Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 9: Tử Khí Triền Thân
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai bóng người, một trước một sau, len lỏi qua khu rừng rậm rạp ở Hậu Sơn. Sương mù dần trở nên dày đặc hơn khi họ tiến sâu vào.
Nguyên Phàm im lặng theo sau Lý Tam. Hắn chăm chú nhìn luồng tử khí xám nhạt đang quấn quanh gã ta, mỏng manh nhưng rõ ràng hiện hữu. Hắn có thể cảm nhận được sự giả dối trong từng bước chân, từng cử động của kẻ đi trước.
Nửa năm diễn trò, nửa năm che đậy. Nguyên Phàm tự hỏi, nếu không có "Tử Vong Hồi Đãng", liệu hắn có nhận ra bản chất thật của gã không? Hay hắn sẽ chết trong sự ngu muội, vẫn còn coi gã là người bạn duy nhất?
Cơn đau từ đan điền bị đâm xuyên dường như vẫn còn đó, khắc sâu vào linh hồn.
Họ đến khe Sói Rừng. Nơi này vẫn âm u và tĩnh mịch như trong ký ức về lần chết trước. Vách đá dựng đứng, và trên đó, gốc Linh Tâm Thảo vẫn đang phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, đầy vẻ cám dỗ.
Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản đã định.
"Nó kìa! Thấy chưa!" Lý Tam reo lên, giọng đầy vẻ hưng phấn, nhưng ánh mắt lại liếc trộm Nguyên Phàm. "Đúng là Linh Tâm Thảo! Nguyên Phàm, đệ canh gác cẩn thận xung quanh, ta... ta leo lên ngay!"
Lý Tam lại quay lưng lại, lúi húi với mớ dây thừng, bàn tay giấu trong tay áo đã sẵn sàng nắm chặt chuôi dao.
"Lý sư huynh."
Giọng nói thản nhiên của Nguyên Phàm vang lên, phá vỡ màn kịch của gã ta.
Lý Tam khựng người lại. Gã quay người, nụ cười vẫn còn trên môi, nhưng đã có chút gượng gạo: "Sao thế?"
"Ta thấy vách đá này có vẻ trơn trượt." Nguyên Phàm lùi lại một bước, đứng ở vị trí mà hắn đã tính toán, vừa đủ để kịp phản ứng. "Hay là huynh ở dưới canh chừng đi, ta trèo lên cho."
Sắc mặt Lý Tam biến sắc. Nụ cười tắt hẳn. Gã không còn giả vờ nữa.
"Mày... phát hiện ra từ lúc nào?" Lý Tam lạnh lùng hỏi.
Nguyên Phàm không trả lời câu hỏi của gã. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt Lý Tam, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ nước chết.
"Một viên Tụ Khí Đan." Nguyên Phàm nói.
Lý Tam sững sờ: "Mày... làm sao mày biết?"
"Không quan trọng." Nguyên Phàm hít một hơi thật sâu, linh lực Luyện Khí Tầng Ba bắt đầu vận chuyển, nhưng không bộc lộ ra ngoài mà ẩn giấu dưới lớp da. "Lần trước, ta đã hỏi 'tại sao'. Lần này, ta không muốn biết nữa."
"Lần trước?" Lý Tam nhíu mày, không hiểu Nguyên Phàm đang nói gì. Nhưng điều đó không quan trọng. Gã đã bị lộ.
"Tao đã đánh giá thấp mày rồi! Đồ phế vật!" Lý Tam gầm lên, sát khí bùng phát. "Mày đã là Luyện Khí Tầng Ba! Giấu kỹ thật! Nhưng vậy thì sao? Luyện Khí Tầng Bốn vẫn thừa sức giết mày!"
"Vụt!"
Gã lao tới, nhanh như chớp. Con dao găm lóe sáng, đâm thẳng vào đan điền! Gã muốn phế hắn hệt như lần trước!
Nhưng Nguyên Phàm bây giờ không phải là Nguyên Phàm của lần chết trước. Hắn đã lường trước đòn tấn công này.
Ngay khoảnh khắc Lý Tam ra tay, Nguyên Phàm không lùi mà tiến. Hắn xoay người, chủ động nghiêng vai về phía trước.
"Phập!"
Con dao găm cắm sâu vào vai trái của Nguyên Phàm. Máu tươi lập tức trào ra.
"Mày điên à!" Lý Tam sửng sốt. Gã không ngờ Nguyên Phàm lại dùng cách "lấy thân mình đỡ đòn" này.
Nhưng Nguyên Phàm không điên. Hắn cần một cơ hội. Một cơ hội để chạm vào gã.
Chịu đựng cơn đau thấu xương, Nguyên Phàm không lùi bước. Bàn tay phải của hắn, vốn đã chờ sẵn, siết chặt cổ tay đang cầm dao của Lý Tam.
"Buông ra!" Lý Tam hoảng hốt, cố gắng rút dao ra nhưng cổ tay đã bị giữ chặt cứng.
"Đã muộn rồi."
Nguyên Phàm ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn không còn cảm xúc, sâu thẳm trong con ngươi lóe lên một tia sáng xám tro lạnh lẽo. Một luồng năng lượng lạnh như băng, mang theo hơi thở của cõi chết, sức mạnh từ mảnh pháp tắc "Tử Linh" trong linh hồn hắn, ầm ầm tuôn ra.
Thông qua bàn tay đang nắm chặt, luồng tử khí lạnh lẽo xâm nhập thẳng vào kinh mạch của Lý Tam.
"A... AAAAA!"
Một tiếng hét thê lương, phi nhân tính vang vọng khắp khe núi.
Lý Tam trợn trừng hai mắt. Gã cảm thấy một luồng khí lạnh như băng từ địa ngục chui vào cơ thể. Máu trong người gã như bị đông cứng, kinh mạch như bị kim châm đâm.
Điều kinh khủng nhất là bàn tay đang cầm dao của gã.
Nó đang biến đổi.
Làn da nhanh chóng mất đi huyết sắc, chuyển sang màu xám xịt như đá. Những nếp nhăn xuất hiện, cơ bắp teo tóp lại. Chỉ trong vài giây, cánh tay của một thanh niên Luyện Khí Tầng Bốn, đã biến thành cánh tay khô quắt, đầy tử khí của một xác chết lâu năm.
"Cái... cái gì... quái vật! Ngươi... ngươi là quái vật gì!"
Lý Tam hoảng loạn tột cùng. Gã buông con dao găm ra, dùng tay còn lại đấm loạn xạ vào người Nguyên Phàm, cố gắng thoát khỏi bàn tay tử thần đó.
Nguyên Phàm lẳng lặng chịu đựng vài cú đấm, máu rỉ ra từ khóe miệng, nhưng bàn tay hắn vẫn siết chặt như gọng kìm sắt.
Hắn rút con dao găm khỏi vai mình, máu chảy ròng ròng, rồi ghé sát vào tai Lý Tam, thì thầm bằng giọng khàn đặc, lạnh lẽo:
"Ta không phải quái vật."
"Ta... chỉ là một kẻ vừa chết dưới tay ngươi, quay về đòi mạng mà thôi."