Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 39: Lửa Trong Lò Luyện, Kiếm Trong Tay Quỷ
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tọa Vong Âm Thành chìm trong một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Sau trận đại chiến chấn động đất trời, sau cuộc tế lễ điên cuồng của Quỷ Mẫu, và sau màn nuốt chửng cuối cùng của Huyết Ma Tử, tòa thành ma đạo này đã thực sự biến thành một thành phố chết chóc. Không còn tiếng la hét, không còn tiếng đánh đấm, thậm chí không còn cả tiếng gió rít qua những khe hở Hồn Thạch – bởi vì ngay cả gió dường như cũng sợ hãi, không dám thổi vào nơi đây.
Chỉ có sự im lặng. Và bóng tối.
Sâu bên trong đống đổ nát của Âm Phủ Điện, trong mật thất từng thuộc về Quỷ Mẫu, sự tĩnh lặng còn đậm đặc hơn. Cánh cửa đá Hồn Thạch khổng lồ đã đóng chặt, cô lập hoàn toàn không gian bên trong khỏi thế giới bên ngoài.
Nguyên Phàm ngồi khoanh chân giữa bóng tối. Hắn đã ngồi đó, bất động như một bức tượng đá, không biết đã bao nhiêu ngày tháng trôi qua.
Hắn đang ở trong một trạng thái kỳ lạ. Hắn không tu luyện. Hắn đang… tiêu hóa.
Cơ thể hắn tựa như một bãi chiến trường. Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" màu xám tro, giờ đã đạt đến đỉnh phong Kim Đan Tầng Năm, đang rung chuyển không ngừng. Nó không còn là một viên đan dược thuần túy. Nó giống như một cái lồng giam khổng lồ, giam giữ hàng vạn linh hồn đang gào thét, và quan trọng nhất, là bảy mảnh vỡ ý chí mạnh mẽ của bảy Kim Đan mà hắn đã nuốt chửng.
Lý Thanh Diễm vẫn đang thiêu đốt ngọn lửa Hồng Liên Tịnh Hỏa, với oán hận ngập trời. Âm Sát Quỷ Mẫu thì gào thét, cố gắng dùng Âm Hỏa đóng băng mọi thứ. Thi Quỷ Vương thì tỏa ra Thi Khí mục nát. Bạch Cốt Lão Lão thì cố gắng biến mọi thứ thành xương cốt. Rồi Ma Giao, Lão Tăng, Huyết Lão Tam…
Chúng không chỉ đơn thuần là năng lượng. Chúng là những mảnh vỡ Đạo, mang theo ý chí không chịu khuất phục của chủ nhân cũ. Chúng đang xung đột, đang cắn xé lẫn nhau ngay trong chính Kim Đan của hắn.
Hắn giống như một con rắn vừa nuốt chửng bảy con thú dữ, và giờ đây, bảy con thú đó đang đánh nhau trong bụng nó. Nếu hắn không làm gì, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị chính thức ăn của mình làm cho nổ tung.
Hắn đã đạt đến giới hạn của việc "ăn tạp". Hắn cần phải "tinh luyện".
"Hỗn loạn... nhưng cũng là cơ hội."
Ý chí của Nguyên Phàm lạnh như băng, quét qua cơn bão đang hoành hành trong đan điền. Hắn không hề sợ hãi. Hắn chỉ thấy hứng thú.
Hắn sẽ không trấn áp chúng. Hắn sẽ không tiêu diệt chúng.
Hắn sẽ... luyện hóa chúng. Biến chúng thành một phần hoàn chỉnh của Đạo của hắn.
Hắn bắt đầu.
Hắn dùng Thần Thức của mình, biến nó thành một cái lò luyện khổng lồ, bao bọc lấy viên Kim Đan đang hỗn loạn.
Nguyên liệu đầu tiên: Linh hồn Lý Thanh Diễm.
"Ngươi muốn báo thù? Ngươi muốn thiêu đốt Quỷ Mẫu?" Ý chí của Nguyên Phàm vang lên. "Vậy thì cháy đi! Mạnh hơn nữa!"
Hắn không dập tắt ngọn lửa Hồng Liên. Hắn dùng chính oán hận của Lý Thanh Diễm, dùng ký ức đau thương của bà ta, làm nhiên liệu, thổi bùng ngọn lửa ấy lên.
Nguyên liệu thứ hai: Linh hồn Âm Sát Quỷ Mẫu.
"Ngươi muốn nuốt chửng vạn vật? Ngươi muốn Âm Hỏa của ngươi bao trùm thế gian?"
Hắn kéo linh hồn già nua, điên cuồng của Quỷ Mẫu, ném thẳng vào ngọn lửa Hồng Liên đang bùng cháy!
"KHÔNG! TỊNH HỎA! NGƯƠI DÁM... NÀY!" Quỷ Mẫu gào thét.
"Cháy đi." Nguyên Phàm lạnh lùng. "Cháy cho đến khi chỉ còn lại bản chất của Âm Hỏa."
Hắn đang dùng lửa của Chính Đạo, để tinh luyện ma công của Ma Đạo. Một hành động điên rồ, đi ngược lại lẽ trời.
Tiếp theo, Thi Quỷ Vương, Bạch Cốt Lão Lão, Ma Giao, Lão Tăng, Huyết Lão Tam...
Tất cả bảy linh hồn Kim Đan, bảy mảnh vỡ Đạo khác nhau, đều bị hắn ném vào cái lò lửa Hồng Liên đang thiêu đốt linh hồn Quỷ Mẫu.
Viên Kim Đan của hắn biến thành một địa ngục thu nhỏ. Lửa cháy ngập trời. Tiếng gào thét vang vọng. Các loại Đạo khác nhau xung đột, hủy diệt lẫn nhau.
Cơ thể Nguyên Phàm bắt đầu nứt nẻ. Máu xám tro rỉ ra. Đây là một canh bạc nguy hiểm. Hắn đang đi trên lằn ranh giữa sự lột xác và linh hồn tan biến.
Nhưng hắn không dừng lại.
"Di sản của Cổ Thời... không chỉ là nuốt... mà là TIÊU HÓA!"
"Thôn Phệ Đạo! Nghiền nát!"
Cái cối xay khổng lồ, đen kịt, xuất hiện trong thức hải của hắn. Nó không chỉ nghiền nát ý chí phản kháng. Nó nghiền nát cả bản chất của các loại Đạo.
Nó nghiền Hồng Liên Tịnh Hỏa thành những tia lửa tinh thuần.
Nó nghiền Vạn Quỷ Âm Hỏa thành những luồng khí lạnh lẽo.
Nó nghiền Thi Đạo thành bột phấn mục nát.
Nó nghiền Cốt Đạo thành những mảnh xương li ti.
Nó nghiền nát tất cả, phá vỡ cấu trúc nguyên bản của chúng, biến chúng thành những "nguyên liệu" thô sơ nhất.
Và ở trung tâm của cái cối xay, sợi chỉ xám tro của "Tử Vong Pháp Tắc" lẳng lặng xoay tròn. Nó là trục chính. Nó là bản chất.
Tất cả những "nguyên liệu" kia, sau khi bị nghiền nát, đều bị sợi chỉ xám tro này hút lấy, bao bọc, và đồng hóa. Chúng không còn là những Đạo riêng biệt nữa. Chúng đã trở thành những "biến thể" của Tử Vong Đạo.
Hồng Liên Tịnh Hỏa trở thành "Tử Vong Hồng Liên" ngọn lửa thiêu đốt linh hồn.
Vạn Quỷ Âm Hỏa trở thành "Tử Vong Âm Hỏa" ngọn lửa đóng băng sinh cơ.
Thi Đạo trở thành "Tử Vong Thi Khí" khả năng điều khiển xác chết tuyệt đối.
Cốt Đạo trở thành "Tử Vong Cốt Ngục" khả năng tạo ra và điều khiển xương tàn.
Viên Kim Đan xám tro, vốn đang nứt nẻ, hỗn loạn... bắt đầu lành lại. Nó tan chảy, rồi ngưng tụ một lần nữa.
Vẫn là màu xám tro tĩnh lặng. Nhưng nó không còn lốm đốm. Nó hoàn mỹ.
Nếu nhìn thật kỹ vào bên trong, sẽ thấy một vũ trụ. Một vũ trụ của cái chết. Sâu thẳm bên trong, một đóa Hồng Liên xám tro đang nở rộ. Xung quanh đóa sen, một con Cốt Long đang lượn lờ. Xa xa, một lá Vạn Quỷ Phiên đang bay phấp phới. Và giờ đây, còn có thêm những bóng ma Âm Hỏa, những bộ xương khô đang di chuyển...
Toàn bộ sức mạnh của bảy Kim Đan đã bị hắn tiêu hóa, đồng hóa, biến thành của riêng hắn.
Tu vi của hắn, vẫn là Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong.
Nhưng sức chiến đấu của hắn, đã không còn có thể đo lường bằng cấp bậc thông thường. Hắn bây giờ, có thể dễ dàng nghiền nát chính mình của sáu tháng trước.
Nguyên Phàm chậm rãi mở mắt trong bóng tối.
Một năm... đã trôi qua.
...
Trong một năm đó, Tọa Vong Âm Thành, dưới sự cai trị của hai vị Hộ Pháp, đã hoàn toàn thay đổi.
Nó không còn là một thành phố chết. Nó đã trở thành một "Lò Luyện".
Thiết Lang, Tả Hộ Pháp, đã hoàn toàn đột phá lên đỉnh phong Kim Đan Tầng Một. Gã dành phần lớn thời gian trong một cái hầm đặc biệt, được xây dựng bên cạnh dòng Huyết Hà.
Bên trong hầm, nhiệt độ cực cao, nhưng lại không có lửa. Chỉ có ma khí và tử khí đặc quánh lan tỏa.
Thiết Lang ngồi khoanh chân, mồ hôi đen chảy ròng ròng. Trước mặt gã, lơ lửng một thanh kiếm.
Thanh Bích Thủy Kiếm.
Nó không còn giãy dụa. Nó không còn rên rỉ.
Nó đã hoàn toàn biến thành màu đen kịt. Thân kiếm mỏng đi, sắc bén hơn. Ánh sáng Thiên Đạo cuối cùng đã bị ma khí và tử khí của Thiết Lang ăn mòn, đồng hóa hoàn toàn.
Nhưng nó không chết. Nó đã được "tái sinh". Nó không còn là Thần Kiếm. Nó là Ma Kiếm. Một thanh Ma Kiếm mang trong mình nỗi oán hận của chủ nhân cũ, và sự tàn bạo của chủ nhân mới.
"Cuối cùng... ngươi cũng chịu thua." Thiết Lang cười gằn, vươn tay nắm lấy chuôi kiếm.
Lần này, thanh kiếm không phản kháng. Nó ngoan ngoãn nằm trong tay gã. Một luồng sức mạnh âm hàn, sắc bén truyền vào cơ thể gã.
Gã cảm nhận được, với thanh kiếm này, gã có thể chiến đấu với một Kim Đan Tầng Hai bình thường!
Gã đứng dậy. Đã đến lúc ra ngoài. Giáo Chủ đã bế quan một năm. Gã phải đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng.
...
Bên ngoài Âm Phủ Điện, Hắc Nha, Hữu Hộ Pháp, đang đứng trên một Tế Đàn mới, khổng lồ.
Tế Đàn này được xây dựng từ Hồn Thạch của Âm Phủ Điện, bao phủ gần một nửa thành phố. Chính giữa Tế Đàn là một cái hố sâu không thấy đáy, nối thẳng xuống dòng Huyết Hà.
Hắc Nha không còn béo mập. Gã đã là Trúc Cơ Tầng Bảy. Gã gầy đi, nhưng khí tức tử vong trên người lại càng nồng đậm. Gã mặc bộ trường bào xám tro, tay cầm một cây quyền trượng đầu lâu.
Xung quanh Tế Đàn, không phải là nô lệ. Mà là hàng ngàn Ma tu!
Trong một năm qua, tin tức về Huyết Ma Tử quét sạch ngoại vi, chiếm đóng Âm Sát Thành, đã lan rộng. Rất nhiều Ma tu tán tu, những kẻ cùng đường, hoặc những kẻ tôn thờ sức mạnh tuyệt đối, đã tìm đến Tọa Vong Âm Thành.
Bọn chúng không đến để gây rối. Bọn chúng đến để... gia nhập.
Huyết Linh Giáo đã phát triển. Từ ba mươi người ban đầu, giờ đã có gần ba ngàn Ma tu! Đa số là Luyện Khí kỳ, nhưng cũng có gần hai trăm Trúc Cơ kỳ!
Hắc Nha là người phụ trách "tuyển chọn". Gã không cần kẻ yếu.
"Hôm nay, là ngày Tế Lễ hàng tháng!" Giọng Hắc Nha vang vọng. "Giáo Chủ vẫn đang bế quan, nhưng sự đói khát của Ngài là vĩnh hằng! Tế Đàn cần được nuôi dưỡng!"
Gã chỉ cây quyền trượng vào đám Ma tu mới gia nhập. "Các ngươi, những kẻ muốn nhận được ân huệ của Giáo Chủ! Hãy chứng tỏ lòng thành!"
"Đi săn! Mang về những linh hồn mạnh mẽ nhất! Kẻ nào mang về nhiều linh hồn nhất, sẽ được ban thưởng Tử Linh Khí, được yết kiến Hộ Pháp!"
"Kẻ nào thất bại... sẽ tự mình trở thành vật tế!"
"Vì Huyết Ma Tử!"
"VÌ HUYẾT MA TỬ!"
Hàng ngàn Ma tu gào thét cuồng tín, lao ra khỏi thành, tỏa đi khắp Ma Vực ngoại vi, bắt đầu một cuộc săn lùng linh hồn quy mô lớn.
Tọa Vong Âm Thành đã trở thành một cái ung nhọt, một trung tâm của sự chết chóc, đang lan tỏa ảnh hưởng của nó ra xung quanh. Hắc Nha mỉm cười hài lòng. Gã đang làm rất tốt. Gã đang chuẩn bị một bữa tiệc thật lớn... cho ngày Giáo Chủ xuất quan.
...
Bên trong mật thất.
Cánh cửa đá nặng nề, đã đóng chặt suốt một năm, chậm rãi mở ra.
Không có khí tức bùng nổ. Không có dị tượng chấn động đất trời.
Chỉ có một bóng người áo xám, lẳng lặng bước ra.
Nguyên Phàm.
Hắn trông không khác gì một năm trước. Vẫn khuôn mặt tái nhợt, vẫn dáng người gầy gò. Nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, sẽ không còn thấy sự tĩnh lặng của vực thẳm nữa.
Đó là sự trống rỗng. Một sự trống rỗng đáng sợ, như thể mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ, đều đã bị nghiền nát, tiêu hóa, chỉ còn lại bản năng thuần túy nhất: Thôn Phệ.
Hắn vừa bước ra.
"VÚT! VÚT!"
Hai bóng người xuất hiện, quỳ rạp trước mặt hắn.
Thiết Lang, Kim Đan Tầng Một đỉnh phong, tay cầm Ma Kiếm đen kịt, khí tức sắc bén.
Hắc Nha, Trúc Cơ Tầng Bảy, tay cầm quyền trượng đầu lâu, toàn thân tỏa ra tử khí nồng đậm.
"Cung nghênh Giáo Chủ xuất quan!" Cả hai đồng thanh, giọng nói đầy kính sợ và cuồng tín.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn hai hộ pháp của mình. Hắn gật đầu. Bọn họ đã làm tốt hơn hắn mong đợi.
"Giáo Chủ!" Hắc Nha vội vàng báo cáo. "Huyết Linh Giáo đã có ba ngàn giáo đồ! Tế Đàn đã thu thập được hơn một vạn linh hồn Luyện Khí, ba trăm linh hồn Trúc Cơ..."
Nguyên Phàm phất tay. Hắn không hứng thú với những con số đó. Chúng quá nhỏ bé.
Hắn nhìn ra ngoài thành phố chết. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự sợ hãi đang lan tỏa ở Ma Vực ngoại vi.
Hắn quay sang Thiết Lang. "Thông tin về Ma Vực Trung Tâm thế nào?"
Thiết Lang lập tức trình lên một tấm ngọc giản. "Bẩm Giáo Chủ, đây là toàn bộ tin tức chúng ta thu thập được trong một năm qua. Ma Vực Trung Tâm được chia thành Cửu Đại Ma Vực, mỗi vực do một vị Ma Tôn cấp Nguyên Anh thống trị. Muốn vào Trung Tâm, phải đi qua Bạo Phong Huyết Vực, nơi đó không gian hỗn loạn, chỉ có thể đi bằng 'Huyết Độ Thuyền' đặc biệt."
"Và..." Thiết Lang ngập ngừng. "Chúng ta cũng nhận được tin tức... từ Chính Đạo."
Nguyên Phàm nhíu mày.
"Thiên Kiếm Sơn... đã phát lệnh truy nã toàn bộ Tu Tiên Giới." Thiết Lang nói, giọng run run. "Bọn họ treo thưởng một món pháp bảo Thông Thiên Linh Bảo... cho cái đầu của... của Huyết Ma Tử."
Một Thông Thiên Linh Bảo! Phần thưởng này đủ để khiến cả những lão quái Nguyên Anh cũng phải động lòng!
"Và... Tuyết Thanh Nguyệt..." Thiết Lang tiếp tục. "Nàng ta không chết. Nghe nói nàng ta đã bế quan một năm, và vừa xuất quan... với tu vi Kim Đan Tầng Sáu. Nàng ta đã dùng 'Hận' làm kiếm, trở thành một trong những Kiếm tu đáng sợ nhất thế hệ trẻ."
"Nàng ta đang trên đường... đến Ma Vực."
Không khí trong đại điện như đông cứng lại.
Hắc Nha sợ hãi nhìn Nguyên Phàm. Chính Đạo và Ma Đạo cùng truy sát! Huyết Linh Giáo... sắp đối mặt với một cơn bão thật sự!
Nhưng Nguyên Phàm... lại mỉm cười.
Một nụ cười trống rỗng, nhưng lại mang theo một sự hưng phấn kỳ lạ.
"Thiên Kiếm Sơn? Tuyết Thanh Nguyệt?" Hắn lẩm bẩm.
Hắn nhìn về phía Chính Đạo xa xôi. "Món khai vị... đã tự mình quay lại."
Rồi hắn nhìn về phía Ma Vực Trung Tâm. "Và bữa tiệc chính... cũng sắp bắt đầu."
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi Âm Phủ Điện, đứng giữa Tọa Vong Âm Thành.
Hắn nhìn hàng ngàn Ma tu đang đi săn linh hồn cho hắn. Hắn nhìn Tế Đàn đang gào thét đòi ăn. Hắn nhìn viên Kim Đan trống rỗng trong cơ thể mình.
Cơn đói... đã quay trở lại. Mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Thiết Lang! Hắc Nha!"
"Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh." Nguyên Phàm nói, giọng nói không lớn, nhưng vang vọng khắp thành phố chết, vang vọng cả Ma Vực ngoại vi.
"Huyết Linh Giáo... xuất chinh!"
Hắn không đợi Chính Đạo tìm đến. Hắn không đợi Ma Đạo Trung Tâm chú ý.
Hắn sẽ chủ động đi săn.
"Mục tiêu đầu tiên..." Hắn nhìn vào bản đồ trong đầu. "Bạo Phong Huyết Vực. Ta cần một chiếc thuyền."
Hắn cần... nhiều thức ăn hơn. Rất nhiều. Để chuẩn bị cho cơn bão sắp tới.