Chương 20: Thu Hoạch Của Kẻ Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 20: Thu Hoạch Của Kẻ Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba ngày đi săn, đối với đội của Tôn Lượng là một cuộc vật lộn mệt mỏi. Còn đối với Nguyên Phàm, đó là một sân khấu hoàn hảo.
Ban ngày, hắn là kẻ vô dụng nhất, là người chuyên chịu đựng những lời chửi rủa và những cú đá của Tôn Lượng. Hắn ho khan, hắn run rẩy, hắn trốn trong các hốc đá, hắn lăn lộn trong bùn lầy, bất cứ khi nào có yêu thú xuất hiện, hắn là kẻ đầu tiên “ngất xỉu”.
Sự vô dụng của hắn đã đạt đến mức hoàn hảo, khiến Tôn Lượng và đồng bọn thậm chí còn không thèm liếc nhìn hắn. Bọn họ xem hắn như một cái xác di động.
Ban đêm, khi cả đội hạ trại, mệt mỏi nghỉ ngơi, khi yêu thú bị mùi máu tanh thu hút, lao đến tấn công trại... đó chính là lúc bữa tiệc của Nguyên Phàm bắt đầu.
Giữa tiếng gầm rú hỗn loạn, linh lực va chạm và tiếng chửi bới của Tôn Lượng, không ai để ý đến cái bóng gầy gò đang “run rẩy” trong góc tối.
Không ai biết, một con Phong Lang Luyện Khí Tầng Năm bị thương nặng, đang cố lết đi, bỗng co giật rồi tắt thở, chỉ vì “tên phế vật” kia “vô tình” ngã vật lên người nó.
Cũng không ai biết, vài con yêu thú Luyện Khí Tầng Bốn bị lạc bầy, lẻn đến gần trại, đã biến mất không tiếng động trong bóng tối, chỉ để lại một vũng bụi xám.
Ba ngày săn thú kết thúc.
Đội của Tôn Lượng mệt mỏi rã rời, nhưng chiến tích cũng không tệ. Bọn họ săn được tổng cộng mười bảy con yêu thú, chủ yếu là Luyện Khí Tầng Bốn và Năm.
Bốn tên tạp dịch kia thì kiệt sức, mặt mày tái mét, nhưng mừng rỡ vì còn sống và sắp nhận được thù lao.
Chỉ có Nguyên Phàm là “thảm hại” nhất. Hắn gầy rộc hẳn đi, khuôn mặt trắng bệch như người chết. Hắn thậm chí không tự đi nổi, phải để một tên tạp dịch khác dìu về Thanh Vân Tông. Lớp vỏ bọc của hắn đã hoàn hảo đến mức không có kẽ hở nào.
Tại sân luyện võ của Ngoại Môn, Tôn Lượng ném ra bốn cái túi nhỏ cho bốn tên tạp dịch.
“Cút đi! Ba viên linh thạch của các ngươi đây. Lần sau thông minh một chút, đừng nhận nhiệm vụ này.”
Bốn tên kia rối rít cảm ơn, vội vàng lui ra.
Tôn Lượng quay sang nhìn Nguyên Phàm, đang “hấp hối” dựa vào cột. Sự khinh miệt trong mắt gã không hề che giấu. Gã móc ra ba viên linh thạch hạ phẩm, ném thẳng xuống đất, ngay trước mặt Nguyên Phàm.
“Còn ngươi, đồ phế vật. Ta không ngờ ngươi còn sống sót. Cầm lấy tiền mua mạng của ngươi, và cút khỏi mắt ta. Cả đời này đừng để ta thấy ngươi nữa!”
Nguyên Phàm “run rẩy”, bò lết dưới đất, nhặt lấy ba viên linh thạch. Hắn “biết ơn” dập đầu, cố ý để trán mình đập xuống đất, máu tươi rỉ ra.
“Đa... đa tạ Tôn sư huynh ban thưởng... Đa tạ sư huynh...”
“CÚT!”
Nguyên Phàm lảo đảo, khó nhọc lê bước rời đi. Bóng lưng gầy gò, bệnh tật của hắn như nỗi sỉ nhục cho Tạp Dịch Viện, nhưng lại khiến Tôn Lượng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
...
Đêm đó.
Trong căn phòng củi rách nát, ẩm mốc.
Nguyên Phàm ngồi xếp bằng. Hơi thở của hắn không còn yếu ớt. Nó dài, sâu và tĩnh lặng như vực sâu. Lớp ngụy trang “Tử Linh Khí” đã được thu lại.
Hắn mở túi trữ vật của Vương Hổ ra.
“Ầo...”
Một đống yêu đan lớn đổ ào ra sàn đất, phát ra ánh linh lực yếu ớt.
Tổng cộng, sáu mươi ba viên!
Ba ngày, lợi dụng sự che mắt của Tôn Lượng, hắn đã bí mật săn và hấp thụ sinh cơ của sáu mươi ba con yêu thú Luyện Khí kỳ. Một con số đủ để gây chấn động cả Ngoại Môn nếu bị phát hiện.
“Vẫn chưa đủ...” Hắn lẩm bẩm. “Cái Tạp Linh Căn như hố đen này... đói khát quá.”
Nhưng, sáu mươi ba viên yêu đan, cộng với sinh cơ khổng lồ hắn đã hấp thụ trực tiếp, đã đủ để hắn phá vỡ bức tường tiếp theo.
Hắn không lãng phí thời gian. Hắn cầm lấy một nắm mười viên yêu đan Luyện Khí Tầng Bốn, đưa thẳng lên miệng rồi nhai nuốt.
Đối với người khác, đây là tự sát. Năng lượng cuồng bạo của yêu đan sẽ làm nổ tung cơ thể.
Nhưng đối với hắn, đây là bữa ăn.
“Tử Linh Đạo Cơ” xoay chuyển điên cuồng. Mảnh pháp tắc xám tro trung tâm lóe sáng. Toàn bộ năng lượng cuồng bạo, dù là Phong, Hỏa, hay Thổ, đều bị nó nghiền nát, trung hòa, và biến thành linh dịch ngũ sắc tinh thuần, rót vào hồ đan điền.
Cái hồ linh dịch vốn đã đầy, nay bắt đầu dâng lên dữ dội.
Mười viên... hai mươi viên... năm mươi viên...
Căn phòng củi rách nát của hắn biến thành một kén năng lượng. Gió lốc gào thét bên trong, nhưng bị Tử Linh Khí khóa chặt lại, không một tia nào lọt ra ngoài.
Khi viên yêu đan Luyện Khí Tầng Sáu cuối cùng bị nghiền nát, năng lượng trong người Nguyên Phàm đã đạt đến cực hạn. Vết nứt trên bức tường Trúc Cơ Tầng Hai đã lan rộng.
“CHO TA VỠ!”
Hắn gầm lên trong tâm trí. Dòng linh dịch như một con sóng thần, đập thẳng vào bức tường vô hình.
“RẮC... ẦMMMMMM!”
Bức tường vỡ tan.
Không gian đan điền của hắn mở rộng gấp đôi. Cái hồ linh dịch nay đã biến thành một hồ nước thực sự, sâu thẳm không thấy đáy. Sức mạnh bùng nổ, gấp mấy lần Trúc Cơ Tầng Một.
Trúc Cơ Tầng Hai!
Nguyên Phàm chậm rãi mở mắt trong bóng tối. Lớp bụi bẩn trên người hắn tự động tróc ra, làn da bên trong trắng nõn nà như ngọc. Nhưng chỉ một giây sau, Tử Linh Khí lại che phủ, biến hắn trở về bộ dạng yếu ớt thường ngày.
Hắn xòe tay ra. Trên tay hắn là ba viên linh thạch hạ phẩm mà Tôn Lượng đã “bố thí”.
“Ba viên linh thạch... đổi lấy một mạng Trúc Cơ.”
Hắn siết tay. Ba viên linh thạch cứng rắn vỡ tan thành bột mịn, rơi qua kẽ tay.
“Bọn họ dùng sự khinh rẻ để bố thí cho ta.”
Nguyên Phàm đứng dậy, nhìn về phía Hậu Sơn, ánh mắt sâu thẳm.
“Mà không biết rằng, ta dùng chính sự khinh rẻ đó, để nuốt chửng cả khu rừng.”