Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 39: Tôi Muốn Từ Chức
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Tây Trán siết chặt tay Kiều Ỷ Hạ, mãi cho đến khi cô nhắm mắt lại, hàng mi dài cong khẽ rung động.
Bởi vì chuyện này không phải chuyện nhỏ, không thể giấu giếm hay trì hoãn, Thương Lục đành phải báo tin cho người nhà của Kiều Ỷ Hạ. Lam Tuyết Ngô chạy đến rất nhanh, mẹ của Kiều Ỷ Hạ cũng đang nằm viện cùng Kiều Ỷ Hạ, được y tá đẩy xe lăn đến trước phòng cấp cứu. Nhìn đèn phòng cấp cứu vẫn còn sáng, người phụ nữ thanh lịch kia lo lắng đến mức bật khóc.
Lam Tuyết Ngô an ủi mẹ Kiều, nhưng cô nhóc vẫn còn nhỏ tuổi, nghĩ đến chị gái mình đang ở trong phòng cấp cứu tiếp nhận trị liệu thì trong lòng cũng cực kỳ lo lắng.
“Anh Thương Lục, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao chị lại đột nhiên bị thương?” Lam Tuyết Ngô đã từng gặp Thương Lục một lần, cho nên giữa hai người cũng không quá xa lạ.
Sắc mặt của Thương Lục không hề tốt, lúc này cậu vô cùng tự trách bản thân, nếu không phải cậu tự ý xông đến, khiến cho Đinh Nguyên hoang mang thì hắn ta sẽ không cùng đường liều mạng, làm hại đến Kiều Ỷ Hạ. “Tình huống lúc đó rất khẩn cấp, đối phương lại là người hung hãn tàn bạo, nên lão đại liền bị thương.”
Sau đó không ai nói thêm câu gì, mẹ Kiều cũng không ngừng lau nước mắt. Lộ Tây Trán như một người xa lạ lạc lõng, khoanh tay đứng bên cạnh hàng ghế dài, thân thể thẳng đứng, giữ thân mình thẳng tắp, không dựa vào bức tường phía sau. Nàng ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng cấp cứu, ký ức xa xưa ùa về, tất cả đều quen thuộc như cũ. Nàng những tưởng ký ức đó đã chìm vào quên lãng rồi, nhưng hóa ra nó vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí nàng, một giây cũng chưa từng rời đi.
Bởi vì Lộ Tây Trán ngất đi, mọi người ở đây lại càng thêm hoảng loạn. Sau khi bác sĩ chẩn đoán, Lộ Tây Trán chỉ là do hoảng sợ quá độ dẫn đến sốc tâm lý, cộng với việc cả ngày không ăn cơm, hạ đường huyết, cho nên sẽ sớm tỉnh lại thôi.
Chuyện này khiến cho Thạch Vi khó hiểu: “Lộ giáo sư cũng là người từng trải, sao Kiều Ỷ Hạ chỉ bị thương như vậy mà cô ấy đã hoảng sợ quá độ?”
Thương Lục nhún vai nói: “Người IQ cao, người thường như chúng ta không hiểu nổi đâu.”
Nàng mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ chính là người đó, là bàn tay và nụ cười ấm áp nhất trên đời. Đó là lần đầu tiên nàng được ăn cơm chiên trứng, nhưng chưa từng nghĩ rằng một phần cơm chiên trứng đơn giản như vậy lại có thể khiến nàng nước mắt lưng tròng. Mang máng nhớ lại người đó dùng đôi tay của mình xoa đầu nàng, nói với nàng, có anh ở đây. Là người đó ở trong công viên đẩy xích đu cho nàng, là người mỗi khi chuyển mùa đều nhắc nàng mặc thêm áo ấm, cũng là người mà khi nàng đau ốm thì sẽ đau lòng mà rơi lệ. Người đã nói sẽ mãi mãi không bao giờ rời khỏi nàng.
Người ngồi cạnh giường nhìn thấy nàng mở mắt, cúi đầu mỉm cười: “Tỉnh rồi.”
Lộ Tây Trán ngồi dậy, người kia lập tức giúp nàng kê gối, để cho nàng dựa vào thoải mái hơn một chút.
“Chị dâu.”
Hạ Lan Thu Bạch đưa tay giúp nàng vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai: “Theo hiểu biết của chị về Tây Trán, bây giờ em nhất định rất muốn tắm nước nóng, rửa sạch những bụi bẩn trên người này.”
Hoàn toàn chính xác, Lộ Tây Trán có tính sạch sẽ, thích sạch sẽ, sau khi trải qua nhiều chuyện như lúc nãy, bây giờ rất muốn ngâm mình trong làn nước sạch. Nàng suy nghĩ một lát, cuối cùng mới hỏi: “Kiều Ỷ Hạ, cô ấy không sao chứ?”
Hạ Lan Thu Bạch chú ý đến giọng nói thận trọng, dè dặt của nàng, cười cười: “Em không hy vọng cô ấy có chuyện, cô ấy làm sao dám xảy ra chuyện?”
Tảng đá trong lòng Lộ Tây Trán lúc này mới rơi xuống, hai người lại chìm vào im lặng. Hạ Lan Thu Bạch đem táo mình mang đến gọt sạch sẽ, chẻ thành từng miếng nhỏ, lại dùng tăm hoa quả xiên, đưa đến bên miệng Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán vốn đang thẫn thờ, sau đó vẫn ngoan ngoãn ăn, kỳ thật nàng hoàn toàn không có khẩu vị.
“Lần đó sau khi đến gặp em trở về, chị vẫn luôn nghĩ xem bao giờ em mới về nhà. Khó khăn lắm mới chờ được em, vậy mà em lại đổi ý rồi, ba rất là thất vọng.” Mái tóc dài của Hạ Lan Thu Bạch được buộc hờ sau gáy, quần áo thanh lịch mà vẫn sang trọng, đôi khuyên tai hồng ngọc trên vành tai càng tôn lên khí chất của nàng, đôi mắt phượng dài hẹp sâu thẳm như giếng, con ngươi đen láy nhưng sáng rực.
Thấy Lộ Tây Trán không nói lời nào, Hạ Lan Thu Bạch mím môi, tiếp tục nói: “Chị biết em hận ông, nói một cách khách quan chị cũng không phản đối em làm vậy. Thế nhưng Tây Trán, so với hận ông, em còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.”
Bàn tay Lộ Tây Trán siết chặt thành nắm đấm, thậm chí còn có thể nhìn thấy khớp xương của nàng: “Em hiểu.”
Hạ Lan Thu Bạch dịu dàng khẽ cong môi: “Vậy là được rồi.” Lập tức đứng dậy: “Em không sao là chị yên tâm rồi, đúng rồi, lần này chị về nước, trong thời gian ngắn chắc sẽ không rời đi.”
Phòng bệnh của Lộ Tây Trán là phòng VIP, căn phòng rất lớn, từ cửa sổ nhìn ra chỉ thấy một mảng trời đêm đen kịt. Trên tường treo một chiếc TV màn hình phẳng cỡ lớn, nhiệt độ máy sưởi cũng vừa đủ. Hạ Lan Thu Bạch mặc áo khoác dài màu trắng, chiếc mũ len che khuất nửa khuôn mặt của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ hé: “Tây Trán, chuyện em không nên quên, em mãi mãi cũng không được quên.”
“Em sẽ không quên.”
Hạ Lan Thu Bạch thỏa mãn cười cười, lộ ra hàm răng trắng nõn: “Được rồi, chị đi đây. Số điện thoại mới của chị đã lưu trong điện thoại của em rồi, có việc gì cứ liên hệ với chị.”
Nhìn bóng lưng rời đi của Hạ Lan Thu Bạch, Lộ Tây Trán mệt mỏi tựa đầu vào gối nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Đối với chuyện chị ấy có thể đoán ra mật mã điện thoại của mình, Lộ Tây Trán cũng không lấy làm lạ. Nếu như chị ấy không đoán đúng, sợ rằng những lời nói vừa nãy càng có sức uy hiếp hơn. Hạ Lan Thu Bạch vừa mới rời đi thì liền có y tá đến hỏi thăm ân cần, Lộ Tây Trán không muốn nói chuyện, chỉ nhàn nhạt gật đầu, y tá thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của nàng thì cũng không muốn tự chuốc lấy sự khó chịu.
Kiều Ỷ Hạ vừa mới tỉnh lại, Lộ Tây Trán không lập tức đến thăm cô, bởi vì nàng biết, người đầu tiên Kiều Ỷ Hạ muốn gặp sau khi mở mắt không phải là nàng, mà sẽ là mẹ của cô. Dù là người kiên cường đến mấy thì cũng có lúc yếu đuối, những lúc như thế này, điều khao khát nhất chính là sự quan tâm từ người thân. Chỉ tiếc Lộ Tây Trán, thì lại chưa từng được cảm nhận sự ấm áp của tình thân.
“Lộ giáo sư.” Phòng bệnh của Kiều Ỷ Hạ cũng là phòng đơn, lúc nàng đi vào thì cô đang xem sách, mẹ và em gái cô đã về. Thấy Lộ Tây Trán đến, cô đặt sách lên đầu giường, gật đầu chào nàng.
Lộ Tây Trán đi đến bên giường, nếu là trước đây, giường bệnh là chỗ kiểu gì nàng cũng sẽ không ngồi, nhưng bây giờ đã từng nằm trên đó rồi, cũng không phải lúc để bận tâm những chuyện nhỏ nhặt này. Lộ Tây Trán đã đi tìm bác sĩ để hỏi rõ tình huống, Kiều Ỷ Hạ bị thương không nhẹ, thật đúng là bị thương đến xương cốt, nhưng không phải không có khả năng hồi phục hoàn toàn, chỉ cần điều dưỡng tốt thì khả năng khỏi hẳn vẫn rất cao.
“Cô có đói bụng không?”
Kiều Ỷ Hạ bật cười một tiếng: “Lúc nãy tôi suy nghĩ thật lâu xem câu đầu tiên chị sẽ nói khi thấy tôi, nhưng không ngờ rằng sẽ là câu này.”
“Lúc này đây, là tôi lúng túng vụng về rồi.”
Kiều Ỷ Hạ nhìn vẻ mặt của nàng, có chút không quen: “Như thế này không giống chị chút nào. Chị không cần phải cảm thấy mắc nợ tôi, bởi vì cho dù đối phương là ai thì tôi cũng dốc hết sức cứu người, đây là chức trách của tôi. Chỉ là, đối phương trùng hợp lại là chị, tôi chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.” Lộ Tây Trán bất chợt im lặng, nàng vốn là người ít nói, nhưng lúc này là thật sự không biết nói gì, Kiều Ỷ Hạ thấy vậy thì nói tiếp: “Ba của tôi cũng đến.”
Nói đến chữ “ba” này, sắc mặt Kiều Ỷ Hạ liền trầm xuống, nặng trĩu tâm sự.
“Tôi không nghĩ ông sẽ đến, tuy rằng chỉ ở đây có nửa tiếng thì đã lên máy bay rời đi rồi. Trong ấn tượng của tôi, ông luôn bận rộn, bận đến nỗi cộng thời gian một năm tôi gặp ông cũng không quá 24 giờ.”
“Cha của cô rất yêu thương cô.” Lộ Tây Trán nói.
“Lộ giáo sư, tôi quyết định từ chức.”
Lời vừa nói ra, Lộ Tây Trán cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng nàng hiểu rõ, Kiều Ỷ Hạ không phải đang nói đùa. Có thể khiến cho Kiều Ỷ Hạ đưa ra quyết định này, nhất định không dễ dàng.
“Hôm nay là lần thứ hai tôi nhìn thấy ba của tôi rơi nước mắt, mẹ tôi dựa vào lòng ông, khóc nức nở. Hai người họ đã hơn năm mươi tuổi rồi, đầu đã điểm bạc rồi, vậy mà lại hạ mình van xin tôi từ bỏ công việc mình đang làm. Còn có mẹ tôi, bà nói nếu như tôi không đồng ý thì bà liền quỳ xuống cho tôi xem.” Lúc nói những lời này, Kiều Ỷ Hạ rất bình tĩnh, không thể nhìn ra là đau buồn hay chán nản, nhưng ánh mắt của cô lại trống rỗng như vậy, vô hồn, thậm chí có thể nói là, trống rỗng, không hề có cảm xúc.
“Tôi đột nhiên cảm thấy, kiên trì mấy năm nay của tôi là sai lầm. Đối với ba mẹ tôi mà nói, bọn họ không muốn sau khi mất đi con trai lại mất thêm đứa con gái duy nhất. Mà tôi nhiều năm qua, vẫn kiên cường đi tìm một lời giải đáp.”
“Đều tốt.” Lộ Tây Trán nhìn cô, ấm áp nói: “Chỉ cần quyết định dựa vào trái tim mình, thế nào cũng được.”
Kiều Ỷ Hạ cười khẽ một tiếng đầy bất đắc dĩ: “Tôi đưa ra quyết định như vậy, chị ủng hộ không?”
“Tôi ủng hộ hay không rất quan trọng sao?”
“Rất quan trọng.”
Lộ Tây Trán ngẩn người, sau đó mới nói: “Tôi ủng hộ.”
“Chờ sức khỏe tôi hồi phục một chút, xử lý xong vụ án Thôi Đình, đến lúc đó sẽ rời đi.” Nhà của Kiều Ỷ Hạ không ở thành phố này, nếu phải nghỉ việc, cô ấy cũng sẽ phải rời khỏi đây.
Đáp án này nằm trong dự liệu của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ làm việc chu đáo, vẹn toàn, cho dù quyết định từ chức thì cũng sẽ kết thúc vụ án này. Còn về phần rời khỏi đây, Lộ Tây Trán đã sớm quen nhìn những thăng trầm của cuộc đời, bây giờ lại phải trải qua lần nữa, vốn tưởng rằng trái tim sẽ bình lặng, nhưng ngờ đâu vẫn tràn ngập cảm xúc phức tạp như vậy.
“Ừ, về nhà rất tốt.” Về nhà rất tốt, ít nhất còn có nhà để về, không giống như nàng.
Kiều Ỷ Hạ nhìn đôi mắt Lộ Tây Trán, bỗng nhiên nghiêm túc nói: “Lộ giáo sư, quen biết chị, là một trải nghiệm đặc biệt.”
Nàng cao ngạo như vậy, lại không có chút nào kiêu ngạo tự mãn. Nàng thoạt nhìn không dễ đến gần, nhưng lại thấu hiểu hơn bất kỳ ai. Nàng cố gắng ngăn cản tất cả mọi người bước vào thế giới của nàng, chỉ bởi vì nàng đã quen cô đơn. Kỳ thật, người con gái lạnh như băng này, có một trái tim ấm áp, nồng nhiệt hơn bất kỳ ai.
“Nếu như sau này có bất kỳ chuyện gì cần tôi, cô đều có thể liên hệ với tôi.” Lộ Tây Trán bình thản nói, như một lời từ biệt cuối cùng. Xảy ra chuyện thế này, người trong nhà đau lòng con gái là điều dễ hiểu, hơn nữa Kiều Ỷ Hạ dù sao cũng là một cô gái, quay lại cuộc sống yên tĩnh mới là lựa chọn tốt nhất.
“Không phải bận rộn nhiều việc sao?”
Lộ Tây Trán lại nói: “Thời gian luôn có thể sắp xếp, chỉ cần có lòng là được.”
“Như vậy bây giờ tôi có một thỉnh cầu.”
Lộ Tây Trán nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Tôi xem cô đã có ý đồ từ lâu rồi nhỉ.”
“Nếu như chị cứ khăng khăng như vậy, tôi cũng không phủ nhận.” Chuyện này, đúng là trước đây Kiều Ỷ Hạ đã nghĩ qua vài lần. “Trước đây chị từng nói, ba chữ quá dài, cho nên gọi tôi là Kiều. Hôm nay tôi cũng cảm thấy ba chữ quá dài, cho nên, tôi có thể gọi chị là Tây Trán không?”
Nghe được câu này của cô, hàng mi dày cong của Lộ Tây Trán khẽ cụp xuống, như là đang suy nghĩ vấn đề gì đó. Ngay khoảnh khắc nàng cúi đầu, sườn mặt của nàng xinh đẹp đến không thể tưởng tượng nổi, ngay cả hoa cỏ cây cối đều nguyện lòng rung động vì nàng.
Cuối cùng, nàng nhìn về phía Kiều Ỷ Hạ, ánh mắt hai người chạm vào nhau.
“Sau này, em gọi tôi là Thương Thương đi.”