Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 42: Hơi Thở Sinh Tử
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tên đồ tể của Huyết Tông đổ gục. Thân hình vạm vỡ như một tòa tháp thịt đổ sập xuống nền đá lạnh lẽo, tạo ra tiếng động trầm đục, phá vỡ bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở của buổi tế lễ. Thanh quỷ đầu đao rơi sang một bên, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh trăng máu nhợt nhạt, trên đó không vương một giọt máu nào của nạn nhân.
Sự im lặng chết chóc bao trùm tế đàn. Hàng trăm phàm nhân đang quỳ lạy, run rẩy chờ chết, đồng loạt ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác. Đám đệ tử Huyết Tông đứng xung quanh, tay lăm lăm vũ khí, cũng sững sờ. Bọn chúng không thể hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong mắt bọn chúng, tên đồ tể đang chuẩn bị hành hình, rồi đột nhiên đổ gục như bị một bàn tay vô hình bóp nát linh hồn.
Giữa sự hỗn loạn đầy tĩnh mịch đó, Nguyên Phàm chậm rãi đứng dậy.
Cơ thể này thật yếu ớt. Đó là cảm nhận đầu tiên của hắn. Tay chân gầy gò, kinh mạch tắc nghẽn, khí huyết suy nhược do bị giam cầm và bỏ đói nhiều ngày. So với thân thể Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong, cứng như sắt thép, tràn đầy sức mạnh hủy diệt mà hắn sở hữu chỉ vài phút trước trong dòng thời gian cũ, thân xác này chẳng khác nào một chiếc lá khô mỏng manh đến đáng thương.
Nhưng đôi mắt hắn thì khác.
Đôi mắt của thiếu niên mười sáu tuổi, vốn dĩ phải chứa đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng, giờ đây lại sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Trong đó không có chút sợ hãi, không có sự bối rối, chỉ có một vẻ bình thản đến lạnh người, sự bình thản của một kẻ đã đi qua tận cùng của cái chết và trở về.
"Linh hồn quá mạnh... Thể xác quá yếu."
Nguyên Phàm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước. Hắn cử động cổ tay, cảm nhận sự không tương thích giữa linh hồn và thể xác. Thần Thức khổng lồ của hắn, thứ sức mạnh đã từng bao phủ cả một tòa thành, giờ đây bị nén chặt trong cái hộp sọ chật hẹp này, khiến hắn cảm thấy đau nhức như muốn nứt ra. Nhưng cơn đau đó, đối với hắn, chỉ là một loại cảm giác, không phải là sự cản trở.
*Tại sao... tại sao ngươi lại giết hắn?*
Giọng nói trong trẻo, run rẩy của Linh Tâm lại vang lên trong đầu hắn. Đốm sáng vàng lục đang bám vào linh hồn hắn dường như đang co rúm lại. Nó là mảnh vỡ của Pháp Tắc Sinh Mệnh, đại diện cho sự sống, sự nảy nở, sự thuần khiết. Nó cảm thấy ghê tởm trước hành động tước đoạt sinh mạng lạnh lùng vừa rồi.
Nguyên Phàm không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây nồng nặc mùi máu tanh và tử khí, mùi vị mà hắn đã quá quen thuộc trong suốt một trăm năm qua. Nhưng lần này, bên cạnh mùi tử khí, hắn còn ngửi thấy một thứ khác: mùi của sự sống.
Mùi của cỏ cây xung quanh thung lũng, mùi của dòng máu đang chảy trong huyết quản những người xung quanh, mùi của những mầm mống vi sinh vật đang sinh sôi trong vũng bùn dưới chân. Trước đây, hắn chỉ nhìn thấy cái chết. Giờ đây, nhờ có Linh Tâm, hắn nhìn thấy cả sự sống.
"Ta không giết hắn." Nguyên Phàm trả lời Linh Tâm trong tâm trí, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết. "Ta chỉ tắt đi ngọn đèn của hắn thôi."
"Kẻ nào? Kẻ nào dám phá hoại đại lễ?"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ phía đài cao. Một lão giả mặc áo bào đỏ thẫm, thêu hình đầu lâu, đứng bật dậy. Lão là Huyết Sát trưởng lão, người chủ trì buổi tế lễ này. Tu vi của lão là Trúc Cơ Tầng Ba. Trong ký ức của Nguyên Phàm ở kiếp trước, lão là một ngọn núi cao không thể với tới, một con quái vật mà hắn chỉ dám lén nhìn.
Nhưng bây giờ, trong mắt Nguyên Phàm, lão chỉ là một con kiến lớn hơn một chút. Một con kiến đang phồng mang trợn má.
Huyết Sát trưởng lão nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm. Lão không tin một tên phàm nhân ốm yếu lại có thể giết chết đệ tử của lão. Nhưng ánh mắt của tên thiếu niên kia... ánh mắt đó khiến lão rùng mình. Nó không giống ánh mắt của con người, mà giống ánh mắt của một con thú hoang vừa thức tỉnh sau giấc ngủ đông, đang nhìn ngắm thức ăn của mình.
"Bắt lấy nó! Băm vằm nó ra!" Huyết Sát chỉ tay vào Nguyên Phàm, ra lệnh.
Mười tên đệ tử Huyết Tông, tu vi Luyện Khí Tầng Bốn, Tầng Năm, lập tức hoàn hồn. Bọn chúng gầm lên, vung đao kiếm lao về phía Nguyên Phàm. Trong mắt bọn chúng, đây chỉ là một con cừu non đang cố gắng phản kháng. Giết hắn chỉ là chuyện trong nháy mắt.
*Bọn họ... bọn họ muốn giết ngươi!* Linh Tâm hoảng sợ kêu lên. *Chạy đi! Mau chạy đi!*
"Chạy?" Nguyên Phàm nhếch mép. Một nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trên khuôn mặt tái nhợt của hắn.
Hắn đã chạy trốn quá lâu rồi. Kiếp trước, hắn bắt đầu bằng việc chạy trốn khỏi tế đàn này. Hắn chạy trốn khỏi Huyết Tông, chạy trốn khỏi sự truy sát, chạy trốn khỏi cái đói của chính mình.
Nhưng lần này, hắn không muốn chạy nữa.
"Ta cần một chút... nhiên liệu."
Nguyên Phàm thì thầm. Hắn không di chuyển chân. Hắn chỉ giơ bàn tay phải lên, hướng về phía mười tên đệ tử đang lao tới.
Hắn không có linh lực. Hắn không thể thi triển "Tử Vong Pháp Vực" hay "Vạn Quỷ Phiên".
Nhưng hắn có Thần Thức. Và hắn có sự hiểu biết tuyệt đối về cấu tạo của sự sống và cái chết.
"Tử Sinh... Nghịch Chuyển."
Hắn không dùng sức mạnh hủy diệt. Hắn dùng sức mạnh của Linh Tâm. Hắn kích thích sự sống.
Mười tên đệ tử Huyết Tông đột nhiên khựng lại. Bọn chúng cảm thấy một luồng nhiệt lượng kinh khủng bùng nổ trong cơ thể. Tim bọn chúng đập nhanh gấp mười lần, máu trong huyết quản chảy xiết như lũ cuốn. Các tế bào trong cơ thể bọn chúng phân chia với tốc độ điên cuồng.
Đây không phải là sự chữa lành. Đây là sự quá tải.
"A A A A!"
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên. Da thịt của mười tên đệ tử bắt đầu phồng rộp, nứt toác. Những khối u quái dị mọc lên từ khắp nơi trên cơ thể chúng chỉ trong vài giây. Xương cốt chúng dài ra, đâm xuyên qua da thịt. Mạch máu vỡ tung.
Bọn chúng không chết vì bị giết. Bọn chúng chết vì... "sống" quá nhanh.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Mười cơ thể nổ tung thành những cơn mưa máu thịt.
Cảnh tượng kinh hoàng đến mức cả thung lũng chìm trong sự im lặng chết chóc. Đám phàm nhân sợ đến mức ngất đi. Huyết Sát trưởng lão trên đài cao trợn trừng mắt, mặt cắt không còn giọt máu. Lão đã tu luyện ma công cả đời, đã thấy qua vô số cảnh tượng tàn khốc, nhưng chưa bao giờ thấy kiểu chết quái dị như thế này.
Đây là loại ma pháp gì?
Nguyên Phàm đứng giữa cơn mưa máu. Hắn không hề dính một giọt máu nào. Một luồng khí vô hình bao quanh hắn, đẩy lùi mọi thứ dơ bẩn.
Hắn hít sâu.
Những đám sương máu vừa nổ tung kia, chứa đựng tinh huyết và sinh cơ của mười tu sĩ Luyện Khí. Trước đây, hắn sẽ dùng "Thôn Phệ Đạo" để nuốt chửng tất cả. Nhưng giờ đây, với sự hiện diện của Linh Tâm, hắn cảm nhận được một cách thức khác.
Hắn không nuốt chửng, hắn "lọc".
Hạt giống tử vong trong linh hồn hắn hút lấy tử khí và oán khí từ đám máu thịt.
Đốm sáng Linh Tâm hút lấy sinh cơ tinh thuần.
Hai luồng sức mạnh, một đen một vàng lục, hòa quyện vào nhau, chảy vào cơ thể phàm nhân yếu ớt của Nguyên Phàm.
"Rắc... rắc..."
Xương cốt hắn kêu lên giòn giã. Kinh mạch tắc nghẽn bị thông suốt trong nháy mắt. Cơ bắp teo tóp phồng lên, trở nên săn chắc. Làn da tái nhợt hồng hào trở lại.
Chỉ trong vài hơi thở, từ một phàm nhân yếu ớt, hắn đã bước thẳng vào Luyện Khí Tầng Một... Tầng Hai... Tầng Ba.
Hắn dừng lại ở Luyện Khí Tầng Ba. Cơ thể này chưa thể chịu đựng nhiều hơn. Nhưng chất lượng linh lực trong người hắn thì hoàn toàn khác biệt. Nó không phải là linh lực ngũ hành tạp nham. Nó là một loại linh lực màu xám tro pha lẫn ánh vàng kim, vừa mang hơi thở của cái chết, vừa chứa đựng sức sống mãnh liệt.
"Thật tuyệt vời." Nguyên Phàm nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang cuộn trào. "Sự sống và cái chết... vốn dĩ không tách rời."
*Ngươi... ngươi đã làm gì?* Linh Tâm run rẩy hỏi. *Ngươi dùng sức mạnh của ta... để giết bọn họ?*
"Ta không giết." Nguyên Phàm đáp, bước chân bắt đầu di chuyển về phía đài cao. "Ta chỉ ban cho bọn họ quá nhiều sự sống mà thôi. Cơ thể bọn họ không chứa nổi ân huệ đó, nên bọn họ vỡ nát. Đó là lỗi của bọn họ, không phải của ta."
Lý lẽ méo mó nhưng logic đến lạnh người của hắn khiến Linh Tâm câm nín.
Huyết Sát trưởng lão nhìn thấy Nguyên Phàm đang bước tới. Nỗi sợ hãi bản năng mách bảo lão phải chạy trốn. Tên thiếu niên này quá quỷ dị: hắn vừa là phàm nhân, chớp mắt đã thành tu sĩ. Hắn giết người không cần động tay.
Nhưng lòng tự tôn của một Trúc Cơ kỳ không cho phép lão bỏ chạy trước một tên nhãi ranh mới Luyện Khí Tầng Ba.
"Yêu nghiệt phương nào dám giả thần giả quỷ!" Huyết Sát gầm lên để trấn an bản thân. Lão vỗ vào túi trữ vật, một lá cờ màu đỏ máu bay ra. "Huyết Sát Phiên! Lên!"
Lá cờ phình to, biến thành một đám mây máu, từ trong đó, hàng chục con Huyết Quỷ nhe nanh múa vuốt lao ra, bao vây lấy Nguyên Phàm.
Đây là pháp bảo hạ phẩm, niềm tự hào của Huyết Sát.
Nguyên Phàm nhìn đám Huyết Quỷ đang lao tới. Trong mắt hắn, chúng chậm chạp và thô sơ như những món đồ chơi của trẻ con. Hắn nhớ lại Vạn Quỷ Phiên của mình, thứ pháp bảo chứa đựng mười vạn tàn hồn và năm linh hồn Kim Đan. So với nó, cái Huyết Sát Phiên này chỉ là rác rưởi.
Nhưng hắn hiện tại không có Vạn Quỷ Phiên. Hắn phải dùng cách khác.
"Linh hồn được tạo ra từ máu và oán khí..." Nguyên Phàm lẩm bẩm.
Hắn dừng bước. Đám Huyết Quỷ đã đến ngay trước mặt, móng vuốt sắc nhọn sắp xé toạc cổ họng hắn.
Hắn không né. Hắn nhìn thẳng vào con Huyết Quỷ đầu đàn.
Thần Thức Kim Đan của hắn bùng nổ, cô đặc thành một mũi khoan, đâm thẳng vào cấu trúc của con quỷ. Đồng thời, hắn kích hoạt Linh Tâm.
"Phân giải."
Hắn không phá hủy chúng, mà đảo ngược quy trình tạo ra chúng.
Huyết Quỷ được tạo ra bằng cách dùng ma pháp cưỡng ép máu và linh hồn kết hợp. Nguyên Phàm dùng sức mạnh Sinh Mệnh, tách máu ra khỏi linh hồn, trả chúng về trạng thái nguyên thủy.
"Bụp! Bụp! Bụp!"
Những tiếng nổ nhẹ vang lên. Đám Huyết Quỷ hung hãn, ngay khi chạm vào hào quang quanh người Nguyên Phàm, lập tức tan biến. Máu rơi xuống đất thành vũng. Oán khí bay lên trời rồi tan biến.
Huyết Sát Phiên trên không trung rách toạc, rơi xuống đất như một miếng giẻ rách.
"Phụt!"
Huyết Sát trưởng lão bị phản phệ, hộc máu tươi. Lão lảo đảo lùi lại, ánh mắt nhìn Nguyên Phàm như nhìn thấy ma quỷ thực sự.
"Ngươi... ngươi là ai? Ngươi không phải Nguyên Phàm! Ngươi là lão quái vật nào đoạt xá?" Lão gào lên trong tuyệt vọng.
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn đã đi đến chân đài cao. Hắn bước từng bước lên bậc thang đá, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng nện vào tim Huyết Sát như tiếng búa tạ.
"Ngươi hỏi ta là ai?"
Nguyên Phàm đứng đối diện với lão. Khoảng cách chỉ còn ba bước.
Hắn nhớ lại một trăm năm qua. Hắn nhớ lại những cái tên hắn từng mang. Kẻ Sống Sót. Tạp Dịch Đệ Tử. Huyết Ma Tử. Kẻ Thôn Phệ.
"Ta là... sai lầm của thế giới này."
Hắn vươn tay ra.
Huyết Sát trưởng lão muốn phản kháng, muốn tự bạo, nhưng lão phát hiện mình không thể cử động. Một áp lực vô hình từ linh hồn đối phương đã khóa chặt lão. Lão chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay gầy gò kia đặt lên trán mình.
"Sưu Hồn."
Ký ức của Huyết Sát ùa vào đầu Nguyên Phàm. Công pháp Huyết Tông, bản đồ khu vực, vị trí kho tàng, những bí mật đen tối của tông môn... tất cả bị hắn đọc sạch sẽ trong nháy mắt.
Hắn không cần thôn phệ linh hồn lão. Linh hồn Trúc Cơ này quá bẩn, quá yếu. Hắn không muốn làm ô uế "bữa ăn" đầu tiên sau khi sống lại.
"Ngươi... vô dụng."
Nguyên Phàm thu tay về. Một tia tử khí được hắn bắn vào kinh mạch của Huyết Sát.
Huyết Sát trưởng lão ngã xuống. Lão chưa chết ngay lập tức. Tia tử khí đó sẽ từ từ ăn mòn lục phủ ngũ tạng của lão, khiến lão trải qua nỗi đau đớn tột cùng trong ba ngày ba đêm trước khi tắt thở. Đây là sự trừng phạt cho kẻ đã từng giết hắn ba lần trong dòng thời gian trước.
Nguyên Phàm quay lưng lại với lão già đang quằn quại. Hắn nhìn xuống thung lũng.
Đám đệ tử Huyết Tông còn lại đã bỏ chạy tán loạn. Đám phàm nhân thì vẫn quỳ đó, không dám nhúc nhích.
*Bây giờ... chúng ta làm gì?* Linh Tâm hỏi, giọng nói vẫn còn sợ hãi nhưng đã bớt đi phần nào. Nó dường như đã chấp nhận sự thật rằng vật chủ của nó là một kẻ nguy hiểm.
"Rời khỏi đây." Nguyên Phàm nói. "Nơi này quá ồn ào."
Hắn không có ý định ở lại làm Trưởng lão hay Tông chủ Huyết Tông. Cái tông môn nhỏ bé vùng biên giới này không có gì đáng để hắn lưu luyến. Hắn cần thời gian. Hắn cần một nơi yên tĩnh để tu luyện lại từ đầu, để dung hợp hoàn toàn sức mạnh của Tử Vong và Sinh Mệnh. Hắn cần xây dựng lại nền móng, lần này phải là một nền móng hoàn hảo nhất, không tì vết.
Nhưng trước khi đi, hắn cần lộ phí.
Hắn đi về phía hậu sơn của Huyết Tông, theo ký ức vừa cướp được của Huyết Sát. Ở đó có kho tàng của tông môn. Tuy chỉ là rác rưởi đối với hắn của kiếp trước, nhưng đối với hắn hiện tại, đó là nguồn tài nguyên khởi đầu cần thiết.
...
Một giờ sau.
Nguyên Phàm rời khỏi thung lũng Huyết Tông. Trên vai hắn đeo một cái túi vải đơn giản. Bên trong là toàn bộ linh thạch, đan dược và dược liệu của Huyết Tông.
Cả Huyết Tông chìm trong biển lửa. Không phải do hắn phóng hỏa, mà là do đám đệ tử tranh giành nhau chạy trốn đã gây ra hỗn loạn.
Hắn đi vào rừng sâu.
Bầu trời đêm của thế giới tu tiên vẫn đầy sao như vậy. Gió núi thổi qua, mang theo hơi lạnh.
Nguyên Phàm dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Hắn rửa sạch vết máu không phải của mình bắn lên tay áo. Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước.
Một khuôn mặt thiếu niên non nớt, nhưng đôi mắt già cỗi.
"Một trăm năm..." Hắn thì thầm. "Ta đã quay lại. Nhưng ta không còn là ta nữa."
Hắn đưa tay lên ngực trái. Ở đó, trái tim hắn đang đập mạnh mẽ. Và bên cạnh trái tim thịt da đó, hắn cảm nhận được Linh Tâm đang tỏa ra hơi ấm. Và sâu trong linh hồn, hạt giống Tử Vong vẫn lạnh lẽo xoay tròn.
Tử và Sinh. Hai thái cực đối lập, giờ đây cùng tồn tại trong một cơ thể.
Đây là con đường mới của hắn. Con đường mà Cổ Thời chưa từng đi. Con đường mà cả Chính Đạo và Ma Đạo đều chưa từng tưởng tượng ra.
*Chúng ta sẽ đi đâu?* Linh Tâm hỏi.
Nguyên Phàm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau. Hắn nhớ lại bản đồ của thế giới này. Hắn nhớ lại những nơi chốn, những con người, những sự kiện sẽ xảy ra trong tương lai.
"Chúng ta đi tìm... một cái chết khác." Nguyên Phàm nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
"Ta nhớ... ở phía Bắc, trong 'Táng Kiếm Cốc', có một khe nứt dẫn đến một nơi thú vị. Nơi đó có một thứ mà ta cần để đúc lại Đạo Cơ."
"Và quan trọng hơn..." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo.
"Ta cần tìm lại những 'người bạn cũ'. Những kẻ... sẽ trở thành bậc thầy, tông chủ, thánh nữ trong tương lai. Bây giờ, bọn họ vẫn còn yếu ớt."
"Ta sẽ... 'chào hỏi' bọn họ trước."
Hắn bước đi, bóng dáng gầy gò hòa vào màn đêm vô tận của rừng già.
Hắn không còn là con mồi chạy trốn.
Hắn là kẻ đi săn, trở về từ tương lai, mang theo lưỡi hái của tử thần và hạt giống của sự sống. Và thế giới này... sắp phải đối mặt với một cơn ác mộng mà nó chưa từng biết đến.