Chương 24: Huyết Linh Giáo

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng dập đầu khô khốc, nặng nề vang lên trên nền đá xám xịt ở miệng Vạn Quỷ Quật.
Tên Ma tu lâu la Luyện Khí Tầng Bảy, kẻ vừa khiếp sợ chứng kiến ba vị Kim Đan đại nhân của mình biến thành ba cái xác khô, đang run rẩy như một con thỏ trong bão tuyết. Gã thậm chí không dám ngẩng đầu lên, chỉ điên cuồng lặp lại danh xưng vừa bật ra khỏi miệng.
"Huyết Ma Tử đại nhân tha mạng! Huyết Ma Tử đại nhân tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân là Hắc Nha! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho Huyết Ma Tử đại...!"
Nguyên Phàm lẳng lặng đứng đó. Làn sương xám tro của "Tử Linh Vực" từ từ thu lại, hòa vào cơ thể hắn. Hắn vừa tiêu hóa xong linh hồn của Huyết Lão Tam Kim Đan Tầng Một và hai tên đồng bọn cũng là Kim Đan Tầng Một.
"Thôn Phệ Đạo Tàn Quyển" của Cổ Thời thật sự bá đạo. Nó không chỉ cho hắn hấp thụ ký ức, mà còn giúp hắn "tiêu hóa" luôn cả cảm ngộ tu luyện. Ba tên Kim Đan này tu vi không cao, nhưng kinh nghiệm chiến đấu và hiểu biết về Ma Vực lại vô cùng phong phú.
Giờ đây, hắn đã có một bản đồ chi tiết về khu vực này.
Hắn nhìn Hắc Nha. Giết. Đó là bản năng đầu tiên. Giết gã, "thu hoạch" linh hồn Luyện Khí Tầng Bảy, tuy ít nhưng vẫn hơn là không có.
Nhưng ngay lập tức, bài học thất bại của Cổ Thời hiện lên trong tâm trí hắn. "Ta nuốt chửng vạn vật... nhưng ta thất bại."
Cổ Thời đã sai. Chỉ đơn thuần thôn phệ một cách mù quáng, cuối cùng sẽ bị chính trời đất này vứt bỏ. Nguyên Phàm không chỉ cần sức mạnh. Hắn cần một thế lực. Hắn cần tai mắt, cần tay chân. Hắn cần những kẻ... đi thu thập "thức ăn" cho hắn.
Một tên lâu la đã chết thì không còn giá trị. Nhưng một tên lâu la còn sống và sợ hãi... là một công cụ hoàn hảo.
"Ngẩng đầu." Giọng Nguyên Phàm lạnh như băng, không một chút cảm xúc.
Hắc Nha run rẩy, ngẩng khuôn mặt lấm lem nước mắt và bụi bẩn lên. Gã chỉ dám nhìn vào mũi giày của Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm vươn một ngón tay. "Ngươi muốn sống?"
"Muốn! Tiểu nhân muốn sống!" Hắc Nha vội vàng dập đầu.
"Sống... là một ân huệ." Nguyên Phàm nói. "Ta ban ân huệ đó cho ngươi."
Ngón tay hắn điểm nhẹ lên trán Hắc Nha.
Không phải "Thôn Phệ". Mà là "Ban Tặng".
Một tia "Tử Linh Khí" tinh thuần nhất, mang theo mảnh vỡ ý chí của Nguyên Phàm, chui thẳng vào thức hải của Hắc Nha, cắm rễ vào linh hồn Luyện Khí của gã.
"Á...!"
Hắc Nha trợn trừng mắt. Gã không cảm thấy đau đớn. Gã cảm thấy... một cái chết đang lơ lửng. Gã cảm nhận rõ ràng, chỉ cần Nguyên Phàm, "Huyết Ma Tử" trước mặt, có một ý nghĩ, linh hồn của gã sẽ lập tức bị luồng tử khí này ăn mòn, tan rã.
Mạng sống của gã không còn nằm trong tay gã nữa.
Sự sợ hãi tột độ không khiến gã phản kháng. Ở Ma Vực, đây là quy luật. Kẻ yếu phục tùng kẻ mạnh. Và giờ đây, gã đã được "đóng dấu" bởi một kẻ mạnh tuyệt đối.
"Chủ nhân!" Hắc Nha thay đổi xưng hô, giọng nói run rẩy nhưng đầy... sùng bái. Một sự sùng bái bệnh hoạn sinh ra từ nỗi sợ hãi cái chết. "Chủ nhân vĩnh hằng!"
"Hắc Phong Sơn." Nguyên Phàm ra lệnh. "Dẫn ta đến đó."
"Vâng... vâng! Hắc Phong Sơn là động phủ của... của Huyết Lão Tam." Hắc Nha vội vàng đứng dậy, khúm núm chỉ đường. "Đó là một ngọn núi hắc thiết, có một mỏ 'Huyết Tinh Thạch' cấp thấp. Nơi đó... nơi đó còn có Thiết Lang, là phó sơn chủ, Trúc Cơ Tầng Chín. Hắn..."
"Ồn ào."
Nguyên Phàm ngắt lời. Hắn không cần Hắc Nha giải thích. Trong lúc "ban tặng" hạt giống tử vong, hắn đã dùng "Sưu Hồn" lướt qua ký ức của Hắc Nha. Hắn biết rõ Hắc Phong Sơn còn khoảng ba mươi tên Ma tu và hàng trăm nô lệ phàm nhân.
Hắn bay lên. Hắc Nha vội vàng thi triển thân pháp Luyện Khí, cắm đầu chạy theo dưới mặt đất.
Hắc Phong Sơn.
Đúng như tên gọi, ngọn núi này đen kịt một màu, trơ trụi. Gió rít qua các khe đá, tạo nên âm thanh như quỷ khóc. Dưới chân núi là một khu trại thô sơ, nơi hàng trăm phàm nhân gầy trơ xương, mặc quần áo rách nát, đang bị đám Ma tu Luyện Khí Tầng Ba, Tầng Bốn giám sát, đào bới loại khoáng thạch màu đỏ sậm.
Trong một cái động phủ lớn nhất ở lưng chừng núi, không khí đang rất căng thẳng.
Một gã đàn ông vạm vỡ, cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn như sắt, đang ngồi trên cái ghế chủ tọa làm từ xương thú. Lưng gã đeo một thanh trảm mã đao khổng lồ. Gã chính là Thiết Lang, Trúc Cơ Tầng Chín, kẻ mạnh thứ hai ở Hắc Phong Sơn.
"Ba ngày rồi!" Thiết Lang đập tay xuống bàn đá, làm nó nứt ra. "Huyết Lão Tam đi Vạn Quỷ Quật vẫn chưa về! Hai tên Kim Đan kia cũng mất tích! Có phải gã đã nuốt trọn bảo vật rồi bỏ trốn không?"
"Đại ca," một tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Bốn bên cạnh nịnh nọt, "Hay là... ba tên Kim Đan đó đã chết trong Vạn Quỷ Quật? Dù sao nơi đó cũng là cấm địa."
"Chết?" Thiết Lang cười gằn. "Chết càng tốt! Huyết Lão Tam chết, Hắc Phong Sơn này sẽ là của ta! Ta kẹt ở Trúc Cơ Tầng Chín đã năm năm, chỉ cần thêm tài nguyên, ta nhất định..."
Gã đang nói, thì Hắc Nha hoảng hốt chạy vào.
"Báo... báo...!"
Thiết Lang nhíu mày: "Hắc Nha? Mày không phải đi theo Huyết Lão Tam sao? Gã đâu?"
Hắc Nha quỳ sụp xuống, nhưng không phải quỳ lạy Thiết Lang. Gã quỳ về phía cửa động.
"Cung nghênh... cung nghênh Chủ Nhân!"
Tất cả Ma tu trong động sững sờ. Thiết Lang đứng bật dậy, nắm chặt thanh đao.
Một bóng người chậm rãi bước vào từ ánh sáng xám xịt bên ngoài.
Một thanh niên. Mặt tái nhợt. Khí tức... Kim Đan Tầng Một?
Thiết Lang sửng sốt. Gã biết ba tên Kim Đan đi cùng Huyết Lão Tam. Không có kẻ này.
"Ngươi là ai?" Thiết Lang gầm lên, khí tức Trúc Cơ Tầng Chín bùng nổ, áp về phía Nguyên Phàm. "Huyết Lão Tam đâu?"
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn xung quanh. Nơi này bẩn thỉu, hỗn loạn, nhưng đầy "thức ăn".
"Hắc Nha! Mày phản bội?" Thiết Lang gầm lên.
"Thiết Lang đại nhân... Huyết Lão Tam... đã chết." Hắc Nha run rẩy nói. "Cả ba vị Kim Đan... đều đã chết. Đây... đây là Huyết Ma Tử đại nhân, chủ nhân mới của Hắc Phong Sơn!"
"Chết?" Thiết Lang sững sờ, rồi phá lên cười. "Ha ha ha! Chết hết? Tốt! Tốt lắm! Một tên Kim Đan Tầng Một vắt mũi chưa sạch, cũng đòi làm chủ nhân?"
Gã nhìn Nguyên Phàm. "Nhóc con, tao không biết mày dùng mưu kế gì giết được bọn chúng. Nhưng ở Ma Vực, chỉ có nắm đấm là thật. Mày..."
"Ngươi nói quá nhiều."
Nguyên Phàm đột ngột xuất hiện trước mặt Thiết Lang.
Nhanh quá! Thiết Lang thậm chí không thấy hắn di chuyển. Gã hoảng hốt, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ Tầng Chín, vung thanh trảm mã đao chém ngang.
"Thiết Sát Trảm!"
Lưỡi đao mang theo ma khí, đủ để chém đôi một tảng đá lớn.
Nhưng nó chém vào khoảng không.
Nguyên Phàm đã ở sau lưng gã.
Thiết Lang cứng đờ. Gã không cảm thấy đau. Gã chỉ cảm thấy... lạnh.
"Ngươi... ngươi làm gì..." Gã run rẩy, muốn quay đầu lại, nhưng không thể.
Gã cúi đầu. Gã thấy cánh tay cầm đao của mình... đang khô héo. Da thịt teo tóp lại, biến thành màu xám tro, chỉ trong một giây.
Sức sống của gã đang bị rút đi.
Một bàn tay tái nhợt, lạnh như băng, đặt nhẹ lên vai gã.
"Ngươi có hai lựa chọn." Giọng Nguyên Phàm vang lên bên tai, như tiếng thì thầm của tử thần. "Một, quỳ xuống, dâng linh hồn cho ta. Hai, chết."
Thiết Lang là một Ma tu. Gã tàn bạo, nhưng gã sợ chết hơn bất cứ thứ gì. Gã cảm nhận được cái chết đang ăn mòn mình, thứ sức mạnh này còn đáng sợ hơn cả Huyết Lão Tam.
"Keng."
Thanh trảm mã đao rơi xuống đất.
Thiết Lang run rẩy, chậm rãi quỳ xuống. "Chủ... nhân."
Nguyên Phàm gật đầu. Hắn cũng ban cho Thiết Lang một hạt giống tử vong, mạnh hơn của Hắc Nha.
Hắn quay lại, nhìn gần ba mươi tên Ma tu Trúc Cơ và Luyện Khí trong động đang sợ hãi đến chết khiếp. Bọn họ đã chứng kiến kẻ mạnh nhất, Thiết Lang, đầu hàng mà không cần một trận chiến.
Nguyên Phàm bước lên chiếc ghế chủ tọa làm bằng xương thú. Hắn ngồi xuống.
"Hắc Phong Sơn... tên xấu."
Hắn nhìn xuống đám Ma tu đang quỳ rạp.
"Kể từ hôm nay, nơi này không còn Hắc Phong Sơn. Nơi này là phân đàn đầu tiên của 'Huyết Linh Giáo'."
Hắn nhìn Hắc Nha và Thiết Lang.
"Tín ngưỡng của các ngươi, là ta. Tín điều của các ngươi, là cái chết."
Nguyên Phàm đứng dậy, nhìn ra ngoài, nơi hàng trăm nô lệ phàm nhân đang đào mỏ.
"Ta không cần Huyết Tinh Thạch rác rưởi."
"Ta cần... linh hồn."
Hắn ra lệnh cho Hắc Nha: "Truyền lệnh của ta. Toàn bộ Ma Vực xung quanh đây. Hoặc là đến quỳ lạy ta, gia nhập Huyết Linh Giáo. Hoặc là... trở thành chất dinh dưỡng cho Giáo Chủ của các ngươi."
Hắc Nha run rẩy, nhưng trong mắt lóe lên sự hưng phấn bệnh hoạn. Gã biết, một Ma Đầu mới, tàn bạo hơn bất cứ ai, đã trỗi dậy.
Truyền thuyết về "Huyết Ma Tử" và "Huyết Linh Giáo" bắt đầu từ ngọn núi đen kịt này. Một giáo phái không thờ Thần, không thờ Ma.
Mà thờ chính Tử Vong.