Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 55: Cam Tâm Tình Nguyện
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy sắp đến chân núi, Lộ Tây Trán nghĩ chắc Kiều Ỷ Hạ đã an toàn rồi, bèn nói: “Dừng ở ngã tư phía trước là được rồi.”
Sau khi Lộ Tây Trán xuống xe, tài xế hạ cửa sổ xe xuống, nói với nàng khi nàng định rời đi: “Cô gái, đường ở đây không dễ đi, cô phải cẩn thận nhé. Nhớ mặc thêm quần áo vào, cô mặc ít quá, dễ bị cảm lạnh đấy.”
Dù thế nào thì vẻ đẹp ngoại hình luôn khiến người khác có thiện cảm hơn đôi phần. Tuy Lộ Tây Trán hơi khó tính, nhưng vì sở hữu dung nhan xinh đẹp, tài xế vẫn không khỏi dặn dò thêm mấy lời.
Gió lạnh cắt da cắt thịt khiến Lộ Tây Trán đau đầu. Nàng thà chịu lạnh với chiếc áo len mỏng manh giữa trời tuyết bay còn hơn làm bẩn chiếc áo khoác lông Kiều Ỷ Hạ đã mua cho mình.
Điện thoại cũ kỹ đổ chuông. Nhìn dãy số xa lạ trên màn hình, Lộ Tây Trán nhấn phím nghe.
Lúc Kiều Ỷ Hạ về đến nhà Lộ Tây Trán thì thấy bên ngoài cánh cổng sắt lớn là một người phụ nữ trẻ, dáng người cao ráo, thanh thoát, cử chỉ mềm mại. Không khó để nhận ra, người kia chính là Hạ Lan Thu Bạch. Thấy Kiều Ỷ Hạ xuất hiện, Hạ Lan Thu Bạch hơi sững sờ, sau đó liền mỉm cười. Đó là nụ cười chỉ thuộc về riêng Hạ Lan Thu Bạch, xinh đẹp nhưng kín đáo. Cách ăn mặc của Hạ Lan Thu Bạch làm tôn lên vẻ đẹp thanh lịch của nàng: bên trong là áo lông chồn cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo lông màu xanh ngọc, phối với một đôi giày Martin, khiến cho chiều cao vốn không tệ của nàng trông càng cao hơn.
“Kiều tiểu thư.”
“Hạ Lan tiểu thư đến tìm Lộ giáo sư à?”
Hạ Lan Thu Bạch cười càng rạng rỡ hơn: “Chẳng qua, bây giờ tôi không muốn tìm em ấy nữa. Nếu Kiều tiểu thư có thời gian, có muốn ngồi cùng tôi một lát không?”
Kiều Ỷ Hạ và Hạ Lan Thu Bạch đến một quán cà phê ngập tràn không khí lãng mạn dưới chân núi. Có lẽ vì thời tiết nên quán không đông khách lắm, hai người chọn một chiếc bàn gần cửa sổ ngồi xuống. Trong quán mở bài hát “Người theo đuổi giấc mơ” của Phụng Phi Phi, chủ quán là một cô gái vừa qua hai mươi, nhẹ nhàng ngân nga theo bài hát.
“Hôm qua dự báo thời tiết nói tuyết sẽ rơi, không ngờ tuyết thật sự rơi rồi.” Hạ Lan Thu Bạch dùng chiếc muỗng nhỏ khuấy ly cà phê thơm nồng, nhưng giọng nói lại lạnh nhạt. “Chắc chắn Tây Trán sẽ không vui.”
Kiều Ỷ Hạ không nói lời nào, đôi mắt cụp xuống, như đang suy tư điều gì.
“Lần đầu tiên tôi gặp Tây Trán, cũng chính là ngày tuyết bay đầy trời thế này. Năm đó, em ấy mới chỉ 16 tuổi.” Hạ Lan Thu Bạch ngừng động tác khuấy cà phê, như có nhiều chuyện muốn nói, cuối cùng vẫn mở miệng, ngẩng đầu nhìn Kiều Ỷ Hạ. “Chuyện trước đây của Tây Trán, em ấy chưa từng nhắc đến với cô sao?”
Kiều Ỷ Hạ đáp lời: “Tôi chưa hỏi.”
Hạ Lan Thu Bạch cười nhẹ một tiếng, quả không hổ là người lọt vào mắt xanh của Lộ Tây Trán, cái vẻ kiêu ngạo này thật sự rất giống nàng. Cô không nói nàng có từng nhắc qua hay không, chỉ nói là mình chưa từng hỏi.
“Chắc là Tây Trán cãi nhau với cô rồi.” Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đơn giản, như thể Hạ Lan Thu Bạch đã đoán trước được điều này.
Điều này khiến Kiều Ỷ Hạ ngẩn người. Hạ Lan Thu Bạch thấy cô bối rối, vuốt nhẹ mái tóc rồi nói: “Lần gần đây nhất tôi nhìn thấy tuyết lớn như vậy đã là mười năm trước.” Sắc mặt Hạ Lan Thu Bạch bỗng trở nên nghiêm nghị. Sống mũi nàng thanh tú, đường nét tinh tế, vẻ mặt nghiêm túc ấy dễ khiến người ta cảm thấy áp lực. “Lần cuối cùng tôi nhìn thấy Thư Dã, cũng là vào mười năm trước.”
Nhắc đến cái tên này, hốc mắt Hạ Lan Thu Bạch chợt nhói đau, nhưng nàng hít sâu một hơi, rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh: “Anh trai ruột của Tây Trán, Lộ Thư Dã. Đã gặp nạn mười năm rồi.”
Nhớ đến hôm về nhà đó, khi Lộ Tây Trán nhìn vị trí bên cạnh gọi một tiếng “anh”, Kiều Ỷ Hạ đột nhiên cảm thấy tim đập hẫng một nhịp. Có lẽ, quan hệ của Lộ Tây Trán và anh trai vô cùng tốt. Nhưng người thân qua đời, là nỗi đau vĩnh viễn không ai có thể thấu hiểu. Chỉ có người trong cuộc mới có thể cảm nhận sâu sắc nhất nỗi đau xé lòng này, đau khổ đến mức sống không bằng chết. Giống như năm đó khi Tiểu Huy rời khỏi cô vậy.
Lúc đó, cô quỳ gối bên ngoài nhà xác, nước mắt nóng hổi làm ướt đẫm khuôn mặt, thậm chí rơi nặng hạt xuống sàn nhà. Thế nhưng cho dù cô có gào thét thế nào, mong người gặp nạn là mình đến thế nào, thời gian vẫn không thể cho cô một cơ hội làm lại lần nữa.
Thật ra, nhiều người còn sống chưa hẳn đã là may mắn, bởi vì họ phải dùng cả cuộc đời để tưởng nhớ những người đã ra đi.
“Tôi đã sớm nghe Thư Dã nhắc qua, em gái của anh ấy là một thiên tài, là bảo bối anh nâng niu trong lòng bàn tay. Thư Dã là một người anh cuồng em gái, mà Tây Trán, nàng tiên nhỏ bé cao ngạo, không ai có thể xem thường ấy, cũng chỉ khi ở bên anh trai mới có thể cười vô tư như một đứa trẻ.” Hốc mắt Hạ Lan Thu Bạch như có thứ gì đó dâng lên, “Anh trai gọi em gái là Thương Thương, em gái gọi anh trai là Mang Mang. Thư Dã nói, đây là ước hẹn từ nhỏ của bọn họ. Khi đó Tây Trán mới học tiểu học, mới năm tuổi đã biết đọc thơ. Lúc đọc đến câu 'Thiên thương thương, dã mang mang' (*Trời xanh xanh, nội mênh mang*), em ấy rất thích thú, cứ gọi Thư Dã là 'dã mang mang'. Thư Dã muốn trêu em gái vui nên gọi em ấy là Thương Thương.
“Thư Dã nói, Tây Trán là người mà anh ấy yêu thương trân trọng nhất trên đời này. Nếu như muốn ở cùng anh ấy, nhất định phải chấp nhận chuyện em gái luôn giữ vị trí quan trọng nhất trong lòng anh. Tôi đã chấp nhận, bởi vì Tây Trán là một cô gái khiến người khác không thể không yêu thương. Anh ấy vì Tây Trán làm rất nhiều chuyện mà người ngoài không thể tưởng tượng nổi. Anh ấy nói Tây Trán là thiên tài, thế nhưng trong mắt tôi anh ấy mới là thiên tài thật sự. Bởi vì anh ấy hơn Tây Trán đến bảy tuổi, vậy mà không dám nhảy lớp. Anh ấy sợ em gái ra nước ngoài sẽ không có ai chăm sóc, nên đã từng bước sắp xếp để chờ em ấy cùng đi học đại học. Lúc Tây Trán học đại học, Thư Dã cũng giống như tôi, đã là sinh viên năm tư, nhưng vẫn chọn tiếp tục ở lại Harvard học nghiên cứu sinh. Quan hệ tốt đẹp của hai anh em, đã vượt xa tưởng tượng của nhiều người.”
“Nhưng tôi không ghen tị, thật sự.” Hạ Lan Thu Bạch cười cười, nhưng hết sức chua xót. “Năm thứ hai học nghiên cứu sinh, chúng tôi kết hôn, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian này. Tôi thật sự coi Tây Trán là em gái ruột để yêu thương. Nếu như...”
Lúc nói đến đây, nàng không tiếp tục kể nữa, lời nói đột nhiên xoay chuyển, nói: “Ngày đó của mười năm trước, cũng là một ngày đầy tuyết. Tôi, Thư Dã, Tây Trán, ba người đang tản bộ trong sân trường Harvard. Tôi giúp hai anh em họ chụp ảnh. Hai người họ ngày thường thì trầm lặng, nhưng chỉ cần ở cạnh nhau là lại cười nói vui vẻ vô cùng.”
“Thế nhưng ngày hôm đó, là lần đầu tiên hai anh em họ cãi nhau.”
Nước mắt của Hạ Lan Thu Bạch rốt cuộc cũng rơi xuống, nặng hạt nhỏ xuống mặt bàn. Trong quán đang phát bài “Cảm giác đau lòng” của Tô Nhuế, như đang nói hộ lòng Hạ Lan Thu Bạch lúc này.
“Tây Trán nói: ‘Anh trai có vợ liền quên em gái ruột rồi. Trước kia luôn gọi em là Thương Thương, bây giờ đổi giọng gọi thành Tây Trán. Sao vậy, sợ chị dâu ghen sao?’
“Thư Dã lại nói: ‘Chỉ là cách xưng hô thôi, sao em phải để ý như vậy?’ Tây Trán vốn dĩ không giận, nhưng nghe Thư Dã nói vậy, em ấy liền nghiêm túc. Em ấy nói: ‘Bởi vì đó là ước hẹn của anh và em, anh đã hứa với em, em cũng đã hứa với anh rồi.’ Thư Dã cười nói em ấy ngây thơ, đã mười tám tuổi rồi mà còn trẻ con như vậy. Sau đó, em ấy buồn bực không vui, chưa ra ngoài được bao lâu đã đòi về học bài. Em ấy bước đi rất chậm, tôi nhìn ra được, em ấy muốn Thư Dã đuổi theo mình, dù chỉ là dỗ dành một câu cũng được. Nhưng bất ngờ là Thư Dã không đuổi theo. Anh ấy nói anh đã quá nuông chiều em gái rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh lo sẽ có ngày anh không ở bên cạnh em ấy, em ấy sẽ không thể nào tự lập được.”
Nước mắt nóng hổi nghẹn lại nơi cổ họng Hạ Lan Thu Bạch. Nàng nhận chiếc khăn tay Kiều Ỷ Hạ đưa, nắm chặt tay để bình tâm lại. “Đêm hôm đó, Tây Trán xảy ra chuyện. Ngày ấy, tên sát nhân biến thái mà FBI vẫn luôn truy lùng cuối cùng cũng ra tay một lần nữa, nhưng người bị bắt cóc lại là Tây Trán. Một điều tra viên cấp cao của FBI có quan hệ rất tốt với Thư Dã đã thông báo tình hình cụ thể cho anh, đồng thời đồng ý cho anh tham gia điều tra vụ án này.”
“Thư Dã anh ấy, gần như muốn phát điên rồi.”
“Về phần kết cục, chắc cô cũng biết rồi đấy. Tây Trán bình an vô sự, nhưng Thư Dã...” Hạ Lan Thu Bạch cứng rắn nuốt nước mắt vào trong, lau sạch những giọt lệ trên mặt, cố nặn ra một nụ cười tươi tắn. “Không ngờ đến, có một ngày tôi lại bình tĩnh như vậy nhớ lại chuyện mười năm trước.”
“Chứng hoang tưởng của Tây Trán cũng xuất hiện từ đó. Em ấy không quên đoạn ký ức kinh hoàng ấy, nhưng lại quên mất Thư Dã đã chết. Trong ký ức của em ấy, Thư Dã không hề rời đi, chỉ là bị cắt bỏ hai chân và thay bằng chân giả. Nhưng mà, đây đã trở thành ác mộng của cả cuộc đời tôi.”
Kiều Ỷ Hạ không biết nên làm thế nào để hình dung tâm tình bây giờ của mình. Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ trên đời này thật sự tồn tại hai người bởi vì từng trải qua những chuyện như nhau mà hấp dẫn lẫn nhau. Trách không được rõ ràng Lộ Tây Trán cao ngạo, đã có được tất cả nhưng không hề vui vẻ. Bởi vì nàng cũng giống như cô, là người bị trời cao nguyền rủa, vĩnh viễn không thể sống yên ổn.
“Tôi không hận em ấy.” Hạ Lan Thu Bạch cúi đầu nhấp một ngụm cà phê. “Bởi vì Thư Dã yêu em ấy. Nhưng em ấy, cũng không bao giờ xứng đáng có được hạnh phúc.”
Kiều Ỷ Hạ nghênh đón ánh mắt của Hạ Lan Thu Bạch. Đôi mắt vốn luôn dịu dàng, lay động lòng người của Hạ Lan Thu Bạch cuối cùng cũng rõ ràng tràn ngập sự uất hận. “Có phải cô muốn nói, đây không phải là lỗi của em ấy, em ấy cũng là người bị hại?” Hạ Lan Thu Bạch vừa nói vừa gật đầu, “Đúng vậy, cho nên tôi vẫn đối xử tốt với em ấy như trước đây, chỉ cần em ấy không thể hạnh phúc là được rồi.”
“Tôi mặc kệ cái gì đúng sai phải trái, tôi thích cô ấy, cho nên tôi sẽ che chở cô ấy, tôi muốn cho cô ấy cuộc sống vui vẻ hơn bất kì ai khác.” Kiều Ỷ Hạ gằn từng chữ. Đúng sai phải trái thì liên quan gì đến cô? Thứ cô quan tâm chỉ có Lộ Tây Trán mà thôi. Còn về phần ai đúng ai sai, căn bản không dính dáng gì đến cô.
“Thích em ấy ư?” Hạ Lan Thu Bạch như nghe được một chuyện khôi hài, bật cười thành tiếng. “Thích em ấy, chẳng qua là bởi vì với cô, em ấy là người đặc biệt mà thôi. Nhưng cô có từng nghĩ qua hay chưa, một người cao ngạo như em ấy, tại sao lại vô duyên vô cớ đối xử tốt với cô?”
Hạ Lan Thu Bạch đứng lên, hai tay chống lên mặt bàn, cúi người về phía trước, kề sát vào cô, giọng điệu trầm thấp cười nói: “Tôi tự nhận mình không thể so với dung mạo của Kiều tiểu thư, nhưng, Kiều tiểu thư không cảm thấy, tôi và cô, trông rất giống nhau sao?”
Thời gian tích tắc trôi qua, trong quán đã không còn tiếng nhạc, chỉ có tiếng tim đập cùng tiếng hơi thở của hai người. Kiều Ỷ Hạ thẳng lưng nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì sao?”
“Tây Trán chẳng qua là cảm thấy hổ thẹn với tôi, không có mặt mũi đối diện với tôi. Sự xuất hiện của cô đã khiến em ấy nhớ đến tôi, nhớ đến Thư Dã mà thôi. Kiều tiểu thư, nếu tôi là cô, tôi sẽ không cam lòng làm một người thay thế, một quân cờ dùng để chuộc lỗi.”
Đôi mắt Kiều Ỷ Hạ cụp xuống, nhớ đến sự dịu dàng và đặc biệt mà Lộ Tây Trán dành cho mình: ánh mắt của cô ấy, giọng nói của cô ấy, việc cô ấy miễn cưỡng ăn món dở tệ do mình nấu. Lần đầu tiên cô ấy vì mình mà xuống bếp nấu cơm, cô ấy giúp mình phá án, nụ hôn đầu tiên của cả hai, cô ấy ở trên vòng quay nói với mình: “Nếu như người chết là em, tôi đã không thể gặp được em rồi.”
“Tôi không quan tâm.” Kiều Ỷ Hạ nghênh đón ánh mắt của nàng, mạnh mẽ nói: “Tôi thích cô ấy, thương yêu cô ấy, muốn dùng cả cuộc đời mình để che chở cô ấy. Cho nên đừng nói là quân cờ, cho dù cô ấy muốn mượn dao giết người, mà tôi chính là con dao đó, tôi cũng cam tâm tình nguyện.”