Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 38: Chính Đạo, Ma Đạo và Đạo Thôn Phệ
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một màu trắng tinh khiết, sắc bén và lạnh lẽo.
Ba luồng kiếm khí từ trời giáng xuống, không phải ba đòn tấn công riêng lẻ, mà như ba cột trụ tạo thành một lồng ánh sáng, giam hãm Tọa Vong Âm Thành. Toàn bộ tử khí, ma khí, oán khí trong thành – những thứ mà Nguyên Phàm vẫn xem là “không khí” – giờ đây đang bị “thanh tẩy”, bị đốt cháy, bốc hơi như sương mù gặp nắng gắt.
Đám Ma tu Trúc Cơ của Huyết Linh Giáo, vốn đang cuồng loạn, giờ đây kêu lên thảm thiết. Ánh sáng trắng này, đối với chúng, còn đáng sợ hơn cả lửa địa ngục. Chúng cảm thấy linh hồn như bị kim châm, ma khí trong cơ thể như muốn bốc cháy.
Nguyên Phàm đứng giữa đống đổ nát, ngẩng đầu. Khí tức Kim Đan tầng năm đỉnh phong của hắn, vốn tĩnh lặng như vực sâu, giờ đây bắt đầu gợn sóng. Hắn cảm thấy khó chịu.
Hắn nhìn ba kẻ xâm nhập.
Tuyết Thanh Nguyệt, Kim Đan tầng năm, đứng ở vị trí chủ công. Đôi mắt nàng ta không còn sự lạnh lùng của Thiên Đạo. Chỉ còn lại sự thù hận thuần túy, cô đọng lại, khiến thanh Hắc Kiếm trong tay nàng ta rung lên bần bật. Nàng ta chính là ngòi nổ.
Bên trái nàng ta, là Thạch Kình Thiên. Gã đàn ông mặt vuông, cao lớn, mang khí tức Kim Đan tầng sáu. Gã không di chuyển, nhưng Thần Thức nặng nề như một ngọn núi, trấn áp cả không gian. Gã là “Phòng Ngự” và “Trấn Áp” của Tam Tài Kiếm Trận.
Bên phải, là nam nhân thư sinh, cũng là Kim Đan tầng sáu. Gã tên Linh Duệ. Đôi mắt gã không nhìn Nguyên Phàm, mà đang quét khắp thành phố, tính toán, phân tích. Gã là “Biến Hóa” và “Tốc Độ” của trận pháp.
Hai Kim Đan tầng sáu, một Kim Đan tầng năm. Đây không phải là một cuộc truy sát, mà là một cuộc hành hình.
“Huyết Ma Tử!” Giọng Thạch Kình Thiên ồm ồm, vang vọng như sấm. “Sư muội ta nói không sai. Ngươi là một khối u ác tính của trời đất. Hôm nay, Thiên Kiếm Sơn sẽ nhổ tận gốc ngươi!”
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn bọn họ. Hắn nhìn cơn bão kiếm khí đang hình thành trên trời. Hắn có thể cảm nhận được, ba luồng khí tức của bọn họ đã hòa làm một, sức mạnh đã vượt xa một Kim Đan tầng sáu bình thường.
Hắn quay đầu, nhìn Thiết Lang, kẻ vừa mới đột phá Kim Đan, đang run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà là vì... bị áp chế.
Hạt giống tử vong của Nguyên Phàm đang gầm rú, nhưng kiếm khí Thiên Đạo của đối phương cũng đang trấn áp ma tính của gã.
Nguyên Phàm đưa mắt nhìn thanh kiếm đen kịt, loang lổ vết xanh trên tay Thiết Lang. Thanh Bích Thủy Kiếm đã bị vấy bẩn.
“Thiết Lang.”
“Có... có thuộc hạ!”
“Khách đến. Ngươi, với tư cách là Tả Hộ Pháp của Huyết Linh Giáo, không nên ra chào đón sao?”
Giọng nói của Nguyên Phàm vẫn bình thản.
Thiết Lang sững sờ. Hắn nhìn lên trời. Ba Kim Đan! Hai tầng sáu! Một tầng năm! Bọn họ đang kết trận! Giáo Chủ... bảo gã, một tên Kim Đan tầng một vừa mới đột phá... ra chào đón?
Đây là... bảo gã đi chịu chết!
Nhưng hạt giống tử vong trong linh hồn gã co thắt lại. Gã biết, cãi lời Giáo Chủ, cái chết còn thảm khốc hơn. Nỗi sợ hãi biến thành sự điên cuồng của Ma tu.
“Tuân... lệnh... Giáo... Chủ!”
Gã gầm lên một tiếng như dã thú. Gã không còn là con người. Gã là công cụ của Giáo Chủ.
“Grààà!”
Ma khí Kim Đan tầng một bùng nổ. Gã không tấn công cả ba. Gã nhắm vào kẻ mà gã cảm thấy “yếu” nhất, kẻ mà gã có một mối liên kết kỳ lạ – Tuyết Thanh Nguyệt!
Gã dồn toàn bộ sức mạnh, vung thanh Ma Kiếm (Bích Thủy Kiếm đã bị vấy bẩn) chém lên trời. Một luồng kiếm khí đen kịt, mang theo tử khí và oán hận, gào thét, lao về phía Tuyết Thanh Nguyệt.
Tuyết Thanh Nguyệt thậm chí không thèm liếc mắt. Nàng ta đến đây là để giết Nguyên Phàm. Một tên Kim Đan tầng một rác rưởi, không đáng để nàng ta ra tay.
“Thạch sư huynh.”
“Đã rõ.”
Thạch Kình Thiên, gã đàn ông mặt vuông, hừ lạnh một tiếng. Gã đứng im, nhưng thanh trọng kiếm màu vàng đất sau lưng gã tự động bay ra.
“Thiên Kiếm... Trấn Sơn!”
Gã không chém. Gã chỉ đơn giản là... đập xuống.
Một thanh trọng kiếm khổng lồ, ngưng tụ từ kiếm khí Thiên Đạo hệ Thổ, nặng nề như một ngọn núi, mang theo ánh sáng trắng tinh khiết, đập thẳng xuống luồng ma khí đen kịt của Thiết Lang.
“BÙMMMM!”
Không một chút kháng cự.
Kiếm khí Thiên Đạo là khắc tinh tuyệt đối của Ma khí. Luồng ma khí đen kịt của Thiết Lang bị đập nát như một quả trứng thối.
Thanh trọng kiếm ánh sáng không dừng lại. Nó đập thẳng vào thanh Ma Kiếm trên tay Thiết Lang.
“KENG... KENG... GRÀÀÀ!”
Một âm thanh kỳ dị vang lên. Thanh Ma Kiếm, vốn là Bích Thủy Kiếm, đột nhiên rung lên bần bật. Nó không gãy, nhưng nó... rít gào. Linh tính còn sót lại của thanh Thần Kiếm dường như nhận ra đồng loại, nhận ra chủ nhân cũ. Nó đang gào khóc, đang giãy giụa, không muốn chiến đấu.
Sự phản bội của vũ khí!
“Khốn kiếp!” Thiết Lang gầm lên. Gã không thể kiểm soát được thanh kiếm!
“PHỤT!”
Lực lượng của Kim Đan tầng sáu ập đến. Thiết Lang bị đánh bay như một con ruồi, đập nát hàng chục bức tường của Tọa Vong Âm Thành, cày ra một rãnh sâu hàng trăm trượng, chôn vùi trong đống đổ nát. Gã hộc máu, xương cốt toàn thân vỡ vụn.
Chỉ một đòn. Một Kim Đan tầng một đã bị phế.
“Rác rưởi.” Thạch Kình Thiên lạnh lùng thu kiếm khí lại. Gã nhìn về phía Nguyên Phàm. “Tiếp theo, là ngươi.”
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn đống đổ nát nơi Thiết Lang bị chôn vùi. Hắn nhíu mày, không phải vì lo lắng, mà vì... “công cụ” của hắn bị hỏng quá nhanh.
“Một Kim Đan Chính Đạo tầng sáu... quả nhiên không tệ.” Hắn lẩm bẩm. “Mùi vị... chắc chắn rất ngon.”
Sự khinh thường của hắn đã chọc giận Thạch Kình Thiên.
“Nghiệt súc! Đến lúc này còn dám cuồng ngôn!”
“Tam Tài... Khởi!”
Ba Kiếm tu không nói nhiều nữa. Bọn họ đồng loạt ra tay.
“Thiên Kiếm Trấn Sơn!”
“Thiên Kiếm Huyễn Ảnh!”
“Thiên Kiếm Băng Tâm!”
Ba luồng kiếm khí – một nặng nề như núi, một nhanh như ảo ảnh, một lạnh lẽo thấu xương – từ ba hướng khác nhau, khóa chặt Nguyên Phàm. Chúng không chỉ tấn công, mà còn đang “dệt” nên một cái lồng kiếm, một không gian “thanh tẩy” tuyệt đối.
Trong không gian này, mọi Ma khí, Tử khí đều bị áp chế. Nguyên Phàm cảm thấy viên Kim Đan tầng năm của mình, vốn đang hưng phấn, giờ đây trở nên trì trệ. Sức mạnh của hắn đang bị “trời đất” của đối phương từ chối.
Đây là sự áp chế về “Đạo”.
“Ha... ha ha...” Nguyên Phàm đột nhiên cười.
“Các ngươi... mang ‘Thiên Đạo’ của các ngươi... đến Ma Vực... để áp chế ta?”
“Các ngươi có hỏi... ‘Ma Đạo’ của nơi này chưa?”
Nguyên Phàm giang hai tay ra. Hắn không chống cự bằng sức mạnh của bản thân, mà triệu hồi.
“Vạn Quỷ Phiên! Khởi!”
Hình xăm lá cờ trên tay hắn bùng nổ. Lá cờ đen kịt, rách nát, bay vút lên, phình to, che khuất cả bầu trời.
“GRÀÀÀÀÀÀÀ!”
Mười vạn tàn hồn, được nuôi dưỡng bằng linh hồn của cả Âm Sát Thành, đồng loạt gào thét. Chúng không còn là tàn hồn yếu ớt. Chúng đã được Nguyên Phàm dùng “Tử Vong Pháp Tắc” tinh luyện. Chúng là một đội quân quỷ.
Lá cờ đen, như một tấm khiên khổng lồ, bao bọc lấy Nguyên Phàm, đối đầu trực diện với lồng kiếm khí Thiên Đạo.
“BÙM! BÙM! BÙM!”
Ánh sáng trắng và bóng tối đen kịt va chạm điên cuồng. Vạn Quỷ Phiên bị kiếm khí chém rách, tàn hồn bị “thanh tẩy” hàng loạt. Nhưng oán khí của Ma Vực vô tận, lập tức bổ sung cho lá cờ.
“Chỉ là một pháp bảo Ma Đạo hạ đẳng!” Linh Duệ, gã thư sinh, lạnh lùng nói. “Nó không trụ được lâu!”
“Thi Đạo! Cốt Đạo! Tỉnh!”
Nguyên Phàm gầm lên. Hắn dậm chân.
Toàn bộ Tọa Vong Âm Thành... rung chuyển.
“Cái gì?”
Ba Kiếm tu sững sờ.
Bọn họ thấy những cái xác khô quắt của hàng ngàn Ma tu, vốn nằm la liệt trên đường phố, đồng loạt... đứng dậy.
Bọn họ thấy đống đổ nát của Âm Phủ Điện, những tảng đá Hồn Thạch, những bộ xương cổ đại... bắt đầu di chuyển.
Nguyên Phàm đã nuốt chửng Thi Quỷ Vương và Bạch Cốt Lão Lão. Hắn là Vua của xác chết và xương tàn. Và thành phố này... là bãi tha ma của hắn.
“Grừ...!”
Một con Cốt Long khổng lồ, lớn hơn cả con ở Hắc Phong Sơn, được lắp ráp từ chính những tảng đá Hồn Thạch của Âm Phủ Điện, trồi lên. Hàng ngàn Cốt Nô, Cương Thi... đứng dậy, mắt bùng lên ngọn lửa tử khí xám tro.
Một đội quân người chết, được chỉ huy bởi một Thần Chết.
“Giết bọn chúng.” Nguyên Phàm ra lệnh.
Đội quân Cốt Long và Cương Thi, được Vạn Quỷ Phiên che chở, lao lên trời, tấn công ba Kiếm tu.
“Một đám rác rưởi!” Thạch Kình Thiên gầm lên. “Trấn Sơn Kiếm! Nghiền nát!”
Trọng kiếm ánh sáng của gã quét ngang, hàng trăm Cốt Nô tan thành bột mịn.
“Huyễn Ảnh Kiếm! Xuyên!” Linh Duệ lướt đi, kiếm quang như mưa, dễ dàng xuyên thủng lũ Cương Thi.
Bọn chúng quá mạnh. Đội quân người chết này chỉ có thể cầm chân, không thể gây thương tích.
“Sư muội! Đã đến lúc!” Linh Duệ hét lên. “Bọn chúng chỉ là vật cầm chân! Giết chủ thể!”
“Ta biết!”
Tuyết Thanh Nguyệt, nãy giờ vẫn im lặng, dồn sức mạnh. Nàng ta đã thấy con Cốt Long và Vạn Quỷ Phiên đang bận rộn chống đỡ kiếm trận của hai sư huynh.
Huyết Ma Tử... đã không còn phòng bị!
“Băng Tâm... Tru Hồn!”
Nàng ta lao xuống, nhanh như một tia chớp băng giá. Thanh Hắc Kiếm trong tay nàng ta không chém vào thân thể, mà nhắm thẳng vào linh hồn. Nàng ta muốn dùng sự thù hận của mình, kết hợp với kiếm ý, đóng băng và làm vỡ nát viên Kim Đan của Nguyên Phàm.
Nàng ta đã đến trước mặt hắn. Khoảng cách... ba tấc!
Nàng ta thấy Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn mình. Đôi mắt hắn không một chút sợ hãi. Thậm chí... có một chút thương hại?
Không. Đó là... sự thèm thuồng.
“Ngươi... lại tự mình dâng lên cửa.”
Tuyết Thanh Nguyệt đột nhiên cảm thấy không ổn.
Đúng lúc đó, Nguyên Phàm ra tay.
Hắn không phòng thủ, cũng không lùi lại.
Hắn vươn tay trái. Vòng xoáy đen kịt của “Thôn Phệ Đạo” xuất hiện.
Hắn không bắt kiếm.
Hắn vươn tay phải. Một ngọn lửa bùng lên. Không phải màu xám đỏ, mà là màu đỏ rực, tinh khiết, thánh khiết.
“Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết.”
“Ngươi...!” Tuyết Thanh Nguyệt cứng đờ. Hắn... hắn dùng công pháp của cô nàng ta!
Nàng ta bị sốc. Sự thù hận, sự phẫn nộ, sự đau đớn... bùng nổ trong tâm trí, khiến Đạo Tâm vốn đã nứt vỡ của nàng ta, hỗn loạn trong một giây.
Một giây. Đủ rồi.
Tay trái của Nguyên Phàm, vòng xoáy Thôn Phệ, không bắt kiếm. Nó lướt qua, chộp thẳng vào... vai trái của Tuyết Thanh Nguyệt!
Tay phải của hắn, ngọn lửa Hồng Liên, không tấn công. Nó đâm thẳng vào... bụng phải của nàng ta!
Một bên nuốt chửng sinh cơ và linh lực.
Một bên dùng lửa Chính Đạo, đốt cháy kinh mạch Ma Đạo.
Một đòn tấn công kép, tàn nhẫn và chính xác.
“Á A A A A A A A!”
Tuyết Thanh Nguyệt gào lên một tiếng thê lương. Cả Chính Đạo và Ma Đạo đang tàn phá cơ thể nàng ta cùng một lúc. Nàng ta mất kiểm soát thanh Hắc Kiếm, khiến nó rơi xuống.
“Sư muội!”
Thạch Kình Thiên và Linh Duệ kinh hãi gầm lên. Tam Tài Kiếm Trận... vỡ!
Bọn họ điên cuồng lao xuống cứu.
“Các ngươi cũng đến đây!”
Nguyên Phàm cười gằn. Hắn đang “cắm” vào người Tuyết Thanh Nguyệt, hút lấy sinh cơ của nàng ta, nhưng hắn vẫn còn rảnh tay.
“Vạn Quỷ Phiên! Trói!”
Lá cờ đen khổng lồ, đã thoát khỏi kiếm trận, lao xuống, biến thành hàng ngàn sợi tóc quỷ, quấn lấy Thạch Kình Thiên.
“Cốt Long! Nghiền!”
Con Sơn Mạch Cốt Long khổng lồ quay đầu, dùng thân hình như ngọn núi, đập thẳng vào Linh Duệ.
Trận chiến... đã hoàn toàn đảo ngược.
Nguyên Phàm, một mình, đang áp chế cả ba Kiếm tu!
“Không... ta không thể... thua ở đây...” Tuyết Thanh Nguyệt thoi thóp. Sinh cơ của nàng ta đang bị hút cạn. Nàng ta sắp chết.
Nàng ta nhìn Nguyên Phàm bằng ánh mắt đầy thù hận, tuyệt vọng. Nàng ta đưa tay, không phải để tấn công, mà chạm vào trán mình.
“Thiên Kiếm Sơn... Sư Tôn... Đệ tử... bất hiếu...”
Nàng ta chuẩn bị... tự bạo Kim Đan!
Một Kim Đan tầng năm, mang theo ý chí Thiên Đạo, tự bạo. Sức mạnh đó đủ để san phẳng cả Tọa Vong Âm Thành, và kéo Nguyên Phàm, kẻ đang ở quá gần, cùng chết!
“Muốn tự bạo? Ngươi hỏi ta chưa?”
Nguyên Phàm nhíu mày. Hắn không muốn “thức ăn” của mình bị hỏng.
Hắn lập tức buông tay khỏi nàng ta.
Hắn lùi lại một bước, và làm một hành động không ai ngờ tới.
Hắn không tấn công, cũng không phòng thủ.
Hắn đưa tay lên, và dùng “Thôn Phệ Đạo”, kết hợp với “Tử Vong Pháp Tắc”, tạo ra một mũi kim vô hình.
Hắn... đâm thẳng vào thức hải của chính mình.
Hắn kích hoạt... một ký ức.
Ký ức của Lý Thanh Diễm. Hắn không chỉ dùng công pháp, mà còn dùng... linh hồn của bà ta.
Hắn mở miệng, nhưng giọng nói phát ra không còn là của hắn.
Đó là một giọng nữ, quen thuộc, run rẩy, đầy đau đớn, nhưng cũng đầy yêu thương.
“Thanh... Nguyệt... con...?”
Tuyết Thanh Nguyệt, vốn đang điên cuồng chuẩn bị tự bạo, nghe thấy giọng nói này...
Cả cơ thể nàng ta đông cứng lại.
Nàng ta ngẩng đầu, nhìn vào Nguyên Phàm.
Nàng ta không thấy Huyết Ma Tử nữa.
Nàng ta thấy... một ảo ảnh. Ảo ảnh của một nữ nhân dịu dàng, mặc áo bào Hỏa Vân, đang mỉm cười, vươn tay về phía nàng ta.
Đó là...
“Cô... cô...?”
Đạo Tâm của nàng ta, vốn đã nứt vỡ vì thù hận, giờ đây... đã hoàn toàn sụp đổ vì sự bàng hoàng, sự đau đớn và sự thật không thể chấp nhận.
Hắn... không chỉ “ăn” cô của nàng ta. Hắn... đã trở thành một phần của bà ấy.
“Không... không... KHÔNG!”
Tuyết Thanh Nguyệt hét lên một tiếng thê lương cuối cùng. Tâm Ma bùng nổ. Nàng ta không tự bạo. Nàng ta... tẩu hỏa nhập ma.
Nàng ta hộc máu đen, ngã ngửa ra, bất tỉnh.
Cùng lúc đó.
“RẮC!”
Con Cốt Long bị Linh Duệ chém nát.
Vạn Quỷ Phiên bị Thạch Kình Thiên xé rách một mảng lớn.
Hai vị Kim Đan tầng sáu, trả một cái giá không nhỏ, cuối cùng cũng thoát ra. Bọn họ lao xuống, không phải để giết Nguyên Phàm.
Bọn họ lao xuống, tóm lấy Tuyết Thanh Nguyệt đang bất tỉnh.
“Huyết Ma Tử! Món nợ hôm nay! Thiên Kiếm Sơn... thề sẽ trả gấp vạn lần!” Thạch Kình Thiên gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ và... sợ hãi.
Gã không dám đánh nữa. Trận pháp đã vỡ, sư muội đã bị phế. Kẻ địch này... không phải là thứ bọn họ có thể đối phó. Hắn quá quỷ dị. Hắn chiến đấu không theo một logic nào cả.
“Lui!”
Thạch Kình Thiên vác Tuyết Thanh Nguyệt, Linh Duệ yểm trợ. Cả hai hóa thành hai luồng kiếm quang, không quay đầu lại, xé rách không gian, chạy trốn khỏi Ma Vực.
Bọn họ bỏ chạy.
Nguyên Phàm đứng đó, không đuổi theo. Hắn đang “tiêu hóa” lại cú sốc tâm lý của Lý Thanh Diễm. Trò lừa đảo vừa rồi cũng khiến hắn hơi mệt mỏi.
Hắn nhìn theo hai luồng sáng, rồi nhìn xuống đống đổ nát. Thiết Lang lồm cồm bò dậy, thương tích đầy mình, nhưng ánh mắt đầy cuồng tín.
Nguyên Phàm nhìn thanh Hắc Kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt và thanh Bích Thủy Kiếm (đã hỏng) của Thiết Lang.
Hắn nhặt thanh Hắc Kiếm lên. Một thanh kiếm tốt.
“Giáo Chủ...” Thiết Lang run rẩy. “Chúng ta... thắng rồi.”
“Thắng?” Nguyên Phàm lẩm bẩm.
Hắn nhìn về phía Chính Đạo. Hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
Hắn đã no nê ở Ma Vực ngoại vi. Hắn đã chọc giận một môn phái Chính Đạo khổng lồ.
Viên Kim Đan tầng năm đỉnh phong của hắn, lại bắt đầu... đói.
“Không. Ta chưa thắng.” Nguyên Phàm quay đầu, nhìn về phía Ma Vực Trung Tâm. “Ta chỉ vừa mới khai vị.”
“Thiết Lang. Hắc Nha. Củng cố thành trì. Thu thập mọi tài nguyên. Ta... cần bế quan một thời gian nữa.”
Hắn cần... chuẩn bị cho bữa ăn tiếp theo. Một bữa ăn... cấp bậc Nguyên Anh.