Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 8: Lĩnh Hội Pháp Tắc Tử Linh
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một màn đêm thăm thẳm.
Lần này, bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo đến mức khác thường.
Mười ba lần chết trước, ý thức Nguyên Phàm chỉ chìm xuống rồi tỉnh dậy gần như ngay lập tức, như một giấc mơ thoáng qua. Thế nhưng cái chết thứ mười bốn này, cái chết đến từ sự phản bội, lại kéo dài một cách lạ lùng.
Ý thức hắn không tan biến, mà phiêu dạt. Hắn cảm thấy mình đang lơ lửng giữa không gian hư vô, vô tận. Dưới chân hắn không phải mặt đất, mà là một dòng sông. Một dòng sông khổng lồ màu xám tro, chảy chậm rãi, lười biếng, không hề gợn sóng.
Dòng sông không hề phát ra âm thanh, nó là hiện thân của sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn có thể cảm nhận vô số cảm xúc đang tan rã trong đó: oán hận, tuyệt vọng, nuối tiếc, và hơn hết thảy, là sự buông xuôi của vạn vật.
Đây là... dòng sông của cái chết?
Linh hồn Nguyên Phàm, thứ đã được tôi luyện qua mười ba lần "Hồi Đãng", không hề sợ hãi. Ngược lại, nó cảm thấy một sự thân thuộc đến rợn người. Dòng sông xám tro dường như cũng nhận ra hắn, một "vị khách quen" đã liên tục bước qua ngưỡng cửa của mình.
Khi ý thức hắn phiêu dạt bên trên, dòng sông khẽ lay động.
Từ sâu trong lòng sông, một mảnh vỡ nhỏ, bé như hạt bụi, từ từ bay lên. Nó không phát sáng, mà mang một màu xám tro đậm đặc hơn cả dòng sông. Nó giống như một mảnh thủy tinh kết tinh từ sự tĩnh lặng và cái chết.
Mảnh vỡ bay về phía linh hồn Nguyên Phàm.
Nó bị thu hút bởi dị năng "Tử Vong Hồi Đãng", bị thu hút bởi một linh hồn đã quá bão hòa với khí tức của cái chết.
Mảnh vỡ nhẹ nhàng chạm vào ý thức hắn.
"Rắc..."
Một cơn lạnh buốt thấu tận linh hồn ập đến, dữ dội gấp ngàn lần cái chết thể xác. Nguyên Phàm cảm giác linh hồn mình bị đóng băng rồi vỡ vụn. Mảnh vỡ xám tro hòa tan vào linh hồn hắn, trở thành một phần của hắn.
Hắn không còn chỉ là kẻ "trải nghiệm" cái chết.
Hắn đã "hấp thu" một mảnh pháp tắc của nó. Pháp tắc Tử Linh.
Ngay lập tức, dòng sông xám tro bên dưới gầm lên dữ dội. Thế giới hư vô vỡ tan.
...
"Đi thôi, Nguyên Phàm, hôm nay chúng ta sẽ phát tài!"
Nguyên Phàm giật mình, mở choàng mắt. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Hắn đang đứng dưới chân núi Hậu Sơn. Sương mù vẫn bao phủ xung quanh. Lý Tam đứng trước mặt hắn, bàn tay vẫn đặt trên vai hắn, vỗ vỗ, khuôn mặt nở nụ cười hưng phấn nhưng đầy giả tạo.
Hắn đã sống lại. Quay về thời điểm trước khi lên khe Sói Rừng, ngay lúc vừa khởi hành.
"Nguyên Phàm? Đệ sao vậy? Gặp ma à?" Lý Tam nhíu mày, thấy vẻ mặt thất thần của hắn.
Nguyên Phàm ngẩng đầu lên, nhìn Lý Tam. Hắn vẫn thấy nụ cười đó, vẫn thấy ánh mắt tham lam ẩn giấu. Nhưng... có một thứ khác.
Bao phủ quanh cơ thể Lý Tam, là một luồng khí mỏng manh, màu xám nhạt, mà chỉ mình hắn thấy được. Nó mỏng manh, nhưng dai dẳng, quấn quanh tứ chi của gã.
Nguyên Phàm vô thức đưa tay dụi mắt. Luồng khí đó vẫn còn.
Hắn nhận ra đó là gì.
Đó là Tử Khí. Khí tức của cái chết.
Mảnh pháp tắc Tử Linh vừa hấp thụ đã ban cho hắn một khả năng mới. Hắn có thể nhìn thấy khí tức của cái chết trên người sống. Người càng già yếu, bệnh tật, hoặc sắp chết, luồng tử khí này sẽ càng nồng đậm.
Lý Tam, một kẻ Luyện Khí Tầng Bốn khỏe mạnh, cũng có Tử Khí. Bởi vì, gã là sinh vật sống, và phàm là sinh vật sống, đều sẽ phải chết.
Và trong linh hồn mình, Nguyên Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh như băng, xa lạ nhưng lại hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Đó chính là sức mạnh của mảnh pháp tắc Tử Linh.
Hắn không chỉ nhìn thấy... hắn còn có thể điều khiển nó.
Nguyên Phàm cúi đầu xuống, che giấu ánh mắt lạnh như băng. Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, vẻ mặt đã trở lại bình thường, có chút ngơ ngác, chút sợ sệt của một tạp dịch phế vật.
"Không... không có gì, Lý sư huynh." Hắn cười gượng. "Đêm qua ta ngủ không ngon. Chúng ta đi thôi."
"Hừ, đồ nhát gan." Lý Tam lẩm bẩm, nhưng cũng không hề nghi ngờ gì, quay người đi trước dẫn đường.
Nguyên Phàm đi theo sau, bàn tay nắm chặt. Nỗi đau của sự phản bội và cảm giác bị dao găm đâm xuyên đan điền vẫn còn âm ỉ trong linh hồn hắn.
Lý Tam. Vương Hổ.
Lần này, các ngươi sẽ không thấy một tên phế vật chỉ biết chạy trốn. Các ngươi sẽ thấy một ác quỷ đòi mạng, vừa trở về từ địa ngục.