Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 5: Xin hãy tôn trọng tôi
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
35 khung hình tinh xảo với 35 gương mặt, mỗi một người trong số đó Kiều Ỷ Hạ đều có thể kể tên rõ ràng rành mạch:
Henry Lee Lucas, sát nhân vương đầu tiên trong lịch sử.
Edward Gein, sát thủ liên hoàn, nhân cách b**n th**.
Ted Bundy, hoàng tử sát nhân, học sinh ưu tú.
Tsutomu Miyazaki, sát nhân cuồng thi.
...
Mỗi một gương mặt thâm trầm, âm hiểm cùng với khí chất nguy hiểm in sâu vào đáy mắt Kiều Ỷ Hạ, khiến một người bình tĩnh như cô cũng phải đổ mồ hôi lạnh.
"Lộ giáo sư quả nhiên có bản lĩnh phi thường!" Kiều Ỷ Hạ nhìn tấm ảnh Bill Suff với mái tóc bạc trắng cùng đôi lông mày cau chặt, giọng nói bình tĩnh tán thưởng Lộ Tây Trán.
"Muốn phá án, trước tiên phải hiểu rõ."
Những người này đều là nhân vật chính của các vụ án kinh điển trong lịch sử. Bọn họ là những sát nhân đã đánh mất nhân tính, nhưng không thể phủ nhận rằng những kẻ thiếu đạo đức như vậy lại có lối tư duy chặt chẽ, quan trọng hơn là chỉ số thông minh của họ vượt xa người bình thường. Có người cho rằng đối với những vụ án này chỉ cần một bản tóm tắt là đủ, thế nhưng Lộ Tây Trán lại không nghĩ vậy. Nàng so với Kiều Ỷ Hạ còn thích "đắm chìm vào những điều kỳ lạ" hơn, hơn nữa còn thường xuyên như vậy.
Kiều Ỷ Hạ đảo mắt, đi về phía nàng, khi còn cách hai ba bước thì cất tiếng hỏi: "Lộ giáo sư, về vụ án..."
"Về vụ án thì tôi đã xác định được mục tiêu ban đầu. Chờ tôi xem qua băng ghi hình ở công viên Hòe Hải từ 3 giờ đến 3 giờ 25 phút chiều hôm qua thì có thể đưa ra phân tích cụ thể."
"Lộ giáo sư, tôi vẫn chưa giải thích vụ án lần này với cô."
"Đến lúc cô giải thích thì mọi chuyện đã muộn rồi." Lộ Tây Trán nhàn nhạt nói, giọng điệu dứt khoát: "Vụ án này tôi cũng đã bắt đầu điều tra từ hai ngày trước rồi."
"Nếu đã như vậy thì chúng ta có thể bắt đầu làm việc được chưa?"
Lộ Tây Trán gật đầu nói: "Đúng là cô có thể bắt đầu làm việc rồi."
Trong lòng Kiều Ỷ Hạ nghi hoặc, cái gì gọi là cô có thể bắt đầu làm việc? Lẽ nào không phải là bọn họ cùng nhau phân tích vụ án này sao? "Tôi không hiểu ý của Lộ giáo sư."
"Ý của tôi chính là, vừa nãy cô cùng đội trưởng Thạch đã làm bẩn sàn nhà. Với thân phận hiện tại của cô, tôi nghĩ cô cần phải xuống dưới lau dọn sạch sẽ một lượt." Đôi con ngươi của Lộ Tây Trán lạnh như băng, đối diện với đôi mắt xinh đẹp hơi mệt mỏi của Kiều Ỷ Hạ: "Cô thấy thế nào?"
Kiều Ỷ Hạ là một người cao ngạo, cho dù cô không quen biết Lộ Tây Trán, cũng không hiểu nàng làm sao có thể leo lên cái ghế chuyên gia tâm lý học tội phạm khi còn rất trẻ tuổi. Nhưng lòng tự trọng của Kiều Ỷ Hạ không cho phép bất kỳ người ngoài nào dùng ngữ khí cao ngạo như vậy ra lệnh cho cô, nói chuyện với cô. Huống chi trong tiềm thức của Kiều Ỷ Hạ thì cô căn bản chưa bao giờ xem mình là người giúp việc của Lộ Tây Trán, cô vẫn là một nữ cảnh sát. Cho dù đã đồng ý với đội trưởng Thạch, nhưng cũng chỉ xem đó là trợ giúp mình phá án mà thôi. Cũng như lúc nãy Lộ Tây Trán có nói, trong tiềm thức của mình, cô luôn cho rằng hai người bình đẳng với nhau.
"Lộ giáo sư, xin cô hãy tôn trọng tôi!" Kiều Ỷ Hạ nói xong câu này thì môi mỏng hơi nhếch, hơi thở dồn dập. Từ góc độ tâm lý hành vi mà nói, cô đang biểu lộ sự phẫn nộ.
Nghe được hai chữ "tôn trọng" khiến Lộ Tây Trán có hơi nhạy cảm, giọng điệu rõ ràng dịu đi vài phần: "Tôi không có thói quen lãng phí thời gian nói quanh co. Nếu lời của tôi khiến cô không vui, tôi xin lỗi."
Kiều Ỷ Hạ cũng không phải người không biết điều, thấy Lộ Tây Trán đã xin lỗi thì cô cũng không tiện so đo nữa, nếu không ngược lại bản thân lại mang tiếng là người bụng dạ hẹp hòi. Cô nói một câu không làm phiền rồi muốn xuống lầu quét dọn vệ sinh. Trước khi đi, cô nghe được giọng nói trong trẻo của Lộ Tây Trán: "Trong tủ lạnh có bánh ngọt, cô có thể ăn trước một ít."
Vốn dĩ không cảm thấy gì, bây giờ nghe nàng nói như vậy khiến Kiều Ỷ Hạ thấy đói bụng. Tối hôm qua chỉ ăn một quả táo, hôm nay vội vàng còn chưa ăn bữa sáng, trách không được tư duy lại ngưng trệ như vậy. Cũng không biết vì sao, có lẽ xuất phát từ sự bực bội cùng xấu hổ, rõ ràng là đói bụng nhưng lại cố chấp nói: "Tôi ăn rồi. Hơn nữa tôi không thích đồ ngọt."
"À, vậy chắc là tôi nghe nhầm rồi." Nàng lại cầm bút máy trên tay, thần sắc nghiêm túc viết gì đó.
"Nghe nhầm cái gì?"
"Mới vừa nãy hình như tôi nghe được tiếng bụng Kiều tiểu thư kêu, có lẽ là tôi ảo giác thôi." Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn tinh xảo phủ lên. Cửa sổ trong phòng được kéo rèm che đi ánh mặt trời, khiến cho căn phòng toát ra vài phần khí tức ôn hòa.
Nghe được câu nói mang theo ngữ khí trêu chọc nhưng lại cực kỳ nghiêm túc của Lộ Tây Trán, trong nháy mắt mặt của Kiều Ỷ Hạ liền nóng lên. Cô thề, cô sống hai mươi mấy năm rồi nhưng chưa bao giờ mất mặt như hôm nay, chết tiệt! Cô tức giận đến mức muốn phát điên, không muốn nói thêm gì nữa, vội vã xoay người muốn đi về phía cửa phòng.
"Đợi đã."
"Lộ giáo sư còn chuyện gì cần dặn dò?" Kiều Ỷ Hạ hờn dỗi hỏi.
Lộ Tây Trán không lập tức nói gì. Kiều Ỷ Hạ cảm nhận được ánh mặt trời chiếu vào phòng, lúc này mới ý thức được bản thân chỉ lo bỏ đi, lại quên mất cánh cửa này chỉ có Lộ Tây Trán mới có thể mở. Kiều Ỷ Hạ có chút bất đắc dĩ vò vò mái tóc của mình, âm thầm oán giận bản thân hôm nay thất thố hơn thường ngày. Xưa nay cô cũng có chút thông minh, thế nào hôm nay lại liên tục làm trò cười như vậy.
"Không thích đồ ngọt thì còn có đồ hộp."
Nghe được lời này của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ hơi quay đầu nhìn nàng một chút. Nàng vẫn cúi đầu, đường nét trên mặt ôn nhu nhưng thần sắc vô cùng nghiêm túc. Kiều Ỷ Hạ rũ mi, quay người rời đi.
Cửa mở.
Mạnh miệng như Kiều Ỷ Hạ, tuy nói không đói bụng nhưng vẫn đi xuống lầu mở tủ lạnh tìm đồ ăn. Tủ lạnh nhà Lộ Tây Trán là loại hai cánh, thoạt nhìn vô cùng xa xỉ. Kiều Ỷ Hạ cũng không thèm nghĩ nhiều, đưa tay mở cửa tủ lạnh. Mà ngay lúc này cô mới phát hiện chứng ám ảnh cưỡng chế của mình hình như cũng không quá nghiêm trọng. Người dọn dẹp tủ lạnh vô cùng sạch sẽ ngăn nắp rõ ràng không phải là Lộ Tây Trán, thế nhưng đây nhất định là yêu cầu của nàng.
Trên thực tế, bảo quản tủ lạnh sạch sẽ cùng sắp xếp đồ bên trong chỉnh tề cũng không phải chuyện hiếm lạ. Nhưng mà nhìn năm quả táo có kích cỡ giống nhau nằm ngay ngắn thành một hàng như vậy thì đúng là quá không bình thường. Tầng trên cùng là các sản phẩm từ sữa, tầng thứ hai chất đầy rau quả cùng vài loại gia vị bình thường, tầng thứ ba là đồ hộp, dưới cùng đặt một đĩa bánh ngọt tinh xảo. Từng cái từng cái được bày biện ngay hàng thẳng lối, giống như lính gác đứng sừng sững.
Kiều Ỷ Hạ cẩn thận lấy một hộp cá ngừ California, sau đó lập tức chỉnh sửa những hộp đồ ăn bị xê dịch trở lại vị trí cũ.
Sau khi ăn no thì Kiều Ỷ Hạ liền muốn đổi một đôi dép đi trong nhà, nhưng mà lại không biết nên mang đôi nào, cũng không muốn vì loại chuyện nhỏ này mà quấy rầy Lộ Tây Trán. Cuối cùng đành lau sạch giày của mình, sau đó nghiêm túc quét dọn phòng khách lầu một, lau sàn đến hai ba lượt.
Sau khi Kiều Ỷ Hạ hoàn thành mọi chuyện thì Lộ Tây Trán đã thay một bộ quần áo khác, bước xuống cầu thang. Mái tóc đen dài như thác nước xõa tung sau lưng, vài sợi tóc con được vén ra sau tai. Trên mặt vẫn không chút son phấn nào, nhưng vẻ đẹp như một bức tranh thủy mặc. Phải thừa nhận cách ăn mặc của Lộ Tây Trán rất có gu, không khó nhìn ra một thân quần áo màu sắc trang nhã trên người nàng đều là hàng hiệu, tôn lên nhan sắc diễm lệ của nàng, nhu hòa nhưng chói mắt. Áo khoác dài màu xám càng tôn lên dáng người cao gầy của nàng thêm hoàn mỹ.
"Không tệ." Liếc mắt nhìn sàn nhà trơn láng bằng đá cẩm thạch, Lộ Tây Trán điềm nhiên nói.
Kiều Ỷ Hạ chống lại ánh mắt của nàng, vì vậy hai người có tính cách tương tự va chạm ánh nhìn với nhau, không khí giống như bị ánh mắt của họ đóng băng tại chỗ. Lộ Tây Trán đưa chiếc chìa khóa trong tay cho Kiều Ỷ Hạ: "Đi lấy xe, lấy chiếc Cadillac màu đen."
Lúc nãy Lộ Tây Trán từng nói qua nàng muốn xem băng ghi hình của công viên Hòe Hải, như vậy nghĩa là bây giờ nàng muốn đến Sở Cảnh sát. Vốn dĩ Kiều Ỷ Hạ còn không hiểu tại sao nàng lại cố ý nhấn mạnh màu xe như vậy, dù sao trong tiềm thức của Kiều Ỷ Hạ thì người bình thường chỉ cần một chiếc xe là đủ rồi. Không sai, đến lúc vào gara, Kiều Ỷ Hạ mới nhận ra cô lại quên mất rồi, Lộ Tây Trán vốn không phải là người bình thường.
Jaguar màu đỏ, Lamborghini màu xanh, Maserati màu bạc, BMW cùng Cadillac màu đen, chỉnh tề đậu song song cùng một chỗ. Những chiếc xe đắt đỏ này người bình thường phấn đấu cả đời cũng không mua nổi, mà Lộ Tây Trán thì xem nó như tác phẩm nghệ thuật để trưng bày.
Mặt trời đã xuất hiện từ lâu, bây giờ là 8 giờ 1 phút. Bầu không khí trong xe cũng không quá ngột ngạt, khúc nhạc violin nhẹ nhàng thả lỏng thần kinh căng thẳng của Kiều Ỷ Hạ. Xuyên qua gương chiếu hậu trong xe cô lén lút liếc nhìn Lộ Tây Trán. Người phụ nữ kia vẫn ngồi ngay ngắn, hai mắt đóng chặt, có vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần.
"Kiều cảnh sát đang nhìn lén tôi."
Tiếng nói của Lộ Tây Trán truyền vào tai Kiều Ỷ Hạ, cô vội vã lấy lại bình tĩnh, siết chặt tay cầm lái. Cô gái này, chẳng lẽ thật sự có thiên lý nhãn sao?
"Kiều cảnh sát có dám đánh cược với tôi không?"
"Có gì mà không dám!" Kiều Ỷ Hạ nhìn con đường phía trước, bình tĩnh trả lời. Cô thậm chí không cần hỏi cá cược chuyện gì, từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng sợ thứ gì cả.
"Ba ngày."
"Có ý gì?" Kiều Ỷ Hạ hỏi.
"Trong vòng ba ngày, cô có thể tìm ra đáp án thì tôi sẽ trả tự do cho cô."
Kiều Ỷ Hạ hiểu đáp án mà Lộ Tây Trán nói chính là hung thủ của vụ án giết người liên hoàn này. Kiều Ỷ Hạ thoáng nhìn qua gương chiếu hậu, phát hiện Lộ Tây Trán đã mở mắt. Kiều Ỷ Hạ lại hỏi: "Như vậy nghĩa là Lộ giáo sư đã tìm ra đáp án rồi."
Lộ Tây Trán không bày tỏ ý kiến. Kiều Ỷ Hạ tiếp tục nói: "Nếu đã như vậy thì Lộ giáo sư cần gì phí thời gian đi xem băng ghi hình nữa?"
"Cũng giống như giải bài toán lớp ba, cho dù đã làm xong bài thì cũng cần phải kiểm tra lại." Lộ Tây Trán hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn ra khung cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ. Trên người nàng luôn cất giấu vẻ đẹp cô độc lạnh lùng, hoàn toàn tách biệt với thế giới ồn ào bên ngoài.
Ở chung với Lộ Tây Trán khiến cho Kiều Ỷ Hạ có cảm giác áp lực vô hình. Vụ án làm cho mọi người gấp đến sứt đầu mẻ trán dĩ nhiên lại bị Lộ Tây Trán so sánh với đề thi lớp ba tiểu học. Trên người Lộ Tây Trán mang theo hơi thở thần bí, vô cùng bí ẩn, khiến cho người khác khó mà nắm bắt, khó mà đoán định.
"Tôi không sợ!" Kiều Ỷ Hạ bình tĩnh nói.
Lộ Tây Trán cũng không nói nhiều, giống như đã biết trước câu trả lời của Kiều Ỷ Hạ, ước chừng mười phút sau mới lên tiếng: "Khúc nhạc này rất êm tai."
Nghe Lộ Tây Trán nói vậy Kiều Ỷ Hạ mới ý thức được khúc nhạc violin này đang phát lại, sau đó lập tức nghe Lộ Tây Trán chậm rãi nói tiếp: "Tên cũng rất đẹp."