Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 53: Chị ghen rồi
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc nãy khi giáo sư Ngô hỏi tên chị, sao chị không dứt khoát nói cho ông ấy biết? Trông vị học giả già ấy hình như đã từng nghe qua tên chị rồi. Nếu biết chị là Lộ Tây Trán, chắc chắn ông ấy sẽ rất vui mừng.
"Nghe qua tôi ư?" Lộ Tây Trán khẽ hừ lạnh một tiếng. "Ngoài những kẻ kiến thức nông cạn như em, nào có ai chưa từng nghe qua tên tuổi của tôi? Tôi không tin bất cứ ai trong nước từng nghiên cứu tâm lý học lại chưa từng ca ngợi tôi."
"Nếu đã vậy, chị cần gì phải cố tỏ ra bí ẩn?"
"Người mà ông ấy tôn sùng đang đứng ngay trước mặt, vậy mà ông ấy không dám xác nhận. Đó là do nhãn lực của ông ấy chưa đủ, cớ gì tôi phải phá vỡ ảo mộng của ông ấy?"
Người phụ nữ này, cuối cùng thì cũng lộ rõ bản chất. Nói chưa quá ba câu đã quay về "nghề nghiệp chính", đi đến đâu cũng không quên tự tán thưởng mình. Chẳng qua, ban đầu điều hấp dẫn Kiều Ỷ Hạ, chẳng phải chính là sự kiêu ngạo nhiệt thành này sao?
Hai người đi xuyên qua sân trường, từng gương mặt trẻ trung lướt qua khiến Kiều Ỷ Hạ nhớ lại ký ức thanh xuân. Cô không học nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp đại học thì đi làm ngay. Những tiếng hoan ca rộn rã, hơi thở sách vở này đã xa cách cô quá lâu rồi. Trên mặt các nữ sinh viên đều là nụ cười tươi trẻ và hồn nhiên, còn các nam sinh thì bị những tiểu mỹ nhân như tiên tử này thu hút ánh mắt, đẩy mấy người bạn thân đang đi tản bộ cùng mình đến gần để làm quen.
"Sao vậy?" Vốn đang đi bình thường, Lộ Tây Trán đột nhiên dừng bước, Kiều Ỷ Hạ lập tức quay đầu hỏi nàng.
"Em vào trong xe chờ tôi, tôi đi vệ sinh một lát."
Nhưng người Kiều Ỷ Hạ chờ được không phải là Lộ Tây Trán mà là giáo sư Ngô. Thấy giáo sư Ngô đang chạy đến chỗ này, Kiều Ỷ Hạ lập tức bước xuống chào hỏi, hỏi ông ấy có chuyện gì không.
"Kiều tiểu thư, giáo sư Lộ đâu rồi?" Giáo sư Ngô mang theo nụ cười mỉm chi, thoạt nhìn vô cùng từ ái, đỉnh đầu hơi hói, không đội mũ len. Nụ cười ấm áp kia giống như không phải của một giáo sư đại học, mà là của một ông lão bình thường, với gương mặt hiền lành.
"Giáo sư Lộ có việc, tôi ở đây chờ cô ấy."
"À." Giáo sư Ngô càng thêm vui vẻ, Kiều Ỷ Hạ nhìn qua có thể thấy rõ ông ấy đang rất cao hứng. "Vậy thì tốt rồi."
"Giáo sư Ngô tìm giáo sư Lộ có chuyện gì sao?"
"Cũng không có chuyện gì." Giáo sư Ngô đẩy đẩy mắt kính, cười hiền, lộ ra hàm răng trắng nõn. Có sinh viên đi ngang qua chào ông, ông cũng rất nhiệt tình đáp lại. "Tôi rất thích tác phẩm "Trình bày và phân tích mười hai mê mộng của tâm lý tội phạm" của giáo sư Lộ, còn từng để sinh viên của mình lấy nó làm tài liệu tham khảo để viết luận văn. Các sinh viên cũng như tôi, vô cùng sùng kính giáo sư Lộ. Cho nên tôi nghĩ, liệu có thể mời giáo sư Lộ khi nào có thời gian đến trò chuyện với các sinh viên được không?"
Giáo sư Ngô rất thành khẩn nhìn Kiều Ỷ Hạ, chỉ thấy Kiều Ỷ Hạ vươn cánh tay phải ra, ngón tay chỉ về phía trước, về phía sau lưng giáo sư Ngô.
"Chào cô." Giáo sư Ngô hưng phấn xoay người lại, vươn bàn tay về phía Lộ Tây Trán. Nhìn bàn tay đang duỗi ra của giáo sư Ngô, Kiều Ỷ Hạ có chút lo lắng không biết Lộ Tây Trán có vì tính sạch sẽ của mình mà không bắt tay lại hay không. Chẳng qua, chuyện xảy ra kế tiếp khiến Kiều Ỷ Hạ nhận ra, cô vẫn còn đánh giá quá thấp sự tu dưỡng cũng như cách đối nhân xử thế của Lộ Tây Trán.
"Giáo sư Ngô, gọi tôi là Lộ Tây Trán là được rồi." Lộ Tây Trán nghiêm túc nắm lấy tay ông ấy, giọng nói ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với giọng điệu tự tán dương bản thân mình lúc nãy.
"Giáo sư Lộ, thật sự rất tốt khi có thể gặp được cô, ý của tôi là, tôi rất hy vọng..."
"Tôi đồng ý."
"Tốt quá, tốt quá! Các sinh viên chắc chắn sẽ rất vui mừng!" Giáo sư Ngô cười vang, đôi mắt híp thành một đường, trông rất đáng yêu. "Vậy cô có tiện để lại phương thức liên lạc không, giáo sư Lộ?"
Lộ Tây Trán lấy một xấp giấy ghi chú cùng bút chì bấm từ trong túi xách, rõ ràng dứt khoát viết một dãy số, sau đó xé xuống đưa cho giáo sư Ngô. Giáo sư Ngô nhìn số điện thoại được ghi trên đó, cười càng thêm vui vẻ rạng rỡ: "Giáo sư Lộ, tôi cần thông báo với bên trường học một chút, đến lúc đó tôi sẽ liên hệ với cô. Thật sự rất cảm ơn. Con bé Thẩm Hà có thể quen biết Lộ Tây Trán, đó là vinh hạnh của em ấy nha."
Nhìn bóng lưng mãn nguyện rời đi của giáo sư Ngô, Kiều Ỷ Hạ đứng bên cạnh Lộ Tây Trán, nhìn nghiêng mặt nàng, không biết nên hình dung tâm trạng của mình lúc này như thế nào. Lộ Tây Trán, cô gái này, rốt cuộc vẫn là một người giả vờ kiêu ngạo lạnh lùng, miệng nói lời chua ngoa nhưng lòng lại tốt bụng. Nói nàng giả vờ lạnh lùng kiêu ngạo là vì mặc dù có đôi khi nàng ăn nói không kiêng nể, biểu hiện thờ ơ với tất cả mọi người, nhưng trong lòng lại như có ngọn lửa thiêu đốt, nóng bỏng, ấm áp như vậy. Phàm là người chủ động tiến đến gần nàng, thì rất dễ nhìn thấy mặt tốt của nàng.
Còn chuyện đi vệ sinh gì đó, là nàng đang nói dối. Ngoài miệng thì nói không nên chủ động làm lộ thân phận của mình với người ngoài, nhưng lại nhận ra giáo sư Ngô kia đúng là có sự ngưỡng mộ dành cho "Lộ Tây Trán", cho nên cố ý kéo dài thời gian để vị giáo sư già suy nghĩ, phán đoán, sau đó không chút do dự đáp ứng thỉnh cầu mà ông đưa ra.
"Cuộc sống đúng là mệt mỏi."
Lộ Tây Trán liếc mắt dò xét cô, rồi bỏ lại một câu: "Thế giới của tôi, loại người bình thường như em há có thể hiểu nổi."
"Cũng đúng." Kiều Ỷ Hạ nhún vai, "Thực ra tôi cũng không muốn hiểu."
Bầu không khí ở chung của hai người luôn luôn kỳ lạ, có khi thì ngập tràn dịu dàng, có khi mười phần căng thẳng, nhưng đây là phương thức sống chung đặc biệt chỉ thuộc về Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán. Người ngoài không thể khống chế, cũng không thể thấu hiểu. Chỉ có hai người các cô dần dần tiến vào cuộc sống của nhau, bắt đầu ỷ lại nhau. Cơn gió lạnh lẽo thổi loạn mấy sợi tóc của Kiều Ỷ Hạ, cô đưa tay vuốt xuống, một tinh thể lạnh buốt chạm đến đầu ngón tay Kiều Ỷ Hạ, truyền đến một cảm giác lạnh giá.
"Tuyết rơi rồi!"
Mấy thiếu nam thiếu nữ cách đó không xa lộ ra vẻ tươi cười, họ xòe bàn tay, đợi đến lúc bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay, tựa như đang thành kính trân trọng một ước nguyện tốt đẹp nào đó. Tuyết đột nhiên rơi, thành phố này đã năm năm chưa có tuyết. Ngay cả tâm trạng của Kiều Ỷ Hạ cũng bị những bông tuyết bay tán loạn như hoa trong ánh nắng này làm cho rung động.
"Thất thần cái gì." Lộ Tây Trán tiến lên vỗ vỗ mấy bông tuyết trên quần áo của Kiều Ỷ Hạ xuống, nhưng lại không nhớ rằng trên quần áo của mình cũng dính đầy tuyết.
"Thương Thương." Cô gọi nàng.
"Sao?" Nàng hỏi.
"Đến sân thể dục một lát đi." Kiều Ỷ Hạ chính là như vậy, những lúc đặc biệt như nghiêm túc hay cố ý đùa giỡn nàng, sẽ gọi nàng là giáo sư Lộ, nhưng khi trong lòng tràn đầy tình ý ngọt ngào thì sẽ gọi nhũ danh của nàng. Thương Thương, Thương Thương, lúc mới nghe thì có cảm giác không được tự nhiên, nhưng gọi lâu rồi thì lại rất thân thiết. Chỉ có một mình cô mới được gọi Thương Thương nha.
Có lẽ bầu trời đầy tuyết này quá đỗi lãng mạn và dịu dàng, gương mặt lạnh như băng của Lộ Tây Trán lúc này cũng có vẻ mềm mại hơn không ít.
Hai tay Lộ Tây Trán đút vào túi áo khoác lông thú, xoay người đi về phía sân thể dục: "Đi thôi."
Hai người kề sát vai nhau đi trên sân thể dục. Xa xa là một mảnh cây cối xơ xác, bông tuyết trắng muốt dính đầy trên tán cây, nhưng thật ra lại tạo nên một cảnh trí khác biệt. Thành phố này đã năm năm chưa có tuyết, đợt tuyết lần này lại khá lớn, từng bông tuyết như lông ngỗng chẳng mấy chốc đã phủ trắng thành phố. Trên người Lộ Tây Trán là chiếc áo khoác lông Kiều Ỷ Hạ mua cho nàng hôm về nhà ở trung tâm thương mại. Tóc dài đến eo bị gió thổi bay bay, bông tuyết rơi trên mấy sợi tóc của nàng, nhanh chóng lan tỏa sự lạnh giá của mùa đông.
Kiều Ỷ Hạ đột nhiên dừng chân, hai tay nắm lấy bả vai nàng, xoay nàng đối mặt với mình. Lộ Tây Trán bị ánh mắt nóng bỏng của cô làm cho lúng túng, đành phải dời tầm mắt nhìn ra xa xa. Chỉ thấy Kiều Ỷ Hạ cởi khăn quàng cổ bằng lông dê trên cổ mình xuống, quấn lên cổ Lộ Tây Trán. Cả quá trình, bàn tay lạnh buốt của cô liên tục chạm lên làn da ấm áp của Lộ Tây Trán, ma sát tạo ra tia lửa mãnh liệt.
"Tôi không lạnh."
Kiều Ỷ Hạ bất đắc dĩ cười khẽ, kỳ lạ thật, thế nào mà từ sau khi gặp gỡ người con gái này, bản thân mình lại thích nở nụ cười đến vậy. Cô dỗ dành nàng giống như dỗ con nít: "Được rồi, chị không lạnh, là tôi nóng."
Ký ức của hai người đồng thời bị kéo về những ngày đầu quen biết. Lúc đó là khi hai người đến nhà của Lô Quế Bình ở thôn Ngân Hạnh, nàng cũng dùng cách nói này để nói với cô: trời thì lạnh cực kỳ, mà nàng thì cứ mạnh miệng nói nóng. Nàng thật sự coi Kiều Ỷ Hạ cô là kẻ ngốc sao? Lúc đó, Kiều Ỷ Hạ đã biết rõ, nàng chẳng qua là đang tùy tiện tìm một cái cớ vụng về để đưa áo của nàng cho cô mặc mà thôi.
Có lẽ trên thế giới này, thật sự tồn tại tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
"Được rồi." Kiều Ỷ Hạ phủi phủi mấy bông tuyết trên tóc nàng, nắm tay nàng, mười ngón đan chặt vào nhau. Cảm nhận được Lộ Tây Trán cũng nắm chặt tay mình, hơi ấm từ hai bàn tay dán vào nhau truyền dọc thân thể, lan đến trong tim. Cô nhìn nàng, nói: "Đi thôi."
"Chị ơi!" Hai người đang định tiếp tục đi về phía trước thì đột nhiên một chàng trai chừng 18, 19 tuổi xuất hiện. Lúc cậu ta cười lộ ra hai chiếc răng khểnh vô cùng đáng yêu, tóc húi cua gọn gàng. Chàng trai ngượng ngùng sờ sờ gáy, sau đó đưa cây dù trong tay cho hai người, nói: "Tuyết lớn quá, sẽ bị cảm lạnh đấy."
Kiều Ỷ Hạ không muốn xem nhẹ ý tốt của chàng trai này, nhất là khi cậu ta cười lên đã khiến cô nhớ đến Ỷ Huy. Hai người họ có nụ cười rất giống nhau. Cô nhận chiếc dù, nói: "Cảm ơn."
"Hai chị là minh tinh à? Có phải đến trường học của chúng em quay cảnh tuyết rơi không?" Đôi mắt đen nhánh của chàng trai hơi đảo, vẻ mặt tò mò hỏi.
Chàng trai này lớn lên rất thanh tú, mỗi một động tác của cậu cũng cực kỳ giống em trai mình, Kiều Ỷ Huy. Vốn dĩ Lộ Tây Trán rất ghét người khác đến gần mình, nhưng lại không có cách nào lạnh lùng với chàng trai này được: "Không phải."
"Vậy hai chị có thể ký tên giúp em không?" Chàng trai nói xong liền lấy một cuốn sổ cùng cây bút chì bấm từ chiếc ba lô Adidas màu đen đeo sau lưng, kích động đưa cho Kiều Ỷ Hạ.
Kiều Ỷ Hạ rất sảng khoái ký tên mình lên đó. Chàng trai nhận cuốn sổ về, nhịn không được mà tán thán: "Chị không chỉ xinh đẹp mà ngay cả chữ ký cũng đẹp đến vậy! Thật là giỏi!"
Kiều Ỷ Hạ lắc đầu, tỏ vẻ đã quá khen. Chàng trai nhìn thấy Kiều Ỷ Hạ rất sảng khoái ký tên, cho rằng vị mỹ nhân lạnh lùng bên cạnh sẽ không từ chối, lập tức dùng hai tay đưa cuốn sổ đến trước mặt Lộ Tây Trán. Lộ Tây Trán dò xét nhìn một lần, mặt không thay đổi nói: "Không phải bất kỳ người nào ngưỡng mộ tôi đều có được cơ hội để tôi tự tay ký tên."
Kiều Ỷ Hạ nhìn thấy nụ cười trên mặt chàng trai lập tức cứng ngắc, không rõ là bối rối hay thẹn thùng xấu hổ. Cô liền cười khổ ôm lấy vai Lộ Tây Trán, vuốt vuốt mái đầu của nàng, tràn ngập áy náy nói với chàng trai kia: "Thật có lỗi bạn học, người bạn này của tôi hôm nay mới xuất viện, còn chưa khỏe hẳn." Sau đó duỗi ngón trỏ chỉ chỉ vào thái dương của mình, lộ ra vẻ mặt đồng cảm, nhẹ giọng nói: "Bệnh hoang tưởng."
Tròng đen của Lộ Tây Trán đột nhiên mở lớn, bệnh hoang tưởng? Cô lại dám nói nàng như vậy? Còn chưa chờ nàng kịp lý luận với cô thì Kiều Ỷ Hạ đã ôm lấy nàng xoay người bỏ chạy.
"Kiều Ỷ Hạ." Cả đoạn đường Lộ Tây Trán đều dùng sức giãy giụa thoát khỏi cái ôm của cô, không thể tin nổi mà nhìn cô. "Bệnh hoang tưởng?"
"Được rồi, chị không cần lúc nào cũng bày ra vẻ mặt hung dữ như vậy được không? Cậu nhóc kia hình như mới là sinh viên năm nhất, chị khiến cậu ấy vừa mới bước vào sân trường đại học đáng mơ ước cùng với cuộc sống tốt đẹp của bốn năm tương lai đã nhìn thấy một người phụ nữ đáng sợ như vậy. Tôi sợ cậu ấy vì thế mà sinh ra cảm giác sợ hãi với con gái, sau này không dám tìm bạn gái nha."
Lộ Tây Trán vội ho khan một tiếng: "Ai bảo cậu ta không có chuyện gì lại đi nịnh hót!"
"Người ta nịnh hót ở đâu chứ, xin chữ ký của chị cũng là nịnh hót sao?"
Lộ Tây Trán hít sâu một hơi, bắt chước giọng điệu của chàng trai lúc nãy, nói: "Chị không chỉ xinh đẹp mà ngay cả chữ ký cũng đẹp đến vậy! Thật là giỏi!"
Kiều Ỷ Hạ hơi giật mình, sau đó lại nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Cô tiến lên trước vài bước, ôm lấy nàng, buồn cười hỏi: "Ghen sao?"
"Buồn cười!" Lộ Tây Trán khinh thường cười khẩy, nhưng cũng không đẩy cô ra: "Từ trước đến nay lúc ăn sủi cảo tôi không chấm dấm chua."