Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Chương 8: Giáo sư khó chiều
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng Lộ Tây Trán trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, thậm chí còn nghe rõ cả tiếng vọng lại. Người phụ nữ kia ngẩng đầu, mím chặt môi, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu. Giọng bà ta cũng rất êm ái, êm ái đến mức khó tin đó là giọng của một người phụ nữ đã ngoài bốn mươi. Bà ta nói: "Là tôi, chỉ có tôi."
Lộ Tây Trán khẽ gật đầu, không bày tỏ ý kiến gì. Kiều Ỷ Hạ không đoán được ý đồ của nàng, chỉ đành làm theo suy nghĩ của nàng.
"Tôi mắc một căn bệnh kỳ lạ, không kiểm soát được suy nghĩ của mình."
Kiều Ỷ Hạ nhướng mày, lễ phép hỏi: "Xin mạo muội hỏi một câu, chồng của bà đâu rồi?".
"Tôi mắc bệnh như vậy, hắn bỏ đi rồi, tôi không trách hắn, cũng không hận hắn." Ánh mắt người phụ nữ rất chân thành và tha thiết, rất cảm động lòng người. Trong lời nói không có chút ấm ức nào, ngược lại tràn đầy sự rộng lượng.
"Có thể để chúng tôi xem qua nhà của bà một chút không?" Kiều Ỷ Hạ kéo chặt áo khoác gió, kiên nhẫn chịu đựng cái lạnh buốt giá. Mái nhà cũng đã hở hoác, đừng hy vọng trong nhà sẽ có lò sưởi hay bếp sưởi gì. Cửa sổ có vẻ đang được đóng chặt, nhưng vì quá lâu ngày nên không còn chắc chắn nữa, bị gió thổi va vào nhau kêu kèn kẹt.
Lô Quế Bình gật đầu. Kiều Ỷ Hạ cùng Lộ Tây Trán đứng dậy, chia nhau đi đến hai gian phòng khác nhau, Kiều Ỷ Hạ vào phòng ngủ, Lộ Tây Trán vào phòng bếp. Chỉ có Lô Quế Bình ngồi im không nhúc nhích trên ghế dài, bình thản, tự nhiên.
Chỉ một lát sau, Lộ Tây Trán liền bước ra từ phòng bếp, đi về phía phòng ngủ, nàng khoanh tay đứng cạnh Kiều Ỷ Hạ. Trong phòng ngủ chỉ có một chiếc giường cũ kê sát vách tường, mà đôi mắt Kiều Ỷ Hạ lúc này đang nhìn chằm chằm vách tường cũ nát kia. Kiều Ỷ Hạ nhìn Lộ Tây Trán bên cạnh mình một cái, nói: "Lộ giáo sư, chúng ta ra ngoài thôi."
Lô Quế Bình bình tĩnh cầm ly thủy tinh trong tay, chậm rãi uống, không hề có chút căng thẳng nào, dường như coi Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán chỉ là những vị khách bình thường.
"Lô phu nhân, tình cảm của bà và chồng trước đây có tốt không?" Kiều Ỷ Hạ hỏi.
"Tốt, cho dù tôi có đuổi hắn đi thì hắn cũng sẽ không đi."
"Nói cách khác, tình cảm giữa hai vợ chồng bà đã sớm xuất hiện mâu thuẫn?" Kiều Ỷ Hạ không vội vàng hỏi.
Lô Quế Bình gật đầu: "Hắn có người tình bên ngoài, thường xuyên cả đêm không về. Khoảng hơn một tháng trước, hắn đã không về nhà nữa rồi." Bà ta nói rất bình thản, tự tại, giống như chỉ đang kể lại câu chuyện của người khác.
"Nhưng lúc nãy tôi còn nghe người dân trong thôn nói, trước đó không lâu vừa gặp bà cùng chồng mình, hơn nữa trông vô cùng ân ái." Kiều Ỷ Hạ là nói dối, vừa nãy người phụ nữ kia không hề nhắc đến chuyện này, cô hỏi như vậy chủ yếu muốn xem phản ứng của Lô Quế Bình.
Phản ứng của Lô Quế Bình lại bình tĩnh đến bất ngờ, bà ta khác biệt với những phụ nữ thôn quê bình thường, bà ta mang một sự bình tĩnh kỳ lạ, dường như không chuyện gì có thể làm bà ta bận tâm. Nhưng cũng chính loại bình tĩnh này càng khiến hành vi của bà ta thêm đáng ngờ. Chỉ thấy bà ta nhẹ nhàng mỉm cười, đặt ly thủy tinh xuống bàn, cầm lấy cái bấm móng tay bên cạnh lên tỉ mỉ cắt tỉa móng tay. "Cô cảnh sát, có câu nói chuyện xấu trong nhà không thể rêu rao bên ngoài, chắc cô đã từng nghe qua rồi." Ý chính là, cho dù hai người bọn họ có cãi nhau ầm ĩ đến đâu, thì ở trước mặt người ngoài nhất định vẫn phải tỏ ra ân ái mặn nồng.
Xem ra chồng của Lô Quế Bình đúng là có vấn đề.
"Lô phu nhân, có thể mượn nhẫn của bà xem một lát không?" Lộ Tây Trán bình thản nói.
Lời này vừa nói ra thì Lô Quế Bình nãy giờ vẫn luôn giữ bình tĩnh liền run tay, suýt nữa cắt vào da thịt. Nhưng rất nhanh bà ta đã lấy lại được sự bình tĩnh: "Nhẫn gì, làm gì có thứ đồ này, cái tên nghèo kiết xác như hắn thì lấy đâu ra tiền mà mua nhẫn."
"A, vậy tôi xin mạo muội hỏi một câu, chiếc nhẫn giấu trong bếp là của ai vậy?".
"Cái gì!" Lô Quế Bình đứng bật dậy, trước ngực phập phồng kịch liệt, giọng điệu cũng cao vút lên: "Sao cô có thể tự tiện lục lọi bừa bãi đồ của người khác, sao cô có thể tìm thấy nó!"
Nét mặt Lộ Tây Trán lạnh lùng, đối diện với ánh mắt sắc bén và gay gắt của Lô Quế Bình: "Mời bà hợp tác với chúng tôi. Lấy nhẫn ra đây."
Bàn tay Lô Quế Bình siết chặt thành nắm đấm, biết mình bị Lộ Tây Trán tính kế, nàng căn bản không tìm thấy chiếc nhẫn của bà ta, mà bà ta, cũng không thể chối cãi được nữa rồi. Bà ta cau mày hít sâu một hơi, có vẻ rất bực bội, nói một câu: "Các cô chờ một chút." Rồi lập tức đi vào phòng bếp.
Kiều Ỷ Hạ cùng Lộ Tây Trán ngồi trên ghế, Kiều Ỷ Hạ bĩu môi hít hà, căn phòng này không chỉ lạnh mà bầu không khí còn u ám, khiến cho Kiều Ỷ Hạ lạnh đến mức không kìm được mà run rẩy. Cô nhẹ giọng hỏi Lộ Tây Trán: "Sao cô biết bà ta có nhẫn?" Thật ra đúng như lời Lô Quế Bình nói, nhà họ cũng chỉ có bốn bức tường trống rỗng, thật sự không thể tưởng tượng được năm đó chồng bà ta có thể hào phóng mua nhẫn cho bà ta. Dù sao nhà họ cũng chẳng giàu có gì, mua nhẫn cũng tốn một khoản không nhỏ.
"Tay của bà ta đen sạm, cũng rất thô ráp, nhưng ngón áp út tay phải lại có một vòng trắng."
Nói cách khác, bà ta đeo nhẫn quanh năm, bây giờ cất nó đi cũng chỉ vì muốn đối phó với hai người họ. Kiều Ỷ Hạ lập tức hỏi thêm: "Vậy làm sao cô biết bà ta sẽ giấu trong bếp?". Nếu lúc nãy Lộ Tây Trán nói sai rồi thì cục diện sẽ biến hay thành dở.
"Đoán."
"Đoán?" Kiều Ỷ Hạ hơi không dám tin, cô có thể nghe được từ miệng Lộ Tây Trán thốt ra từ "đoán" này sao?
Lộ Tây Trán hạ thấp giọng, chỉ nói đủ cho hai người họ nghe thấy: "Bà ta là một người cẩn thận, sẽ không giấu nhẫn ở một nơi dễ bị phát hiện như phòng ngủ. Từ việc bà ta đeo nó quanh năm có thể thấy trong lòng bà ta rất coi trọng nó, cho nên cũng không thể nào giấu ở nơi bẩn thỉu như phòng vệ sinh." Nhà nhỏ như vậy, ngoại trừ phòng ngủ và phòng vệ sinh, không tính phòng khách này thì chỉ còn lại phòng bếp. "Hơn nữa, rất có thể bà ta sẽ giấu trong chén." Lô Quế Bình rất thông minh, bà ta biết chắc sớm muộn gì cảnh sát cũng sẽ tìm đến đây.
"Trong chén?"
"Chén bát sau khi rửa sạch sẽ được chồng lên nhau, tôi đoán, chiếc nhẫn kia nhất định được giấu trong khe hở của hai cái chén chồng lên nhau."
"Nghĩa là cô đã tìm thấy rồi?"
"Không."
Kiều Ỷ Hạ hơi bất đắc dĩ, nói: "Cô đã có suy đoán, vì sao lại không đi kiểm tra thử?"
"Nhẫn là đồ dùng cá nhân, chưa có sự cho phép của chủ nhân thì không thể tùy tiện lục soát được. Đây là ranh giới đạo đức." Đôi mắt Lộ Tây Trán nhìn thẳng phía trước, lông mi khẽ run, xinh đẹp nhưng cao ngạo.
Kiều Ỷ Hạ rất muốn trợn mắt trắng dã nhìn nàng một cái, nói nàng là chuyên gia nhiều lần tham gia phá án, lục soát là chuyện cần làm, liên quan gì đến đạo đức chứ! Nhưng mà ngồi ở đây thật sự quá lạnh, cực kỳ lạnh, cái lạnh thấu xương này khiến Kiều Ỷ Hạ không muốn nói thêm một lời nào nữa.
Lô Quế Bình đã đi vào ba phút rồi, chỉ nghe thấy tiếng đồ đạc va chạm nhau lạch cạch, nhưng vẫn chậm chạp không đi ra. Kiều Ỷ Hạ cũng chỉ đành kiên nhẫn tiếp tục chờ. Cô chỉ nhìn thấy Lộ Tây Trán đang cởi áo khoác của mình, đó là mẫu thiết kế thu đông mới nhất của Narciso Rodriguez, trước đây Kiều Ỷ Hạ đã từng thấy nó trên tạp chí một lần. Lúc đó nhìn qua thì không thấy đẹp lắm, bây giờ mặc trên người Lộ Tây Trán thì càng tôn lên vẻ tinh xảo của nó hơn cả những cô người mẫu kia.
Còn chưa kịp hiểu tại sao nàng lại cởi áo khoác trong thời tiết lạnh giá này thì chiếc áo mang theo hơi ấm kia đã rơi vào lòng cô. Cô hơi khó hiểu nhìn sang Lộ Tây Trán, Lộ Tây Trán lại không nhìn cô, chẳng qua là vuốt mấy sợi tóc trước trán ra sau tai, hơi ôn nhu nói: "Tôi nóng."
"Nóng?" Kiều Ỷ Hạ thì cảm thấy lạnh đến mức muốn đông thành tượng băng rồi, vậy mà nàng nói nóng.
"Con người khi đang chạy bộ theo quán tính sẽ sinh ra cảm giác hưng phấn, do đó sẽ kích thích thần kinh sinh ra nhiệt, cũng giống như lúc ăn cay, não sẽ bị kích thích. Lúc tôi đang suy nghĩ cũng sẽ sinh ra cảm giác tương tự như khi chạy bộ và ăn cay, dễ dàng hưng phấn." Lộ Tây Trán hơi mất tự nhiên, nhưng trong mắt Kiều Ỷ Hạ thì đó lại là dí dỏm và đáng yêu.
"Vậy tôi cầm giúp cô, lát nữa cô lạnh rồi mặc."
"Cô mặc trước đi."
Kiều Ỷ Hạ khẽ trừng mắt to, không thể tin được mà nhìn nàng. Một người có chứng cưỡng chế và tính sạch sẽ quá mức, lại phúc hắc như Lộ Tây Trán vậy mà cho phép người khác mặc áo của mình sao?
"Đừng có dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, tôi có nói là không cần giặt sạch đâu."