Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 56: Bộc bạch tấm lòng
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hiển nhiên, điều này nằm ngoài dự đoán của Hạ Lan Thu Bạch. Bởi vì trong mắt nàng, Kiều Ỷ Hạ là một cô gái vô cùng ưu tú, điều này không thể nghi ngờ. Cô xinh đẹp, thông minh, gia thế có lẽ cũng không tồi, một cô gái như vậy làm sao có thể cam tâm tình nguyện làm quân cờ? Hạ Lan Thu Bạch thừa nhận, nàng là một người phụ nữ có nội tâm u ám. Kể từ ngày Lộ Thư Dã rời đi, nàng hoàn toàn trở thành một người điên dại. Bởi vì nàng yêu anh, trong những năm tháng tẻ nhạt, nàng chỉ có thể sống qua ngày nhờ nụ cười của anh còn đọng lại trong ký ức.
Nàng có thể không hận Lộ Tây Trán, có thể thay chồng bảo vệ cô em gái mà anh yêu nhất, nhưng nàng vĩnh viễn không muốn cô gái đó có được hạnh phúc.
Kiều Ỷ Hạ đứng dậy, có ý định rời đi: "Hạ Lan Thu Bạch, tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của cô, cũng hiểu được tâm trạng nhớ nhung chồng của cô. Nhưng đáng tiếc là, tôi là người không có tinh thần trượng nghĩa, hơn nữa đặc biệt thích bao che khuyết điểm. Cho dù đối với người ngoài, Tây Trán có muôn vàn lỗi lầm, tôi cũng sẽ không giúp người ngoài chỉ trích cô ấy nửa lời. Hơn nữa, nếu có ai muốn tổn thương cô ấy, trước hết, phải bước qua tôi đã."
Hạ Lan Thu Bạch nhìn bóng lưng rời đi của Kiều Ỷ Hạ, trên mặt không chút tức giận, chỉ khẽ cong khóe miệng, một hơi uống cạn ly cà phê đắng. Âm nhạc lại vang lên, lần này không phải là một bài hát xưa cũ nữa, mà là ca khúc "Sự hài hước màu đen" của Châu Kiệt Luân. Đầu ngón tay Hạ Lan Thu Bạch gõ gõ lên mặt bàn, nhắm hờ mắt: "Vậy cứ từ từ chơi đùa thôi."
Tuyết rơi ngày càng dày, Lộ Tây Trán cầm điện thoại trong tay, nghe giọng nói từ đầu dây bên kia, nhàn nhạt ừ một tiếng. Từ chỗ này đến Viện bảo tàng Hải Dương cũng không xa lắm, đi thẳng một đường rồi rẽ hai lần là tới.
"Chị!"
Lộ Tây Trán dừng bước, nhìn chàng trai dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo khoác dài màu xám, tóc húi cua gọn gàng đang chạy về phía mình. Ngũ quan của chàng trai này vô cùng tinh xảo, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, môi mỏng ửng hồng, khi cười còn lộ ra lúm đồng tiền trên má. Vóc người của cậu rất cao, so với Lộ Tây Trán 1m75 thì cao hơn nửa cái đầu, ít nhất cũng phải 1m82.
"Hôm nay thật là lạnh." Một tay chàng trai cầm túi quần áo Armani mới mua, một tay siết chặt. "Chị, chị mặc ít thế không lạnh sao, sao lại không mặc áo khoác vậy?"
"Không cần cậu quan tâm." Lộ Tây Trán nói, "Còn nữa, tôi không phải tỷ của cậu."
Chàng trai mỉm cười, nhẹ nhàng kéo vai nàng, dẫn nàng vào một quán nhỏ bên cạnh Viện bảo tàng Hải Dương để sưởi ấm. Cậu giúp Lộ Tây Trán phủi những bông tuyết trên tóc, nói: "Nếu tỷ không phải tỷ của em thì ai là tỷ của em chứ? Ảnh của tỷ từ nhỏ đến lớn em đều đã xem qua rồi."
"Tóm lại, tôi không có đệ đệ nào cả."
Chàng trai cũng không tức giận, mỉm cười như một quý công tử hoa lệ thời cổ đại. Trong quán xuất hiện một chàng trai anh tuấn như vậy, các nhân viên nữ không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười si mê hoặc ngượng ngùng, còn có mấy người muốn đến gần, nhưng khi thấy cô gái xinh đẹp bên cạnh cậu ta thì liền lùi bước.
"Quả nhiên giống hệt như cô nói, mỹ nữ lạnh lùng như băng nha."
Chàng trai bị những nhân viên nữ kia nhìn chằm chằm cũng có chút không tự nhiên, nắm lấy vai Lộ Tây Trán, kéo nàng đi lên lầu hai ít người hơn.
"Cậu muốn làm gì?" Lộ Tây Trán hỏi.
Chỉ thấy chàng trai lôi một chiếc áo khoác lông màu đen từ trong túi đồ, nói với Lộ Tây Trán: "Áo khoác lông này là em đặt mua ở cửa hàng ủy quyền đấy, trước khi em đến lấy đã được giặt rồi, rất sạch sẽ, em còn chưa từng mặc qua đâu." Cậu cũng không nói gì nữa mà giúp Lộ Tây Trán khoác thêm lên, "Em nghe cô nói, từ nhỏ sức khỏe của tỷ không tốt, trời lạnh như vậy, không thể mặc phong phanh như thế được."
Lộ Tây Trán liếc nhìn cậu một lượt, cũng không cởi chiếc áo cậu vừa khoác lên cho mình, thản nhiên nói: "Cậu tìm tôi có chuyện gì không?"
"Hôm qua em đến Đông Bắc du lịch, sáng nay ngồi máy bay gấp gáp về đây. Cô nói cô đã giúp em chọn một căn hộ ở trong nước, nhưng mà chưa bày trí đồ đạc gì cả, đừng nói ga giường, khăn trải giường, đến đồ dùng trong nhà cũng không có. Cô nói chiều nay cô sẽ bay về Canada, em lại không biết nên mua thứ gì, lại không tìm được ai chịu giúp em." Chàng trai này rõ ràng không nhỏ hơn Lộ Tây Trán là bao, chỉ nhỏ hơn nửa tuổi thôi, nhưng lúc nói chuyện lại mang theo vài phần ý làm nũng, khiến Lộ Tây Trán vô cùng không quen.
"Ý của cậu là, muốn tôi đi mua đồ với cậu?"
Chàng trai gật đầu lia lịa, cười đến mức đôi mắt cong cong thành một đường: "Dạ!"
Lộ Tây Trán hít sâu một hơi, sau đó nhắm mắt lại, thở hắt ra, giống như đang trút bỏ căm phẫn tích tụ trong lòng. Ngay sau đó, nàng cởi áo khoác của Mạnh Lưu Sâm xuống, nhét vào lòng cậu, không nói một lời liền xoay người rời đi.
"Ơ này, này, tỷ ơi!". Mạnh Lưu Sâm biết Lộ Tây Trán có tính khiết phích, không dám trực tiếp chạm vào người nàng, chỉ có thể nắm lấy ống tay áo nàng. "Tỷ đừng bỏ mặc em mà."
"Cũng không phải cậu không có nhà." Cậu ta có cha, có mẹ, có muội muội đang ở trong nhà chờ mình, cần gì phải muốn một tỷ tỷ cùng cha khác mẹ này để ý đến.
"Có phải tỷ cho rằng em cũng giống như bọn họ không?" Nụ cười trên mặt Mạnh Lưu Sâm từ từ nhạt đi, trông có chút đáng thương.
Lộ Tây Trán cũng không trả lời vấn đề này, chỉ nói: "Tôi bận rộn nhiều việc, cho dù tôi bỏ mặc cậu, cậu vẫn có người thân ở nhà chờ cậu về."
"Nếu quả thật coi em là người thân, bọn họ sẽ không sau khi sinh em ra rồi lại giao em cho người khác nuôi." Mạnh Lưu Sâm níu lấy ống tay áo Lộ Tây Trán, gục đầu xuống, trong chớp mắt, hàng lông mi dày đậm liền hiện lên vẻ u ám phiền muộn. "Sẽ không suốt hai mươi bảy năm không đến thăm em."
Lộ Tây Trán dừng bước, hai người cứ như vậy đứng yên một chỗ.
"Từ nhỏ em đã được cô nuôi lớn, sau mười tám tuổi mỗi năm đều về nước một lần, thậm chí mỗi lần về nước, em đều chủ động gọi cho hai người được coi là cha mẹ của mình, tìm một lý do để về nhà đoàn tụ với họ. Thế nhưng trong lòng bọn họ căn bản không hề có em, trước đây em từng hỏi cô, vì sao bây giờ mọi người đều biết em là con trai của ba, nhưng ba vẫn không chịu đón em về nhà." Nói đến đây, Mạnh Lưu Sâm thở dài một hơi, dụi dụi mắt. "Chẳng qua về sau em cũng không nói nữa, đối với bọn họ mà nói, em chỉ là một món quà mà bọn họ tặng cho cô thôi."
"Tỷ." Mạnh Lưu Sâm ngẩng đầu, nhìn Lộ Tây Trán, Lộ Tây Trán cũng nhìn cậu ấy. "Em không muốn về đó, em không muốn đối mặt với bọn họ. Em không thích như thế này, rõ ràng em không phải đồ bỏ đi, nhưng bây giờ lại có cảm giác mình đã trở nên dư thừa."
Ánh mắt của cậu khiến Lộ Tây Trán nhớ đến rất nhiều chuyện, nhớ đến ánh mắt của Lộ Thư Dã năm Đỗ Linh bước chân vào cửa, còn có ánh mắt của mình sau khi mẹ qua đời. Nàng không có thiện cảm với Mạnh Lưu Sâm, cho dù thù hận đời trước không nên liên lụy đến đời sau, nhưng trên người cậu ấy rốt cuộc vẫn chảy dòng máu của Đỗ Linh. Đây là sự thật cả đời không thể thay đổi. Có câu nói, yêu ai yêu cả đường đi, vậy có phải cũng nên ghét ai ghét cả đường đi lối về hay không?
"Cô luôn kể với em về tỷ tỷ lớn hơn em nửa tuổi tài giỏi và ưu tú đến mức nào, em thật sự rất muốn có thêm người thân, tỷ có thể đừng đẩy em ra, đừng bỏ mặc em như năm đó cha mẹ đã làm, có được không?"
Người ta thường nói, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, không thể che giấu, càng không thể nói dối. Nó có thể biểu đạt cảm nhận và tâm tình chân thật nhất của một người. Giờ phút này, đôi mắt của Mạnh Lưu Sâm vô cùng sạch sẽ, giống như chốn bồng lai chưa từng bị thế tục làm vẩn đục.
Bất kỳ ai nói dối trước mặt Lộ Tây Trán đều sẽ bị nàng nhìn thấu. Nhưng Mạnh Lưu Sâm hôm nay, nàng không cách nào tìm thấy chút sơ hở nào.
Lộ Tây Trán nghiêng đầu đi: "Viết địa chỉ chỗ ở của cậu cho tôi, rồi về nhà đợi đi."
Mạnh Lưu Sâm viết địa chỉ ra tờ ghi chú rồi đưa cho nàng, cậu cho rằng Lộ Tây Trán muốn tự mình đi mua đồ giúp cậu, cuối cùng cũng vui vẻ cười, nói: "Tỷ, em đi với tỷ."
"Nếu muốn tôi để ý đến cậu, nhất định phải nghe lời tôi." Lộ Tây Trán nhướng mày, nghiêm túc nhìn cậu.
Ánh mắt này, thật sự rất giống bộ dạng lúc giáo viên cũ của cậu bắt cậu viết bản kiểm điểm. Mạnh Lưu Sâm âm thầm oán giận nghĩ, cô ấy nói không sai chút nào, đúng là một cô tỷ tỷ xinh đẹp, cao ngạo, cao cao tại thượng. Chẳng qua, cậu vẫn rất thích người tỷ tỷ này.
"Tôi đi đây."
"Đợi một chút." Mạnh Lưu Sâm cầm áo khoác mà lúc nãy Lộ Tây Trán cởi ra, khoác lại lên cho nàng. "Bên ngoài lạnh như vậy, tỷ không thể chỉ mặc mỗi một chiếc áo len, tỷ mặc cái này đi. Coi như là món quà gặp mặt em tặng tỷ."
Lộ Tây Trán dò xét nhìn cậu một lượt, khinh khỉnh nói: "Cái áo xấu như vậy, là tôi không muốn mặc." Vóc người của Mạnh Lưu Sâm rất cao, áo khoác cũng là kiểu áo dài, nàng mặc lên thì nó dài đến bắp chân, cộng với chuyện đây là áo của nam, hoàn toàn không phù hợp với gu thẩm mỹ của nàng.
"Cảm thấy xấu thì sau khi về nhà tỷ cứ tùy tiện ném nó ở đâu cũng được, lần sau gặp lại thì mang trả cho em là được rồi."
Lúc đi đến đầu cầu thang, Lộ Tây Trán xoay người, đánh giá cậu một lượt, nói: "Luyện tiếng Trung cho tốt."
Tuy rằng ngữ pháp không sai chỗ nào, nhưng phát âm thật sự dễ khiến người ta bật cười. Nhất là lúc Mạnh Lưu Sâm gọi một tiếng "chị" kia, phát âm thành hai chữ "Kiệt Kiệt" thì đúng là kỳ cục. Quả nhiên là đứa nhỏ quanh năm sống ở nước ngoài, mặc dù trong người chảy dòng máu phương Đông, cộng với việc Mạnh Khả Quân đã dạy tiếng Trung cho cậu từ nhỏ, nhưng vẫn không cách nào nói tiếng Trung trôi chảy được.
Dọc đường đi, nhớ đến chuyện gặp Mạnh Lưu Sâm lúc nãy, Lộ Tây Trán không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số.
"Ừ, Thanh Diệp, là tôi." Lộ Tây Trán ngẩng đầu, một bông tuyết trắng dính trên lông mi nàng. "Có chuyện cần em giúp xử lý một chút. Giúp tôi liên lạc với người phụ trách của các công ty đồ gia dụng như Cao Đức, Bát Tiên Kiều, Bá Lan, để bọn họ chọn ra những đồ gia dụng cao cấp nhất, thoải mái dễ chịu. Còn có giám đốc của Sharp nữa, tôi cũng cần một chiếc TV LCD mới nhất. Nhất định phải tìm người vận chuyển đến, lắp đặt được thì càng tốt. Toàn bộ đều ghi sổ cho tôi, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ qua tin nhắn cho em."
*****
Thấy Lộ Tây Trán trở về, Kiều Ỷ Hạ đang ngồi trên sofa cũng đứng lên, hai người bốn mắt nhìn nhau. Lộ Tây Trán không nói một lời nào, trực tiếp đi lên lầu.
"Em vừa đi ra ngoài với chị dâu của tỷ."
Lộ Tây Trán dừng bước. Trên đời này, nàng là người hiểu rõ Hạ Lan Thu Bạch nhất. Chị ta miệng nam mô bụng bồ dao găm, chị ta khéo léo, rốt cuộc thì chị ta không muốn ngồi chờ chết nữa rồi.
Kiều Ỷ Hạ đi đến bên cạnh Lộ Tây Trán, dùng ánh mắt phức tạp bao hàm cả sự uể oải nhìn nàng, vươn tay vuốt mái tóc bị tuyết làm ướt của nàng. Cô dịu dàng nói với nàng: "Em đi nấu canh gừng cho tỷ."
Nghe cô nói như vậy, tay Lộ Tây Trán siết chặt thành nắm đấm, đứng đối diện với cô, trong giọng nói là sự đa cảm khó kiềm chế: "Có phải chị ấy nói với em chuyện của huynh trưởng tôi. Nói với em chuyện không tốt của tôi, muốn em đừng nên ở bên cạnh tôi?" Có câu nói giấu đầu lòi đuôi, đây là đạo lý ai cũng hiểu, Lộ Tây Trán há có thể không hiểu sao? Nàng đã từng khinh thường giải thích với bất kỳ ai, bởi vì giải thích đồng nghĩa với việc không tín nhiệm, cho thấy trong lòng mình có quỷ, nhưng giờ phút này, đối mặt với Kiều Ỷ Hạ, nàng lại giải thích.
"Em đừng tin chị ấy, có được không?"
Nàng cúi đầu, trừng lớn mắt, không muốn người khác thấy vẻ mặt của mình. Nhưng nàng giờ phút này lại khiến người khác đau lòng, làm người khác thương tiếc. Đây không còn là Lộ giáo sư hung hăng, vênh váo, mà chỉ là một cô gái khao khát được người khác tin tưởng mình.
"Đồ ngốc." Kiều Ỷ Hạ tiến lên ôm lấy nàng, cũng mặc kệ tuyết trên người nàng có làm ướt mình hay không. Cô chỉ muốn ôm nàng nhanh một chút, chặt hơn một chút. "Em không cho phép tỷ đánh giá thấp sự yêu thích em dành cho tỷ. Em chỉ là không muốn gạt tỷ, không phải là không tin tỷ. Lần sau nếu còn như vậy, em sẽ giận thật đấy."
Lộ Tây Trán vươn tay đáp lại cái ôm của cô: "Lần đầu tiên gặp em, tỷ đã nghĩ đến Hạ Lan Thu Bạch, cùng với huynh trưởng bị tỷ liên lụy. Tỷ không cách nào đối đãi cay nghiệt với em như với những người khác. Tỷ còn tưởng rằng, cả đời này tỷ sẽ không thích bất cứ ai, cứ như vậy mà sống trong thế giới của mình, cô độc đến chết già. Nhưng mà em đến rồi. Niềm vui em ban cho tỷ đến ngay cả Lộ Thư Dã cũng không thể nào mang lại, đó là vui vẻ và quý trọng xuất phát từ đáy lòng, độc nhất vô nhị."
"Tỷ không dám thích em, cũng không dám tiếp nhận em, sau khi gặp được em, tỷ bắt đầu sợ hãi. Tỷ sợ cuối cùng sẽ có một ngày em phát hiện em giống với Hạ Lan Thu Bạch. Tỷ sợ biết bao nhiêu rằng em sẽ hiểu lầm sự yêu thích và quý trọng đơn thuần tỷ dành cho em, mà coi bản thân mình là công cụ tỷ dùng để trả nợ." Lộ Tây Trán dần dần kéo ra một khoảng cách với cô, nàng đưa tay vuốt ve đôi má của Kiều Ỷ Hạ, vì cô mà nở nụ cười chỉ dành riêng cho Kiều Ỷ Hạ, một nụ cười rực rỡ.
"Có lẽ tỷ sẽ vì áy náy mà cảm kích một người, nhưng sẽ không vì vậy mà thích người đó."
"Thế nhưng, tỷ không cảm kích em, tỷ chỉ là thích em mà thôi."