Chương 25: Rất mạnh miệng

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 25: Rất mạnh miệng

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế nhưng, Lộ Tây Trán không những không hề ngượng ngùng, mà trên khuôn mặt tinh xảo kia còn không hiện lên dù chỉ nửa phần kinh ngạc. Cứ như đang chế giễu Kiều Ỷ Hạ, Lộ Tây Trán thờ ơ nhún vai, xoay người, không thèm để ý đến cô mà bước xuống núi. Kiều Ỷ Hạ cũng không hề nản lòng, cô nhanh chóng chạy vài bước, chắn trước mặt nàng, khẽ nhíu mày, khóe môi cong lên nói: "Chị đã nói rồi, tôi sẽ đi trước."
Nói về độ vô lại, nếu Kiều Ỷ Hạ đứng thứ hai, e rằng không ai dám nhận thứ nhất.
Sau khi trở lại xe, Lộ Tây Trán không kìm được nhìn lướt qua gương chiếu hậu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Kiều Ỷ Hạ. Lộ Tây Trán vội vàng dời tầm mắt, giả vờ bình tĩnh. Kiều Ỷ Hạ nhìn thấy vẻ mặt có chút bối rối ấy của nàng, trong lòng càng thêm vui sướng. Cô em họ ham chơi, nói muốn đi dạo trung tâm thương mại một vòng, nên mới đến nhà hàng chờ chị gái.
Kiều Ỷ Hạ thậm chí không thèm hỏi ý kiến Lộ Tây Trán, cứ thế lái xe chở nàng đến nhà hàng. Nhiều lần Lộ Tây Trán muốn lên tiếng ngăn cản Kiều Ỷ Hạ nhưng lại không thể mở lời. Nhìn thấy vẻ mặt của Kiều Ỷ Hạ như đã biết nàng không có cách nào chống lại mình, Lộ Tây Trán càng cảm thấy trong lòng uất ức, nỗi bực dọc vốn đã vơi đi giờ lại càng nặng nề hơn.
Thế nhưng, đối với Kiều Ỷ Hạ mà nói, dù chỉ mới ở chung mấy ngày ngắn ngủi, tuy rằng cô không dám nói mình đã hiểu rõ Lộ Tây Trán, nhưng cũng đã nhìn thấu tấm lòng nhiệt thành thiện lương ẩn sâu bên trong vẻ ngoài lạnh lùng như băng của nàng. Kỳ thực, Lộ Tây Trán không hề khó gần như người ngoài vẫn nghĩ. Ấn tượng ban đầu đã khiến không ai dám lại gần nàng, cũng vì thế mà kỹ năng giao tiếp của Lộ Tây Trán rất kém, quan hệ xã giao cũng không tốt, càng không nói đến việc có bạn bè. Thế nhưng, một khi nguyện ý tiếp cận nàng, sẽ rất dễ dàng nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp trong con người nàng.
Sau khi cô xuống xe mở cửa cho Lộ Tây Trán, nàng hiển nhiên lại giở thói ngạo kiều, khoanh tay ngồi yên trên ghế, không chịu xuống xe. Kiều Ỷ Hạ không còn cách nào khác đành phải trêu chọc nàng: "Giáo sư, nếu như chị thật sự muốn ở trong xe thì tôi cũng sẽ không miễn cưỡng. Chẳng qua chìa khóa xe tôi sẽ cầm đi, chị cứ ở đây một mình suy ngẫm nhân sinh đi, tôi sẽ đến nhà hàng ăn cơm trưa với em gái."
"Đưa chìa khóa cho tôi."
"Không đưa."
Lúc này, Lộ Tây Trán không phải đùa giỡn với cô, mà là thật sự đã có vài phần tức giận. Nàng đã quen với việc người khác tuân thủ mình một cách vô điều kiện, chưa từng có ai liên tục chạm vào giới hạn của nàng như người này.
"Vậy cô đi đi, tôi tin năm phút sau cô sẽ nhận được điện thoại của Cục trưởng Cao của các cô."
"Lộ giáo sư xin tha mạng, tôi đùa với chị thôi, đừng tố cáo tôi với Cục trưởng Cao chứ." Kiều Ỷ Hạ cố gắng lấy lòng nàng: "Món ăn ở nhà hàng này thật sự rất ngon, chị vào một lát nhé, nếu như chị không thích thì tôi sẽ cùng chị đến chỗ khác ăn."
Lộ Tây Trán phiền muộn nói: "Tôi vừa mới đến chỗ đó, chưa tắm rửa, thay quần áo, không có tâm trạng ăn cơm."
Kỳ thực, Kiều Ỷ Hạ cũng có nỗi bận tâm tương tự. Cho dù không chạm phải mấy thứ "không sạch sẽ" đó, nhưng cũng đã đến Bắc Giao dạo một vòng, trong lòng cũng sẽ kiêng kỵ, thế nào cũng cảm thấy trên người có mùi lạ. Sao cô có thể không muốn chạy về nhà tắm rửa một cái chứ, nhưng cũng biết lo lắng sau khi về nhà thì Lộ Tây Trán sẽ không chịu đi ra ngoài nữa, cho nên cô mới dùng hạ sách này.
"Chị ơi!."
Ngay lúc hai người còn đang giằng co, giọng nói trong trẻo ngọt ngào của Lam Tuyết Ngô đã vang lên cách đó không xa. Ngước mắt nhìn qua, quả nhiên Kiều Ỷ Hạ nhìn thấy cô em họ của mình đang đứng trước cửa nhà hàng, vẫy tay với mình. Kiều Ỷ Hạ vẫy tay với Lam Tuyết Ngô, dùng giọng mũi nũng nịu với Lộ Tây Trán còn đang ngồi trong xe: "Lộ giáo sư, đừng để tôi bị em gái chê cười được không? Ăn xong bữa cơm này tôi liền đưa chị về nhà, tôi sẽ đi ngay."
Cuối cùng thì Lộ Tây Trán cũng theo Kiều Ỷ Hạ đi vào nhà hàng. Lam Tuyết Ngô ôm chặt lấy Kiều Ỷ Hạ, sau đó tinh nghịch chạy đến bên cạnh Lộ Tây Trán, khoác lấy cánh tay nàng. Rất hiển nhiên, Lộ Tây Trán không tiếp nhận được hành động thân mật như thế, nàng có chút không tự nhiên chút nào, vội rút tay ra. Lam Tuyết Ngô một chút cũng không lúng túng, nếu không cho ôm tay thì ôm vai vậy.
Trang trí bên trong nhà hàng rất đẹp, không xa hoa nhưng trang nhã. Nhà hàng phát bài hát "Chuông đêm Nam Bình", cách bài trí cổ điển đưa người ta quay trở về những năm 80, khiến người ta đắm chìm trong những năm tháng xưa cũ. Khách không nhiều lắm, ba người bọn họ chọn một chiếc bàn gần cửa sổ trên lầu hai, trên bệ cửa sổ có đặt một lọ thủy tinh cắm Phong Tín Tử, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ.
"Chị, chị thật xinh đẹp." Trước mặt là một cô gái tóc dài, cắt mái ngang, đôi mắt tròn xoe, rất đáng yêu. Trên người cô mặc một chiếc áo lông ngắn màu trắng, bên dưới là quần bó viền hoa đỏ kết hợp với váy ngắn, dưới chân là đôi giày vải màu nâu vàng, trông vô cùng năng động, thanh tú. Cô gái xoa xoa hai bàn tay, nhìn Lộ Tây Trán đối diện nói ra câu này, hai má lúm đồng tiền hiện lên thật xinh đẹp.
Lộ Tây Trán nói lời cảm ơn, cũng không nói nhiều. Kiều Ỷ Hạ lên tiếng giới thiệu hai người với nhau.
"Chị, chị có thể dẫn bạn ra ngoài ăn cơm, không tệ nha, nếu dì ấy biết được nhất định sẽ rất vui vẻ." Lam Tuyết Ngô cười đến vô cùng rạng rỡ, đôi mắt to tròn đã híp lại thành một đường chỉ. Chị gái nhà cô từ nhỏ đã khép kín, người lớn đều nói chị có tính tình cổ quái, ít ai có thể ở chung với chị ấy được, mà chị cũng không hề có bạn bè gì. Vốn dĩ Lam Tuyết Ngô còn rất lo lắng chị gái ở bên ngoài một mình bị người ta ức hiếp, nhưng bây giờ xem ra chị ấy sống không tệ chút nào. Lam Tuyết Ngô cũng thật đáng thương, một cô gái nhỏ vừa mới đôi mươi đã phải ngàn dặm xa xôi đến thăm chị gái, ai ngờ chị còn dẫn theo một người bạn còn lạnh lùng hơn chị ấy rất nhiều. Chẳng qua cũng may Lam Tuyết Ngô là một cô gái ấm áp, năng động, có thể điều chỉnh mọi tình huống.
"Chị Lộ, chị thật đẹp, từ nhỏ đến lớn em chưa bao giờ gặp ai đẹp hơn chị của em. Chị là người đầu tiên đó nha." Lam Tuyết Ngô khen ngợi. Cô bé đang học đại học, trong trường cũng không thiếu mỹ nhân, nhưng ai cũng trang điểm rất đậm, không một ai giống như Lộ Tây Trán, dù không trang điểm vẫn có thể xinh đẹp như tiên nữ. "Chị Lộ còn trẻ như vậy đã làm giáo sư rồi, thật hoàn hảo."
Nghe Lam Tuyết Ngô thao thao bất tuyệt khen ngợi mình, Lộ Tây Trán chỉ lễ phép gật đầu một chút. Nhưng trên thực tế, nàng đang thầm nghĩ mau chóng rời khỏi nơi làm cho nàng ngạt thở này, trở lại khoảng trời riêng của mình, trở lại thế giới chỉ có một mình nàng.
Thức ăn ở đây không tệ, năm món khô một món canh, cho dù là màu sắc hay mùi vị đều khiến người ta muốn ăn ngay. Chẳng qua là lúc nãy vừa mới đến Bắc Giao, Lộ Tây Trán không muốn ăn chút nào, chỉ gắp vài cọng rau, uống chút canh. Mà mãi cho đến bây giờ, Kiều Ỷ Hạ mới nhận ra mình dường như thật sự đã làm khó Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán không quen biết em họ mình, nàng lại có tính cách sạch sẽ. Cùng người lạ ngồi chung một bàn, ăn chung một đĩa đồ ăn, đối với loại người như Lộ Tây Trán mà nói, hẳn là một chuyện cực kỳ khó chấp nhận.
Chẳng qua, Lam Tuyết Ngô lại ăn rất vui vẻ, giống như không có chuyện gì có thể ảnh hưởng đến chuyện ăn uống của mình.
"Chị, một năm rồi chị chưa về nhà, dì cùng dượng đều rất nhớ chị. Chị định khi nào về nhà thăm họ một chuyến?". Lam Tuyết Ngô ăn miếng xương Kiều Ỷ Hạ gắp cho mình, không quên buôn chuyện nói: "Còn nữa, dượng đã giúp chị tìm một mối hôn sự đặc biệt tốt nha, chắc là chưa nói với chị đúng không? Chính là người sáng lập tập đoàn Phẩm Nguyên đó, anh ấy thực sự rất đẹp trai, giọng nói cũng đặc biệt dịu dàng. Chị không biết thôi, lúc anh ấy nhìn thấy hình của chị thì hai mắt liền sáng rực...."
"Được rồi." Kiều Ỷ Hạ không chút lưu tình cắt ngang lời Lam Tuyết Ngô đang mặt mày hớn hở: "Nếu em thích như vậy thì em có thể nhận lấy cho mình dùng."
Lam Tuyết Ngô bĩu môi nói: "Thật ra em cũng nghĩ đến chuyện này rồi, nhưng mà em còn chưa tốt nghiệp mà, mẹ em không cho em nói chuyện yêu đương."
"Vậy em cũng bớt nói lại đi."
"Để cho chuyện cũ theo gió trôi đi." Lam Tuyết Ngô ra vẻ thi nhân ca tụng trời đất, ngay sau đó lại lập tức khôi phục bản tính của mình: "Chị, nói chính sự đi, chị xem tuổi tác của chị cũng không còn nhỏ, đương nhiên không phải em chê chị già. Nhưng mà em sốt ruột thay cho chị mà, chị chỉ biết một lòng làm việc, không hề quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của mình, thế sao được chứ!"
"Anh ta không xứng với chị." Kiều Ỷ Hạ uống một ngụm súp, lạnh lùng nói. Cũng không phải cô tâm cao khí ngạo, chỉ là đang tìm một lý do thoái thác mà thôi.
Lam Tuyết Ngô lập tức há to miệng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng, kinh ngạc thốt lên: "Thẩm Hành đẹp trai như vậy mà chị còn không vừa mắt, vậy chị muốn tìm người như thế nào? Em biết từ nhỏ chị đã thông minh giỏi giang, nhưng mà chúng ta cũng là con người mà, phải không?". Cô thừa nhận chị gái nhà cô mặt nào cũng tốt, người đẹp, lòng thiện, học vấn cao, nhưng mà một cô gái ưu tú đến mấy cũng phải có nơi nương tựa mới được. "Chị nói đúng không, chị Lộ."
Ánh mắt Lam Tuyết Ngô cùng Kiều Ỷ Hạ không hẹn mà cùng rơi vào người Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán nhìn bình hoa Phong Tín Tử trên bệ cửa sổ, nghiêm nghị nói: "Nói không tệ."
Vốn dĩ trong lòng rất bình tĩnh, bởi vì Kiều Ỷ Hạ đã sớm quen với việc Lam Tuyết Ngô nhiều chuyện. Thế nhưng, không hiểu vì sao khi nghe Lộ Tây Trán nói như vậy, cô thật sự khó chịu. Cô muốn hỏi nàng, như thế nào là "nói không tệ", có phải nàng Lộ Tây Trán coi cô là đồ thừa bị vứt bỏ không? Kiều Ỷ Hạ đặt đũa xuống đĩa ăn, nhếch khóe miệng, cười đến mức khiến người ta phát lạnh, mà Lam Tuyết Ngô từ nhỏ đã cực kỳ sợ kiểu cười không có ý tốt này của cô.
"Lam Lam, công tử Thẩm gia kia rất có thiện cảm với chị phải không?"
"Đâu chỉ có thiện cảm, chị, em kể chị nghe...."
"Được rồi." Kiều Ỷ Hạ không chút lưu tình cắt ngang lời Lam Tuyết Ngô đang mặt mày hớn hở: "Em bảo anh ta đến Thái một chuyến, chị đồng ý hẹn hò với anh ta."
Lam Tuyết Ngô như hòa thượng sờ đầu không thấy tóc, không hiểu hỏi: "Đến Thái, vì sao?"
"Đi làm phẫu thuật chuyển giới."
Lời vừa nói ra, Kiều Ỷ Hạ tận mắt chứng kiến mặt Lam Tuyết Ngô từ trắng chuyển sang hồng, rồi sang tím, cuối cùng lại hồng. Lam Tuyết Ngô nuốt khan vài ngụm nước bọt, sau đó ho khan vài tiếng, một hơi uống cạn ly nước ép xoài của mình. "Chị, tuy nói em từng ở Mỹ một thời gian, tư tưởng cũng cởi mở hơn, nhưng mà, chị nên biết, loại chuyện này lại xảy ra với người thân thiết nhất của mình.....". Lam Tuyết Ngô trông vô cùng đau khổ lấy tay đỡ trán, vẻ mặt đáng thương: "Cho em một chút thời gian."
Đột nhiên Lam Tuyết Ngô ngẩng phắt đầu lên, tay trái che miệng mình, tay phải chỉ chỉ Kiều Ỷ Hạ, rồi lại chỉ chỉ Lộ Tây Trán: "Vậy chị, hai người...."
"Em gái nhỏ." Lộ Tây Trán nhìn cô bé, hỏi: "Em đang học ở đâu?"
"Em sao? Em học năm tư Đại học Chiết Giang." Lam Tuyết Ngô nhìn Lộ Tây Trán xinh đẹp như tranh vẽ ở trước mặt, bỗng nhiên có chút căng thẳng.
"Nói như vậy, nếu bàn về cấp bậc, tôi với chị em, cách nhau một trăm Đại học Chiết Giang." Lộ Tây Trán nói, tiếc hận nhún vai, đôi mắt rũ xuống.
Kiều Ỷ Hạ lập tức nổi lên ý xấu, đưa tay ôm lấy vai Lộ Tây Trán, sau đó ấn đầu nàng tựa lên vai mình, cố làm ra vẻ thân mật hai cái, không cho nàng chút cơ hội phản kháng nào, vẻ mặt bất đắc dĩ nói với Lam Tuyết Ngô: "Tây Trán cô ấy chính là như vậy, rất mạnh miệng, chị cũng quen rồi."