Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ
Chương 38: Làm sữa đậu nành
Từ Trên Trời Rơi Xuống Một Tiểu Phu Lang Không Biết Xấu Hổ thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ký ức năm xưa ùa về khiến Bạch Đào lòng nặng trĩu khi tỉnh giấc. Cậu ngủ dậy nhưng tâm trạng vẫn chẳng khá hơn chút nào.
Ra sân, thấy tuyết đã tan bớt. Nữ đại hiệp đầu xanh canh giữ sân nhà giờ chỉ còn trơ trọi cái mũi, khiến Bạch Đào càng thêm ngán ngẩm.
Sau khi dọn sạch lớp tuyết trong sân, cậu dành thời gian sửa sang lại nữ đại hiệp đầu xanh.
Bữa sáng vẫn là dưa muối và thịt muối xào khô ăn với bánh bao. Nghĩ đến hai đứa trẻ thiếu chất, Bạch Đào chiên thêm ba quả trứng ốp la, mỗi đứa một cái.
Lúc đầu hai đứa ngại không dám ăn, nhưng chỉ một câu của Bạch Đào đã nắm trúng tâm lý: "Nếu hai đứa không ăn, lát nữa ta sẽ mang cho chó nhà Bùi Tranh đó."
Vừa nói xong, hai đứa lập tức mỗi người gắp một cái bỏ vào bát, ánh mắt quyết liệt như thể nói: món ngon thế này sao lại đem cho chó được?!
Bạch Đào cười lắc đầu, xé đôi bánh bao, nhét trứng vào giữa, thêm không ít thịt muối và dưa khô, rồi cầm hai tay ăn ngon lành.
Lâm Chân thích thú với cách ăn này, liền học theo. Nhưng tay nhỏ vụng về, loay hoay mãi không làm được. Cuối cùng Lâm Tầm nhẹ nhàng lấy chiếc bánh của đệ đệ, giúp nhóc nhét đầy nhân vào, tạo thành một chiếc "hamburger kiểu Trung Quốc".
"Cảm ơn ca ca." Lâm Chân cẩn thận đón lấy chiếc bánh đầy đặn do ca ca đưa cho.
Cảnh huynh đệ hòa thuận khiến lòng Bạch Đào dịu bớt.
Ăn sáng xong, hai huynh đệ ngoan ngoãn hỏi cậu có việc gì cần giúp không. Bạch Đào từng sống nhờ nhà người khác, nên rất hiểu cảm giác của chúng, không bảo chúng tự chơi, mà bê từ bếp ra một chậu gỗ đặt dưới mái hiên, gọi hai đứa lại.
"Mấy đứa nhặt bỏ mấy hạt đậu hỏng đi nhé, ta đi lấy cái bát, mấy đứa bỏ vô bát."
Lúc đầu Bạch Đào định bảo bỏ vào thùng rác, nhưng nói miệng mới nhớ nhà mình chẳng có thùng rác.
Thấy mình có việc làm, Lâm Tầm như trút được gánh nặng, còn Lâm Chân vui vẻ chạy vào phòng khách bê ra hai chiếc ghế gỗ nhỏ, mỗi người một cái.
Chỗ đậu nành trong chậu là do hôm qua Lan Thẩm mang đến, đặc biệt biếu Bạch Đào chừng bốn đến năm cân. Tối qua cậu dùng một ít để hầm thịt, vẫn còn dư nhiều. Trước khi đi ngủ, Bạch Đào đã ngâm sẵn một nửa, định hôm nay làm đậu hũ non ăn.
Lúc nãy đem ra thấy lượng khá nhiều, cậu lấy thêm cái nia tre, chia bớt đậu ra, dàn đều lên mặt nia, phủ một lớp khăn ẩm, bên dưới đặt thau hứng nước.
Cậu định làm giá đỗ, coi như có thêm món rau tươi, chỉ là trời còn lạnh, phải đợi thêm mấy hôm nữa mới có giá ăn.
Bạch Đào bưng gáo nước ra thì thấy Lâm Chân ngồi cạnh chậu gỗ, cúi đầu, đưa đôi tay bé xíu cẩn thận nhặt đậu hỏng, đầu gần như chui hẳn vào chậu. Lâm Tầm thỉnh thoảng lại phải đưa tay đỡ đầu cho đệ đệ.
Cảnh tượng đáng yêu khiến Bạch Đào đứng ở cửa bếp ngắm một lúc lâu, khóe môi bất giác cong lên.
"Hai đứa rút tay ra chút, ta thêm ít nước nóng vào, không thì lạnh tay đấy." Bạch Đào đổ thêm nước vào, thử nhiệt độ rồi không quên dặn Lâm Chân: "Tay bị thương đừng nhúng vào nhé."
Lâm Chân ngoan ngoãn gật đầu, còn giấu tay bị thương ra sau lưng, chỉ dùng một tay tiếp tục nhặt đậu.
Bạch Đào quay lại bếp, lấy ít thạch cao hòa nước, lát nữa sẽ dùng để làm đậu hũ. Cậu thích đậu hũ làm bằng thạch cao hơn: mềm, mọng nước, ăn vào mượt hơn. Ở quê, người ta gọi đó là "thủy đậu hũ" hoặc "đậu phụ miền Nam".
Khi chuẩn bị gia vị, cậu lại thở dài: chấm đậu mà không có dầu ớt thì chẳng khác gì mất hồn!
Thấy hai huynh đệ gần như nhặt xong, Bạch Đào bảo hai đứa ở nhà chờ, còn cậu sang nhà Tống Dĩ An mượn cối xay đá.
Ra đến cổng, quay đầu lại, thấy hai đứa nhỏ ngồi dưới mái hiên, mắt trông mong dõi theo bóng lưng cậu, như tiễn biệt một anh hùng sắp đi đánh quỷ.
Cậu thoáng mềm lòng. Tuy đường đến nhà Tống Dĩ An không xa, nhưng toàn là đường núi, chân Lâm Tầm vẫn còn thương, tốt nhất là đừng đi lại nhiều. Nghĩ vậy, Bạch Đào nghiến răng quay người, tự mình đi.
Đến nơi, Tống Dĩ An đang bổ củi trong sân.
"An ca, ta đến mượn cái cối xay đá chút, muốn xay ít đậu."
Tống Dĩ An dùng khăn mồ hôi lau mặt, gật đầu: "Được, cứ dùng đi. Nhưng cái cối lâu rồi không dùng, chắc phải rửa qua cái đã."
Nói xong hắn vào bếp xách ra nửa thùng nước, cùng Bạch Đào dội rửa lại cối xay.
Rửa sạch xong, Bạch Đào đổ nước và đậu nành vào, Tống Dĩ An đứng bên phụ cậu đẩy cối.
"Xay nhiều thế này, định làm đậu hũ à?"
Bạch Đào dùng muỗng đẩy phần đậu mắc lại gần miệng xuống: "Làm đậu hoa, trưa huynh cũng qua nhà ta ăn nhé. Lát nữa ta rủ thêm Bùi đại ca và Đại Ngưu nữa."
Ăn đậu hoa mà không có đông người thì đâu còn vui, có tiếng cười nói mới thấy ngon.
Tống Dĩ An lần đầu nghe đến từ "đậu hoa", tò mò hỏi: "Đậu hoa? Là hoa làm từ đậu hũ à?"
Bạch Đào sững lại, không biết giải thích thế nào: "Chắc... nó là công đoạn trước khi làm thành đậu hũ?"
Tống Dĩ An tưởng tượng, nghiêng đầu nói: "Vậy chẳng phải toàn là nước à?"
Bạch Đào: "... ..."
"Thì đúng là đậu hoa nhiều nước thật."
Cậu không ngờ nơi này có đậu hũ mà lại không ai ăn đậu hoa.
Khi Bùi Tranh đến sân nhà Bạch Đào, cậu vừa lọc xong bã đậu, đang chuẩn bị đổ sữa đậu nành vào nồi.
"Huynh về rồi à, trưa nay ăn ở nhà ta luôn nhé. Ta còn gọi cả An ca với Đại Ngưu nữa."
"Được."
Bùi Tranh đặt dụng cụ mới mua giúp cậu sang một bên, rồi xách luôn thùng gỗ lớn trong tay Bạch Đào, tay dùng chút lực, dễ dàng đổ cả thùng sữa đậu nành vào chiếc nồi gang to.
Dù đang mặc đồ dày của mùa đông, cơ bắp rắn chắc lộ qua lớp áo của Bùi Tranh vẫn khiến Bạch Đào ghen tị.
Lúc cậu đổ thùng sữa, phải nín thở, đứng tấn, huy động toàn lực mới nâng nổi.
Không có cách nào khác, thùng gỗ này quá nặng, so với loại thùng nhựa mà cậu quen dùng thì đúng là một trời một vực.
Thấy trong bếp không còn việc gì có thể giúp được, Bùi Tranh bèn mang bộ dụng cụ mua cho Bạch Đào cất vào kho chứa đồ.
Vừa vào trong thì thấy đống mùn cưa và gỗ vụn tối qua làm hộc tủ bí mật vẫn còn bừa bộn, y thuận tay quét dọn giúp.
Lúc một nồi lớn sữa đậu nành bắt đầu sôi, Bạch Đào cũng châm lửa bếp bên cạnh, chuẩn bị làm món chính.
Theo cậu, ăn đậu hoa thì món chính lý tưởng nhất phải là cơm trắng. Nhưng nấu cả nồi cơm lại thấy hơi xa xỉ, chủ yếu vì trong nhà gạo còn quá ít.
Thế là Bạch Đào nghĩ ra một cách:
Cậu đem gạo đi nấu sơ, đến khi còn hơi sượng thì vớt ra để ráo nước, sau đó đổ vào thau, rắc thêm ít bột mì vào rồi trộn đều.
Vì gạo đã ráo nước, nên mỗi hạt chỉ dính một lớp bột thật mỏng — lúc hấp lên sẽ không bị đặc như ăn bột mì sống.
Cách làm này tuy không ngon và dẻo ngọt như cơm trắng thật, nhưng ít ra cũng có gạo trong đó, lại làm được nhiều.
Đợi sữa đậu nành trong nồi sôi lên, Bạch Đào hớt bỏ lớp bọt nổi phía trên, rồi tắt bớt lửa trong bếp, đậu hũ chỉ cần dùng nhiệt dư là đủ.
Trước khi bắt đầu làm đậu hũ, theo thói quen từ nhỏ, Bạch Đào múc ra mấy bát sữa đậu nành, cho thêm đường phèn vào.
Khuấy đều rồi là có thể uống ngay, ngọt thanh, thơm nức. Hồi nhỏ cậu mê nhất là món này.
"Bùi đại ca, giúp ta gọi An ca với Đại Ngưu tới uống sữa đậu nành đi. Để nguội rồi thì sẽ bị nồng mùi tanh, không ngon đâu."
Bùi Tranh lúc ấy đang quan sát nữ đại hiệp đầu xanh trong sân, nghe vậy thì đáp một tiếng rồi đẩy cổng ra ngoài.
Bạch Đào trước tiên bưng hai bát đặt lên bàn ăn trong nhà chính, dặn hai đứa nhỏ đợi nguội bớt rồi hãy uống.
Lâm Chân nhìn bát sữa đậu nóng bốc khói, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khiến nhóc không nhịn được mà nuốt nước miếng: "Đào thúc giỏi thật đấy, món nào làm ra cũng ngon."
Lâm Tầm cũng không nhịn được nuốt một cái, gật đầu đồng tình với đệ đệ.