà nói là tin tức không thể tốt hơn. Bọn họ không phải người bình thường, đừng nói là thứ bảy chủ nhật, ngay cả Tết âm lịch cũng phải căng thẳng thần kinh, chứ đừng nói đến có ngày nghỉ.
Nếu vậy thì thật sự phải cảm ơn Lộ giáo sư một phen đàng hoàng rồi.