Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến
Ba người đồng hành
Tù Điểu - Bạch Lộ Vi Yến thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 09: Ba người đồng hành
Trên người Lộ Tây Trán mặc chiếc áo len cổ cao màu đen, tôn lên vóc dáng hoàn hảo của nàng. Nàng tỏa ra mùi hương thoang thoảng như thấm vào tận xương tủy, không nồng nặc như nước hoa, cũng chẳng rực rỡ như hương hoa, mà là một mùi mát lạnh rất riêng của Lộ Tây Trán. Kiều Ỷ Hạ khoác áo của nàng lên người mình, ngón tay chạm đến góc áo, chất liệu mềm mại lướt qua đầu ngón tay, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.
Lô Quế Bình đi ra, trên mặt lộ rõ vẻ phiền muộn u ám. Kiều Ỷ Hạ nhận chiếc nhẫn trong tay Lô Quế Bình, cẩn thận xem xét, nhưng không hề phát hiện điều gì bất thường. Cô muốn đưa chiếc nhẫn cho Lộ Tây Trán, nhưng Lộ Tây Trán lại lên tiếng hỏi: "Lô phu nhân, bà và chồng đã kết hôn được hai mươi năm rồi chứ?"
"Năm nay vừa tròn hai mươi năm."
Kiều Ỷ Hạ nâng nhẫn trong tay, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, cau mày cẩn thận hỏi: "Lô phu nhân, hai người kết hôn nhiều năm như vậy, không có con cái sao?".
Lô Quế Bình cuối cùng không cười nổi nữa, sắc mặt tái nhợt, đó là nỗi đau khổ chân thật xuất phát từ tận đáy lòng, không chút giả dối. "Từng có."
"Từng có" và "có" là hai khái niệm khác nhau. "Từng có" có nghĩa là hiện tại đã không còn. Có lẽ sợ hai người Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán hỏi tiếp nên Lô Quế Bình lắc đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu: "Tôi thật sự không muốn nhắc đến bất kỳ vấn đề nào liên quan đến đứa trẻ. Tôi cầu xin các cô đừng hỏi nữa, tôi cầu xin các cô!"
Bà ta không muốn nhắc đến chuyện cũ này, nếu ép buộc bà ta mở lời thì cũng không phải là một quyết định khôn ngoan. Cho dù bà ta có nói thì cũng chỉ là nói qua loa, lấp liếm để lừa dối hai người thôi. Nhưng có thể xác định, đứa nhỏ là một nút thắt trong lòng bà ta, là vết sẹo mãi không thể lành.
Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán đều không nói thêm gì nữa, nhưng Lô Quế Bình thì từ khi Kiều Ỷ Hạ nhắc đến chuyện con cái, vốn dĩ đang bình tĩnh tự nhiên bỗng trở nên nóng nảy, đứng ngồi không yên. Kiều Ỷ Hạ cũng không làm phiền bà ta, bởi vì mọi cử chỉ hành động của bà ta lúc này chính là phản ứng tâm lý chân thật nhất. Mãi cho đến khi Lô Quế Bình cuối cùng không kiềm chế nổi cảm xúc của mình nữa mà nghẹn ngào nói: "Hai vị cảnh sát, các cô cứ đưa tôi đi, tôi nhận tội, tất cả tôi đều nhận."
Kiều Ỷ Hạ khẽ nhíu mày, nếu phản ứng đầu tiên của cô khi nhìn thấy người phụ nữ này trên camera giám sát là nghi ngờ, thì bây giờ cô hoàn toàn loại bỏ ý nghĩ bà ta là thủ phạm.
Lộ Tây Trán đứng dậy, trên chiếc ghế cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt, ánh mắt nàng nhìn thẳng phía trước, giống như một nữ thần thánh thiện, khẽ hé môi nói: "Kiều, chúng ta đi thôi."
"Tại sao!" Người phụ nữ gần như không kiềm chế được mà hét lớn, "Tại sao lại không bắt tôi! Tôi đã nhận hết tất cả rồi mà!"
Kiều Ỷ Hạ cẩn thận đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay người phụ nữ, sau đó chuẩn bị cùng Lộ Tây Trán rời khỏi đây. Lộ Tây Trán có vóc dáng rất cao, cao hơn Kiều Ỷ Hạ 3cm (cô cao 1m72). Nhan sắc tinh xảo cùng thân hình mảnh mai kết hợp với nhau, dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến nữ thần Athena đầy uy quyền. Lộ Tây Trán không rời đi nhanh như vậy, mà giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Thủ phạm chính đã sa lưới. Đương nhiên, như bà mong muốn, thân là đồng phạm cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật."
"Thủ phạm với đồng phạm gì, tôi không hiểu!" Trên mặt người phụ nữ chảy ròng ròng hai hàng lệ, từ trong ánh mắt bối rối của bà ta đã bộc lộ quá nhiều cảm xúc. "Tôi hận bọn họ, bọn họ, tất cả đều chỉ xứng đáng làm quỷ dưới lưỡi dao của tôi!"
Lộ Tây Trán khẽ nhíu mày, có vẻ như không muốn nói thêm với bà ta nữa, nàng nhấc chân bước một bước nhỏ về phía trước, nhưng lại cảm thấy chân mình bị ôm chặt. Không ai khác chính là Lô Quế Bình đang đau khổ tột cùng. Chỉ thấy hai hàng nước mắt của bà ta chảy ròng ròng, lời nói gần như tuyệt vọng: "Đừng oan uổng hắn, tất cả là do tôi, không liên quan gì đến hắn cả! Tôi không muốn liên lụy bất kỳ ai, hắn nhất định sẽ vì tôi mà nhận hết tội lỗi. Các người đừng oan uổng hắn, tôi cầu xin các người!"
Lô Quế Bình khóc đến đứt từng đoạn ruột gan, chân Lộ Tây Trán bị bà ta ôm chặt như vậy, nàng cảm giác được nước mắt bà ta hầu như đã dính hết lên quần dài của mình. Kiều Ỷ Hạ nhìn Lộ Tây Trán vốn có chứng sạch sẽ nghiêm trọng, quả nhiên, vẻ mặt nàng như đóng băng. Nhưng dù vậy thì Lộ Tây Trán vẫn đứng yên một chỗ mặc cho bà ta ôm, mà không chọn rút chân ra, vì nếu làm vậy rất dễ đá trúng bà ta.
Kiều Ỷ Hạ đành phải ngồi xuống, dùng sức kéo bà ta ra, đồng thời đảm bảo không làm bà ta đau. Người phụ nữ này khóc đến mức kiệt sức rồi, cuối cùng cũng không lôi kéo hai người nữa, Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán liền rời đi. Vừa mới mở cửa thì đã thấy Thạch Vi như một cơn gió chạy đến. Thạch Vi nhìn qua có vẻ rất vội vàng gấp gáp, nhưng lại có chút kinh ngạc, hiển nhiên anh không ngờ sẽ gặp hai người ở đây.
"Vừa tra ra được nơi ở của người phụ nữ kia là chúng tôi đuổi đến ngay. Sao rồi, bà ta đã nhận tội chưa?" Đi sau Thạch Vi là ba người, ngoài Bạch Anh và Thương Lục còn có một cậu trai trẻ tuổi tóc húi cua.
"Nhận tội rồi." Kiều Ỷ Hạ nhìn Thạch Vi, không biết là tiếc nuối hay chán nản, lạnh nhạt nói với anh ta: "Cứ khăng khăng mình là hung thủ duy nhất."
"Vậy còn không mau đưa về Cục tiếp tục thẩm vấn đi!" Dù có phải là chủ mưu hay không thì chắc chắn cũng không thoát khỏi liên quan đến vụ án này.
Kiều Ỷ Hạ tiếp tục nói: "Không phải là đang đợi anh đến sao, đội trưởng Thạch."
"Khụ... khụ...." Thạch Vi hơi lúng túng ho khan, nuốt một ngụm nước bọt, sau đó quay đầu nói với ba người đứng phía sau: "Đi!"
Thương Lục đi sau lưng Thạch Vi, lúc đi vào thì ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt lạnh như băng của Lộ Tây Trán, hai mắt đầy vẻ si mê, khóe miệng cũng cong cong vô cùng vui vẻ, hầu như không nhấc chân. Bạch Anh vỗ đầu cậu ta một cái, lúc này cậu mới hoàn hồn. Lộ Tây Trán thực sự không muốn nói nhiều, đợi sau khi bọn họ vào nhà liền chuẩn bị rời đi, nhưng lại nghe Thạch Vi đang ở trong nhà hô lớn: "Mau gọi 120!"
Nhận ra có chuyện xảy ra, Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán không hẹn mà cùng chạy nhanh vào nhà, chỉ thấy Lô Quế Bình nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch ngã vật trên mặt đất.
Thạch Vi tuy nhìn qua có vẻ qua loa, nhưng lúc cần thiết lại rất biết cách ổn định tình hình. Đây cũng là lý do anh có thể trở thành đội trưởng đội trọng án. Thạch Vi liếc mắt nhìn Kiều Ỷ Hạ và Lộ Tây Trán đang đứng bên cạnh, nói: "Lộ giáo sư, cô và Ỷ Hạ cứ tiếp tục công việc của mình đi, ở đây cứ giao cho tôi là được rồi. Chỉ có thể đưa bà ta đến bệnh viện trước, đợi đến khi bà ta tỉnh lại rồi tính sau."
"Đúng rồi, Lộ giáo sư!" Thạch Vi lại gọi Lộ Tây Trán một lần nữa: "Chỉ hai người có đủ không? Có cần gọi thêm người hỗ trợ không?"
Kiều Ỷ Hạ cảm thấy người kiêu ngạo như Lộ Tây Trán chắc chắn sẽ thấy ngay cả cô cũng là thừa thãi, chứ đừng nói đến chuyện gọi người hỗ trợ. Lộ Tây Trán là điển hình của kiểu người luôn cho rằng mình giỏi nhất trong mọi việc. Nhưng cô gái lạnh lùng xinh đẹp này lại một lần nữa nói ra lời nằm ngoài dự đoán của Kiều Ỷ Hạ.
"Có thể."
Thạch Vi đầy tinh thần hăng hái, nói với Thương Lục: "Các cậu mau đưa người đến bệnh viện, chăm sóc bà ta cho tốt. Sau khi bà ta tỉnh lại thì nhất định phải gọi điện cho tôi." Sau đó nhấc chân bước ra phía cửa vài bước, lúc đi đến trước mặt Lộ Tây Trán và Kiều Ỷ Hạ thì nói với Lộ Tây Trán: "Lộ giáo sư, chúng ta đi thôi."
Lộ Tây Trán lướt mắt nhìn Thạch Vi một cái, sau đó dừng ánh mắt trên cửa sổ bị gió thổi vang lên tiếng kẽo kẹt, khẽ hé đôi môi đỏ mọng: "Thương Lục đi cùng chúng tôi."
Thương Lục nghe được chẳng khác gì nhận được ân sủng của quân vương thời cổ đại, không chỉ hai mắt sáng rỡ mà khóe miệng cũng cong lên vô cùng vui vẻ, nhanh như chớp chạy đến bên cạnh Lộ Tây Trán, cười tươi như hoa. Lộ Tây Trán vẫn chưa nhìn cậu ta, chẳng qua lạnh nhạt nói một câu xin lỗi, rõ ràng là nói cho Thạch Vi nghe, sau đó không nhiều lời nữa, xoay người đi ra khỏi phòng.
Lộ Tây Trán và Kiều Ỷ Hạ đi song song phía trước, Thương Lục theo sau, dù đã cố gắng kiềm nén nhưng vẫn nghe rõ tiếng cười trộm đặc biệt chói tai, nghĩ cũng biết trong lòng cậu ta đang vui như nở hoa. Cho dù trước đó cậu chưa từng gặp qua Lộ Tây Trán, thế nhưng bằng những chiến tích huy hoàng của nàng cũng đủ để Thương Lục xem nàng là thần tượng. Bây giờ có cơ hội tiếp xúc gần gũi với nàng, ngẫm lại thật giống như giấc mộng cả đời.
"Lộ giáo sư, chị, chị có thể nói cho em biết vì sao lại chọn tôi không?" Thương Lục bước nhanh đến bên người Lộ Tây Trán, nét mặt tươi cười dịu dàng hỏi, "Em không có ý gì khác, em chỉ cảm thấy kinh nghiệm của đội trưởng Thạch phong phú, tính tình ổn trọng, năng lực lại mạnh mẽ, nhìn thế nào cũng lợi hại hơn em...."
"Bởi vì chỉ có cậu mặc thường phục."
Nghe được lời này của Lộ Tây Trán, Kiều Ỷ Hạ có chút mong chờ nhìn biểu cảm của Thương Lục, và cô thật sự đã thấy được. Cô thấy bước chân của Thương Lục dần chậm lại, từ việc đi song song với hai người dần tụt lại phía sau. Nụ cười tươi như hoa cúc cũng không còn nữa, mà lúc này trên đỉnh đầu cậu ta như có mây đen che phủ. Không thể không nói Thương Lục đã suy nghĩ quá nhiều, cậu ta đã ảo tưởng sẽ nghe được lời tán dương hay chuyện hàn huyên gì từ miệng Lộ Tây Trán. Nhưng khả năng này là không thể rồi.
Vốn tưởng rằng Thương Lục sẽ tiếp tục yên tĩnh như vậy, không ngờ chỉ sau vài giây cậu ta đã hưng phấn như được tiêm máu gà, nhảy đến bên cạnh Lộ Tây Trán, còn cởi áo khoác của mình ra, vui vẻ nói: "Lộ giáo sư, chị mặc ít như vậy có lạnh không? Chị có muốn khoác tạm áo của em không, chị yên tâm, hôm qua em vừa mới giặt nó, còn rất thơm."
Lúc này Kiều Ỷ Hạ mới nhận ra trên người mình vẫn còn mặc áo của Lộ Tây Trán, cô lập tức cởi chiếc áo khoác đó ra, phủ lên vai Lộ Tây Trán, "Thật xin lỗi, Lộ giáo sư."
Lộ Tây Trán đang bước đi rất nhanh bỗng nhiên dừng lại. Thương Lục còn chưa hiểu gì, thấy Lộ Tây Trán dừng bước thì mới lùi lại vài bước, có chút không rõ nguyên nhân hành vi này của thần tượng mình. Chỉ thấy Lộ Tây Trán lại một lần nữa cởi áo khoác của mình xuống, sau đó ném vào lòng Kiều Ỷ Hạ, cũng không nhìn cô, ngữ khí vô cùng bình tĩnh: "Tôi nói, tôi nóng." Sau đó tiếp tục bước về phía trước.
Thương Lục líu lưỡi nhìn Kiều Ỷ Hạ, còn trong lòng Kiều Ỷ Hạ thì dâng lên cảm giác khó hiểu, nhưng không có thời gian để nghĩ nhiều, cô tiếp tục bước về phía trước.
Trên đường gặp được hai người nông dân đang vui vẻ trò chuyện với nhau, Lộ Tây Trán một mình tiến lên nói chuyện gì đó với họ, chỉ thấy hai người nhìn nhau một cái, sau đó lập tức xua tay, trong miệng còn lẩm bẩm "không thể nào", "chưa từng thấy qua" gì đó.
Trở lại xe, sau khi khởi động xe, Kiều Ỷ Hạ mới bật hệ thống sưởi ấm lên. Thương Lục ngồi trên ghế phụ, lạnh đến nỗi tay cứng đờ. Cậu quay đầu nhìn Lộ Tây Trán một cái, không hổ là nữ trung hào kiệt, chỉ mặc mỗi chiếc áo len cổ cao mà nhìn qua vô cùng thong dong.
"Nói một chút đi, Kiều."