Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Lần Đầu Gặp Gỡ Lộ Tây Trán
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiều Ỷ Hạ và Bạch Anh nhìn đôi mắt vốn bình tĩnh của Thương Lục từ từ mở to như quả đào, sau đó cậu đưa tay che miệng, kiềm nén sự ngạc nhiên của mình. "Thần tượng!" Cậu lập tức kinh ngạc và vui mừng nhìn về phía Kiều Ỷ Hạ, muốn xác nhận sự thật: "Lão đại, thật không ạ?".
"Ừ." Kiều Ỷ Hạ gật đầu. Tiếp đó là tiếng đẩy cửa, Thạch Vi vội vàng đi vào, hai người gật đầu chào nhau. Thạch Vi bảo cô uống ngụm nước rồi hẵng đi. Kiều Ỷ Hạ đứng dậy mặc áo khoác, choàng khăn quàng cổ, đi đến trước bàn làm việc của Thạch Vi, sau đó quay đầu nhìn Thương Lục và Bạch Anh, dặn dò: "Tiếp tục xem camera giám sát, đừng lười biếng đấy."
Hung thủ rất khôn ngoan, bảy lần phi tang xác ở bảy nơi khác nhau, năm lần ở chung cư hoặc công viên, một lần ở chân cầu, một lần ở quảng trường. Bạch Anh vò mái tóc hơi dài, bực bội nói: "Lão đại, em và Thương Lục đã xem camera giám sát mấy ngày nay rồi, mỗi ngày đều xem ghi hình từ 10 giờ tối hôm trước đến 6 giờ sáng hôm sau nhưng vẫn không phát hiện điểm khả nghi nào, càng không có bất kỳ ai với hình dáng tương tự xuất hiện cùng lúc."
Kiều Ỷ Hạ thở dài bất đắc dĩ: "Hai đứa đi theo tôi bao nhiêu năm rồi mà sao không tiến bộ chút nào vậy? Tôi có nói hai người chỉ được xem băng ghi hình vào lúc nửa đêm thôi à?".
"Đúng vậy!" Thạch Vi đột ngột tiếp lời: "Chính hung thủ đã lợi dụng thói quen suy nghĩ này của hai đứa. Hai đứa à, vẫn còn non lắm!".
Bây giờ muốn phá án và bắt tội phạm đã không thể dùng lối suy nghĩ thông thường. Ví dụ như đa số mọi người đều cho rằng kẻ tình nghi sẽ luôn chọn buổi tối, lúc vắng người để phi tang, không gây ra tiếng động nào. Nhưng chẳng lẽ hung thủ không tính đến điều này sao? Cho nên một hung thủ thông minh sẽ làm ngược lại.
Bạch Anh và Thương Lục cùng nghẹn lời nhìn nhau, mãi không nói được câu nào. Thạch Vi đặt ly thủy tinh xuống, nói với Kiều Ỷ Hạ một câu đi thôi. Kiều Ỷ Hạ gật đầu, hai người sánh bước ra ngoài. Mới đi được vài bước thì như sực nhớ ra điều gì, cô lại quay đầu nhìn hai người đứng trong phòng, nói: "Còn nữa, đừng chỉ chú ý đến nam giới."
Kiều Ỷ Hạ lái xe, Thạch Vi ngồi ghế phụ. Kiều Ỷ Hạ nghĩ bây giờ còn hơi sớm, sẽ làm phiền Lộ Tây Trán nghỉ ngơi, nhưng Thạch Vi lần nữa nhấn mạnh rằng đi càng sớm càng thể hiện thành ý, huống hồ bây giờ cần phải tranh thủ từng giây, không thể câu nệ nhiều chuyện như vậy.
Thời tiết lạnh cắt da cắt thịt, trong xe mở hệ thống lò sưởi, khá dễ chịu. Thạch Vi ra khỏi xe, xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng, sau đó cho vào túi áo. Bây giờ hai người đang đứng trong một khu rừng như mê cung, trời còn chưa sáng rõ, ánh sáng lờ mờ xuyên qua từng tán cây rọi xuống mặt đất, lá cây bị gió thổi xào xạc, trong chốc lát, khu rừng này tràn ngập khí tức âm u nặng nề.
"Một cô gái sao lại ở nơi như thế này cơ chứ?" Không biết là do lạnh hay do sợ mà Thạch Vi hơi run rẩy cả người, hai tay ôm lấy vai, đi đến đứng cạnh Kiều Ỷ Hạ. Kiều Ỷ Hạ bật đèn pin, ánh đèn mạnh mẽ nhanh chóng soi sáng lối mòn nhỏ hẹp trong rừng.
"Cứ đi thẳng về phía trước là được." Kiều Ỷ Hạ nói.
Hai người một trước một sau, Kiều Ỷ Hạ đi phía trước, Thạch Vi theo sau, đi trên con đường mòn đầy đá khoảng mười phút thì trời cũng sáng hơn một chút. Phía trước không có cây cối mà là một vệt sáng lờ mờ, giống như cửa hang. Thạch Vi vui mừng, tưởng rằng cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời, không ngờ con đường phía trước lại vẫn còn xa xôi cách trở.
"Trời đất ơi!" Thạch Vi há to miệng, sắc mặt khó coi: "Lá gan của Lộ giáo sư thật lớn!".
Hai người đang đứng ở chân núi, nhìn tòa lâu đài cổ đứng lưng chừng trên sườn núi, không hẹn mà cùng dừng bước. Tòa lâu đài cổ nằm ở đây không khỏi khiến Kiều Ỷ Hạ liên tưởng đến tòa lâu đài Hohen Zollern ở Đức. Tuy trời còn hơi tối, nhìn không rõ lắm, nhưng đèn hai bên đường dẫn lên biệt thự vẫn phát huy tác dụng. Biệt thự này không quá lớn, thế nhưng phong cách kiến trúc rất độc đáo, hàng rào cao màu trắng xám, những mũi nhọn cao vút, âm thầm thể hiện sự cao quý và thần bí của chủ nhân.
Một cô gái ở một nơi như thế này, nhất định vô cùng dũng cảm. Kiều Ỷ Hạ đã có thể hiểu được vài điều Thạch Vi từng nói về Lộ Tây Trán. Một người bình thường sẽ không bao giờ chọn nơi như thế này để sống.
Người xuất hiện là một cô gái tuổi còn nhỏ, ngoại hình ưa nhìn, khí chất dịu dàng, trang sức trang nhã. Kiều Ỷ Hạ nhìn qua cách ăn mặc của cô, toàn thân đều là hàng hiệu, toát lên vẻ quý phái phi phàm. Thạch Vi lên tiếng hỏi: "Xin hỏi cô có phải là Lộ giáo sư không?".
Cô gái khẽ hé môi: "Là Thạch cảnh quan và Kiều cảnh quan đúng không ạ? Mời hai vị vào." Đợi đến khi Kiều Ỷ Hạ và Thạch Vi bước vào nhà thì cô gái liền đóng cổng, sau đó dẫn hai người đi sâu vào bên trong biệt thự, nói: "Xin hai vị chờ một lát, tôi đi mời Lộ giáo sư xuống."
"Cô không phải Lộ giáo sư à?" Thạch Vi nhìn cô gái muốn đi lên lầu, hỏi đầy nghi hoặc.
Cô gái lắc đầu: "Tôi là người giúp việc của Lộ giáo sư."
Nhìn bóng lưng thanh nhã của cô gái khi đi lên lầu, Thạch Vi lắc đầu nói đầy vẻ không tin: "Đẹp thật! Em xem kìa, Lộ giáo sư này quả nhiên không phải người bình thường, đến người giúp việc cũng quý phái như vậy."
Kiều Ỷ Hạ không để ý đến lời anh nói, mà tỉ mỉ quan sát bố cục biệt thự. Bên trong biệt thự hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài, bên ngoài mang đậm nét Trung Quốc cổ điển, còn bên trong lại vô cùng xa hoa hiện đại. Hai người họ đang ngồi trên sofa phong cách Châu Âu, ở giữa bộ sofa màu bạc kim là một chiếc bàn trà hình tam giác. Phía sau là một bức tường dán giấy, trên đó khắc họa họa tiết cổ điển nhưng không mất đi nét hiện đại. Một chiếc TV LCD 60 inch treo trên tường, một bên là chậu hoa xanh mướt, càng tăng thêm vẻ cổ điển tao nhã. Đèn chùm thủy tinh phủ lên căn phòng một lớp ánh sáng ấm áp.
Đây không chỉ là một người phụ nữ bí ẩn, mà còn là một người rất biết hưởng thụ cuộc sống.
"Lộ giáo sư!"
Tiếng Thạch Vi gọi cắt ngang dòng suy nghĩ của Kiều Ỷ Hạ. Kiều Ỷ Hạ nhìn về phía cầu thang.
Đó là một người phụ nữ mà cô không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả. Kiều Ỷ Hạ vốn luôn bình tĩnh không khỏi siết chặt hai tay, ánh mắt không rời khỏi bóng hình xinh đẹp kia. Phải miêu tả nàng ra sao đây? Dung nhan như họa, chưa đủ! Đôi mắt phượng dài và đẹp, ẩn chứa như một dòng suối thần bí trong suốt nhất. Nàng không giống như được vẽ ra, bởi vì một bức vẽ tĩnh lặng không thể nào miêu tả được vẻ đẹp uyển chuyển của nàng. Nhã nhặn lịch sự thoát tục, cũng chưa đủ! Nàng mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, tóc dài đến thắt lưng, trong tĩnh có động, đẹp hơn cả Cửu Thiên Huyền Nữ. Lạnh lùng, hình như vẫn chưa đủ! Bởi vì trên người nàng, Kiều Ỷ Hạ nhìn thấy một sự lạnh lẽo thấu tâm can hơn cả băng sương.
Người phụ nữ đó ngồi xuống sofa đối diện họ, ánh mắt chưa từng đặt lên người họ, môi mỏng khẽ mím, mang theo sự lạnh lùng và cao quý trời sinh.
"Chuyện này, Lộ giáo sư, tôi là.....".
"Tôi đồng ý." Lộ Tây Trán cắt ngang lời Thạch Vi, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn anh, "Không cần lãng phí thời gian giới thiệu bản thân với tôi, tôi không hề có hứng thú với tên họ của các anh."
Thái độ ngạo mạn của cô gái này không khiến người khác phản cảm, mà thay vào đó là một cảm giác áp lực. Hay nói đúng hơn, giọng nói êm tai của nàng khiến người đối diện không thể nổi giận với nàng. Kiều Ỷ Hạ chưa từng giỏi giao tiếp, Thạch Vi không thể làm gì khác ngoài việc xoa dịu nói: "Vậy thì thực sự cảm ơn Lộ giáo sư, không ngờ Lộ giáo sư lại thẳng thắn như vậy.".
"Chuyện của người nước ngoài tôi còn có thể giúp, huống hồ là người đồng hương của mình." Đôi mắt Lộ Tây Trán vô cùng bình tĩnh, ngữ khí ôn hòa, không chút cảm xúc.
Trên thực tế thì cấp trên đã sớm nhắc với nàng chuyện này, cũng đã tham khảo ý kiến của nàng. Đúng là nàng rất ngay thẳng, không chút từ chối, chỉ là nàng có một yêu cầu, đó là muốn sớm gặp mặt cộng sự tương lai của mình. Bây giờ nhìn thấy rồi, nàng lại không tập trung ánh mắt vào hai người trước mặt, chỉ liếc nhìn Thạch Vi một cái rồi lại nhìn sang hướng khác.
Bởi vì Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán đều là người lạnh lùng, Thạch Vi cảm nhận sâu sắc một luồng áp lực đè nén. Anh ho nhẹ một tiếng, cười gượng gạo nói: "Lộ giáo sư, tôi nghĩ vẫn nên giới thiệu sơ qua một chút. Tôi là tổ trưởng tổ trọng án số 8, Thạch Vi. Đây là Kiều Ỷ Hạ, cô ấy rất thông minh, trước đây....".
"Thông minh...." Lần này cuối cùng thì Lộ Tây Trán cũng đưa mắt nhìn chằm chằm Thạch Vi. Thạch Vi nhìn vào đôi mắt của nàng, cả người mềm nhũn, không biết là do căng thẳng trước bầu không khí áp lực này hay vì gương mặt xinh đẹp hơn người của Lộ Tây Trán. Chỉ thấy đôi môi mỏng của nàng khẽ nhếch, nói rõ ràng từng chữ: "Anh chắc chắn có thể ở trước mặt tôi, dùng một từ ngữ quý giá như vậy để hình dung người khác sao?".
Kiều Ỷ Hạ tức giận đến mức muốn nổ tung, cô thừa nhận cô gái này có vài phần nhan sắc, khí chất cũng phi phàm, hơn nữa còn là giáo sư, đúng là có tư cách để kiêu ngạo. Nhưng bây giờ xem ra sự kiêu ngạo này chính là không coi ai ra gì.
Nhưng Thạch Vi cũng rất thuận theo ý nàng, nói: "Lộ giáo sư nói rất đúng, Ỷ Hạ chỉ là thông minh vặt, Lộ giáo sư mới là đại trí tuệ!".
"Thạch cảnh quan có thể về rồi."
"À, được!" Thạch Vi đứng dậy cười gượng gạo hai tiếng, Kiều Ỷ Hạ cũng lập tức đứng dậy theo, "Vậy Lộ giáo sư, khi nào chúng ta bắt đầu điều tra vụ án?".
"Bây giờ."
Thạch Vi không theo kịp suy nghĩ của Lộ Tây Trán, "À? Bây giờ, ngay bây giờ sao? Vậy Lộ giáo sư không đi cùng chúng tôi sao?"
"Kiều cảnh quan ở lại."
Lúc này không chỉ Thạch Vi mà cả Kiều Ỷ Hạ cũng kinh ngạc, nhưng sắc mặt Lộ Tây Trán quá đỗi bình tĩnh, hiển nhiên không có ý định giải thích. Thạch Vi vỗ vỗ vai Kiều Ỷ Hạ, ra vẻ bừng tỉnh: "Ỷ Hạ, Lộ giáo sư muốn em ở lại hỗ trợ, vậy tốt quá!" Anh nghĩ tuy Lộ giáo sư trẻ tuổi đầy hứa hẹn nhưng một mình cũng có giới hạn, chắc chắn cần một người ở lại hỗ trợ nàng.
"Là giúp việc."
Thạch Vi vốn còn đang cười vui vẻ, trong nháy mắt liền đứng hình tại chỗ. Anh liếc nhìn Kiều Ỷ Hạ, rồi lại nhìn về phía Lộ Tây Trán, hỏi: "Ý của Lộ giáo sư là sao?".
"Thanh Diệp vừa xin nghỉ về nhà thăm người thân."
Lộ Tây Trán có vẻ không muốn nói nhiều lời, vẻ cao ngạo ấy cùng khí chất của nàng kết hợp vô cùng hoàn mỹ, như thể bản tính của nàng vốn dĩ phải như vậy, nếu quá nhu hòa thì lại có chút không đúng. Kiều Ỷ Hạ nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới mở miệng. Tuy Lộ Tây Trán không nhìn cô, nhưng cô vẫn nhìn Lộ Tây Trán, bình tĩnh nói: "Lộ giáo sư, tôi là tổ phó tổ trọng án, không phải là nhân viên công ty cho thuê người giúp việc."
"Tôi cũng không ép." Lộ Tây Trán vẫn không nhìn cô, tiếp tục nói.
Lộ Tây Trán không phải cố ý làm khó cô, mà là nàng thực sự rất cần một người chăm sóc cuộc sống hằng ngày. Một ngày có 24 giờ thì nàng đã dành trọn 24 giờ nhốt mình trong thư phòng để phân tích vụ án, không có thời gian rảnh rỗi để nấu cơm hay dọn dẹp nhà cửa. Thanh Diệp đã đi theo nàng từ thời đại học, nàng đã sớm hình thành thói quen chỉ động não, không động tay vào bất cứ việc gì liên quan đến cuộc sống bên ngoài.
Kiều Ỷ Hạ kiêu ngạo, Thạch Vi hiểu, nhưng phải lấy vụ án làm trọng, bây giờ từ chối Lộ Tây Trán thì không có lợi cho ai cả. Anh kéo Kiều Ỷ Hạ sang một bên, nhỏ giọng bắt đầu khuyên nhủ cô, ai ngờ anh còn chưa kịp mở lời thì Kiều Ỷ Hạ đã trực tiếp bỏ mặc anh, xoay người đi đến trước mặt Lộ Tây Trán, giọng nói dứt khoát: "Lộ giáo sư, rất vinh hạnh được trở thành cộng sự của cô."