Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 36: Chỉ Muốn Giúp Cô
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi rời khỏi Triệu gia, Lộ Tây Trán kể cho Từ Uy tất cả những thông tin cô thu thập được ở Chu gia. Trong đó có cả chuyện Chu Quốc Cường giả vờ đi lại khó khăn, thực ra ông ta không hề có vấn đề gì. Cô cũng cho biết Chu Quốc Cường đặc biệt chú ý đến chương trình pháp luật của kênh Hàn Ngu. Chuyện này cũng nhờ gia cảnh khá giả của Chu Quốc Cường, con gái có tiền đồ, chiếc TV nhà họ Chu dùng là loại TV thông minh. Khi trò chuyện với con gái Chu Quốc Cường, Lộ Tây Trán đã cố tình lơ đãng mở lịch sử xem TV và phát hiện Chu Quốc Cường đa số chỉ xem kênh Hàn Ngu.
Đám người Từ Uy một lần nữa đến nhà họ Chu, còn Lộ Tây Trán thì tự mình đi gặp nhân chứng của vụ án cưỡng hiếp mười năm trước, Trương Giai.
“Vụ án này đã qua lâu như vậy rồi, chuyện gì cần nói tôi cũng đã nói hết, tại sao các người vẫn cứ muốn dây dưa không dứt?” Trương Giai bây giờ đã là mẹ của một đứa con, nhưng khi nhắc đến vụ án, vẻ mặt cô vẫn lộ rõ sự căng thẳng.
“Chu Khải đã chết rồi,” một nam cảnh sát khác nói.
“Hắn, hắn là kẻ có tội, không, không phải nên chết sao? Hơn nữa… chuyện này có liên quan gì đến tôi?” Cô gái sờ sờ trán. Đúng vậy, trong lòng cô ta giấu không ít chuyện, động tác vô thức này chính là do cô ta không thể kiểm soát được cảm xúc mà làm ra.
Lộ Tây Trán nhàn nhạt nói: “Chu Khải có đáng chết hay không không có bất cứ ai có thể phán xét. Nhưng Trương tiểu thư, nếu cô có lời nào mà mười năm trước vẫn chưa nói hết, bây giờ nói ra vẫn chưa muộn.”
“Cô có ý gì!” Trương Giai đột nhiên đứng dậy, “Các người dựa vào cái gì mà chất vấn tôi như vậy, tôi có quyền đuổi các người ra ngoài!”
“Cô đương nhiên có quyền này.” Lộ Tây Trán nâng cao giọng, nói: “Bây giờ tôi chẳng qua là cho cô một cơ hội, còn cô lại không muốn. Nhưng sau này nếu cô muốn bị bắt vì tội làm chứng giả, ngàn vạn lần đừng đau lòng khi con cô còn nhỏ mà phải xa mẹ. Trương Giai, làm ra chuyện như vậy, cô không sợ báo ứng rơi vào trên người đứa nhỏ của mình sao?”
Đứa nhỏ. Vừa nghe thấy hai chữ này, Trương Giai ngã ngồi trên sofa, hai hàng nước mắt tuôn rơi như mưa.
Mười năm, mười năm rồi, là hơn ba nghìn ngày đêm, cô ta hầu như không có đêm nào ngủ ngon. Bởi vì mỗi khi cô ta nhắm mắt lại, gương mặt người kia vẫn luôn hiện lên trước mắt mình.
Biến cố mười năm trước đó đã liên lụy không chỉ một người mà cả một đám người. Sai lầm kia đã khiến cuộc đời của bọn họ hoàn toàn bị hủy hoại, bao gồm cả Chu Khải, bao gồm cả Trương Giai, bao gồm cả luật sư, và cả cô gái bị hại kia. Vị luật sư đã sớm ra nước ngoài, rời khỏi mảnh đất thị phi này. Còn cô gái kia thì tinh thần bất ổn, cũng đã rời khỏi thành phố này, không còn chút tin tức nào. Chỉ có Trương Giai, sống tạm qua ngày ở mảnh đất đã mang đến cho cô ta những ký ức đáng sợ.
Nhưng tái xét xử một vụ án không phải là chuyện nhỏ, huống chi những nhân vật liên quan đến vụ án đều đã không còn tin tức, rất khó có được chứng cứ xác thực. Nhưng đây không nằm trong phạm vi hỗ trợ của Lộ Tây Trán, những gì nàng nên làm nàng đã làm toàn bộ rồi. Tiếp theo, là chuyện của nhóm người Từ Uy.
Buổi tối Từ Uy gặp lại Lộ Tây Trán lần nữa, có thể dùng câu “vẻ mặt rạng rỡ” để hình dung. Từ Uy không thể không khâm phục năng lực và sự thông minh của cô gái trẻ tuổi này. Vụ án đã từng làm bọn họ đau đầu nhiều tháng trời lại được một nữ giáo sư mới hai mươi mấy tuổi phá giải chỉ trong chưa đầy hai ngày. Không chỉ vậy, nàng còn làm sáng tỏ vụ “án oan” mười năm trước.
“Cha con Triệu thị đã tiếp nhận điều tra, tuy rằng bọn họ chối bay chối biến thì cũng không được mấy ngày đâu, chứng cứ đã rõ ràng rồi, bọn họ không thể chối cãi. Mặt khác, Chu Quốc Cường cũng đã thừa nhận tội của mình.” Từ Uy nói tiếp: “Người đàn ông này không hề đơn giản, ông ta vẫn luôn bình tĩnh, cũng may là có cuộc điện thoại đó của Lộ giáo sư.”
Lộ Tây Trán đã để Trương Giai dùng điện thoại của mình gọi cho Từ Uy, trực tiếp nói chuyện với Chu Quốc Cường. Trương Giai ở đầu dây bên này khóc vô cùng thương tâm, Chu Quốc Cường ban đầu cũng chỉ đỏ mắt, sau đó đột nhiên cười lớn, cuối cùng là ném cây gậy trong tay, ôm con gái, nức nở khóc òa lên.
“Khải nhi của cha, con trai của cha à….” Mái tóc trắng xóa của Chu Quốc Cường trắng đến nhức mắt, cô con gái trong lòng ông ta cũng khóc như trút nước. Chu Quốc Cường lắc đầu tuyệt vọng nói: “Cha nhớ con Khải nhi, con nhìn thấy không, cha đã báo thù cho con rồi, kẻ xấu đã bị trừng phạt. Khải nhi, con chờ cha, chờ cha, cha đi tìm con ngay…”
“Cha!” Cô con gái gào khóc: “Cha đừng bỏ con, con cầu xin cha đừng bỏ con bơ vơ một mình, con sợ….”
“Con gái ngoan.” Chu Quốc Cường hai tay ôm mặt con gái mình, “Phải sống tốt, đừng giống như cha, hiểu không? Phải học anh con, làm một người chính trực, anh trai con xứng đáng được chúng ta yêu thương.”
Tâm trạng Từ Uy có chút phức tạp, nhưng vẫn phải nói: “Chu tiên sinh, tôi có thể hiểu được tâm trạng của ông, nhưng trẻ con vô tội. Cho dù ông có hận cha con Triệu Gia Vinh thì ông cũng không nên giận cá chém thớt lên người một cô gái vô tội. Ông làm như vậy, có khác gì cha con Triệu Gia Vinh.” Nhớ lại tình cảnh thê thảm của Triệu Tiểu Mộc, Từ Uy thật sự không thể kìm nén sự tức giận.
“Con mẹ nó đừng nói đạo lý với lão già này!” Chu Quốc Cường đột nhiên đứng phắt dậy, chỉ vào Từ Uy. “Tôi cũng từng nghĩ tới rồi, Khải nhi của tôi nó chưa từng làm điều thất đức, nhất định có thể ra đi thanh thản. Thế nhưng, Triệu gia thật có tiền mà… Có tiền thì có thể mời được luật sư giỏi, có thể mời nhân chứng tốt, có thể để con tôi gánh hết tội lỗi thay con trai hắn. Cậu nói lương thiện nói chính nghĩa với tôi ư? Cậu có thể hiểu tâm trạng của tôi khi mất con trai ư? Cậu biết được tâm trạng của tôi khi nghe tin Khải nhi sẽ không bao giờ về bên cạnh tôi nữa ư, hả? Tôi nhớ nó suốt bao ngày đêm, tôi nhớ Khải nhi khi còn bé đáng yêu đến nhường nào, đáng yêu đến nỗi người trong thôn thấy nó thì nhất định phải ôm nó một cái. Nhưng vì sao bây giờ lại dùng một tội danh để bàn tán về thằng bé, nó căn bản không làm gì cả! Tốt, tôi không thể trừng phạt được Triệu Gia Vinh, không thể trừng phạt được Triệu Kính Tài, vậy tôi đây liền trừng phạt Triệu Tiểu Mộc. Tôi muốn bọn chúng hiểu rõ, cái gì mới là đau đớn! Tôi muốn cho bọn chúng trả giá đắt cho chuyện bọn chúng làm năm đó!
Chỉ đáng thương cho cô con gái, năm đó mất đi mẹ, anh trai, bây giờ phải mất đi cha. Cô chỉ biết trốn trong lòng cha, khóc không thành tiếng. Chu Quốc Cường xoa xoa đầu con gái, nói: “Bây giờ cha không còn gì phải hối tiếc, Niếp Niếp.”
Vốn dĩ ông ta có sự kiên nhẫn tột độ, nhưng khi nghe Trương Giai ở đầu dây bên kia khóc lóc cầu xin mình tha thứ, ông ta đã biết sự kiên nhẫn của mình đã đạt đến giới hạn, ông ta không thể giả vờ được nữa, cũng đã mất đi lý do để che giấu. Bởi vì cuối cùng trời cao đã nghe thấy lời cầu xin của ông ta rồi, con trai của ông ta cuối cùng cũng đã được minh oan rồi. Mười năm này, ông ta đã nghĩ đến rất nhiều cách, thế nhưng bản thân không tiền không quyền, không ai chịu để tâm đến ông ta. Mãi lắm con gái mới có được tiền đồ, mà con trai thì đã sớm không chịu nổi sự hành hạ mà đã qua đời.
Cuối cùng, ông ta nảy sinh một ý nghĩ điên rồ. Ông ta muốn đem toàn bộ thống khổ của mình trả cả vốn lẫn lãi cho Triệu gia. Ông ta qua mọi cách, cuối cùng biết được Triệu Tiểu Mộc yêu thích Kim Jae Hyun, cho nên cũng chú ý đến lịch trình của Kim Jae Hyun, từ họp báo, trình diễn thời trang, cho đến cả sân bay, ông ta đều đến tham gia. Cuối cùng thì cô bé đơn thuần này cũng sập bẫy rồi. Kỳ thật lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tiểu Mộc thì Chu Quốc Cường đã muốn giết cô bé. Nhưng mà Triệu Tiểu Mộc thật sự rất đáng yêu, khiến ông ta sinh lòng trắc ẩn. Hai người liên lạc bốn năm lần, Chu Quốc Cường suýt chút nữa đã bị sự đáng yêu của cô bé này làm cảm động, nhưng cuối cùng vẫn ra tay.
Kỳ thật với Lộ Tây Trán mà nói, chuyện nàng tập trung mọi manh mối vào Kim Jae Hyun không chỉ đơn thuần là suy đoán. Trước đó Kim Jae Hyun lần đầu tiên xuất hiện ở trong nước là vào ba tháng trước, sau đó về Hàn Quốc quay phim, trùng khớp với thời điểm Triệu Tiểu Mộc mất tích và qua đời. Điều này cho thấy có nhiều mối liên quan bên trong.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Từ Uy nói với Lộ Tây Trán: “Ai, kỳ thật Chu Quốc Cường cũng là người đáng thương, nhưng ông ta tuyệt đối không nên làm hại Tiểu Mộc.” Từ Uy nhớ đến con gái của mình mà có chút thương xót. “Đúng rồi, Lộ giáo sư, ở gốc cây hoa hòe trong nhà họ Chu chúng tôi có phát hiện xác một con chó cùng với ba đoạn xương bị thiếu. Trên người con chó có vết đạn, sau khi phân tích thì hoàn toàn trùng khớp với vết đạn trên người Triệu Tiểu Mộc.”
Đúng vậy, nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, chôn ở trong nhà mình, cuối cùng vẫn có thể xem là một lựa chọn tốt.
Chu Quốc Cường tính ra vẫn khác với Lục Viễn Bình. Lục Viễn Bình tính toán kỹ lưỡng, mưu kế lâu dài, muốn khiến mình thoát khỏi diện tình nghi, mà Chu Quốc Cường, ngay lúc ông ta giết Triệu Tiểu Mộc, đối với ông ta mà nói, cũng đã không còn bận tâm đến sống chết của mình nữa rồi.
“Chuyện này, Lộ giáo sư, cũng muộn rồi, không định về nhà sao?”
“Tôi đang chờ người.” Lộ Tây Trán đáp.
“Chờ người?” Từ Uy ngẫm nghĩ một lát, rồi cười nói: “Là Tiểu Kiều đi, gần đây tổ của cô ấy cũng đang bận rộn với một vụ án, chẳng biết bao giờ mới được về. Trong này ấm áp, cô vào ngồi một lát đi.”
Lộ Tây Trán lắc đầu: “Không cần. Đội trưởng Từ, anh vào trước đi.”
Gió lạnh thấu xương, Lộ Tây Trán đứng ở cửa ra vào, ánh trăng mờ ảo bao phủ trên người nàng, đặc biệt lạnh lẽo. Có lẽ Từ Uy đã nói chuyện Lộ Tây Trán đang chờ ngoài cửa cho Kiều Ỷ Hạ biết, cho nên không lâu lắm Kiều Ỷ Hạ liền đi ra.
Hai tay Lộ Tây Trán đút vào túi áo, quấn chiếc khăn quàng cổ dày cộp. Cảm thấy trên người được khoác thêm một chiếc áo, Lộ Tây Trán vừa định quay đầu thì bị một cái ôm mạnh mẽ ôm lấy.
“Biết rõ chị có bệnh sạch sẽ, nhưng bên ngoài thật sự quá lạnh, tạm chịu đựng đi.” Nói rồi Kiều Ỷ Hạ mới buông nàng ra.
“Vậy cô không lạnh sao?” Lộ Tây Trán nhìn cái áo trên người, là áo của Kiều Ỷ Hạ.
Kiều Ỷ Hạ lắc đầu: “Không nói chuyện đó nữa. Chị chờ ở đây là có chuyện gì sao?”
“Vụ án bây giờ của cô, cần tôi hỗ trợ không?” Mái tóc dài được Lộ Tây Trán buộc thành đuôi ngựa cao, thoạt nhìn trưởng thành và thanh lịch.
“Lộ giáo sư sẵn lòng ra tay giúp đỡ, tôi đương nhiên sẽ không từ chối. Trước tiên tôi thay mặt tổ 8 chúng tôi cảm ơn chị.” Kiều Ỷ Hạ lộ ra nụ cười lễ phép, Lộ Tây Trán không phải là người thích xen vào chuyện người khác, nàng có thể chủ động đưa ra yêu cầu hỗ trợ, chính mình tất nhiên nên cảm tạ một phen.
Lộ Tây Trán có chút không tự nhiên mà nghiêng người, không nhìn thẳng vào cô nữa: “Tôi không phải giúp tổ 8 các cô, tôi chỉ muốn giúp cô mà thôi.”