Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 43: Táng Kiếm Cốc và Kẻ Ăn Mày Cầm Kiếm Gãy
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng đêm bao trùm khu rừng già ở biên giới phía Bắc Thập Vạn Đại Lục. Nơi đây cách xa sự ồn ào của các tông môn, cách xa những cuộc tranh đấu đẫm máu của ma đạo và chính đạo, ít nhất là lúc này.
Nguyên Phàm khoanh chân ngồi trên một tảng đá phủ đầy rêu xanh, bên cạnh một dòng suối nhỏ chảy róc rách. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên khuôn mặt thiếu niên của hắn, tạo nên những mảng sáng tối đan xen, trông có chút ma mị. Hắn đang thở.
Mỗi nhịp thở của hắn không giống người bình thường. Khi hít vào, không khí xung quanh dường như bị rút cạn sức sống, cỏ cây dưới chân tảng đá héo úa đi một chút, một làn sương xám tro mờ ảo bị hút vào mũi hắn. Đó là Tử Khí. Nhưng khi hắn thở ra, một làn hơi ấm áp, mang ánh vàng lục lại lan tỏa, khiến những ngọn cỏ vừa héo úa lại bừng tỉnh, vươn mình đứng dậy mạnh mẽ hơn trước.
Đây chính là Tử Sinh Song Linh Thuật.
Không còn là sự nuốt chửng thô bạo như kiếp trước, nơi hắn giống như một cái hố đen không đáy nuốt chửng mọi thứ. Lần này, hắn đang tạo ra một chu trình tuần hoàn. Hắn lấy cái chết để nuôi dưỡng sự sống, và dùng sự sống để tôi luyện cái chết.
Trong thức hải của hắn, hạt giống Tử Vong đen kịt và đốm sáng Linh Tâm vàng lục đang xoay tròn quanh nhau, tạo thành một hình thái Thái Cực Đồ sơ khai. Chúng không còn bài xích lẫn nhau nữa, mà đang học cách chung sống, nương tựa vào nhau, như hai mặt của một đồng xu.
“Tại sao ngươi lại chọn nơi này?” Linh Tâm lên tiếng, giọng nói vang lên trong đầu hắn, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. “Ta cảm thấy... phía trước có một nguồn năng lượng vô cùng sắc bén, vô cùng hung hãn. Nó không hề thân thiện chút nào.”
Nguyên Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn trong veo, nhưng sâu thẳm bên trong là sự già dặn của một linh hồn đã sống trăm năm.
“Phía trước là Táng Kiếm Cốc.” Hắn trả lời, giọng nói bình thản. “Đó là một bãi tha ma kiếm. Hàng vạn thanh kiếm gãy, kiếm hỏng, kiếm của những tu sĩ đã chết trong các cuộc chiến tranh cổ đại đều bị vứt bỏ ở đó. Qua hàng ngàn năm, oán khí của chủ nhân và kiếm ý sót lại hòa quyện vào nhau, tạo thành một vùng đất chết chóc.”
“Vậy tại sao chúng ta lại đến đó? Ngươi đang cần sinh cơ để hồi phục cơ thể yếu ớt này, đúng không? Nơi đó toàn là tử khí.”
“Đúng, nhưng tử khí ở đó lại khác.” Nguyên Phàm đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo thô sơ. “Tử khí ở đó mang thuộc tính Kim. Sắc bén, lạnh lẽo, quyết đoán. Ta cần nó để tôi luyện kinh mạch. Cơ thể này quá yếu, nếu chỉ dùng sinh cơ bồi bổ, nó sẽ trở nên mềm yếu như một bông hoa được nuôi trong nhà kính. Ta cần biến xương cốt thành sắt thép, biến kinh mạch thành dây đàn.”
Hắn nhìn về phương Bắc, nơi bầu trời đêm dường như đen kịt hơn những chỗ khác, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp bạc sắc lẹm, không hề có tiếng động.
“Hơn nữa...” Hắn mỉm cười, một nụ cười bí hiểm. “Ở đó có một người quen cũ. Một kẻ mà trong tương lai, tên tuổi của hắn sẽ khiến cả Chính Đạo và Ma Đạo phải đau đầu. Bây giờ, hắn chắc vẫn chỉ là một kẻ nhỏ bé đang vật lộn để sinh tồn.”
“Ngươi muốn giết hắn sao?” Linh Tâm hỏi, giọng lo lắng.
“Không.” Nguyên Phàm bước đi, bóng dáng hắn hòa vào màn đêm. “Ta muốn... đầu tư.”
...
Táng Kiếm Cốc không phải là một thung lũng thơ mộng chút nào. Nó giống như một vết sẹo khổng lồ do một thanh kiếm của thần linh chém xuống mặt đất, dài hàng trăm dặm, sâu hun hút.
Ngay từ khi bước chân vào phạm vi mười dặm quanh cốc, không khí trở nên nặng nề. Những cơn gió ở đây không thổi hiu hiu, mà rít lên như tiếng kim loại cọ xát, mang theo bụi đá và những mảnh vụn kim loại nhỏ li ti, cắt vào da thịt đau rát. Cây cối ở đây không có lá, thân cây đen trũi, cứng như sắt, vặn vẹo trong những hình thù quái dị, như đang gào thét.
Nguyên Phàm bước đi chậm rãi. Hắn hiện tại chỉ là Luyện Khí tầng ba, về lý thuyết, hắn không thể chịu đựng được áp lực kiếm ý hỗn loạn ở nơi này. Những tu sĩ Luyện Khí bình thường đến đây, chưa đi được trăm bước đã bị kiếm ý vô hình cắt nát kinh mạch, thổ huyết mà chết.
Nhưng Nguyên Phàm thì khác. Hắn không dùng linh lực để chống đỡ. Hắn dùng sự hiểu biết về quy luật của nó.
Hắn nhìn thấy những dòng chảy kiếm ý trong không khí. Với kinh nghiệm của một Kim Đan tầng năm đỉnh phong ở kiếp trước, và đặc biệt là sau khi đã từng đối đầu và nuốt chửng kiếm khí Thiên Đạo của Tuyết Thanh Nguyệt, những luồng kiếm ý hỗn loạn vô chủ này đối với hắn chẳng khác nào những dòng nước chảy. Hắn chỉ cần bước vào những khoảng trống, lách mình qua những kẽ hở an toàn, nhẹ nhàng như một chiếc lá trôi sông.
Linh Tâm, đang ẩn mình trong linh hồn hắn, quan sát tất cả với sự kinh ngạc. Nó nhận ra vật chủ của mình không chỉ tàn nhẫn, mà còn sở hữu trí tuệ và kỹ năng chiến đấu đáng sợ. Hắn đi qua vùng tử địa cứ như đi dạo trong sân nhà mình.
Đi sâu vào trong cốc khoảng năm dặm, tiếng kim loại va chạm bắt đầu vang lên rõ ràng.
Keng! Keng! Keng!
Không phải tiếng rèn kiếm, mà là tiếng giao chiến.
Nguyên Phàm dừng lại sau một tảng đá lớn dựng đứng như một thanh kiếm gãy. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước.
Trong một bãi đất trống trải đầy những mảnh kiếm vụn rỉ sét, một nhóm người đang vây quanh một thiếu niên.
Nhóm người kia mặc đồng phục màu xanh lam, ngực áo thêu hình một ngọn núi nhỏ. Đó là đệ tử ngoại môn của Thiết Sơn Tông, một tông môn hạng ba chuyên về luyện thể và rèn khí nằm gần khu vực này. Bọn chúng có năm người, kẻ cầm đầu là một thanh niên vạm vỡ, tu vi Luyện Khí tầng sáu, bốn kẻ còn lại đều là Luyện Khí tầng bốn hoặc năm.
Còn kẻ bị vây...
Đó là một thiếu niên trạc tuổi Nguyên Phàm, gầy gò, đen nhẻm, quần áo rách rưới không khác gì một kẻ ăn mày. Tóc hắn rối bù, che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt lộ ra bên dưới mái tóc thì sáng rực, sắc lẹm và hoang dại như mắt của một con sói con đang bị dồn vào đường cùng.
Trên tay hắn cầm một thanh kiếm. Không, nói đúng hơn là một mảnh sắt rỉ sét. Đó là một thanh kiếm gãy, chỉ còn lại một nửa lưỡi, lưỡi kiếm cùn đến mức không cắt nổi giấy, cán kiếm được quấn bằng những mảnh vải vụn thấm đẫm máu khô.
“Tên nhãi ranh!” Kẻ cầm đầu Thiết Sơn Tông quát lớn, tay cầm một thanh đại đao sáng loáng. “Khôn hồn thì giao thanh Hắc Thiết Kiếm Cổ đó ra đây! Đó không phải là thứ mà một tên ăn mày như ngươi xứng đáng có được!”
Thiếu niên ăn mày không nói gì. Hắn chỉ siết chặt thanh kiếm gãy trong tay, lùi lại một bước, lưng dựa vào vách đá lởm chởm. Trên người hắn đã có chi chít vết thương, máu chảy ròng ròng, nhưng hắn không hề có ý định bỏ cuộc. Hắn nhe răng, gầm gừ trong cổ họng.
“Đại ca, nói nhiều với nó làm gì?” Một tên đàn em cười cợt. “Giết quách nó đi rồi lục soát. Cái mạng của một tên tán tu nhặt nhạnh ở Táng Kiếm Cốc này rẻ hơn cỏ rác.”
“Đúng vậy!” Tên khác hùa theo. “Nghe nói nó đã đào bới ở khu vực trung tâm suốt ba tháng mới tìm được thanh kiếm đó. Chắc chắn là bảo vật.”
Tên cầm đầu gật đầu, ánh mắt lóe lên sát khí. “Được. Ngươi muốn chết cùng kiếm, ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Gã lao tới, thanh đại đao bổ xuống với sức mạnh của Luyện Khí tầng sáu. Thế đao nặng nề, đủ sức chẻ đôi một tảng đá.
Thiếu niên ăn mày không đỡ. Hắn biết sức mình không đỡ nổi. Hắn lăn một vòng trên mặt đất đầy mảnh vụn sắc nhọn, né tránh cú chém trong gang tấc. Rồi, với một tốc độ và sự liều lĩnh điên rồ, hắn không lùi lại mà lao thẳng vào địch, đâm mạnh thanh kiếm gãy rỉ sét về phía bụng tên cầm đầu.
Đồng quy vu tận!
Tên cầm đầu giật mình, vội vàng thu đao về đỡ.
Keng!
Thanh kiếm gãy đâm vào cán đại đao, lóe lửa. Lực phản chấn hất văng thiếu niên ăn mày ra xa. Hắn ngã đập lưng vào vách đá, hộc ra một ngụm máu tươi.
“Tên chó điên!” Tên cầm đầu tức giận vì bị một kẻ yếu hơn làm cho luống cuống. “Lên hết cho ta! Băm vằm nó ra!”
Bốn tên đàn em đồng loạt lao lên.
Thiếu niên ăn mày chống kiếm gãy xuống đất, cố gắng gượng dậy. Ánh mắt hắn vẫn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự tiếc nuối và căm hận. Hắn hận mình yếu đuối. Hắn hận thế giới này cá lớn nuốt cá bé.
Ngay khi bốn lưỡi kiếm sắp chạm vào người hắn...
“Dừng lại.”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Nó không lớn, nhưng lại rõ ràng đến kỳ lạ giữa tiếng gào thét và tiếng gió rít.
Đám đệ tử Thiết Sơn Tông khựng lại theo phản xạ. Bọn chúng quay đầu nhìn về phía tảng đá lớn.
Nguyên Phàm chậm rãi bước ra. Hai tay hắn chắp sau lưng, phong thái ung dung tự tại như một vị công tử đang đi dạo, hoàn toàn trái ngược với bộ quần áo vải thô rẻ tiền trên người.
“Ngươi là ai?” Tên cầm đầu nheo mắt, cảnh giác. Hắn không nhìn thấu được tu vi của Nguyên Phàm. Nguyên Phàm đã dùng bí pháp che giấu khí tức, khiến hắn trông như một người phàm, nhưng phong thái kia thì không thể là người phàm được.
“Ta là ai không quan trọng.” Nguyên Phàm mỉm cười. “Quan trọng là, ta thấy các ngươi quá ồn ào. Làm phiền đến việc ngắm cảnh của ta.”
“Ngắm cảnh?!” Tên cầm đầu cười phá lên. “Ở cái xứ khỉ ho cò gáy đầy xác chết này mà ngươi đi ngắm cảnh? Ngươi bị điên à? Hay ngươi là đồng bọn của tên ăn mày kia?”
Nguyên Phàm không trả lời hắn. Hắn nhìn lướt qua thiếu niên ăn mày đang thở dốc trong góc.
Sở Cuồng.
Cái tên vang lên trong đầu Nguyên Phàm. Hắn nhớ lại kiếp trước, khoảng năm mươi năm sau, cái tên Sở Cuồng đã trở thành cơn ác mộng của cả Thập Vạn Đại Lục. Hắn được gọi là Cuồng Kiếm Ma Tôn, một kẻ điên cuồng si mê kiếm đạo, dùng một thanh kiếm gãy chém nát cả tông môn Thiết Sơn Tông, diệt sạch ba đại gia tộc tu tiên, một mình khiêu chiến cả Thiên Kiếm Sơn và chỉ chịu thua dưới tay chưởng môn Thiên Kiếm Sơn sau ba ngày ba đêm kịch chiến.
Sở Cuồng không tu luyện công pháp bài bản. Hắn tu luyện bằng bản năng, bằng sự điên cuồng, và bằng chính những vết thương trên cơ thể. Hắn là một thiên tài quái vật sinh ra từ sự tàn khốc của Táng Kiếm Cốc.
Và bây giờ, con quái vật đó đang nằm đây, yếu ớt, bị bắt nạt bởi mấy tên tép riu.
“Cơ hội đầu tư.” Nguyên Phàm thầm nghĩ.
“Khôn hồn thì cút đi!” Tên cầm đầu Thiết Sơn Tông mất kiên nhẫn, chĩa đao vào Nguyên Phàm. “Ta không cần biết ngươi là ai. Xen vào chuyện của Thiết Sơn Tông, kết cục chỉ có chết!”
“Thiết Sơn Tông?” Nguyên Phàm nhướng mày. “Một tông môn hạng ba, chuyên rèn sắt vụn mà cũng dám xưng tên trước mặt ta sao?”
“Ngươi muốn chết!” Tên cầm đầu gầm lên. “Giết hắn trước!”
Hai tên đàn em tách ra, lao về phía Nguyên Phàm.
Linh Tâm trong đầu Nguyên Phàm lại bắt đầu lo lắng. *“Bọn chúng đông hơn, mạnh hơn ngươi về tu vi. Ngươi định làm gì?”*
“Dùng cái đầu.” Nguyên Phàm đáp.
Hắn vẫn đứng im. Khi hai lưỡi kiếm của đối phương chỉ còn cách hắn ba bước chân, hắn mới khẽ động.
Hắn không rút vũ khí. Hắn không có vũ khí. Hắn chỉ dậm nhẹ chân xuống đất.
Một hòn đá nhỏ dưới chân hắn nảy lên.
Nguyên Phàm vung tay, búng nhẹ vào hòn đá.
Vút!
Hòn đá nhỏ xé gió bay đi với tốc độ kinh hoàng. Nó không nhắm vào hai tên đang lao tới. Nó nhắm vào một điểm yếu trên vách núi phía trên đầu bọn chúng.
Ở đó, có một thanh cự kiếm gãy, cắm sâu vào vách đá, đã rỉ sét hàng trăm năm, lung lay sắp đổ.
Keng!
Hòn đá bắn trúng chuôi kiếm.
Rắc... rầm!
Thanh cự kiếm nặng cả ngàn cân, mất đi điểm tựa cuối cùng, rơi tự do xuống dưới.
Bóng đen khổng lồ phủ xuống đầu hai tên đệ tử Thiết Sơn Tông.
“Cái gì?!” Bọn chúng kinh hãi ngước lên, nhưng không kịp né tránh.
RẦM!
Bụi mù bay lên. Hai tiếng hét thảm thiết vang lên rồi tắt lịm. Thanh cự kiếm rơi trúng phóc vào vị trí của bọn chúng, nghiền nát cả hai thành thịt vụn.
Tên cầm đầu và hai tên còn lại chết lặng. Bọn chúng nhìn Nguyên Phàm, rồi nhìn thanh kiếm rơi xuống. Đó là trùng hợp? Hay là tính toán?
Nếu là tính toán, thì kẻ này quả thật quá đáng sợ. Hắn phải tính toán được độ mục nát của vách đá, trọng lượng thanh kiếm, tốc độ di chuyển của đối thủ, và cả thời điểm chính xác đến từng mili giây.
“Ngươi... ngươi chơi bẩn!” Tên cầm đầu run giọng.
“Chiến trường không có sạch hay bẩn.” Nguyên Phàm bước tới, đi qua vũng máu thịt bầy nhầy mà không thèm nhìn xuống. “Chỉ có sống hay chết.”
Hắn giơ tay phải lên. Trong lòng bàn tay, một ngọn lửa màu xám tro yếu ớt bùng lên. Tử Vong Âm Hỏa phiên bản Luyện Khí Kỳ.
“Giết hắn!” Tên cầm đầu gào lên, nhưng bản thân gã lại lùi lại. Gã sợ hãi.
Hai tên đàn em còn lại cắn răng lao lên. Bọn chúng không tin Nguyên Phàm có thể may mắn lần thứ hai.
Nguyên Phàm không cần may mắn.
Khi đối phương chém tới, hắn nghiêng người né tránh một cách tối giản nhất. Lưỡi kiếm sượt qua áo hắn, chỉ cách da thịt một sợi tóc.
Hắn áp sát tên bên trái. Tay phải mang theo ngọn lửa xám tro, ấn nhẹ vào ngực hắn.
Tử Khí Xâm Nhập.
Tên đệ tử cứng đờ. Hắn cảm thấy tim mình như bị một bàn tay băng giá bóp nghẹt. Máu đông lại. Hắn ngã xuống, co giật, da chuyển sang màu xám ngoét.
Tên còn lại hoảng sợ, định chém ngang.
Nguyên Phàm đã xoay người, đá vào cổ tay hắn.
Rắc!
Xương tay gãy vụn. Thanh kiếm rơi xuống. Nguyên Phàm bắt lấy thanh kiếm đó giữa không trung, xoay một vòng tuyệt đẹp và...
Phập!
Lưỡi kiếm xuyên qua cổ họng tên đệ tử.
Gọn gàng. Dứt khoát. Không một động tác thừa. Đó là kỹ năng giết chóc của một đại ma đầu đã trải qua trăm trận chiến, được thi triển bằng cơ thể Luyện Khí tầng ba.
Chỉ còn lại tên cầm đầu.
Gã run rẩy, thanh đại đao trên tay gã dường như nặng ngàn cân. Gã nhìn ba tên đàn em chết thảm: một tên bị đè nát, một tên chết vì lạnh, một tên bị cắt cổ. Và kẻ làm điều đó, vẫn đứng đó, mặt không biến sắc, hơi thở không rối loạn.
“Ta... ta là đệ tử thân truyền của Tam Trưởng Lão Thiết Sơn Tông! Ngươi giết ta, sư phụ ta sẽ không tha cho ngươi!” Gã lôi gia thế ra dọa dẫm, chiêu bài cuối cùng của kẻ yếu thế.
Nguyên Phàm mỉm cười. Lại là câu nói này. Hắn đã nghe nó hàng ngàn lần trong kiếp trước.
“Thiết Sơn Tông...” Hắn bước tới gần gã. “Ta sẽ nhớ cái tên này. Để sau này tiện đường ghé qua... dọn dẹp.”
Hắn vung kiếm.
Một đường kiếm quang lóe lên.
Đầu tên cầm đầu rơi xuống đất, mắt vẫn mở trừng trừng không cam lòng.
Nguyên Phàm vứt thanh kiếm dính máu đi. Hắn quay sang nhìn thiếu niên ăn mày, Sở Cuồng, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát tất cả.
Sở Cuồng không sợ hãi. Trong mắt hắn chỉ có sự ngạc nhiên và... khao khát. Hắn nhìn cách Nguyên Phàm giết người. Nó nghệ thuật. Nó hiệu quả. Nó tàn nhẫn. Đó là thứ hắn muốn học.
“Tại sao cứu ta?” Sở Cuồng hỏi, giọng khàn đặc, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm gãy.
“Ta không cứu ngươi.” Nguyên Phàm đi đến bên cạnh hắn, cúi xuống nhặt một cái túi trữ vật từ xác tên cầm đầu. “Ta chỉ đang dọn rác thôi.”
Hắn lục lọi trong túi trữ vật, lấy ra vài lọ đan dược chữa thương hạ phẩm, ném cho Sở Cuồng.
“Cầm lấy. Đừng chết.”
Sở Cuồng bắt lấy lọ thuốc, nghi ngờ nhìn Nguyên Phàm. “Ngươi muốn gì? Thanh kiếm này?”
Hắn giơ thanh kiếm gãy rỉ sét lên, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Nguyên Phàm nhìn thanh kiếm đó. Trong mắt người thường, nó là sắt vụn. Nhưng trong mắt hắn, hắn thấy được một luồng kiếm ý cổ xưa, kiêu ngạo đang ngủ say bên trong lớp rỉ sét. Đó là Hắc Thiết Trọng Kiếm, di vật của một Kiếm Hào thời thượng cổ. Nó không cần sắc bén, nó cần sức nặng và ý chí của người dùng.
“Thanh kiếm đó rác rưởi.” Nguyên Phàm nói dối không chớp mắt. “Ta không có hứng thú với sắt vụn.”
Hắn chỉ tay về phía sâu trong Táng Kiếm Cốc.
“Ta đang đi tìm một thứ khác. Nếu ngươi muốn sống, muốn trả thù, muốn mạnh mẽ hơn... thì đi theo ta. Ta cần một kẻ mang vác đồ.”
Sở Cuồng sững sờ. Mang vác đồ? Một cao thủ như vậy lại cần một tên phế vật như hắn mang vác đồ?
Nhưng hắn nhìn những cái xác xung quanh. Hắn nhìn lọ thuốc trong tay. Hắn không có lựa chọn. Hắn đã đắc tội Thiết Sơn Tông, ở lại đây một mình cũng là chết.
Đi theo kẻ này... có lẽ là con đường sống duy nhất. Và quan trọng hơn, hắn muốn biết kẻ này là ai. Hắn muốn học cách giết người như thế.
“Được.” Sở Cuồng nghiến răng, nuốt chửng viên đan dược, rồi chống kiếm đứng dậy. “Ta đi theo ngươi. Nhưng thanh kiếm này là mạng sống của ta. Ta sẽ không giao nó cho bất cứ ai.”
“Tùy ngươi.”
Nguyên Phàm quay lưng bước đi, tiếp tục tiến sâu vào Táng Kiếm Cốc.
*“Ngươi thu nhận hắn thật sao?”* Linh Tâm hỏi. *“Hắn trông như một con sói con có thể cắn lại chủ bất cứ lúc nào.”*
“Sói con mới tốt.” Nguyên Phàm trả lời trong tâm trí. “Chó nhà thì chỉ biết vẫy đuôi. Ta cần một con sói có thể cắn chết kẻ thù của ta. Còn việc nó cắn ta... ha, đợi nó mọc đủ răng nanh đã.”
Hai bóng người, một trước một sau, đi vào màn sương mù dày đặc của thung lũng kiếm.
Đi được khoảng mười dặm, áp lực kiếm ý trở nên kinh khủng. Sở Cuồng bắt đầu chảy máu mũi, bước đi loạng choạng. Hắn mới chỉ là Luyện Khí tầng hai, cơ thể lại đầy thương tích, không thể chịu đựng nổi áp lực này.
Nguyên Phàm dừng lại. Hắn quay đầu nhìn Sở Cuồng đang cắn răng chịu đựng, không than một tiếng.
“Ý chí tốt.” Hắn khen ngợi. “Nhưng ngu ngốc. Chống lại sức mạnh của trời đất bằng cơ thể xác thịt là tự sát.”
Hắn đặt tay lên vai Sở Cuồng.
“Cảm nhận đi.”
Nguyên Phàm truyền một tia Thần Thức của mình sang Sở Cuồng. Hắn chia sẻ “tầm nhìn” của mình về dòng chảy kiếm ý.
Sở Cuồng rùng mình. Trong khoảnh khắc đó, thế giới trong mắt hắn thay đổi. Hắn không còn thấy sương mù hỗn loạn nữa. Hắn thấy những dòng sông khí lưu sắc bén đang chảy trôi. Hắn thấy những khoảng trống an toàn.
“Đi theo những khoảng trống đó. Đừng chống lại dòng chảy. Hãy hòa vào nó.” Nguyên Phàm hướng dẫn.
Sở Cuồng ngộ ra. Hắn là một thiên tài kiếm đạo bẩm sinh, chỉ cần một sự chỉ điểm nhỏ, hắn lập tức hiểu được vấn đề. Hắn điều chỉnh hơi thở, thay đổi bước chân. Áp lực trên người hắn giảm đi đáng kể.
Hắn nhìn Nguyên Phàm với ánh mắt sùng bái xen lẫn sợ hãi. Kẻ này... rốt cuộc là ai? Tại sao lại hiểu rõ Táng Kiếm Cốc như vậy?
“Sắp đến rồi.” Nguyên Phàm nhìn về phía trước.
Trước mặt họ là một vách núi dựng đứng, trơn tuột. Trên vách núi, cắm chi chít hàng ngàn thanh kiếm. Ở giữa vách núi, có một cái hang động tối om, tỏa ra một luồng khí tức âm hàn, mục rữa.
Đó là Kiếm Mộ. Nơi chôn cất những thanh kiếm bị nguyền rủa.
Và mục tiêu của Nguyên Phàm nằm trong đó.
Không phải một thanh kiếm thần thánh. Mà là một thanh kiếm bị gãy làm ba khúc, đen sì, xấu xí, bị vứt lăn lóc trong một góc tối tăm, bị các thanh kiếm khác đè lên.
Đó là Tử Vong Kiếm Phôi. Một phôi kiếm chưa hoàn thành, được rèn từ quặng sắt lấy từ Hư Vô Giới, nhưng người thợ rèn đã chết vì bị nó hút cạn sinh khí trước khi hoàn thành. Nó chứa đựng một tia Hư Vô Chi Khí.
Đó chính là thứ Nguyên Phàm cần để đúc lại Đạo Cơ của mình. Hắn sẽ dùng nó làm vật dẫn, kết hợp Tử Vong và Sinh Mệnh, tạo ra một thanh kiếm bản mệnh độc nhất vô nhị.
“Vào thôi.” Nguyên Phàm nói.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười chói tai vang lên từ phía trên vách núi.
“Ha ha ha! Không ngờ lại gặp được hai con chuột nhắt ở đây! Và... ồ, một thanh Hắc Thiết Kiếm Cổ? Một tên biết nhìn luồng kiếm ý?”
Nguyên Phàm và Sở Cuồng ngẩng đầu lên.
Trên đỉnh vách núi, ba bóng người đang đứng đó, nhìn xuống bọn họ với vẻ khinh miệt.
Kẻ đứng giữa là một thanh niên tuấn tú, mặc áo trắng thêu hoa văn mây khói, tay cầm quạt xếp, phong thái phi phàm. Khí tức của hắn... Trúc Cơ tầng một!
Hai kẻ bên cạnh là lão giả, khí tức Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.
“Là... là người của Vân Tiêu Tông!” Sở Cuồng biến sắc, thì thầm. “Tông môn hạng hai! Kẻ kia... hình như là Thiếu Tông Chủ Vân Phi Dương!”
Nguyên Phàm nheo mắt. Vân Tiêu Tông? Hắn nhớ mang máng. Một tông môn thích làm màu và đạo đức giả.
Vân Phi Dương gấp quạt lại, chỉ xuống dưới.
“Hai con chuột nhắt. Ta đang cần người vào Kiếm Mộ dò đường. Vừa hay các ngươi đến. Đi vào đó, lấy cho ta thanh 'Thanh Minh Kiếm' ở giữa hồ. Nếu làm được, ta tha chết. Nếu không...”
Hắn búng tay. Một tia kiếm khí bắn xuống, chém nát một tảng đá lớn ngay cạnh chân Nguyên Phàm.
“...Các ngươi sẽ trở thành phân bón cho nơi này.”
Nguyên Phàm nhìn vụn đá dưới chân, rồi nhìn lên Vân Phi Dương cao ngạo trên kia.
Khóe miệng hắn nhếch lên.
“Lại thêm... nguyên liệu.”
...