Chương 25: Hủ Thi Đàm

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong động phủ Hắc Phong Sơn, không khí đặc quánh mùi máu tanh và mùi kim loại gỉ. Ánh lửa leo lét từ những ngọn đuốc mỡ yêu thú chiếu lên bóng một người đang ngồi bất động trên một đống xương trắng lổn nhổn. Đó là chiếc kiệu xương của Bạch Cốt Lão Lão, giờ đã trở thành ngai vàng của chủ nhân mới.
Nguyên Phàm, hay Huyết Ma Tử, nhắm mắt, ngón tay tái nhợt gõ nhẹ lên một chiếc hộp sọ vỡ. Hắn đang hấp thụ những mảnh ký ức và kinh nghiệm tu luyện cuối cùng của hai tu sĩ Kim Đan mà hắn vừa "thu hoạch". Toàn bộ bí thuật của "Bạch Cốt Môn", từ cách luyện Cốt Thi đến "Cốt Long Sát Trận", cùng với "Huyết Sát Đao" của Huyết Lão Tam, giờ đây đã hòa vào linh hồn hắn.
Hắn mở mắt. Khí tức của hắn vẫn là Kim Đan Tầng Một, nhưng sự uyên bác và tà dị trong mắt hắn đã sâu thẳm không lường được. Cùng lúc đó, một cơn đói khát mãnh liệt, một khoảng trống sâu thẳm từ trong viên Kim Đan xám tro, lại trỗi dậy. Nó đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Hắn phải tiếp tục "ăn".
"Thiết Lang."
Giọng hắn cất lên, không lớn, nhưng đủ xuyên qua tiếng gió rít bên ngoài.
Từ trong góc tối, gã đàn ông vạm vỡ như gấu đen bước ra, cúi đầu sát đất. Thanh trảm mã đao vẫn đeo sau lưng, nhưng gã không dám để tay mình chạm vào chuôi đao.
"Thuộc hạ có mặt, Giáo Chủ!" Giọng Thiết Lang ồm ồm, chứa đầy sự khiếp sợ tột độ.
Hạt giống tử vong mà Nguyên Phàm gieo vào linh hồn Trúc Cơ Tầng Chín của gã còn đáng sợ hơn bất cứ lời thề nào. Gã đã tận mắt chứng kiến một tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Ba dám bất tuân lời, bị Nguyên Phàm dùng một ánh mắt trừng phạt. Tên đó không chết ngay. Hắn quằn quại trên nền đất suốt ba ngày ba đêm, tiếng la hét đáng sợ của hắn khiến tất cả Ma tu Hắc Phong Sơn không dám ngủ, cho đến khi linh hồn hắn bị thiêu rụi hoàn toàn, chỉ còn lại cái xác khô.
Đó là hình phạt của Huyết Linh Giáo: "Tử Vong Vĩnh Hằng".
"Hắc Nha đâu?" Nguyên Phàm hỏi.
"Bẩm Giáo Chủ, Hắc Nha đang ở chân núi, giám sát việc xây dựng Tử Thần Tế Đàn và truyền bá giáo lý cho đám nô lệ." Thiết Lang đáp.
Nguyên Phàm không nói gì. Thần Thức của hắn, đặc quyền của cảnh giới Kim Đan, đã quét qua chân núi. Hắn thấy rõ mọi việc.
Dưới chân Hắc Phong Sơn, khu mỏ Huyết Tinh Thạch đã bị phá bỏ. Thay vào đó là một hố sâu khổng lồ, bên trong chất đầy xác chết của những nô lệ bệnh tật và những Ma tu dám chống đối. Hàng trăm phàm nhân gầy trơ xương đang quỳ rạp xung quanh cái hố.
Hắc Nha, tên Ma tu Luyện Khí Tầng Bảy, giờ đây khoác một bộ áo choàng màu xám tro, đứng trên một bục đá cao. Gã không còn vẻ khúm núm. Đôi mắt gã sáng rực lên một sự cuồng tín đến mức bệnh hoạn.
"Hỡi những kẻ bị ruồng bỏ! Hỡi những linh hồn lạc lối!" Hắc Nha dang rộng hai tay, giọng nói khàn đục. "Các ngươi đã sống trong địa ngục! Các ngươi bị coi là rác rưởi, là vật dụng, là thức ăn!"
Gã chỉ tay lên đỉnh Hắc Phong Sơn, nơi động phủ của Nguyên Phàm. "Nhưng! Ngài đã đến! Huyết Ma Tử, Giáo Chủ của chúng ta! Hiện thân của Tử Vong Chân Chính! Ngài đã giáng trần!"
"Ngài không cần sự lao động của các ngươi! Ngài không cần xương cốt của các ngươi!" Hắc Nha gào lên. "Ngài chỉ cần sự phục tùng! Giáo lý của Huyết Linh Giáo vô cùng đơn giản!"
Gã túm lấy một tên nô lệ già yếu đang hấp hối, ném thẳng xuống hố xác. "Kẻ yếu ắt sẽ chết! Đó là quy luật! Nhưng cái chết dưới sự chứng giám của Giáo Chủ, chính là một ân huệ! Linh hồn của ngươi sẽ được siêu thoát, trở về với Ngài, trở thành một phần của sức mạnh vĩnh hằng!"
Gã quay sang đám nô lệ đang run rẩy. "Các ngươi có hai lựa chọn! Một, chết như một kẻ vô dụng, linh hồn dâng lên Tế Đàn! Hai, sống như một tín đồ! Đi chinh phạt, đi săn lùng, dâng lên những linh hồn mạnh mẽ hơn cho Giáo Chủ! Và khi các ngươi chết, các ngươi cũng sẽ nhận được ân huệ đó!"
Không có hy vọng. Không có cứu rỗi. Chỉ có sự sợ hãi và một lựa chọn duy nhất: phục tùng hoặc bị tế.
Đám nô lệ run rẩy dập đầu. "Chúng con... nguyện làm tín đồ... Nguyện phục vụ Huyết Ma Tử..."
Hắc Nha mỉm cười thỏa mãn. Gã đã xây dựng nên nền móng đầu tiên cho giáo phái. Một giáo phái lấy sự tuyệt vọng làm nền tảng, và cái chết làm tín ngưỡng.
Trong động phủ, Nguyên Phàm rút Thần Thức về, hài lòng. Hắc Nha làm rất tốt.
"Thiết Lang."
"Thuộc hạ đây!"
"Hắc Phong Sơn và Bạch Cốt Lĩnh đã thuộc về ta. Thế lực lớn nhất còn lại trong khu vực này. Báo cáo."
Thiết Lang rùng mình. Gã biết Giáo Chủ lại "đói" rồi.
Gã nuốt nước bọt, bắt đầu báo cáo thông tin. "Bẩm Giáo Chủ. Thế lực cuối cùng, và cũng là nơi khó đối phó nhất, chính là Hủ Thi Đàm."
"Tiếp tục."
"Hủ Thi Đàm là một bãi lầy khổng lồ ở phía Tây, cách đây khoảng ba trăm dặm. Nơi đó... còn tà ác hơn cả Bạch Cốt Lĩnh. Linh khí ở đó đã hoàn toàn khô kiệt, chỉ còn lại Thi Khí và Oán Khí nồng đậm đến mức hóa thành sương độc. Kẻ thống trị nơi đó là Thi Quỷ Vương."
"Thi Quỷ Vương?"
"Đúng vậy. Không ai biết tên thật của lão. Lão vốn là một tán tu Kim Đan Tầng Hai, ngang hàng với Bạch Cốt Lão Lão. Nhưng ba mươi năm trước, lão luyện công tẩu hỏa nhập ma, cơ thể bị hủy hoại, nửa người nửa quỷ, tu vi suy giảm, nhưng lại may mắn lĩnh ngộ được 'Thi Đạo'. Lão không còn là người sống, cũng không phải cương thi. Lão là một 'Thi Quỷ' độc nhất vô nhị."
Thiết Lang tiếp tục, giọng đầy e dè: "Lão ta... cực kỳ khó giết. Lão có thể điều khiển hàng ngàn, thậm chí hàng vạn cương thi mà lão nuôi dưỡng trong bãi lầy. Nhưng đáng sợ nhất, là 'Bản Mệnh Thi Quỷ' của lão. Nghe nói đó là một cái xác Kim Đan Tầng Năm mà lão đào được từ một ngôi mộ cổ nào đó, luyện hóa thành con rối chiến đấu mạnh nhất. Chính vì có nó, Bạch Cốt Lão Lão và Huyết Lão Tam mới không dám xâm phạm Hủ Thi Đàm."
"Một cái xác Kim Đan Tầng Năm?" Ánh mắt Nguyên Phàm chợt lóe lên.
Một đội quân cương thi. Một Kim Đan Tầng Hai tu luyện Thi Đạo. Một cái xác Kim Đan Tầng Năm.
Nguyên Phàm mỉm cười.
"Đó không phải là một thế lực." Hắn lẩm bẩm. "Mà là một bữa tiệc thịnh soạn."
Hắn đứng dậy khỏi kiệu xương. "Thiết Lang, Hắc Nha. Tập hợp toàn bộ lực lượng Huyết Linh Giáo."
"Toàn... toàn bộ?" Thiết Lang sững sờ. "Bẩm Giáo Chủ, chúng ta chỉ có ngài là Kim Đan. Thuộc hạ là Trúc Cơ Tầng Chín. Hắc Nha là Luyện Khí. Dưới trướng chỉ có năm tên Trúc Cơ tầng thấp và khoảng hai mươi tên Luyện Khí... Đám nô lệ phàm nhân kia thì vô dụng... Chúng ta... chúng ta làm sao đối phó với đội quân hàng ngàn cương thi của Thi Quỷ Vương?"
"Ai nói chúng ta sẽ đấu?"
Nguyên Phàm nhìn gã hộ pháp của mình, nụ cười lạnh lẽo khiến Thiết Lang lạnh gáy.
"Ta đi ban phát cái chết, chứ không phải đi chiến đấu. Ta là Giáo Chủ. Ta đi... thu nhận tín đồ mới."
Hủ Thi Đàm.
Một bãi lầy đen kịt, sủi bọt, bốc lên mùi trứng thối và mùi thịt rữa nồng nặc. Bầu trời nơi đây luôn bị một lớp sương mù độc hại màu xanh xám che phủ, không một tia sáng nào xuyên qua được.
Giữa bãi lầy, một tòa thành trì đổ nát, xây bằng bùn, xương cốt và những thi thể trương phình, nổi lên như một khối u ác tính. Đây là "Thi Thành".
Bên trong Thi Thành, trong một đại điện ẩm ướt, một bóng người dị dạng đang ngồi trên một cái ngai làm từ những thi thể còn tươi, đang co giật.
Đó là Thi Quỷ Vương.
Lão ta đúng là nửa người nửa quỷ. Nửa bên trái là một lão già da bọc xương, nhưng nửa bên phải là một khối thịt rữa màu xanh tím, bầy nhầy, mọc ra những cái vòi kỳ dị. Lão chỉ có một con mắt đỏ ngầu như máu. Khí tức Kim Đan Tầng Hai của lão nặng nề, âm u, phảng phất mùi chết chóc.
Đứng bên cạnh lão, bất động như một pho tượng, là một cái xác.
Cái xác mặc chiến giáp rách nát, nhưng vẫn còn nguyên vẹn một cách đáng sợ. Nó cao hơn hai mét, làn da màu đồng, dù đã chết, vẫn tỏa ra uy áp kinh người. Đây chính là "Bản Mệnh Thi Quỷ" - cái xác Kim Đan Tầng Năm.
"Hửm?" Thi Quỷ Vương đột nhiên ngửi ngửi không khí. "Mùi... mùi xương của con mụ Bạch Cốt... và mùi máu của tên Huyết Lão Tam... Bọn chúng đánh nhau, và con mụ Bạch Cốt thắng ư? Đến đây để khoe khoang?"
"Vương!" Một con cương thi Luyện Khí lảo đảo chạy vào, cái cằm đã rụng mất. "Bên ngoài... Hắc Phong Sơn... có kẻ đến!"
Thi Quỷ Vương cười khẩy, giọng nói ồm ồm như phát ra từ quan tài: "Con mụ đó cũng biết điều đấy. Đến để chia chác Hắc Phong Sơn cho ta ư? Để ta ra xem..."
Lão khựng lại.
Lão thấy một đoàn người đang tiến đến bìa bãi lầy.
Dẫn đầu không phải Bạch Cốt.
Đó là một thanh niên mặc áo xám tro, mặt trắng bệch, ngồi trên chiếc kiệu xương, chính là chiếc kiệu của Bạch Cốt Lão Lão!
Đi bên cạnh là Thiết Lang, gã Sói Sắt mà lão biết. Nhưng Thiết Lang, kẻ nổi tiếng ngông cuồng, giờ đây lại cúi đầu khúm núm như một con chó. Theo sau là khoảng ba mươi tên Ma tu, tất cả đều mặc đồ xám, mang theo một khí tức tử vong kỳ lạ.
"Kim Đan Tầng Một?" Thi Quỷ Vương nheo con mắt độc nhất lại. "Giết được Bạch Cốt ư? Thú vị. Một tên nhóc con dám cướp đồ của ta."
Nguyên Phàm ra hiệu cho đoàn người dừng lại ở bìa bãi lầy. Hắn một mình, bước xuống kiệu, đi thẳng vào bãi lầy.
Bùn lầy và thi khí độc hại xung quanh hắn tự động dạt ra, như thể chúng sợ hãi, nhường đường cho hắn. Một tầng tử khí xám mờ vô hình đã bao bọc bảo vệ hắn.
Hắn đi đến trước cổng Thi Thành.
"Thi Quỷ Vương." Nguyên Phàm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào con quái vật dị dạng trên tường thành. "Huyết Linh Giáo đến đây, để ban cho ngươi một ân huệ."
"Ân huệ ư? HA HA HA!" Thi Quỷ Vương cười rộ lên, nước bọt màu xanh tím bắn tung tóe. "Một tên nhóc Kim Đan Tầng Một, giết được con mụ xương khô kia, liền nghĩ mình vô địch ư? Dám nói ban ân huệ cho ta? Ngươi biết ta là ai không?"
"Một kẻ nửa sống nửa chết, đang trốn chui trốn lủi trong đống bùn này." Giọng Nguyên Phàm bình thản. "Ta là Huyết Ma Tử. Giáo Chủ Huyết Linh Giáo. Tín ngưỡng của ta là Tử Vong. Ta thấy nơi này của ngươi... rất hợp với tín ngưỡng của ta."
"Ngươi muốn chết!" Thi Quỷ Vương gầm lên. "Giết hắn! Xé xác hắn! Cho lũ cương thi của ta ăn tươi nuốt sống hắn!"
"Gràààà!"
Mặt đất bùn lầy xung quanh Nguyên Phàm đột ngột nứt toác. Hàng trăm cánh tay thối rữa trồi lên. Hàng ngàn con cương thi, từ Luyện Khí đến Trúc Cơ, trồi lên từ bãi lầy, đôi mắt đục ngầu của chúng khóa chặt lấy Nguyên Phàm. Chúng gầm rú, lao về phía hắn như một cơn sóng thần thịt rữa.
Đứng trên tường thành, Thi Quỷ Vương cười gằn, chuẩn bị xem tên nhóc này bị xé xác.
Đứng ở xa, Thiết Lang và Hắc Nha run rẩy. Trận chiến này còn đáng sợ hơn cả Cốt Long của Bạch Cốt Lão Lão. Đây là cả một đội quân!
Nguyên Phàm đứng giữa biển cương thi. Hắn không hề nhúc nhích.
Hắn chỉ nhắm mắt lại. Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" trong cơ thể hắn rung lên.
Một làn sương mỏng màu xám tro, mang theo sự tĩnh lặng tuyệt đối của cái chết, lan tỏa ra từ chân hắn. Nó không có sát khí, không có oán khí, không có linh lực cuồng bạo. Nó chỉ mang theo sự kết thúc.
Sương mù lan tới đâu, cương thi khựng lại tới đó.
Một cảnh tượng kinh hoàng, tĩnh lặng đến rợn người diễn ra.
Luồng oán khí và ma khí hắc ám mà Thi Quỷ Vương dùng để cưỡng ép điều khiển những cái xác, khi chạm vào làn sương xám, lập tức bị vô hiệu hóa, bị "trung hòa".
Hàng ngàn con cương thi đồng loạt ngừng cử động. Tiếng gầm rú tắt ngấm.
Da thịt thối rữa trên người chúng bắt đầu phân rã với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Xương cốt mục ruỗng, biến thành bụi phấn. Chúng không bị đánh bại. Chúng chỉ đơn giản là... quay trở về với trạng thái vật chất cơ bản. Chúng chết một lần nữa, một cái chết triệt để và vĩnh viễn.
"...!"
Nụ cười của Thi Quỷ Vương cứng đờ. Con mắt độc nhất của lão trợn trừng, lồi cả ra ngoài. Lão không thể tin nổi. Đội quân mà lão đã mất ba mươi năm xây dựng!
"Không... không thể nào! Thi Đạo của ta! Đội quân của ta! Ngươi... ngươi...!"
Lão đã nhận ra. Đây không phải là Ma Đạo. Đây là khắc tinh của Ma Đạo! Đây là... Tử Vong!
"Bản Mệnh Thi Quỷ! Giết hắn! Giết hắn cho ta!" Lão hoảng sợ tột độ, gào lên.
Cái xác Kim Đan Tầng Năm đứng bên cạnh lão, đôi con ngươi màu đồng đã chết từ lâu, đột nhiên lóe lên ánh đỏ. Nó gầm lên một tiếng không phải của con người, nhảy từ tường thành xuống, giơ nắm đấm bọc giáp đồng, đấm thẳng vào Nguyên Phàm.
Đây là một đòn toàn lực của một Kim Đan Tầng Năm. Sức mạnh vật lý thuần túy!
Thiết Lang hét lên: "Giáo Chủ cẩn thận!"
Nguyên Phàm không né. Hắn chờ đợi cú đấm này.
Hắn vươn tay trái, lòng bàn tay biến thành một vòng xoáy nhỏ màu đen kịt.
Bàn tay hắn đón lấy nắm đấm của Thi Quỷ.
"ẦMMMMMM!"
Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra. Mặt đất rung chuyển. Bùn lầy bị thổi bay tứ tung.
Nhưng Nguyên Phàm không bị đánh bay. Hắn chỉ bị đẩy lùi vài bước, mặt đất dưới chân nứt toác.
Nắm đấm của Thi Quỷ bị bàn tay hắn giữ chặt. Sức mạnh vật lý kinh khủng kia, khi chạm vào vòng xoáy đen, lập tức bị "nuốt" chửng, bị phân giải, biến thành năng lượng thuần túy, chảy vào "Tử Linh Vạn Hồn Đan".
Cái xác Kim Đan Tầng Năm gầm lên, nó cố rút tay lại, nhưng không thể. Vòng xoáy đen của Nguyên Phàm như một cái miệng, đang hút lấy "Thi Khí" tinh thuần trong cơ thể nó.
"Không! 'Bảo bối' của ta!" Thi Quỷ Vương kinh hãi gào thét.
"Một cái xác chết... thì nên yên nghỉ." Nguyên Phàm lạnh lùng nói.
Hắn vươn tay phải, ngón tay bao bọc bởi tử khí xám tro, điểm vào trán của Thi Quỷ.
Sức mạnh tử vong tinh thuần xâm nhập, phá hủy cấu trúc ma văn điều khiển của cái xác. Cái xác Kim Đan Tầng Năm, kiệt tác của Thi Quỷ Vương, run rẩy dữ dội. Ánh đỏ trong mắt nó tắt ngấm. Làn da màu đồng bắt đầu nứt nẻ, biến thành bụi, rơi lả tả.
Thi Quỷ Vương sụp đổ, ngã ngồi trên tường thành. Lão đã mất tất cả. Đội quân cương thi... biến mất. Bản Mệnh Thi Quỷ... tan rã.
Lão nhìn Nguyên Phàm. Tên nhóc Kim Đan Tầng Một này... là ác mộng.
"Tha... tha mạng..." Lão bắt đầu cầu xin.
Nguyên Phàm bay lên, đáp xuống tường thành, đứng trước mặt Thi Quỷ Vương.
"Ta đã nói." Nguyên Phàm bình thản. "Ta đến để ban ân huệ."
Hắn vươn tay.
"Ân huệ của Huyết Linh Giáo... chính là cái chết."
"Không...!"
Hắn đặt tay lên cái đầu nửa người nửa quỷ.
"Thu hoạch."
Linh hồn Kim Đan Tầng Hai, và toàn bộ cảm ngộ về "Thi Đạo", bị nuốt chửng.
Nguyên Phàm quay lại, nhìn đoàn tín đồ Huyết Linh Giáo đang run rẩy vì sùng bái ở phía xa.
"Thiết Lang!"
"Có... có thuộc hạ!"
"Hủ Thi Đàm... cũng đổi tên. Nơi này, từ nay là 'Tử Vong Chi Địa' thứ hai của Huyết Linh Giáo."
Hắn nhìn về phía xa. Bạch Cốt Lĩnh, Hắc Phong Sơn, Hủ Thi Đàm. Ba thế lực lớn nhất khu vực này, giờ đều nằm trong tay hắn.
"Tử Linh Vạn Hồn Đan" của hắn vẫn đang gào thét đòi ăn.
Hắn biết, hắn phải tiếp tục. Hắn phải nuốt chửng toàn bộ Ma Vực.
Sự xa cách với "nhân loại" không phải vì hắn đã chết quá nhiều. Mà là vì... hắn đang dần trở thành chính "Cái Chết".