Bữa sáng và lời thách thức

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Bữa sáng và lời thách thức

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Ỷ Hạ chải tóc rửa mặt xong, nhìn đồng hồ, vừa hơn 6 giờ 30 phút. Có lẽ Lộ Tây Trán vừa mới thức dậy, cô chắc sẽ kịp chuẩn bị bữa sáng cho nàng. Nhưng quả thực cô không ngờ được vị giáo sư kiêu ngạo, lạnh lùng này lại đúng giờ đến thế. Khi cô còn đang phấn khởi đi xuống lầu thì nàng đã búi tóc gọn gàng, tay bưng ly thủy tinh, ngồi trên sofa tao nhã thưởng thức sữa tươi thượng hạng.
Chẳng qua lần này trên bàn không có bữa sáng, Kiều Ỷ Hạ lắc đầu, cảm thấy mình đúng là được voi đòi tiên, nhẹ nhàng nói: "Lộ giáo sư, tôi đi làm bữa sáng."
"Trước hết, tôi nghĩ cô cần đưa ra một lời giải thích hợp lý cho tôi." Lộ Tây Trán vẫn như cũ, không hề trang điểm, nàng mặc chiếc váy dài trắng tinh viền hoa hiệu Eugen, đính đá xanh, mái tóc dài được búi gọn sau gáy, chiếc trâm cài Chanel mẫu mới nhất càng tôn lên vẻ cao quý đặc biệt của nàng. Nàng đặt ly lên bàn trà, dung nhan tinh xảo, ngồi thẳng lưng, dùng một khí chất càng mạnh mẽ hơn ngẩng đầu nhìn Kiều Ỷ Hạ. "Hay là nói, Kiều cảnh quan không hề có khao khát mãnh liệt với số điểm đó sao?"
Kiều Ỷ Hạ hiểu ý nàng, nàng đang chất vấn chuyện đêm qua mình không rửa bát. Cô chớp chớp mắt, nói: "Tôi quên mất."
"Ừ, vậy bây giờ đi rửa đi."
"Sau đó thì sao?" Kiều Ỷ Hạ hỏi dồn.
"Sau đó làm bữa sáng, tôi rất đói."
Kiều Ỷ Hạ cảm thấy hơi khó hiểu, ngày hôm qua mình không nghe lời nàng rửa bát sạch sẽ, sao nàng lại không đả động gì đến chuyện trừ điểm của mình. Cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà hỏi: "Lộ giáo sư, tôi không có rửa bát."
"A." Lộ Tây Trán như đang suy nghĩ điều gì đó, "Ừm, vốn dĩ tôi từng nói đến chuyện điểm số, biết sai sửa sai là điều tốt. Xét thấy thái độ thành tâm nhận lỗi của cô, tôi cho cô thêm vài điểm."
"Kỳ thật." Kiều Ỷ Hạ muốn nói rồi lại thôi, sau đó lấy hết dũng khí nói tiếp: "Không cần thêm cũng được."
Lộ Tây Trán đứng dậy đối diện cô, đôi mắt trong suốt, linh động nhìn thẳng vào mắt Kiều Ỷ Hạ. Trên mặt Lộ Tây Trán rõ ràng không hề có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng Kiều Ỷ Hạ có thể thấy được trong mắt Lộ Tây Trán là nồng đậm vẻ vui vẻ, hoặc đúng hơn là, vẻ vui vẻ pha chút mỉa mai: "Con người tôi luôn thưởng phạt phân minh, nhất định phải thêm."
Nhận ra Lộ Tây Trán đang trêu chọc mình, Kiều Ỷ Hạ đương nhiên không cam chịu yếu thế. Vị giáo sư phúc hắc này đã đoán được rằng mình muốn ở lại, cho nên cố ý đối nghịch với mình. Kiều Ỷ Hạ cong khóe môi, từng bước tiến lại gần Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán cố gắng duy trì bình tĩnh, nhưng hơi thở rối loạn đã tố cáo nàng. Kiều Ỷ Hạ thâm tình nhìn vào mắt nàng, gọi: "Giáo sư."
"Nếu như cô muốn tán thưởng hay cảm ơn tôi.... Tôi khuyên cô không cần dùng thành ngữ quá ngây thơ." Lộ Tây Trán nhàn nhạt nói.
"Tôi là muốn nói, sữa tươi không thích hợp uống khi bụng đói. Nếu không dạ dày sẽ rất khó chịu." Khóe miệng Kiều Ỷ Hạ càng cong hơn, vô cùng thích thú quan sát từng biến đổi trên gương mặt Lộ Tây Trán. "Đây là chuyện bình thường." Rồi sau đó không nhìn nàng nữa, xoay người đi vào bếp.
Lộ Tây Trán nhìn bóng lưng kiêu ngạo đang rời đi của cô, hơi tức giận ngồi xuống sofa, bưng ly sữa tươi lên, uống cạn một hơi, sau đó nhắm mắt lại, trông như đang cảm nhận sự kích thích vị giác cùng niềm vui tinh thần do loại sữa tươi đặc biệt này mang lại. Rồi lại nhìn cái ly trên bàn, khinh thường nghĩ: "Vậy mà dám đánh đồng tôi với những phàm phu tục tử kia, đúng là ngu muội đến cực điểm."
Lộ Tây Trán nàng mặc kệ việc bụng đói uống sữa có nôn ói hay không, nàng chắc chắn sẽ không như vậy. Bởi vì trong mắt nàng, con người chia làm hai loại, nhưng không phải là đàn ông và đàn bà, cũng không phải người tốt và kẻ xấu, mà là Lộ Tây Trán và những người khác.
Trên bàn ăn, nhìn đĩa trứng ốp la Kiều Ỷ Hạ làm cho mình, Lộ Tây Trán thậm chí trong lúc ăn cũng không thèm nhìn cô dù chỉ một lần. Nàng đang tự hỏi, trên thế giới này sao lại có người có thể chiên trứng tệ hại đến vậy.
Nhìn vẻ mặt không nói lời nào của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ tuân theo nguyên tắc phải nói chuyện khi không khí trở nên gượng gạo, lên tiếng: "Lộ giáo sư, trứng này không ngon sao? Tôi đã có hai năm chưa chiên trứng rồi, cô thông cảm cho tôi một chút đi, sau này tôi sẽ cố gắng hết sức, làm cho cô ăn thật vui vẻ."
Lộ Tây Trán dùng khăn giấy lau miệng, đôi mắt dừng trên đĩa trứng đã được ăn hết một nửa: "Kiều cảnh quan, cô thật sự rất tài tình."
"Thật sao? Lộ giáo sư cũng cảm thấy nó rất ngon đúng không?" Kiều Ỷ Hạ hơi kinh ngạc, dù sao đến cô ăn cũng cảm thấy nó hơi ngấy, lại còn có nhiều chỗ bị cháy khét. Ban đầu cô còn lo lắng Lộ Tây Trán sẽ dứt khoát không ăn. Nhưng giờ xem ra không cần lo lắng nhiều đến thế.
Lộ Tây Trán thở nhẹ một hơi: "Nếu không phải đã ăn món này của Kiều cảnh quan, tôi thật sự không thể tin trên đời này lại có người vụng về đến thế, điều đó gần như đã thay đổi nhận thức của tôi một cách nghiêm trọng." Nhìn sắc mặt càng lúc càng tối sầm của Kiều Ỷ Hạ, Lộ Tây Trán tao nhã chống hai tay lên bàn ăn, hơi nghiêng người về phía trước, "Ngoài ra, mời Kiều cảnh quan giải thích rõ ràng cho tôi, "ý tứ" của vế sau."
Tính tình của Kiều Ỷ Hạ cũng không được xem là tốt, bị nàng làm nhục như vậy, khó tránh khỏi thẹn quá hóa giận. Cô bực bội đập đũa xuống bàn, phát ra một tiếng chói tai, rồi sau đó nghiêm túc im lặng đón nhận ánh mắt Lộ Tây Trán. Cuối cùng lại cong khóe môi, trông rất quái dị bất thường: "Tôi thừa nhận chỉ số thông minh của tôi không cao, nhưng chỉ số thông minh không cao vẫn tốt hơn nhiều so với chỉ số EQ thấp, cô nói đúng không Lộ giáo sư? Ngoài ra, nếu như Lộ giáo sư là người thông tuệ, có tấm lòng nhân ái như vậy, cũng giống như việc cô tôn sùng Khổng Mạnh, vậy thì đương nhiên sẽ bằng lòng bao dung mà cứu vớt một người vụng về như tôi để tạo phúc cho nhân loại không phải sao? Tôi nói không sai chứ? Nếu có chỗ nào không ổn, mong Lộ giáo sư thông minh tuyệt đỉnh chỉ điểm cho một chút."
Lộ Tây Trán yên tĩnh nhìn Kiều Ỷ Hạ, trong mắt không có lấy một gợn sóng, như thể đang nghe người đối diện kể một câu chuyện mơ hồ, lãng mạn. Quả thực không nằm ngoài dự đoán của nàng, bởi vì từ lần đầu tiên gặp Kiều Ỷ Hạ, thì cô đã không cho rằng mình cùng đẳng cấp với bất kỳ kẻ yếu nào.
"Kiều cảnh quan, cô nói nhiều câu như vậy, tóm lại, không phải chỉ có bốn chữ thôi sao?" Lộ Tây Trán lạnh lùng nói từng chữ một: "Cô.không.muốn.đi."
Kiều Ỷ Hạ nhất thời cứng họng, không biết phải đáp trả thế nào, hơn nữa, lời của Lộ Tây Trán hoàn toàn chính xác là sự thật. Cô đúng là không muốn rời đi, không chỉ không muốn rời đi trong khoảng thời gian Thanh Diệp về thăm người thân, mà thậm chí dù có lâu hơn, lâu hơn nữa, cô cũng không muốn rời đi.
Nhìn thấy đôi má ửng hồng của Kiều Ỷ Hạ, Lộ Tây Trán lắc đầu, vẻ mặt cảm khái than tiếc nói: "Rõ ràng chỉ cần nói bốn chữ, hết lần này đến lần khác lại vòng vo như vậy, phàm nhân đúng là nhàn rỗi."
Chẳng hiểu vì sao, mỗi lần nói chuyện với Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ luôn ở thế yếu, cho dù có nói nhiều cũng không chiếm được lợi thế. Bản thân mình rất dễ bị Lộ Tây Trán chọc tức, thế nhưng Lộ Tây Trán chưa bao giờ hiển lộ bất cứ cảm xúc nào trước mặt mình, trước sau vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thừa thãi đó, giống như tất cả mọi chuyện trên thế gian này đều không liên quan gì đến nàng. Có lẽ là sức hút của nàng đã phát huy đúng lúc, có thể hấp dẫn được Kiều Ỷ Hạ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên cứu vãn bầu không khí gượng gạo này, sau khi Kiều Ỷ Hạ chìm vào hối hận sâu sắc thì nhanh chóng rời khỏi bàn ăn. Vừa mới nhấc máy thì đầu dây bên kia là giọng nói trong trẻo ngọt ngào, hân hoan gọi một tiếng "chị".
Người gọi điện là cô em họ bên ngoại, hai người từ bé đã thường xuyên chơi đùa cùng nhau, quan hệ rất thân thiết. Chỉ là sau khi Kiều Ỷ Hạ đi học đại học thì sau đó rất ít khi gặp nhau, sau khi tốt nghiệp cũng làm việc ở nơi khác, cơ hội gặp nhau càng ít. Lần này em họ đến thành phố Kiều Ỷ Hạ đang làm việc, đương nhiên là vui vẻ không thôi.
Một lần nữa quay lại bàn ăn, Lộ Tây Trán đã ăn xong bữa sáng rồi. Sau khi nếm thử trứng ốp la đầy dầu mỡ, Lộ Tây Trán không khỏi uống thêm vài ngụm nước, nếu không nàng sẽ không phải vì bụng đói uống sữa mà nôn ói, mà là vì món trứng ốp la đặc biệt của người này làm cho đau khổ không thôi.
"Lộ giáo sư, hôm nay cô có rảnh không?" Kiều Ỷ Hạ hỏi, "Cô là ân nhân của tổ tám chúng tôi, Cục trưởng Cao đã cho tổ tám nghỉ phép một ngày, tôi mời cô ăn cơm, cô thấy sao?"
"Tôi bề bộn nhiều việc."
"Chỉ là một bữa cơm thôi mà, mất bao nhiêu thời gian đâu." Kiều Ỷ Hạ nhẹ giọng nói.
"Kiều cảnh quan, cô cho rằng tôi bị điếc sao?" Lộ Tây Trán khẽ nhíu mày, "Đã mời em gái, lại mời tôi, một bữa cơm mang hai phần nhân tình. Hơn nữa còn bảo tôi đi cùng cô để gặp em gái cô, vô tình làm tăng thêm đẳng cấp của cô, cô đúng là tính toán rất hay."
Hóa ra lúc nãy mình nói chuyện với em gái đã bị nàng nghe thấy. Trong khoảnh khắc Kiều Ỷ Hạ cảm thấy khó có thể chịu nổi, nhưng cô thề, cô tuyệt đối thật lòng muốn mời nàng ăn cơm, tuyệt đối không có ý lợi dụng nàng. Chẳng qua trong tình huống như thế này, cho dù cô nói gì thì cũng có hàm ý giấu đầu lòi đuôi.
"Tôi cũng không có thói quen nghe lén người khác nói chuyện, nhưng lúc nãy cô nói chuyện quá lớn tiếng, quả thực rất chói tai."
Nghe lời nói đầy gai góc của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ hơi bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ cười. Kỳ thật chính cô cũng chưa từng nhận ra trước đây mình không thích cười, không thích nói chuyện, có chuyện gì cũng giấu trong lòng, nhưng sau khi gặp Lộ Tây Trán thì đã dần thay đổi, tần suất cười ngày càng nhiều hơn, tần suất nói chuyện cũng ngày càng nhiều hơn. Rõ ràng mới quen biết Lộ Tây Trán chưa được mấy ngày, nhưng trên người nàng giống như có ma lực, khiến người ta không thể tự chủ.
"Được rồi." Lộ Tây Trán duỗi ngón tay gõ gõ mặt bàn, ánh mặt trời lên cao chiếu vào, làm nổi bật dung nhan của nàng càng thêm đặc biệt xinh đẹp. "Gác chuyện ăn cơm sang một bên đi, đi với tôi đến Bắc Giao một chuyến."
Bắc Giao, đó là vùng đất mà người ta còn không kịp tránh xa, là một vùng đất hoang vu nằm trên sườn núi hoang vắng. Trước đây còn có vài người đi dã ngoại cắm trại ở đây, nhưng năm tháng trôi qua, cho đến ngày nay, nơi này đã biến thành bãi tha ma rồi. Nghe đồn luôn có Linh Tà (tà ma, quỷ quái) qua lại, bởi vì đại đa số những người được mai táng ở đây đều là những kẻ làm nhiều điều sai trái, oán hận chất chứa quá nặng nề, rất đáng sợ.
Làm trinh sát nhiều năm như vậy rồi, Kiều Ỷ Hạ sớm đã không còn sự yếu đuối như ngày bé, đương nhiên là không sợ, chẳng qua cô không hiểu tại sao Lộ Tây Trán lại muốn đến một nơi như vậy.
Điện thoại đặt trên bàn ăn của Kiều Ỷ Hạ rung lên, là tin nhắn Thương Lục gửi đến. Nhìn đôi lông mày thanh tú của Kiều Ỷ Hạ nhíu lại cùng với bàn tay run rẩy, Lộ Tây Trán ánh mắt dịu đi, nói nhỏ: "Trần Niệm Vi đã xảy ra chuyện sao?"
Kiều Ỷ Hạ đặt điện thoại lên bàn, hai tay ôm trán, trông vô cùng uể oải: "Nói đúng hơn là mất trí nhớ."
Là bạn của Trần Niệm Vi, tuy không quá thân thiết nhưng cũng có chút giao tình. Trước kia Trần Niệm Vi là một cô gái nhã nhặn, lịch sự lại có trách nhiệm, lúc đi học năm nào cũng đạt danh hiệu ba tốt, tính tình lại lương thiện, cho dù là giáo viên hay bạn học đều vô cùng yêu mến nàng. Nhưng cuối cùng trời cao lại không công bằng với nàng, trong những năm tháng tươi đẹp nhất của đời người con gái, tước đoạt hết thảy những gì nàng trân quý, để nàng lẻ loi một mình đối mặt với con đường tương lai.
Không rõ là tự trách hay tiếc hận, tóm lại vẫn luôn khiến Kiều Ỷ Hạ cảm thấy nặng trĩu trong lòng.
"Sau khi ăn uống và dọn dẹp xong, đi cùng tôi đến Bắc Giao." Lộ Tây Trán đứng dậy, đi ra phòng khách, "Chuyện ăn cơm, tạm thời không cần hoãn lại."