54. Chương 54: Bước chậm trên tuyết

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến

Chương 54: Bước chậm trên tuyết

Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị Kiều Ỷ Hạ nhìn chằm chằm đến mức ngượng ngùng, Lộ Tây Trán lạnh giọng ra lệnh: "Thả tôi ra!". Kiều Ỷ Hạ bướng bỉnh không buông, còn ôm chặt nàng hơn nữa. Lộ Tây Trán khó thở: "Ôm ấp trước mặt người khác thì ra thể thống gì, có chuyện gì về nhà rồi hẵng nói."
Trời tuyết rơi dày, khung cảnh vô cùng lãng mạn. Những bông tuyết trắng tinh đọng trên hàng mi của Lộ Tây Trán, trông như những cánh bướm đang nhẹ nhàng nhảy múa. Kiều Ỷ Hạ không thể không thừa nhận, cô càng không thèm để tâm đến những người a dua nịnh hót mình. Chỉ có kiểu người lúc xa lúc gần như Lộ Tây Trán mới có thể khơi gợi ham muốn chinh phục trong cô, khiến cô không thể không tìm cách tiếp cận nàng.
Kiều Ỷ Hạ từ từ buông nàng ra, Lộ Tây Trán lấy chiếc dù từ tay Kiều Ỷ Hạ. Chiếc dù mà chàng trai kia tặng có màu đen tuyền. Giữa bầu trời tuyết trắng xuất hiện một chấm màu đen, hòa quyện vào nhau, nhìn từ xa tựa như một bức tranh thủy mặc, thấm đẫm hơi thở nghệ thuật.
Kiều Ỷ Hạ đi bên trong, Lộ Tây Trán đi bên ngoài. Nàng không mang bao tay, một tay cầm dù, hơi nghiêng dù về phía trước để che bớt những bông tuyết rơi. Dù không lớn, khó tránh khỏi việc người bị lộ ra ngoài, nhưng hiển nhiên, Lộ Tây Trán sẽ nghiêng dù về phía Kiều Ỷ Hạ nhiều hơn. Từ góc nhìn của người bên ngoài mà nói, Lộ Tây Trán là người cầm dù, nhưng cũng có vẻ không giống người cầm dù, một đường che chắn gió lạnh cùng tuyết trắng cho cô gái bên cạnh mình.
"Để tôi cầm cho."
"Không cần." Lộ Tây Trán kiên quyết nói. "Tôi không lạnh, chỉ là, chiếc dù này thật sự khiến người ta khó chịu."
"Tán dù đen nhánh, tuyết trắng tinh khôi, chẳng phải chị thích nhất hai màu đen trắng sao?" Kiều Ỷ Hạ không hiểu hỏi.
"Phía sau tòa nhà của tôi có một căn biệt thự nhỏ, bên trong có một căn phòng chuyên dùng để chứa dù. Trong sổ ghi chép Thanh Diệp để lại chắc chắn có ghi." Bàn tay cầm dù của Lộ Tây Trán dần ửng đỏ. Gió càng lúc càng lạnh thấu xương, nói không lạnh tuyệt đối là lừa người. Nhưng bất luận nàng có lạnh hay không, nàng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, không hề run rẩy chút nào, cứ như thể nàng thật sự đang thấy nóng vậy.
Lúc Kiều Ỷ Hạ rảnh rỗi cũng sẽ đọc đi đọc lại quyển sổ Thanh Diệp đưa cho cô. Phần mục lục có một phần viết về chuyện này, dài đến ba trang, viết rất đầy đủ, đủ để thấy yêu cầu về chất lượng cuộc sống của Lộ Tây Trán cao đến nhường nào. Theo như Thanh Diệp viết, Lộ Tây Trán cực kỳ yêu thích dù của hãng này, mỗi một mẫu thiết kế nhất định phải tự tay mua, hơn nữa mỗi một kiểu sẽ mua hai chiếc y hệt nhau, dùng cách này để thể hiện sự yêu thích của mình. Vả lại còn có một chiếc dù do một thương hiệu rất được hoàng thất Anh quốc yêu thích, chuyên cung cấp riêng cho hoàng thất. Chiếc dù làm bằng lông chim trong suốt kia được rất nhiều nhân sĩ trong giới thượng lưu săn lùng. Tóm lại, sự ám ảnh của Lộ Tây Trán đối với dù đã có thể coi như là một loại bệnh.
"Lộ giáo sư cần gì phải như vậy, nhất định phải gắn sở thích của mình với chuyện giá cả cao thấp sao?". Kiều Ỷ Hạ trêu đùa, "Mặc dù chiếc dù này không đắt lắm, nhưng ngoại hình của nó cũng đâu có tệ."
"Nếu như ngay cả giá cả cũng không thể đạt đến mức độ xứng tầm với thân phận địa vị của tôi, thì dù ngoại hình của nó có đẹp mắt đến mấy cũng hoàn toàn không nằm trong phạm vi đánh giá của tôi."
Kiều Ỷ Hạ hơi suy nghĩ một chút, khẽ cong khóe môi gật đầu: "Được lắm, nếu đã như vậy, đợi đến sinh nhật của chị, tôi sẽ tặng cho chị một chiếc dù thật tốt là được rồi."
"Tôi từ chối." Lộ Tây Trán dứt khoát nói, "Ai lại giống em, nói trước như vậy. Chẳng còn gì bất ngờ, chẳng còn gì mới mẻ. Quả nhiên là tầm thường."
"Tôi thừa nhận, tôi tầm thường." Kiều Ỷ Hạ bước nhanh một bước, giật lấy chiếc dù trong tay nàng, cầm chặt trong tay. Liếc mắt đã thấy nửa người bên kia của Lộ Tây Trán đã dính đầy tuyết, tay nàng cũng lạnh đến ửng đỏ, cô không thể làm ngơ. "Nếu như tôi không tầm thường, làm sao có thể vừa ý chị đây?"
"Khụ." Không ngờ cô sẽ nói như vậy, Lộ Tây Trán bĩu môi, vẻ vênh váo tự đắc này thoạt nhìn vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu đến chết. "Chẳng qua là đại tục tức phong nhã.*"
*Đại tục tức phong nhã: người dung tục đi chung với người thanh nhã lịch sự.
Mỗi khi nhắc đến chuyện tình cảm, Lộ Tây Trán đều sẽ hữu ý vô tình lảng tránh. Chẳng qua Kiều Ỷ Hạ cũng đã quen rồi, trùng hợp đây lại là cách mà hai người họ đang ở chung hiện tại. Huống hồ, hai người các cô đều không có kinh nghiệm yêu đương, có lẽ cũng không thể vun đắp tình cảm một cách thỏa đáng được.
"Như vậy cũng giống như Phùng Trình Trình và Hứa Văn Cường." Kiều Ỷ Hạ vừa mới cầm chiếc dù trong tay thì đã bị Lộ Tây Trán giật lại. Lộ Tây Trán chính là như vậy, từ trước đến nay, chuyện nàng muốn làm, không ai có thể ngăn cản. Kiều Ỷ Hạ cũng đành không tranh giành với nàng nữa.
"Phùng Trình Trình? Cũng là nhà tâm lý học sao? Xem ra trình độ không đủ cao, tôi chưa từng nghe qua."
Kiều Ỷ Hạ trợn trắng mắt, quả nhiên là điển hình cho kiểu người không hiểu phong tình. Năm đó khi Bến Thượng Hải nổi tiếng, biết bao nhiêu người đã than thở, rơi lệ vì câu chuyện tình yêu đẹp đẽ nhưng buồn bã của Phùng Trình Trình và Hứa Văn Cường. Cảnh hai người bước đi chầm chậm trong tuyết đã làm rung động biết bao trái tim người xem. Thời niên thiếu, Kiều Ỷ Hạ cũng từng xem qua bộ phim truyền hình chấn động một thời này, đến giờ ký ức về nó vẫn còn tươi mới. Chính là hình ảnh nam chính nữ chính kề vai nhau đi trong tuyết trắng đó, giống hệt như hai người các cô bây giờ vậy.
"Là nam chính nữ chính trong một bộ phim truyền hình."
"Đừng có đánh đồng tôi với mấy nhân vật hư cấu đó." Lộ Tây Trán nhìn về phía trước, hiển nhiên là không hài lòng với những lời này.
"Vừa nãy còn nói tôi kiến thức nông cạn, tôi thấy chị đây mới là người có tầm nhìn hạn hẹp. Một bộ phim kinh điển như vậy mà chị chưa từng nghe qua." Chưa xem thì thôi đi, vậy mà còn đem Phùng Trình Trình của người ta nói thành nhà tâm lý học, làm người ta không biết nên khóc hay nên cười.
Lộ Tây Trán đột nhiên nâng cao giọng điệu: "Tại sao tôi phải xem mấy thứ nhàm chán đó? Mười bốn tuổi, tôi đã nhận được thư mời viết tay của hiệu trưởng đại học Chicago. Mười lăm tuổi, đồng thời nhận được thư mời nhập học từ đại học Cambridge, đại học Stanford và đại học Princeton. Mà cùng lúc đó, đám người phàm ngu ngốc không ai bằng như các người thì lại đang xem những bộ phim truyền hình không có ý nghĩa giáo dục."
Trước sự châm chọc khiêu khích của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ cũng không thèm để ý, chỉ hỏi: "Cho nên, cuối cùng chị học ở trường nào?"
Lộ Tây Trán thở dài một hơi, phả ra một làn khói dài trong tiết trời lạnh lẽo này: "Đại học Harvard." Lộ Tây Trán chậm rãi bước, đáp lại thắc mắc mà Kiều Ỷ Hạ còn chưa kịp hỏi: "Bởi vì tôi muốn biết, vì sao tôi lại không nhận được thư mời nhập học."
Không nghi ngờ gì nữa, Harvard là đại học liên tục nhiều năm đứng đầu trong danh sách xếp hạng các trường đại học. Với một Lộ Tây Trán tâm cao khí ngạo mà nói, nàng đương nhiên không cam lòng khi không được đứng đầu ở đây.
"Cho nên, trước kỳ thi đại học chị đã nhận được lời mời nhập học ở những trường đại học này?"
"Có thể nói như vậy."
Sở trường từ nhỏ của Lộ Tây Trán chính là học hành. Điều này không chỉ do nàng chăm chỉ hiếu học mà còn do chỉ số IQ cao bẩm sinh của nàng. Khi người ta còn học tiểu học thì Lộ Tây Trán đã nhảy lên cấp ba, tốt nghiệp trung học khi mới mười hai tuổi. Cùng năm đó, nàng đã tham gia cuộc thi IELTS và TOEFL, đạt được thành tích xuất sắc. Lộ Tây Trán vẫn luôn là niềm kiêu hãnh của gia đình, từ nhỏ đã giành được vô số giải thưởng lớn nhỏ, vị trí thứ nhất luôn thuộc về nàng. Đối với nhiều người mà nói, việc học là chuyện khó khăn, nhưng với nàng thì đó là chuyện đơn giản nhất.
"Chị đã học ở Harvard, vì sao sau này lại lấy bằng tiến sĩ ở Princeton?"
"Ở Harvard tôi học quản trị kinh doanh." Nên sau này mới đến Princeton học tâm lý học tội phạm, đây mới thật sự là chuyên ngành mà nàng mong chờ và tràn đầy nhiệt huyết.
Kiều Ỷ Hạ dừng bước, trầm ngâm nhìn nàng: "Rốt cuộc chị còn bao nhiêu chuyện mà tôi chưa biết."
"Nếu như em có lòng muốn hiểu rõ tôi, muốn biết những chuyện này cũng dễ như trở bàn tay thôi." Trên mạng có rất nhiều tư liệu về nàng, nhưng những thứ này, chẳng qua chỉ là những thông tin cơ bản nhất mà thôi.
"Thực xin lỗi."
Lộ Tây Trán bị câu xin lỗi đột ngột của cô làm bất ngờ: "Cần gì phải xin lỗi. Việc một người có muốn hiểu biết về người khác hay không là quyền của người đó thôi."
"Lộ giáo sư, chị là thiên tài trong số các thiên tài, những điều huy hoàng trên thế giới này chị có được là những thứ mà người ta chỉ có nằm mơ mới thấy. Ngay cả tôi vẫn luôn cho rằng bản thân mình là người tâm cao khí ngạo, cũng không thể không thừa nhận, chị thật sự rất lợi hại. Thế nhưng mà." Kiều Ỷ Hạ đột nhiên đổi giọng, dùng ánh mắt khó lường nhìn nàng. "Vì sao ngay từ ngày đầu tiên tôi gặp chị, tôi không tài nào nhìn ra chị đang vui vẻ?"
"Vậy sao." Lộ Tây Trán thờ ơ nghiêng đầu, không nhìn cô nữa. "Tôi rất vui vẻ."
"Lộ giáo sư...."
Chiếc dù Lộ Tây Trán đang cầm trên tay rơi xuống đất, tròng đen của nàng đột nhiên mở to, vì tâm trạng chuyển xấu mà hơi thở dồn dập. "Chẳng phải tôi đã nói với em, gọi tôi là Thương Thương rồi sao?"
Lộ Tây Trán đã không thể nhớ lần gần đây nhất mà nàng giận dữ như vậy là lúc nào. Có lẽ là khi Lộ Thư Dã vì mua bánh bao chiên cho nàng mà mắc mưa sinh bệnh, có lẽ là khi luận văn không viết được. Đều là chuyện đã rất lâu, rất lâu rồi. Nàng không thích nổi giận, đa phần đều lựa chọn giấu kín tâm tình sâu trong lòng, nàng không muốn bày ra khía cạnh phẫn nộ của mình cho người khác thấy, không muốn cho người khác chứng kiến vẻ mặt lúc phẫn nộ của mình, nhìn thấu nội tâm của mình.
Nhưng hôm nay, nàng đã không khống chế nổi.
Bên cạnh là từng tốp thiếu nữ trẻ tuổi nắm tay nhau chạy đi chạy lại, để lại một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, nét tươi sáng ấy hoàn toàn đối lập với sự mất kiểm soát của Lộ Tây Trán lúc này. Lộ Tây Trán cúi đầu, hít một hơi thật sâu, không quay đầu mà đi thẳng về phía trước.
Kiều Ỷ Hạ cũng không gọi hay tiến lên giữ nàng lại, vốn dĩ cô cũng là người có lòng tự ái cao. Sau khi gặp Lộ Tây Trán, cô đã dần dần đánh mất phương hướng và cả bản ngã của mình. Điều cô có thể làm, chẳng qua là đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng nàng càng lúc càng xa dần.
Bỗng dưng, Lộ Tây Trán dừng bước, xoay người lại, nhìn cô một cái. Cô cũng ngẩng đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt là những cảm xúc khó hiểu. Khi đến trước mặt cô, Lộ Tây Trán đưa tay vào túi xách móc chìa khóa xe ra, nhét vào túi áo của Kiều Ỷ Hạ. Sự vui vẻ của các sinh viên trong sân trường lúc này hoàn toàn không hòa hợp với sự lạnh nhạt của hai người họ. Lộ Tây Trán cởi khăn quàng cổ trên người mình xuống, giúp Kiều Ỷ Hạ choàng lên. Trong cả quá trình này, các cô chưa từng nhìn nhau dù chỉ một lần.
Bóng lưng của Lộ Tây Trán trong vùng tuyết trắng thật sự rất chói mắt, không hiểu sao lại làm đau đớn trái tim Kiều Ỷ Hạ.
Mặc dù hai người chia tay trong không vui, nhưng Lộ Tây Trán vẫn không quên để chìa khóa xe lại cho cô, còn mình thì lựa chọn bắt taxi về nhà. Vết thương trên người Kiều Ỷ Hạ còn chưa lành hẳn, vai phải vẫn chưa hồi phục tốt. Mấy ngày nay cô vẫn không được lái xe, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày. Lộ Tây Trán không quên chuyện này, trời lạnh như vậy, cho dù cô có lái hay không thì nàng vẫn muốn để chìa khóa lại cho cô, như vậy mới có thể yên tâm một chút.
Đi đến chỗ xe đậu cách trường học không xa, Lộ Tây Trán liếc mắt nhìn về phía cổng trường, cô vẫn chưa đi ra.
"Lên xe đi, tiểu thư." Tài xế hạ cửa kính xe xuống, nói với cô gái xinh đẹp đã vẫy tay gọi xe mình.
"Bác tài, có thể dừng xe ở phía sau quán bánh kem kia không? Lát nữa tôi bảo lái thì hãy lái." Nàng lập tức lấy một xấp tiền từ trong ví đưa cho tài xế.
Đời này không ai ghét tiền, huống chi là một cô gái xinh đẹp như vậy nhờ vả, tài xế ngay lập tức đồng ý, để Lộ Tây Trán lên xe, sau đó cho xe chạy một đoạn ngắn.
Trước khi Lộ Tây Trán lên xe thì nàng đã cởi áo khoác ngoài của mình ra, gấp lại chỉnh tề, sau đó mới lên xe, ôm áo khoác vào lòng. Đây là lần đầu tiên nàng ngồi taxi, bầu không khí không trong lành cùng mùi hương khó chịu trong xe khiến nàng chóng mặt. Lộ Tây Trán ngồi ngay ngắn trên ghế sau, cố gắng để quần áo của mình không tiếp xúc quá nhiều với mặt ghế. Chẳng qua dù có làm như vậy thì nàng nhất định sẽ không bao giờ mặc lại bộ quần áo này nữa. Chỉ riêng chiếc áo khoác này, nàng nhất định phải bảo vệ thật tốt, không để cho bất cứ thứ gì dơ bẩn lây dính lên nó.
Trên đời này có ba loại người nói nhiều: một là mấy anh chàng hớt tóc, hai là phụ nữ trung niên, thứ ba chính là tài xế taxi. Mà tài xế này lại là người đàn ông chính trực vừa ngoài ba mươi, đúng vào độ tuổi tinh lực dồi dào. Lộ Tây Trán vừa lên xe thì bác tài liền bắt đầu nói luyên thuyên một mình, những câu hỏi liên tục hiện lên trong đầu ông ta.
Mãi cho đến khi tài xế hỏi Lộ Tây Trán có phải là sinh viên trong trường này, hay có bạn trai làm giảng viên ở đây, hay là muốn đến đón em trai đi học về, Lộ Tây Trán rốt cuộc đã không thể nhịn được nữa. "Thật xin lỗi, tôi mới xuất viện, không có sức để nói chuyện."
"Tuổi còn trẻ như vậy mà phải nằm viện rồi sao? Con gái của tôi cũng thế, mới tròn năm tuổi mà như con ma ốm, không cảm mạo thì cũng ho khan, khiến người khác lo lắng không thôi. Cô gái, tôi thấy khí sắc của cô không tệ, không giống như người mới sinh bệnh nặng, có phải là bệnh nhẹ nhưng kéo dài không kịp thời chữa trị hay không. Tôi nói cô nghe, ngàn vạn lần đừng vì thấy bệnh nhẹ mà coi thường, nghĩ nó không to tát gì, bằng không...."
"Bệnh trầm cảm, chính là loại có khuynh hướng tự sát và giết người." Thần sắc Lộ Tây Trán vô cùng lạnh nhạt. Tài xế nhìn thấy nét mặt của nàng từ trong kính chiếu hậu, không khỏi rùng mình, ho khan một tiếng, không dám chủ động bắt chuyện với nàng nữa.
Máy sưởi trong xe mở rất lớn, nhưng vẫn không thể sánh bằng xe của Lộ Tây Trán. Tài xế luôn xoa xoa hai tay vào nhau. Kỳ thật không phải hắn sợ lạnh mà là vì câu nói kia của Lộ Tây Trán. Xui xẻo là hắn lại nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập ác khí kia, đáy lòng liền lạnh lẽo không tả xiết.
"Đi theo chiếc xe phía trước."
Lúc này tài xế mới hoàn hồn, khởi động xe, cũng không dám hỏi người trong chiếc xe kia là ai, tại sao lại muốn đi theo nó.
Đây là lần đầu tiên Kiều Ỷ Hạ lái xe kể từ khi xuất viện. Kỳ thật cô cũng không chắc mình có thể lái xe an toàn không, nhưng cô cũng giống như Lộ Tây Trán, thật sự cực kỳ chán ghét cảm giác ngồi xe thuê. Cho nên tốc độ lái xe của cô rất chậm, lấy an toàn làm trọng. Lộ Tây Trán vẫn luôn nhìn phía trước, yên lặng dõi theo Kiều Ỷ Hạ.
Dù là Kiều Ỷ Hạ hay Lộ Tây Trán, hình như cuối cùng cũng không có cách nào bình ổn dòng suy nghĩ của mình. Nàng nghĩ, tại sao nàng lại phải cáu kỉnh như thế, dùng thái độ tệ hại đó mà đối đãi với Kiều Ỷ Hạ. Còn cô thì nghĩ, vì sao cô đã biết rõ Lộ Tây Trán là người cứng miệng mềm lòng, nhưng vẫn không thể gác lại lòng tự ái của mình. Người con gái kia rõ ràng là lương thiện đến mức đáng yêu.
Trước khi gặp nhau, hai người là hai đường thẳng song song, cao ngạo mà chói mắt, thuộc về thế giới riêng của mình. Nhưng từ sau khi gặp nhau, sự cô tịch, nhiệt tình, lạnh lùng, ăn nói không kiêng nể của họ va chạm vào nhau, ma sát tạo ra tia lửa mãnh liệt. Hai người đang vì nhau mà mở ra bức tường thành do chính mình dùng tôn nghiêm và ngạo khí, tự tay dốc lòng xây dựng nên.
---------
Tui mệt cho hai người quá, tình trong như đã mặt ngoài còn e =)). Chiếc áo khoác giáo sư coi như bảo bối mà giữ gìn đó chính là chiếc áo Kiều Kiều mua tặng hôm về thăm nhà đó nha, hí hí.
Mình có sửa một chút ở chương 49, về thời gian chơi trò chơi đếm giây. Nếu các bạn không thấy gì khác biệt thì có lẽ là lỗi Wattpad. Nhưng chỉ cần nhớ thời gian chơi đếm giây không phải là 21 giây 02 như mình đã edit, mà là 2 phút 21 giây. Đây là chi tiết khá quan trọng sau này, xin lỗi vì đã edit sai ^_^