Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 21: Huyết Tẩy Thanh Vân
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa năm sau khi Nguyên Phàm đột phá Trúc Cơ tầng Hai.
Hắn vẫn là tên tạp dịch ốm yếu nhất Thanh Vân Tông. Hắn đã dùng lớp vỏ bọc hoàn hảo của mình để điên cuồng tích lũy sức mạnh. Hậu Sơn, nơi hắn thường xuyên "đi lạc", đã trở thành vùng đất chết chóc. Yêu thú Luyện Khí kỳ gần như bị hắn tiêu diệt sạch sẽ.
Tu vi của hắn đã lặng lẽ đạt đến Trúc Cơ tầng Ba đỉnh phong, chỉ còn cách Kim Đan một bước chân.
Nhưng hắn vẫn còn thiếu. Cái "Tử Linh Đạo Cơ" của hắn là một cái hố không đáy. Hắn cần một lượng tài nguyên khổng lồ, một cơ duyên lớn, mới có thể ngưng tụ Kim Đan.
Cơ duyên đó đã đến, nhưng không phải màu vàng của may mắn, mà là màu đỏ của máu.
Đêm đó, trăng máu tròn vành vạnh.
Nguyên Phàm đang ở trong phòng củi, cố gắng nghiền nát viên yêu đan Luyện Khí tầng Bảy cuối cùng mà hắn săn được. Đột nhiên, hắn mở bừng mắt.
Lớp ngụy trang Tử Linh Khí của hắn rung động dữ dội.
Không phải vì hắn. Mà vì cả ngọn núi Thanh Vân đang bị bao phủ bởi một luồng "tử khí" nồng đặc đến cực điểm!
"ẦMMMMMMM!"
Một tiếng nổ rung trời chuyển đất vang lên từ đỉnh núi, nơi ở của Tông chủ. Đại trận hộ sơn của Thanh Vân Tông vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Tiếng chuông báo động khẩn cấp vang vọng chói tai.
"ĐỊCH TẤN CÔNG! HUYẾT TÔNG TẤN CÔNG!"
"Cứu mạng! Trưởng lão!"
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng pháp thuật giao chiến, tiếng nhà cửa sụp đổ... Cả Thanh Vân Tông, từ Ngoại Môn đến Nội Môn, chìm trong biển lửa.
Huyết Tông! Chính là đám ma tu mà hắn gặp ở tế đàn ngày đầu tiên xuyên không. Bọn chúng đã quay lại, và lần này, chúng đến để diệt môn.
"Chết tiệt!"
Nguyên Phàm không chút do dự. Hắn không có tình cảm gì sâu đậm với Thanh Vân Tông, nơi chỉ toàn sự khinh thường. Nhưng đây là nơi duy nhất hắn có thể ẩn mình.
Hắn lao ra khỏi phòng củi.
Cảnh tượng trước mắt hắn là địa ngục trần gian.
Trời không còn là trời, mà là một màn máu đỏ khổng lồ. Vô số tu sĩ Huyết Tông mặc huyết bào, cười khẩy, đang tàn sát đệ tử Thanh Vân.
Quản sự mặt sẹo, kẻ luôn đánh đập hắn, Luyện Khí tầng Tám, vừa lao ra đã bị một tên Huyết Tông Luyện Khí tầng Chín xé toạc làm đôi. Máu bắn tung tóe.
"Chạy!"
Đám tạp dịch đệ tử hoảng loạn tháo chạy, nhưng làm sao chạy thoát? Ma tu Huyết Tông phóng ra những con đỉa hút máu, đuổi theo, chui vào cơ thể bọn họ, hút cạn máu tươi chỉ trong vài giây.
Nguyên Phàm dùng Tử Linh Khí che giấu toàn bộ khí tức, biến mình thành một người phàm "sắp chết" thật sự, hòa vào đám đông đang bỏ chạy tán loạn.
"Ha ha! Lại một đám đồ bỏ đi!" Một tên Huyết Tông Trúc Cơ tầng Năm phát hiện ra hắn. Gã cười khẩy, giơ tay, một ngọn Huyết Hỏa bay về phía Nguyên Phàm.
Ngọn lửa này đủ để thiêu hắn thành tro.
Ánh mắt Nguyên Phàm lạnh đi. Hắn không thể né. Né tránh tức là bại lộ.
Ngay khi ngọn lửa sắp chạm vào, một bóng người đột nhiên lao tới, che chắn trước mặt hắn.
"Ầm!"
Bóng người đó bị Huyết Hỏa đốt cháy, ngã gục xuống.
Nguyên Phàm sững sờ. Hắn nhìn kỹ.
Là Triệu Kính. Vị Trưởng lão ngoại môn già nua đã đưa hắn về tông môn. Lão nhân này bị trọng thương từ lâu, tu vi mắc kẹt ở Trúc Cơ tầng Hai. Lão không chạy trốn, mà ở lại chiến đấu, và giờ đây, lão dùng thân mình cứu hắn.
"Chạy... mau... chạy về Hậu Sơn..." Triệu Kính thoi thóp, máu trào ra từ miệng, cơ thể đã cháy đen. Lão nhìn Nguyên Phàm, ánh mắt vẫn còn sự áy náy của người đã kéo một "phế vật" vào con đường tu luyện.
Tên Huyết Tông nhíu mày: "Ồ? Tình nghĩa thầy trò? Vậy thì cùng chết đi!" Gã lại giơ tay.
Nguyên Phàm đứng bất động. Hắn nhìn Triệu Kính đang chết dần. Đây là người duy nhất trong tông môn đã cho hắn một cơ hội, dù chỉ là cơ hội làm tạp dịch.
Trong mắt tên Huyết Tông, Nguyên Phàm vẫn là tên tạp dịch yếu ớt, đang run rẩy vì sợ hãi.
Nhưng hắn đã đưa tay ra, đặt lên người Triệu Kính.
"Hấp thụ!"
Một luồng tử khí tinh thuần từ tay Nguyên Phàm truyền vào. Triệu Kính run lên, cơn đau đớn dữ dội do bị thiêu đốt đột nhiên biến mất. Lão nhìn Nguyên Phàm bằng ánh mắt khó tin, rồi trút hơi thở cuối cùng trong thanh thản.
Đồng thời, toàn bộ sinh cơ còn sót lại của Triệu Kính, và cả linh hồn Trúc Cơ vừa thoát xác của lão, bị "Tử Linh Đạo Cơ" của Nguyên Phàm nuốt chửng trong nháy mắt.
"Ngươi... ngươi làm gì?" Tên Huyết Tông sững sờ.
Nguyên Phàm chậm rãi đứng dậy. Lớp ngụy trang Tử Linh Khí tan biến. Khí tức Trúc Cơ tầng Ba đỉnh phong, lạnh lẽo, tà dị, mang theo hơi thở chết chóc, bùng nổ.
"Ngươi...!" Tên Huyết Tông Trúc Cơ tầng Năm kinh hãi. Gã nhận ra mình đã chọc phải một tảng đá cứng. Gã quay người định bỏ chạy.
"Muộn rồi."
Nguyên Phàm xuất hiện sau lưng gã như một bóng ma. Hắn chỉ vươn một ngón tay, điểm nhẹ vào gáy gã.
"Tử Linh - Thôn Phệ."
"Éc..."
Tên ma tu Trúc Cơ tầng Năm đứng sững. Sinh cơ của gã bị rút cạn. Linh hồn gã bị kéo ra, nghiền nát, rồi bị hấp thụ.
Nguyên Phàm nhắm mắt lại. Vô số ký ức xa lạ ùa vào đầu hắn: Công pháp của Huyết Tông, kinh nghiệm chiến đấu của Trúc Cơ...
Hắn mở mắt ra. Hắn đã hiểu.
Đây không phải là một cuộc diệt môn. Đây là một cuộc "Tế Luyện". Huyết Tông muốn dùng máu của cả Thanh Vân Tông để luyện chế một món Ma Bảo.
"Vậy thì..." Nguyên Phàm liếm môi. "Cảm ơn món quà của các ngươi."
Hắn không chạy trốn về Hậu Sơn.
Hắn quay người, lao thẳng vào chiến trường hỗn loạn nhất. Hắn như một bóng ma, một tử thần khoác áo tạp dịch.
Bất cứ tên Huyết Tông nào hắn chạm vào, đều lập tức biến thành xác khô.
Hắn không cứu đệ tử Thanh Vân. Hắn cũng không giết bọn họ.
Hắn chỉ... thu hoạch.
Hắn thu hoạch linh hồn của Huyết Tông. Hắn thu hoạch linh hồn của các đệ tử Thanh Vân đang hấp hối.
Thanh Vân Tông bị diệt. Nhưng Nguyên Phàm, con quỷ ký sinh trong đó, đã no nê. Hắn đứng giữa biển máu, cảm nhận bức tường Kim Đan đang rung chuyển dữ dội.
Hắn nhìn về phía Tây, nơi tử khí nồng đậm nhất.
Ma Vực. Đã đến lúc phải rời đi.