Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 35: Dần dần sáng tỏ
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm qua, sau khi về nhà, Lộ Tây Trán đã cẩn thận đọc lại hồ sơ vụ án của Chu Khải. Từ những ghi chép trong hồ sơ, có thể thấy đây là một bản án không hề có sơ hở, mọi thứ đều diễn ra hợp tình hợp lý, trôi chảy như nước chảy. Nhưng...
Lộ Tây Trán khẽ mỉm cười nói: "Cô chỉ cần tin tưởng người thân của mình là được rồi."
Nghe Lộ Tây Trán nói vậy, trong lòng cô gái lập tức cảm thấy ấm áp. Mấy năm qua, hai cha con họ luôn phải sống dưới ánh mắt chỉ trích của người khác, trở thành đề tài đàm tiếu trong lúc trà dư tửu hậu, rằng nhà họ Chu sinh ra kẻ ác, không một ai nguyện ý đến gần họ. Chẳng cần nghĩ cũng biết, lời khẳng định của Lộ Tây Trán có ý nghĩa quan trọng đến nhường nào đối với cô.
Trong lòng cô gái dâng lên một cảm xúc khó tả, Lộ Tây Trán tiếp tục hỏi: "Người trong thôn các cô nhà nào cũng nuôi gia súc gia cầm, sao nhà cô lại không có?"
Theo điều tra, thực tế nhà họ Chu có nuôi một con chó, chỉ là Lộ Tây Trán biết rõ mà vẫn cố tình hỏi. Cô gái không chút đề phòng, rất tùy ý nói: "Từng nuôi rồi, trước đây nhà tôi có nuôi một con chó tên là Hoa Hoa, nhưng không hiểu sao lại biến mất không dấu vết nữa. Cha tôi nói nó đi lạc, nhưng Hoa Hoa rất thông minh, tôi không tin nó bị lạc." Có thể thấy cô bé này rất có tình cảm với chú chó.
"Tôi thấy lệnh tôn đi lại không tiện, là gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn sao?".
Cô gái bĩu môi nói: "Việc này thì phải trách tôi. Khi đó tôi học đại học ở xa, vì muốn kiếm thêm chút tiền nên làm hai công việc cùng lúc, rất ít khi về nhà thăm cha, cũng không có thời gian chăm sóc ông. Việc đi lại của ông dần trở nên khó khăn mà tôi cũng không biết, vẫn là do tôi chưa đủ hiếu thảo."
Lộ Tây Trán không nói gì thêm nữa, nàng đã có phán đoán riêng trong lòng. Đúng lúc này, Chu Quốc Cường lại khập khiễng chống gậy đi ra, ông ta lướt qua Lộ Tây Trán, đi đến ngồi trên ghế sofa.
"Tôi hơi khát, làm phiền cô pha cho tôi một ly trà được không?" Lộ Tây Trán nói.
Ban đầu, vì có khúc mắc với Lộ Tây Trán nên cô gái không chủ động đi pha trà cho nàng, nhưng bây giờ nghe nàng nói vậy liền đứng dậy đi nấu nước pha trà. Lộ Tây Trán vẫn đứng loanh quanh trong phòng khách, Chu Quốc Cường thoạt nhìn vô cùng mệt mỏi, dựa vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi. Cô gái rất nhanh bưng trà đến, Lộ Tây Trán ngồi đối diện với Chu Quốc Cường, còn cô gái thì vừa vặn quay lưng về phía ông ta, đối diện với Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán đưa tay nhận ly, cố ý cầm chắc rồi lại giả vờ kêu nóng mà buông tay, nước trong ly tràn ra ngoài, khiến cô gái giật mình lùi lại một bước.
"Đau lắm sao?". Dù biết rõ cô gái không bị bỏng nhưng Lộ Tây Trán vẫn hỏi như vậy.
Chu Quốc Cường bật dậy khỏi ghế sofa, nhìn về phía hai người. Bởi vì con gái quay lưng về phía ông ta nên ông không nhìn rõ lắm, vì vậy lập tức chống gậy đi đến trước mặt hai người.
Vẻ mặt Lộ Tây Trán vô cùng bình tĩnh, nước nóng cũng không bắn vào người cô gái, cho nên cô gái cũng cười nói với Chu Quốc Cường: "Không sao đâu ba, may là con gái của ba phản ứng nhanh, hì hì."
Chu Quốc Cường lén lút liếc nhìn Lộ Tây Trán một cái, Lộ Tây Trán cũng không nhìn ông ta, chỉ nói với cô gái: "Thật có lỗi, làm hỏng ý tốt của cô, còn làm bẩn sàn nhà nữa."
Cô gái liên tục lắc đầu nói không sao, muốn đi pha một ly khác, Lộ Tây Trán ngay lập tức nói không cần nữa. Cô gái cũng không cố chấp, chỉ dặn dò Lộ Tây Trán nếu lần sau có gặp Duy Gia thì nhất định phải xin chữ ký giúp cô. Lộ Tây Trán đương nhiên là đáp ứng, sau đó liền rời đi.
Trong xe, Lộ Tây Trán lấy điện thoại gọi cho Từ Uy, bảo hắn lập tức đến Triệu gia, bọn họ sẽ gặp nhau ở đó. Trong xe đủ ấm, Lộ Tây Trán có thể khẳng định rằng Chu Quốc Cường nhất định có vấn đề.
Đám người Từ Uy đến rất nhanh, trước cả Lộ Tây Trán. Không ngoài dự liệu của bọn họ, cha con Triệu Gia Vinh không có nhà, chỉ có Triệu phu nhân hiếm khi không đi chơi mạt chược mà lại ở nhà. Nghe người hầu nói, từ khi xác định con gái bị giết hại, chút hy vọng cuối cùng trong lòng Triệu phu nhân cũng biến mất, cả ngày không ra khỏi nhà, lấy nước mắt rửa mặt. Thật ra thì đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý, dù sao cũng là máu mủ ruột rà. Thân là một người mẹ mà phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh đã đành, nghĩ đến con gái khi còn sống gặp thảm cảnh như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, Triệu phu nhân thậm chí còn muốn tự tay giết chết hung thủ.
"Nếu như biết trước Mộc Mộc gặp phải chuyện này, dù có đánh chết tôi cũng không đi theo đám phụ nữ đó chơi mạt chược! Nếu tôi biết trước thì cho dù con bé có cầu xin, có nằng nặc đòi thế nào tôi cũng sẽ không đáp ứng cho nó tự mình về nhà... Trách tôi, tất cả đều trách tôi...". Đôi mắt người phụ nữ sưng húp, vừa nói vừa khóc nức nở, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
"Bắt đầu từ lúc nào thì con gái cô không muốn người nhà đưa đón?". Từ Uy hỏi. Triệu gia cũng coi như là nhà giàu, Triệu Tiểu Mộc lại là con gái duy nhất, đúng ra là phải được đưa đón mới phải.
Người phụ nữ nức nở vài tiếng: "Một năm trước, Mộc Mộc nói nó lớn rồi, không cần xe đưa đón nữa. Con bé nói, các bạn học cùng tuổi đều tự mình đi học, nó không muốn đặc biệt, nếu không sẽ bị cô lập. Mới đầu tôi không đồng ý, nhưng không chịu nổi con bé nằng nặc, cho nên chỉ có thể đáp ứng."
"Buổi tối Triệu Tiểu Mộc thường về nhà lúc mấy giờ?". Lộ Tây Trán hỏi.
"Tôi....". Người phụ nữ có chút lúng túng: "Tôi cũng không rõ lắm."
Một giúp việc hơi lớn tuổi đứng bên cạnh Triệu phu nhân lên tiếng: "Tiểu thư thường về nhà lúc mười giờ, chỉ là có đôi khi về muộn hơn một chút, khoảng hơn mười một giờ."
Triệu phu nhân gật đầu nói: "Đúng vậy, thành tích học tập của con gái tôi đặc biệt tốt. Con bé nói có đôi khi giờ tự học ở trường kết thúc rồi, nhưng nó muốn ở lại học thêm một chút, cho nên sẽ về muộn."
Kỳ thật, lúc Từ Uy đến trường của Triệu Tiểu Mộc đã xác minh, trường của Triệu Tiểu Mộc đúng 9:30 sẽ kết thúc giờ tự học. Cho dù là học sinh ở lại ký túc xá hay giáo viên đều phải rời khỏi phòng học, cho nên hoàn toàn không có chuyện cô bé ở lại học thêm. Tất cả chỉ là hành động che giấu việc về nhà muộn của Triệu Tiểu Mộc mà thôi.
Mẹ của Triệu Tiểu Mộc thật ra rất phối hợp, dù sao cũng đau lòng con gái yêu, muốn sớm bắt được hung thủ làm hại con gái mình. Lộ Tây Trán cùng Từ Uy, một người đến phòng ngủ của Triệu Tiểu Mộc kiểm tra một chút, một người đến thư phòng bên cạnh. Mức độ mê thần tượng của Triệu Tiểu Mộc đã không chỉ đơn thuần là sùng bái, mà gần như là một căn bệnh. Trên tường không chỉ dán đầy poster của Kim Jae Hyun, mà ngay cả đầu giường cũng đều là khung hình của Kim Jae Hyun.
Lộ Tây Trán là một người có ý thức bảo vệ sự riêng tư rất cao, cũng giống như lần trước ở nhà Lô Quế Bình, nàng không tùy tiện lục lọi đồ đạc của Lô Quế Bình, bây giờ ở nhà Triệu Tiểu Mộc cũng vậy.
Triệu phu nhân cũng xem như là người biết điều, lau nước mắt nói: "Mọi người không cần kiêng dè, chỉ cần có thể nhanh chóng bắt được hung thủ, đòi lại công bằng cho con gái tôi, mọi người muốn lục soát thế nào cũng được, xin mọi người đấy."
Tuy rằng bà ta đã nói như vậy nhưng Lộ Tây Trán vẫn không thể vượt qua được rào cản tâm lý đó. Nhưng nàng lại nghe Từ Uy nói: "Lộ giáo sư, bây giờ mạng người quan trọng, trì hoãn thêm một giây thì hung thủ sẽ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thêm một giây, chúng ta không thể cho hắn cơ hội này."
Lộ Tây Trán nhắm mắt thở dài một hơi. Lúc này, tình huống vô cùng khó giải quyết, nếu chỉ dựa vào quan sát thì không thể nào giải quyết vấn đề. Triệu phu nhân ngồi trên ghế sofa da phong cách Châu Âu lau nước mắt. Từ Uy muốn kéo ngăn kéo trên bàn học Triệu Tiểu Mộc ra, nhưng lại bị khóa. Triệu phu nhân cũng nói bà ta không biết chìa khóa ở đâu, nếu cần thiết thì cứ phá khóa cũng không sao.
Theo suy đoán của Lộ Tây Trán, trên bàn học này chỉ có duy nhất ngăn kéo này bị khóa, bên trong đương nhiên là đồ vật vô cùng quý giá của Triệu Tiểu Mộc. Chìa khóa nhất định sẽ được cô bé mang theo bên người hoặc trong cặp sách. Nhưng mà lúc bọn họ phát hiện thi thể Triệu Tiểu Mộc thì bên cạnh không có cặp sách, nhất định là đã bị phi tang.
Chẳng qua, về phần chìa khóa, nhất định phải có chìa dự phòng.
Lộ Tây Trán đến bên giá sách, lật vài cuốn tài liệu phụ đạo, cuối cùng trong một cuốn sách bài tập vật lý trung học phổ thông, nàng phát hiện có kẹp chìa khóa bên trong.
"Ông trời ơi, cô bé này đúng là không bình thường!" Từ Uy nhìn trong ngăn kéo chứa đầy ảnh chụp đủ mọi kích cỡ của Kim Jae Hyun, có ảnh đang cười, có ảnh đang vẫy tay, gương mặt tuấn tú kia đúng là quyến rũ chết người.
Hơn nữa, xem từ góc độ ảnh chụp, không phải là ảnh tải trên mạng xuống, mà càng giống như được chụp tại hiện trường. Trong đó có mấy tấm có chữ ký tay của Kim Jae Hyun ở góc bên phải. Mẹ của Triệu Tiểu Mộc sau khi thấy thì vô cùng kinh ngạc, nói: "Mộc Mộc nhà chúng tôi cho đến nay chưa bao giờ đi xa nhà, đây đoán chừng là có người khác gửi cho nó rồi."
Lộ Tây Trán không nói chuyện, lấy ra một quyển sổ da rắn có khóa số, chắc là nhật ký rồi. Triệu phu nhân nhìn thấy Lộ Tây Trán có chút do dự, dứt khoát đoạt lấy, nói: "Để tôi thử mật mã, xem thử rốt cuộc nó viết gì trong này." Nhưng mà thử nhiều lần, sinh nhật Kim Jae Hyun, sinh nhật Triệu Tiểu Mộc, sinh nhật Triệu Gia Vinh, đều không chính xác.
"Đưa cho tôi." Lộ Tây Trán đưa tay nhận lấy nhật ký, nhập tám số, liền mở ra được.
Triệu phu nhân cảm thấy không thể tin nổi, bà ta vậy mà còn không hiểu con gái mình bằng một người ngoài. Thật ra mật mã cũng không có gì phức tạp, chính là 0423, sinh nhật của Triệu Tiểu Mộc, sau đó đến 0512, sinh nhật của Kim Jae Hyun. Đủ cho thấy tình cảm Triệu Tiểu Mộc dành cho Kim Jae Hyun không chỉ là tình cảm giữa người hâm mộ và thần tượng, mà thậm chí càng giống như một loại thầm mến.
Lúc trước khi Từ Uy điều tra vụ mất tích đã không để ý đến chính bản thân Triệu Tiểu Mộc mà chỉ tập trung vào cha con Triệu Gia Vinh, cho nên đã đi sai hướng điều tra ban đầu.
Đôi mắt Lộ Tây Trán càng lúc càng thâm trầm, còn Từ Uy đứng bên cạnh nàng, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
-- Hôm nay lên mạng quen được một chú lớn tuổi vô cùng đáng yêu và lương thiện. Chú ấy vậy mà cũng là người hâm mộ của Jae Jae, còn gặp qua rất nhiều lần, gửi cho mình thật nhiều ảnh chụp sự kiện, thật là khiến mình ngưỡng mộ đến phát khóc. Khóc.
-- Chú ấy vậy mà lại là người cùng tỉnh với mình nha, quả thực là duyên phận trời định! Chú ấy nói mỗi hoạt động của Jae Jae chú đều nhất định tham gia. Buổi ký tên sáng nay đã lấy được mười cái album có chữ ký! Chú lớn tuổi nói có thể gửi cho mình mấy cái, haizz, mình nói dối mẹ rồi, cảm thấy hơi có lỗi với mẹ nhưng vì Jae Jae cũng không có cách nào khác.
-- Chú lớn tuổi thật sự cho mình rất nhiều ảnh chụp, nhưng mà những ảnh này mình chưa từng thấy trên mạng, tuyệt đối là do chú ấy tự chụp ngay tại sự kiện!!
.....
Từ đầu đến cuối, Triệu Tiểu Mộc không hề nhắc đến tên của "chú lớn tuổi" này. Đúng vậy, cẩn thận như hắn, nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy, sao có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như thế được.