Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 38: Một mất một còn
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Đinh Nguyên rời khỏi chung cư Vân Sâm thì đi thẳng đến hộp đêm Star. Người này ngày hôm qua còn diễn một màn “si tình” đầy bi thương, vậy mà ngay sau khi Thôi Đình chết đã không đợi được mà đến ngay nơi ăn chơi này.
Vì muốn dụ dỗ Đinh Nguyên lộ ra thông tin, Kiều Ỷ Hạ đã phải cải trang một phen. Cô trang điểm mắt khói đậm, đeo lens màu tím, mặc một bộ váy quyến rũ, gợi cảm, trên đầu đội tóc giả màu vàng. Nhưng không hề có vẻ gì kỳ quặc hay lỗi thời, ngược lại còn vô cùng quyến rũ, hoàn toàn khác hẳn với Kiều Ỷ Hạ thường ngày. Bốn người Thạch Vi và Kiều Ỷ Hạ cùng đến nơi này. Kiều Ỷ Hạ cầm một ly cocktail tiến về phía Đinh Nguyên đang ngồi ở quầy bar. Thạch Vi và Thương Lục thì tản ra ngồi ở các góc khác nhau.
Kiều Ỷ Hạ nói với cô gái ngồi cạnh Đinh Nguyên vài câu, cô gái lập tức đen mặt bỏ đi. Kiều Ỷ Hạ thay thế ngồi vào ngay cạnh Đinh Nguyên. Đinh Nguyên với đôi mắt xếch nhỏ dài hẹp khẽ nhếch lên, đưa tay nắm lấy vai Kiều Ỷ Hạ. Kiều Ỷ Hạ chỉ cảm thấy cực kỳ chán ghét, nhưng vẫn cố nén ghê tởm, mỉm cười tựa vào vai hắn.
“Đúng là một cô gái hư hỏng, đuổi Lucy của tôi đi là muốn thế chỗ cô ta à…” Đinh Nguyên nói lấp lửng, giọng điệu đầy hàm ý, tay phải nâng ly cocktail lên uống cạn.
Kiều Ỷ Hạ liếc mắt đưa tình với hắn: “Chỉ là không biết, tôi có tư cách này hay không đây.”
Đinh Nguyên không nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn: “Còn phải xem thành ý của cô có đủ hay không nha.”
Kiều Ỷ Hạ kiên nhẫn nói: “Anh lớn lên khỏe mạnh cao lớn như vậy, bạn gái cũng yên tâm để anh đến chỗ này sao? Nếu anh là bạn trai của tôi thì mỗi ngày tôi đều phải trông chừng anh, một khắc cũng không dám lơ là, sợ anh chạy mất nha…”
Nghe được hai chữ “bạn gái” thì sắc mặt Đinh Nguyên lập tức lạnh đi, hừ lạnh một tiếng: “Đẹp trai thì có tác dụng gì!”
“Được rồi, chuyện không vui đừng nhắc đến nữa. Nếu không phải cô ta mắt mù thì sao tôi có thể gặp được anh nha.” Kiều Ỷ Hạ gượng cười, nhưng trong mắt Đinh Nguyên, nụ cười đó lại vô cùng xinh đẹp.
Paolo Eckermann từng nói, lúc con người nói dối, tứ chi sẽ cử động nhiều hơn. Cũng giống như Đinh Nguyên bây giờ, tuy sắc mặt bình tĩnh nhưng đã khó che giấu sự phiền muộn và sốt ruột trong lòng hắn. Trước đó, Đinh Nguyên vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng sau khi nhắc đến đề tài này thì hắn liền không kìm nén được cảm xúc, bắt đầu rung chân.
“Không phải cô nói thật lòng chứ? Chơi đùa một chút là được rồi, tôi không có tiền.” Đinh Nguyên nói.
Quả nhiên có liên quan đến tiền.
“Có tiền hay không không sao cả, tình yêu là vô giá.”
Đinh Nguyên trông có vẻ hơi uể oải: “Tôi cũng từng cho rằng như vậy, nhưng sự thật nói cho tôi biết, trong xã hội này, có tiền mới là ông lớn, không có tiền, thì đến phụ nữ cũng không giữ được!” Vừa mới uống hai chai rượu mạnh, sau đó lại uống thêm một ly cocktail, bây giờ Đinh Nguyên đã say khướt, mùi rượu nồng nặc trên người hắn khiến Kiều Ỷ Hạ muốn nôn. Chẳng qua không phải nói say nói lời thật lòng sao, lời nói lúc này so với lúc hắn thanh tỉnh đáng tin cậy hơn nhiều.
Kiều Ỷ Hạ vươn tay nắm chặt tay Đinh Nguyên, nói: “Kỳ thật tôi rất hiểu cảm nhận trong lòng anh. Bởi vì tôi cũng từng trải qua chuyện giống như anh.”
“Không phải là cô đang dụ dỗ tôi nói ra điều gì đó phải không?” Đinh Nguyên phản ứng khá nhanh nhạy, tuy đã say nhưng vẫn còn vài phần lý trí.
“Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt, hơn nữa anh cũng nói rồi, anh không có tiền, vậy anh nói tôi dụ dỗ thứ gì ở anh? Chẳng qua là hợp ý mà thôi.” Tuy rằng Đinh Nguyên không thể nhận ra gương mặt Kiều Ỷ Hạ nhưng giọng nói thì vẫn có thể nghe ra được. Cho nên vì để đánh lừa thính giác của Đinh Nguyên mà cô cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên trầm ấm, quyến rũ. Nếu là người không quen biết cô thì sẽ không phân biệt được, đây là kỹ năng cần thiết nhất của một cảnh sát như cô.
Rõ ràng Đinh Nguyên đã buông bỏ cảnh giác, vươn tay nắm cằm Kiều Ỷ Hạ muốn hôn lên. Kiều Ỷ Hạ ngửa đầu ra sau, đặt ngón trỏ lên môi hắn: “Tôi cũng không phải là phụ nữ dễ dãi, trước khi xác định anh còn độc thân thì tôi sẽ từ chối nụ hôn của anh.”
“Phụ nữ đúng là phiền phức!” Đinh Nguyên bực bội nói: “Ông đây phong lưu bao nhiêu năm rồi, lấy đâu ra bạn gái. Có điều, điều khiến người ta hả hê chính là ả đàn bà chê nghèo ham giàu kia không lâu trước đã chết rồi, thật mẹ nó sảng khoái!”
“Anh rất yêu cô ta nha.”
“Yêu?” Đinh Nguyên cười khinh bỉ, pha lẫn vài phần châm biếm: “Có lẽ trước kia thì vậy. Nhưng bây giờ, tôi chỉ hy vọng đôi nam nữ chó má kia sớm ngày gặp nhau ở địa ngục.”
Nghe đến đây Kiều Ỷ Hạ cuối cùng cũng có thể xác định cái chết của Thôi Đình nhất định có liên quan đến Đinh Nguyên. “Cô ta, chết như thế nào?”
“Bởi vì cô ta tham lam!” Trong mắt Đinh Nguyên có phẫn nộ và khát máu, hiện lên những tia máu, hai đồng tử đột nhiên co rút lại, bàn tay siết chặt ly cocktail đến nỗi gân xanh nổi lên. “Vì cô ta dối trá! Vô tình! Vì cô ta đáng chết! Cho nên trời cao đã nghe được lời cầu xin của tôi, để ả đàn bà đáng chết này đi gặp Diêm Vương!” Nói rồi, Đinh Nguyên vung tay lên, chiếc ly trên quầy bar vỡ tan tành trên mặt đất.
Tiếng thủy tinh vỡ tan khiến những người xung quanh giật mình hoảng sợ. Chẳng qua Kiều Ỷ Hạ có đeo máy nghe lén, để liên lạc với nhóm Thạch Vi, cho nên bọn họ có thể nghe được cuộc đối thoại của hai người.
Nhưng Đinh Nguyên là người như thế nào chứ, bây giờ hắn đã mất kiểm soát, giống như ngựa hoang mất cương, có thể nổi điên bất cứ lúc nào.
Thương Lục sợ Kiều Ỷ Hạ gặp nguy hiểm, chạy ra từ một góc khuất. Bây giờ Đinh Nguyên có động cơ gây án đã rõ, lại đang gây rối nơi công cộng, chỉ cần lý do này là đủ để bắt hắn. Kiều Ỷ Hạ đang muốn tiếp tục dụ dỗ thì Đinh Nguyên đã nhanh nhạy phát hiện ra Thương Lục ở cách đó không xa. Hắn đương nhiên biết Thương Lục, vì vậy Đinh Nguyên liếc nhìn Kiều Ỷ Hạ, nhanh chóng kéo cô lại gần, siết chặt cổ cô.
Mấy người Thạch Vi cũng chạy đến. Thương Lục đang định lên tiếng thì đã nghe được một giọng nữ trong trẻo nói: “Buông cô ấy ra.”
“Lộ giáo sư?” Thạch Vi có chút kinh ngạc nhìn cô gái vóc dáng cao gầy, khí chất mạnh mẽ trước mắt. Lộ Tây Trán, sao cô ấy lại đến đây?
Sau khi lái xe đưa Lam Tuyết Ngô về nhà thì nàng không về Lộ gia ngay mà hỏi thăm tình hình, rồi đến hộp đêm. Từ đầu đến cuối, tất cả những tương tác giữa Kiều Ỷ Hạ và Đinh Nguyên đều thu vào mắt nàng. Tuy rằng nàng biết rất ít về vụ án, nhưng ngôn ngữ cơ thể của Đinh Nguyên đã tố cáo vấn đề của hắn, hắn chắc chắn là một kẻ hung hãn tàn bạo.
“Như thế nào, tôi cùng người phụ nữ của mình đùa một chút, các người cũng muốn quản?”
Lộ Tây Trán bình thản nói: “Tôi không xen vào. Nhưng tôi nghĩ, hẳn là anh đã đoán được thân phận của người nằm trong tay anh. Anh giết cô ấy chính là cho cô ấy cơ hội được ghi danh là người hy sinh vì nhiệm vụ, lưu danh muôn đời. Nhưng anh giết tôi, vậy chính là bất lợi cho họ, vì đã không bảo vệ được con tin.”
Kiều Ỷ Hạ bị hắn ta vặn ngược tay ra sau lưng, tuy rằng công phu của cô không tệ nhưng sức lực của Đinh Nguyên thực sự quá lớn, cộng với con dao đặt trên cổ mình, tình huống vô cùng nguy hiểm. Nhưng theo lời Lộ Tây Trán nói, hiển nhiên cho thấy nàng đang muốn thế chỗ cô làm con tin. Kiều Ỷ Hạ không đời nào, tuyệt đối không đời nào.
“Đinh Nguyên, không phải cậu hận Giang Tư Lự sao, không phải cậu hận Thôi Đình sao, cậu thả tôi ra, tôi nhất định sẽ bảo vệ ông ta, không để ông ta bị tổn hại dù chỉ một chút.” Kiều Ỷ Hạ nói.
Thạch Vi cũng không dám hành động thiếu cân nhắc, Đinh Nguyên bây giờ còn chưa có dấu hiệu muốn tổn thương Kiều Ỷ Hạ, việc bọn họ có thể làm chính là cố gắng thương lượng với Đinh Nguyên. “Đinh Nguyên, biển khổ mênh mông, quay đầu là bến. Chúng tôi sẽ không xem nhẹ nỗi khổ tâm của cậu. Nhưng cậu không thể sa ngã như vậy.”
Đinh Nguyên nghe thấy lời này thì như phát điên lên: “Con mẹ nó tôi cái gì cũng không làm! Quay đầu cái gì!”
Con dao găm kia chớp nhoáng trên cổ Kiều Ỷ Hạ. Lộ Tây Trán siết chặt nắm đấm, bước lên phía trước. “Anh thả cô ấy ra, để tôi làm con tin của anh. Anh không phải người ngu xuẩn, anh nên hiểu, giết tôi, so với giết cô ấy càng có giá trị hơn.”
Đinh Nguyên sớm đã bị cừu hận làm cho mờ mắt rồi, trong cơn tức giận, hắn đẩy Kiều Ỷ Hạ ra, nhanh chóng túm lấy Lộ Tây Trán. Thương Lục thấy thế lập tức tiến lên đỡ Kiều Ỷ Hạ. Lộ Tây Trán vốn muốn nói vài lời gì đó nhưng mùi rượu nồng nặc khiến cổ họng nàng rất khó chịu, cộng thêm việc Đinh Nguyên siết cổ nàng rất chặt, nàng chỉ cảm thấy không thể nào thở nổi.
Kiều Ỷ Hạ đẩy Thương Lục ra, đi lên trước vài bước, bình tĩnh nhìn Đinh Nguyên, nói: “Đinh Nguyên, cậu thật ngốc!”
“Con mẹ nó nói bậy gì đó!”
“Rõ ràng cậu không làm gì cả, nhưng bây giờ vì những người không liên quan mà mang tội nghiệt cả đời. Không phải là rất ngu xuẩn lắm sao?” Kiều Ỷ Hạ nhìn thẳng vào mắt hắn, còn hắn thì lại tránh ánh mắt của cô. “Cậu có thể ra tay, nhưng một khi con dao này hạ xuống thì từ nay về sau, cuộc đời của cậu sẽ hoàn toàn khác Giang Tư Lự. Cuộc sống của ông ta sẽ tiếp tục tràn ngập tiếng vỗ tay và hoa tươi, còn cuộc đời của cậu, không, cuộc đời của cậu đã không còn gì để nói nữa rồi.”
Thân mình Đinh Nguyên run lên, kéo Lộ Tây Trán lùi lại phía sau. Những người trong hộp đêm đã sớm bỏ chạy, chỉ còn lại mấy người bọn họ cùng với các đội viên đang trên đường đến hỗ trợ.
“Tôi không giết cô ta, tôi không có, là cô ta bị báo ứng, đó là báo ứng của cô ta!”
“Tôi tin tưởng cậu.” Kiều Ỷ Hạ kiên định nói.
“Nói dối! Các người đều nói dối, các người là đang lừa tôi thả cô ta ra, sau đó xông lên bắt tôi! Các người muốn bắt tôi? Hại chết Thôi Đình không phải tôi, là Giang Tư Lự!”
Thạch Vi nói: “Nếu như cậu thật sự không làm gì hết thì cậu có gì phải sợ, chúng tôi sẽ không oan uổng người tốt, cũng sẽ không dung túng kẻ xấu.”
Kỳ thật Đinh Nguyên cũng hiểu rõ tình cảnh của mình bây giờ. Mấy người bọn họ chẳng qua là đang bị cản trở vì mình có con tin trong tay. Một khi mình không còn quân bài nào nữa, hoặc là bọn họ ra tay, hoặc là mình sẽ như dê đợi làm thịt, mặc cho họ xử lý.
Nhìn Đinh Nguyên đang do dự, Kiều Ỷ Hạ lại tiến thêm vài bước, giọng điệu dịu lại, nói: “Đinh Nguyên, Thôi Đình cô ta chê nghèo ham giàu, từ bỏ tình yêu của cậu, cậu cam tâm sao? Rõ ràng không phải lỗi của cậu, cậu lại muốn cả đời mang tội danh giết người. Đinh Nguyên, không cần nghĩ đến bất cứ kẻ nào, không cần nghĩ đến Thôi Đình, không cần nghĩ đến Giang Tư Lự, hãy nghĩ đến bản thân cậu, nghĩ đến mẹ và người vợ tương lai của cậu đang chờ đợi cậu ở nhà.”
Nói đến đây, Đinh Nguyên cuối cùng cũng đỏ hoe mắt. Bàn tay siết cổ Lộ Tây Trán cũng nới lỏng đôi chút, tay kia không ngừng run lên, trong miệng lẩm bẩm gọi mẹ. Lợi dụng lúc hắn mất tập trung, Kiều Ỷ Hạ tiến lên bắt lấy tay hắn, kéo Lộ Tây Trán thoát khỏi vòng kìm kẹp của hắn, đẩy sang một bên. Mà Đinh Nguyên lúc này lại như một con sư tử phát điên mà phản công dữ dội.
Một tiếng động lớn vang lên, Đinh Nguyên ngã vật xuống đất, mà Kiều Ỷ Hạ đang bảo vệ Lộ Tây Trán sau lưng mình cũng bị máu tươi nhuộm đỏ vạt áo.
Đinh Nguyên bị đạp trúng đầu gối, sắc mặt vô cùng đau đớn. Còn Kiều Ỷ Hạ bị Đinh Nguyên đâm trúng vai phải thì mặt mày cũng tái nhợt đi.
“Lão đại! Lão đại!” Thương Lục cũng bất chấp tất cả, lao lên bế Kiều Ỷ Hạ chạy ra ngoài: “Chúng ta lập tức đến bệnh viện.”
“Lộ giáo sư…” Kiều Ỷ Hạ níu cánh tay Thương Lục lại, vươn tay ra, nắm lấy tay Lộ Tây Trán. “Chị không sao chứ? Hắn có làm đau chị không?” Kiều Ỷ Hạ chỉ cảm thấy khắp người đau nhức, nhưng vẫn cố nén cơn đau của mình để hỏi han Lộ Tây Trán.
Gương mặt vốn luôn lạnh lùng của Lộ Tây Trán cuối cùng cũng hiện lên biểu cảm đầu tiên, đó là sự lo lắng và tự trách. “Tôi không sao,” Lộ Tây Trán nắm chặt tay cô, “Không cần nói gì nữa.”
Ngồi trong xe, Lộ Tây Trán nhìn Kiều Ỷ Hạ đang được Thương Lục ôm vào lòng, cuối cùng lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác thất bại tột cùng. Loại cảm giác này, giống hệt mười năm về trước, vẫn sâu sắc như vậy, khiến người ta tuyệt vọng, khiến nàng khắc cốt ghi tâm như vậy. Kiều Ỷ Hạ bị thương, cho dù không phải vết thương chí mạng nhưng nếu tổn hại đến xương vai phải, đối với một người cảnh sát mà nói, đó là nỗi đau cả đời không thể bù đắp.
Kiều Ỷ Hạ nắm chặt tay Lộ Tây Trán đang ở bên cạnh, gượng cười: “Tôi nghĩ, Lộ giáo sư trong nóng ngoài lạnh nhất định đang tự trách.”
Lộ Tây Trán không nói gì, chỉ cúi đầu.
“Tôi không nên đến.” Lộ Tây Trán nhắm hai mắt lại, không muốn người khác nhìn thấy vẻ mặt của nàng lúc này. Nàng nghĩ, nếu như nàng không đến, có lẽ Kiều Ỷ Hạ có thể dựa vào trí tuệ của mình thoát khỏi hiểm cảnh và sẽ không bị thương.
“Nếu chị không đến, có lẽ tôi sẽ bị thương nặng hơn.” Kiều Ỷ Hạ dùng hết sức lực nắm lấy tay Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán mở mắt ra, đón nhận ánh nhìn nóng bỏng và chân thành tha thiết của cô. Kiều Ỷ Hạ nhìn nàng, nói: “Thật đấy.”