Chương 4: Mối Quan Hệ Chủ Tớ

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 4: Mối Quan Hệ Chủ Tớ

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rốt cuộc Lộ Tây Trán cũng đặt ánh mắt lên người cô, bình thản nói: "Thạch cảnh quan, nếu không có chuyện gì thì anh có thể rời đi." Không đợi Thạch Vi kịp phản ứng, nàng đã nói thêm: "Đương nhiên, xuất phát từ lòng nhân đạo, Kiều cảnh quan có thể đi theo về nhà để thu xếp những vật dụng mà cô cho là không thể thiếu. Chỉ là tôi cho rằng chuyện này không cần thiết, tôi luôn đối đãi rất tốt với người làm, quần áo và các loại mỹ phẩm trang điểm xa xỉ đều có sẵn trong căn phòng ở lầu ba, cần gì có đó."
Thanh Diệp lại xuất hiện lần nữa, thì ra lúc nãy cô vào bếp pha cà phê. Trong tay cô là một chiếc khay chạm khắc tinh xảo, bên trên bày biện gọn gàng ba tách cà phê gốm sứ Ý. Cà phê nguyên chất, hương thơm lan tỏa khắp nơi. Thạch Vi và Kiều Ỷ Hạ vẫn còn đứng, nhưng vì phép lịch sự khi Thanh Diệp đã pha cà phê xong nên lại ngồi xuống, nhận lấy cà phê Thanh Diệp đưa tới. Thạch Vi cùng Kiều Ỷ Hạ chỉ cầm tách cà phê chứ không uống, còn Lộ Tây Trán thì dùng ngón tay trắng nõn, thanh nhã nắm lấy quai tách, nhẹ nhàng thổi hơi, rồi cao quý nhấp một ngụm.
"Thanh Diệp, không cần tìm bảo mẫu nữa, hơn nữa tôi cho em nghỉ phép ba ngày, bây giờ em có thể về thăm bà nội ngay lập tức."
Cô gái vốn đang vô cùng bình tĩnh rất nhanh nở nụ cười, nhìn ra được nụ cười này đến từ tận đáy lòng: "Cảm ơn tiểu thư."
Nghe Lộ Tây Trán nói đến đây, Kiều Ỷ Hạ càng cảm thấy Lộ Tây Trán đang cố ý gây khó dễ cho mình, không ngờ Lộ Tây Trán lại nói tiếp: "Hãy bàn giao công việc cho Kiều cảnh quan đi. Còn nữa, Thạch cảnh quan, cà phê Thanh Diệp pha rất ngon, nếu thích thì có thể ngồi lại thưởng thức thêm một lát nữa. Tôi không tiếp nữa, tạm biệt!" Nàng liền thờ ơ đứng dậy, dáng người cao gầy một lần nữa bước lên cầu thang, thanh nhã và kiêu ngạo đi lên lầu, càng lúc càng khuất xa cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Thạch Vi thoạt nhìn còn muốn nói gì đó, chỉ là vừa mới há miệng thì nhìn thấy Thanh Diệp đang đứng một bên, cho nên đành nuốt lời lại. Anh ho nhẹ một tiếng, vỗ vai Kiều Ỷ Hạ, ý bảo nàng hãy bảo trọng. Kiều Ỷ Hạ gật đầu, ra hiệu anh đừng lo lắng. Thạch Vi cũng lịch sự chào tạm biệt Thanh Diệp, sau đó rời đi ngay.
"Kiều tiểu thư, làm phiền cô chờ tôi một lát!" Thanh Diệp cười dịu dàng, xoay người đi vào một căn phòng ở lầu một.
Lúc đi ra, trong tay cô là một cuốn sổ bìa da tinh xảo, cô đi đến bên cạnh Kiều Ỷ Hạ, lật mở trang bìa, hai ngón tay gầy guộc lật mấy trang giấy chằng chịt chữ viết. "Đây là mục lục, chương thứ nhất từ trang 2 đến trang 20 là những món tiểu thư ăn kiêng, có cả vài loại rau xanh và món ăn tiểu thư yêu thích. Dưới mỗi trang tôi đều đánh dấu số trang, rất tiện để tra cứu. Chương thứ hai là yêu cầu dọn dẹp phòng ốc của tiểu thư, bao gồm thời gian và mức độ tỉ mỉ, tiểu thư có chứng khiết phích. Chương thứ ba....."
"Thanh Diệp." Kiều Ỷ Hạ ngắt lời giải thích thao thao bất tuyệt của cô, "Cảm ơn, tôi sẽ đọc kỹ."
Thanh Diệp hơi xấu hổ gãi đầu, sau đó cười nói: "Kiều tiểu thư, tuy rằng thoạt nhìn tiểu thư rất khó gần, có chút kỳ quặc nhưng thật ra tiểu thư là người tốt. Ngoài nấu cơm và quét dọn ra, tôi hầu như không cần làm gì khác, tiểu thư còn mua xe cho tôi, lại còn định kỳ mua cho tôi ít quần áo mới. Lần này cũng vậy, bà nội của tôi bị bệnh tim phải nhập viện, tiểu thư không nói hai lời liền cho phép tôi về. Cho nên, hy vọng Kiều tiểu thư có thể bao dung tiểu thư nhiều hơn."
Kiều Ỷ Hạ gật đầu, không nói thêm lời nào, mà Thanh Diệp cũng không nói thêm nữa, quay về phòng thu dọn đồ đạc rồi rời đi. Kiều Ỷ Hạ ngồi trên sofa, trông như đang ngẩn ngơ hay suy nghĩ điều gì đó. Khoảng hai mươi phút sau, Thanh Diệp lại xuất hiện, cô kéo vali đặt trước cửa phòng, sau đó đi lên lầu, hẳn là muốn tạm biệt Lộ Tây Trán.
Đợi đến khi Thanh Diệp rời khỏi thì Kiều Ỷ Hạ mới đứng dậy, vén tóc ra sau vành tai, sau đó đi lên lầu. Kiều Ỷ Hạ nghĩ, Lộ Tây Trán thật đúng là một người kỳ quặc, xây nhà trên núi này thì thôi, bên ngoài còn kỳ dị như vậy, mà cầu thang ở đây toàn bộ đều bằng thủy tinh. Hành vi đúng là khác thường.
Lầu hai chỉ có một phòng, nên Kiều Ỷ Hạ không cần tốn công đoán đâu là thư phòng, đâu là phòng ngủ của Lộ Tây Trán. Kiều Ỷ Hạ nhìn cánh cửa phòng ở lầu hai, lông mày cau chặt. Phòng của người bình thường chỉ có một cánh cửa, còn phòng của Lộ Tây Trán lại có hai cánh, một trái một phải, ở giữa chỉ có một khe hở nhỏ. Loại cửa này cô đã từng thấy trong phim, chủ nhân căn phòng cầm điều khiển từ xa, nhấn nút thì cả hai cánh cửa đều tự động mở ra để người bên ngoài đi vào.
Cô đứng cách cửa vài bước, nhìn chằm chằm cánh cửa vài giây, nhưng chẳng hiểu sao lại không gõ cửa.
"Vào đi."
Một giọng nói thanh lãnh cắt đứt sự thất thần của Kiều Ỷ Hạ, khiến cơ thể vốn đang trấn tĩnh của cô hơi khẽ động. Cô còn chưa kịp hỏi nguyên nhân thì cửa đã chậm rãi mở ra, ánh đèn ấm áp, dịu nhẹ trong phòng hắt ra bên ngoài. Kiều Ỷ Hạ nhìn vào thấy Lộ Tây Trán đeo kính gọng vàng đang ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc.
Sau khi Kiều Ỷ Hạ bước vào, cửa liền đóng lại. Thấy Lộ Tây Trán vẫn cúi đầu viết gì đó, chưa hề ngẩng đầu nhìn mình, Kiều Ỷ Hạ khẽ nói: "Lộ giáo sư....".
"Kiều cảnh quan là một người kiêu ngạo, từ một đội phó cao cao tại thượng lại phải làm giúp việc cho tôi, sự chuyển đổi thân phận này khiến Kiều cảnh quan không thể nhanh chóng thích ứng. Cô có nhiều điều muốn hỏi tôi, chẳng hạn như vì sao lại gây khó dễ cho cô, hay muốn hỏi nhận định của tôi về vụ án. Nhưng cô là người có lòng tự trọng rất mạnh, cần một chút thời gian để điều chỉnh tâm lý bản thân, về phương diện này thì tốc độ điều chỉnh của cô nhanh hơn hẳn người thường, chỉ cần nửa giờ là đủ. Sau khi Thanh Diệp rời đi, cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại không thể lý giải vì sao lại thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là trong tiềm thức của cô cho rằng, chỉ cần không có sự tồn tại của người thứ ba, thì mối quan hệ của chúng ta sẽ bình đẳng, chứ không phải là mối quan hệ chủ nhà và người làm."
Lộ Tây Trán đặt bút máy trong tay xuống bàn, tháo kính, ngẩng đầu nhìn cô: "Cho nên cô đi lên đây, rồi lại không biết phải dùng thái độ gì để gõ cửa."
Nghe Lộ Tây Trán vạch trần rõ tâm tư của mình như vậy, trong lòng Kiều Ỷ Hạ không biết là cảm giác gì, nói chung cũng không khiến cô thoải mái. Dù sao bị người khác nhìn thấu cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Cũng may tính tình cô đủ bình tĩnh, cho nên trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản không chút gợn sóng: "Lộ giáo sư khẳng định như vậy sao?".
"Tôi không tin một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng lại lãng phí thời gian để chờ đợi."
Chứng ám ảnh cưỡng chế, vì sao Lộ Tây Trán lại biết cô mắc chứng ám ảnh cưỡng chế? Chuyện này Kiều Ỷ Hạ chưa từng nhắc với người ngoài, nhưng tại sao Lộ Tây Trán mới tiếp xúc với cô được một giờ đã nhìn ra?
"Công việc của Kiều tiểu thư không hề rảnh rỗi, rất nhiều lúc người khác đã ngủ thì cô mới về nhà. Dù vậy, Kiều tiểu thư vẫn duy trì thói quen tắm rửa mỗi ngày, thậm chí cứ cách một ngày lại giặt đồng phục một lần, mà còn là giặt bằng tay." Lộ Tây Trán không nhanh không chậm nói.
Kiều Ỷ Hạ hơi không tự nhiên, ánh mắt Lộ Tây Trán rất hờ hững, nhưng cô lại nghĩ cô gái này giống như có thiên lý nhãn. Lúc cô tới đây, vì trời quá lạnh nên bên ngoài có khoác một chiếc áo gió, bây giờ cởi ra rồi thì chỉ còn một thân đồng phục màu xanh. Trước đây cô chưa từng nghĩ nhiều, chỉ là bây giờ Lộ Tây Trán nhắc đến thì mới khiến cô nhớ ra. Dù sao thì Lộ Tây Trán cũng nói rất đúng, cô có chứng ám ảnh cưỡng chế nên không thể chịu được quần áo của mình có một chút bụi bặm hay vết nhơ nào, cho dù công việc bận rộn thì cô vẫn duy trì thói quen cứ cách một ngày lại giặt đồng phục một lần.
"Lộ giáo sư, có thể nói rõ hơn một chút được không?" Kiều Ỷ Hạ nhíu mày.
"So với đồng phục của đội trưởng Thạch, tuy rằng đồng phục của Kiều tiểu thư không lộ quá rõ nhưng nếu tỉ mỉ nhìn kỹ thì vẫn phát hiện màu của nó nhạt hơn rất nhiều. Tuổi nghề của đội trưởng Thạch hẳn là lâu hơn Kiều tiểu thư, nhưng màu sắc đồng phục lại đậm hơn của Kiều tiểu thư. Không khó để nhìn ra Kiều tiểu thư có chứng khiết phích nghiêm trọng, số lần giặt giũ cũng rất nhiều, cũng chính là biểu hiện điển hình của chứng ám ảnh cưỡng chế. Nhưng đồng phục của đội trưởng Thạch có vài chỗ đã sờn, so với đồng phục của Kiều tiểu thư thì rõ ràng thấy được tuy số lần giặt tẩy ít hơn, nhưng là vì đội trưởng Thạch dùng máy giặt, còn Kiều tiểu thư đây là giặt bằng tay."
Lông mày của Kiều Ỷ Hạ càng lúc càng cau chặt, hai bàn tay hơi siết lại, mím môi không nói.
Lộ Tây Trán vẫn giữ vẻ tự nhiên điềm đạm đó, nàng không đứng lên mà chỉ ngồi thẳng người, nhưng cũng không bảo Kiều Ỷ Hạ ngồi xuống, chỉ nhàn nhạt nói tiếp: "Ngoài ra, đêm qua có một trận mưa, đi qua đường mòn trong rừng thì nhất định trên giày sẽ dính bùn đất, cụ thể thì nhìn giày của đội trưởng Thạch là biết. Thế nhưng giày của Kiều tiểu thư lại vô cùng sạch sẽ, như vậy nghĩa là trước khi vào nhà cô đã dùng khăn tay lau tỉ mỉ. Bởi vì Kiều tiểu thư có chứng ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng nên sẽ không cho phép bất kỳ thứ gì bám lên giày của mình."
Lúc nãy khi Lộ Tây Trán xuống lầu thì Kiều Ỷ Hạ thấy được nàng không hề liếc mắt nhìn mình hay Thạch Vi, làm sao có thể nhớ rõ ràng những chi tiết nhỏ như vậy chứ. Lộ Tây Trán không hề trang điểm, Kiều Ỷ Hạ đứng cách nàng ba mét nhưng vẫn có thể nhìn thấy hàng lông mi dày của nàng đang run rẩy. Đây là một cô gái cẩn thận, tỉ mỉ với dung mạo cực kỳ xinh đẹp, dung nhan lạnh lùng kia giống như một tác phẩm nghệ thuật do trời cao tự tay khắc nên.
Lộ Tây Trán khẽ mở đôi môi bạc, giọng nói giống như thanh âm tự nhiên: "Đối với người không quan trọng thì liếc mắt một cái là đủ rồi. Thế nhưng trí nhớ của tôi quá tốt, chỉ cần liếc mắt là có thể ghi nhớ toàn bộ mọi chi tiết. Thật là phiền phức."
Không hiểu vì sao Kiều Ỷ Hạ giận không kiềm được, rõ ràng cô chưa từng nói một lời nào, tại sao Lộ Tây Trán có thể nhìn thấu nội tâm của cô như vậy, hiểu rõ rốt cuộc trong lòng cô đang suy nghĩ điều gì.
Kiều Ỷ Hạ nhẹ nhàng thở ra một hơi, không biết nói gì để phản bác. Lúc này cô dời ánh mắt đang đặt trên người Lộ Tây Trán sang nơi khác. Căn phòng của Lộ Tây Trán mang theo cảm giác hoàng gia Châu Âu, trong sự xa hoa có nét trang nhã, thứ đặc sắc nhất chính là những giá sách xa hoa chiếm hơn nửa căn phòng. Bên trái cô là một giá sách lớn làm từ gỗ Đàn Hương, chia làm ba phần, ở giữa là một bức họa Kim điêu, hai bên là những hàng sách được xếp chỉnh tề, ngay ngắn. Kiều Ỷ Hạ tùy ý nhìn thoáng qua liền có thể thấy được bản giới hạn của quyển "Biểu Tượng Thất Truyền". Mà bên phải, vừa nhìn đã khiến Kiều Ỷ Hạ không kiềm chế được mà bước tới.