Tu Tiên Trị Cận Thị
Chương 17
Tu Tiên Trị Cận Thị thuộc thể loại Xuyên Không, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi ta lau khô mặt thì sư tỷ đã biến mất từ lúc nào.
Chỉ còn mình ta ngẩn ngơ đứng trong bể tắm.
Ta bất đắc dĩ nhìn chiếc khăn tắm trên tay.
Đi tắm mà không được xoa lưng thì coi như công cốc rồi còn gì.
Theo quy tắc ở chỗ chúng ta, ta xoa lưng cho sư tỷ xong thì sư tỷ cũng phải xoa lại cho ta chứ.
Chắc là giới tu chân không có cái lễ nghi tắm rửa này chăng?
Ta phát hiện ra điều gì thế này?
Sau một đêm, sư tôn thế mà lại trở nên khoan dung hơn một chút.
Mỗi khi liếc nhìn ta, ánh mắt ngài không còn mang theo uy áp rõ rệt nữa.
Tuy nhiên, ngài vẫn không bỏ được cái thói âm dương quái khí với ta.
Ví dụ như Đại Hoàng đang ngủ ngon lành, miệng khẽ chép chép, sư tôn nhìn không vừa mắt liền không khách khí dùng mũi chân thụi thụi nó, thấp giọng mắng: "Hừ, đúng là một thứ ngu ngốc."
Đại Hoàng bừng tỉnh, cứ ngỡ bị tập kích nên lông tơ dựng đứng, thấp thỏm không yên nhìn quanh bốn phía.
Sư tôn lại có tâm trạng tốt mà ha ha cười nói: "Đồ ngu, ngay cả mộng cảnh và hiện thực mà cũng không phân biệt rõ ràng."
Chẳng biết tại sao, ta bỗng thấy vành tai mình nóng bừng lên, liền đưa tay lên xoa mạnh một cái.
Hắn liếc nhìn về phía ta, cằm khẽ nâng, dù đang ra vẻ uy nghiêm nhưng vẫn toát ra một mùi vị ngạo kiều nồng đậm.
"Đi lấy Thanh Hàm Hương tới đây."
Sau ba ngày, đây là lần đầu tiên sư tôn chủ động nói chuyện với ta.
Ta vui mừng khôn xiết, vội vàng nghe lệnh mang hương tới, ân cần châm hương hầu hạ sư tôn nghỉ ngơi.
"Sư tôn, để đồ đệ đấm vai cho ngài nhé, cho ngài được thoải mái một chút?"
"Ờ, được thôi."
Chứng kiến toàn bộ quá trình với vẻ mặt ngây dại, Si Vọng Thú thầm nghĩ: Ta rốt cuộc là loại hung thú rẻ tiền gì thế này?
Đêm đó, ta lại có giấc mộng khó nói kia.
Lần này thậm chí còn chân thật hơn cả lần trước, nguyên nhân là vì thiếu niên đuôi rắn dường như mang theo vài phần oán khí, động tác cực kỳ vội vàng và đòi hỏi vô độ.
"Cái đuôi nhỏ, ngươi nhẹ tay chút."
Ta vỗ về cái đuôi rắn yêu quý, đột nhiên kêu khẽ một tiếng.
Hắn thúc quá gấp làm ta đau, ta tức giận ôm lấy bờ vai săn chắc của thiếu niên, nhằm cổ hắn mà há miệng hung hăng cắn một cái!
"Ừm, vật nhỏ, thật là miệng lưỡi sắc bén."
Giọng nói khàn đặc phát ra một tiếng cười trầm thấp, nhẹ nhàng lướt qua bên tai ta.
Rất quen thuộc.
Nhưng nhất thời ta chưa nhớ ra đã nghe thấy ở đâu.
Ngày thứ hai, ta bị một ý tưởng hoang đường chợt lóe lên trong đầu làm cho bừng tỉnh: giọng nói tối qua, thực sự rất giống sư tôn!