Túc Mệnh Chi Hoàn
Chương 20: Minh Tưởng
Túc Mệnh Chi Hoàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phu nhân Pualis và Aurore trò chuyện không lâu. Mười phút sau, hai người bước ra khỏi thư phòng.
Lumian cùng chị gái tiễn phu nhân ra tận cửa.
Cậu nhìn Aurore, khẽ hỏi: “Bà ấy muốn chị làm gì vậy?”
Aurore bĩu môi: “Bà ấy muốn chị chỉ huy dàn hợp xướng trong Lễ ca ngợi, nhưng chị đã từ chối.”
Lễ hội Mùa Chay ở làng Cordu gồm ba phần: cuộc hành trình chúc phúc của Tiên Nữ Mùa Xuân, lễ nghi bên dòng nước, và Lễ ca ngợi được tổ chức trong giáo đường. Phần cuối cùng chủ yếu là trình diễn nhạc cụ và hợp xướng.
Ở vùng Dariège, người chỉ huy dàn nhạc thường là thành viên của giáo đường, nhưng tại làng Cordu thì không có dàn hợp xướng nào cả, nên đành phải chọn một người giỏi ca hát để thay thế.
Còn về nhạc cụ, dân làng chẳng lo lắng gì cả. Ở những nơi có truyền thống chăn cừu, âm nhạc và nhạc cụ là một phần không thể thiếu trong đời sống hằng ngày.
Người chăn cừu sống quanh năm giữa núi rừng, hoặc trong những túp lều, hoặc trong những hốc đất. Ngoài đàn cừu và bạn đồng hành, thứ mà họ tiếp xúc nhiều nhất chính là cây sáo nhỏ mang theo bên mình.
Ngoài việc chăn thả, đánh bài hay trò chuyện, thổi sáo và dùng âm nhạc để thư giãn là thói quen gần như ai cũng có.
Chính vì thế, ở vùng này có một câu nói để miêu tả kẻ khốn khổ, túng thiếu: “Ngay cả một cây sáo cũng không có.”
Với số lượng người chăn cừu đông đảo, ảnh hưởng của họ cũng lan rộng đến những cư dân khác trong làng Cordu. Mỗi khi dân làng tụ tập trò chuyện ở quảng trường, lúc nào cũng có ai đó chơi nhạc, khiến giai điệu dịu dàng vang vọng khắp nơi.
“Ừm.” Lumian thấy chị mình kiên quyết từ chối, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Tham gia lễ hội là đủ rồi. Nếu cố trở thành tâm điểm, vừa tốn thời gian vừa dễ thu hút sự chú ý không đáng có.
Để bảo vệ đôi mắt, Lumian chỉ đọc sách dưới đèn dầu một lúc rồi quyết định đi rửa mặt và đi ngủ sớm. Trong đầu cậu vẫn nghĩ đến cách thử nghiệm an toàn để tìm ra điểm đặc thù của bản thân trong giấc mơ.
Những lời đề nghị từ cô gái bí ẩn kia liên tiếp chính xác, khiến cậu vô thức tin tưởng vào cô ấy.
Giữa đêm khuya, Lumian lại chìm vào giấc mơ và tỉnh dậy trong thế giới ấy.
Cậu kiểm tra túi, xác nhận rằng 217 verl d'or và 25 coppet vẫn còn nguyên.
Thở phào nhẹ nhõm, Lumian nhặt chiếc rìu và cây sắt lên, rồi bước xuống nhà bếp.
Lửa đã tắt ngấm.
“Chiếc đồng hồ vẫn tiếp tục quay khi mình không mơ…” Lumian khẽ nhíu mày.
Trong một giấc mơ chân thực như thế này, làm sao mình có thể có điểm gì đặc biệt?
“Chiếc đồng hồ vẫn tiếp tục quay” là câu nói phổ biến ở Dariège, ngụ ý rằng thời gian không chờ đợi ai và chẳng bao giờ ngừng trôi.
Trong căn phòng ngủ mà cậu cho là an toàn nhất, Lumian đặt vũ khí xuống, cởi bỏ quần áo.
Cậu bước đến chiếc gương toàn thân gắn trên tủ, kiểm tra từng phần cơ thể xem có gì khác biệt so với thực tại hay không.
Không có gì bất thường.
Vậy thì có phải điểm đặc thù nằm ở phương diện tinh thần? Lumian không vội mặc lại áo quần. Cậu quay lại giường, ngồi xuống, bắt chéo chân – tư thế mà chị gái thường dùng khi minh tưởng.
Trước kia, để giúp Lumian đạt đến trạng thái mộng tỉnh (Lucid Dream), Aurore đã dạy cậu phương pháp minh tưởng cơ bản, không dính dáng đến yếu tố thần bí. Bây giờ, Lumian muốn thử minh tưởng trong môi trường yên tĩnh tuyệt đối này, xem liệu có phát hiện được điểm đặc thù nào trên cơ thể hay tinh thần mình hay không.
Bước đầu tiên là điều chỉnh hơi thở.
Lumian hít sâu, thở chậm, dần giảm tần suất hô hấp.
Khi hơi thở trở nên chậm, dài và đều đặn, tâm trí cậu từ từ được làm trống.
Đồng thời, trong đầu cậu hiện lên hình ảnh một mặt trời đỏ rực, và cậu dồn toàn bộ sự tập trung vào đó, để loại bỏ mọi tạp niệm.
Aurore từng dạy rằng, khi minh tưởng, nên chọn những biểu tượng đại diện cho ánh sáng, để tránh bị những thứ ô uế, tà ác để mắt đến.
Là một tín đồ của Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Cữu, hình ảnh đầu tiên Lumian nghĩ đến chính là vầng thái dương.
Dần dần, tâm trí cậu trở nên tĩnh lặng, trong nhận thức của cậu, cả thế giới dường như chỉ còn lại vầng mặt trời đỏ ấy.
Bỗng nhiên, Lumian nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Âm thanh như đến từ một nơi cực kỳ cao xa, nhưng đồng thời lại vang lên ngay sát bên tai. Nó mơ hồ, lại phảng phất tiếng sấm rền.
Giữa những âm thanh ù ù không thể miêu tả, tim Lumian đập mạnh. Cảm giác như có ai đó đang cắm một mũi khoan sắt vào đầu cậu, rồi xoay tròn nhiều vòng.
Cơn đau dữ dội bùng phát, hình ảnh mặt trời trong đầu cậu đỏ rực như máu, rồi nhanh chóng chuyển sang đen kịt.
Hình ảnh minh tưởng vỡ tan.
Lumian bật mở mắt, thở hổn hển, cảm giác như vừa thoát khỏi lằn ranh cái chết.
Sau khoảng hai mươi giây, cậu mới từ từ hồi phục lại.
Theo bản năng, cậu cúi đầu kiểm tra cơ thể, và phát hiện điều gì đó kỳ lạ ở bên trái ngực.
Một ký hiệu hình bụi gai màu đen, mọc ra từ trái tim, nối tiếp nhau như những sợi xích, kéo dài về phía sau lưng.
Trên những bụi gai ấy là những hoa văn mờ ảo tựa con mắt và những sinh vật côn trùng quằn quại, tất cả đều mang sắc xanh đen.
Lúc này, những ký hiệu trông như hình xăm kia đang từ từ mờ đi.
Lúc đầu, Lumian kinh ngạc, rồi nhanh chóng xuất hiện vô số suy nghĩ.
Cậu lập tức rời giường, đi thẳng đến chiếc gương toàn thân, quay lưng về phía nó.
Sau đó, cố hết sức quay đầu sang trái để nhìn phần lưng mình.
Cậu chỉ thấy được một đoạn ngắn những sợi xích bằng gai đen đâm vào cơ thể từ phía sau lưng.
Nói cách khác, chuỗi gai này như một vòng phong ấn, khóa chặt trái tim và thân xác cậu.
"Ký hiệu màu xanh và màu xanh đen là hai loại khác nhau… Biểu tượng màu xanh đen này khiến mình cảm thấy quen thuộc… Hồi còn lang thang, từng có một ông lão giúp đỡ mình, trên người ông ta hình như cũng có ký hiệu tương tự… Và kể từ khi gặp ông ta, mình mới bắt đầu mơ thấy giấc mơ sương mù này…" Lumian phân tích điểm đặc thù của bản thân, cho đến khi các ký hiệu hoàn toàn mờ nhạt và biến mất.
Suy nghĩ một hồi, Lumian cảm thấy thất vọng. Dù đã tìm được điểm đặc thù, nhưng dường như nó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Bởi vì quá trình làm hiện lên nó quá đau đớn, gần như đẩy cậu đến cửa tử.
Trong trạng thái ấy, đối mặt với con quái vật cầm súng săn kia thì chẳng khác nào tự đi nộp mạng.
Mà nếu đợi đến khi hồi phục đủ sức để chiến đấu, thì cái "đặc thù" kia lại biến mất…
Trong giấc mơ, trời lạnh, giống như đầu mùa xuân trên núi. Lumian cảm thấy khó chịu khi không mặc đồ, liền nhanh chóng mặc lại quần áo.
Chỉ việc đơn giản như vậy cũng khiến cậu kiệt sức, đầu óc quay cuồng, đau nhức dữ dội.
Rõ ràng, tác động từ lần minh tưởng vừa rồi rất lớn. Cơ thể cậu không thể phục hồi hoàn toàn trong thời gian ngắn.
Trong hoàn cảnh này, Lumian quyết định bỏ kế hoạch khám phá tàn tích hôm nay, cũng không thử nghiệm thêm bất cứ điều gì. Cậu sẽ ngủ một giấc thật sâu và tập trung nghỉ ngơi.
---
Trời vẫn còn tối khi Lumian tỉnh dậy.
Nhìn vào bóng tối trong phòng và ánh đỏ mờ phía sau rèm cửa, cậu cẩn trọng hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong giấc mơ.
Mình đã minh tưởng nhiều lần trong thực tại, nhưng chưa từng nghe thấy âm thanh kỳ lạ hay cảm thấy đau đớn gì...
Liệu điểm đặc thù này chỉ tồn tại trong giấc mơ? Lumian ngồi dậy, đầy nghi hoặc, quyết định kiểm chứng lại.
Cậu thực hiện đúng quy trình, bắt đầu minh tưởng lần nữa.
Hình ảnh mặt trời đỏ nhanh chóng hiện lên trong tâm trí, tâm trạng dần trở nên yên tĩnh.
Đây là trải nghiệm minh tưởng quen thuộc. Không có âm thanh lạ, không đau đớn, không cảm giác cận kề cái chết.
Một lúc sau, cậu kết thúc, cởi cúc áo, nhìn xuống ngực.
Không có ký hiệu nào cả.
Quả nhiên, những thứ đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ, hoàn toàn không liên quan đến hiện thực. Lumian không biết nên vui hay buồn.
Cậu ngẩng đầu nhìn rèm cửa sổ, tâm trí phân vân suy nghĩ: có cách nào tận dụng được “đặc thù” trong giấc mơ không?
Lúc này, cậu bỗng phát hiện một bóng nhỏ bên ngoài cửa sổ.
Đồng tử Lumian co rút, cậu lập tức căng thẳng, ý nghĩ đầu tiên là gọi chị gái. Nhưng rồi cậu nhớ ra mình đang ở nhà, và Aurore từng nói sẽ luôn để mắt đến cậu – hẳn cô ấy đã cảm nhận được.
Cậu chậm rãi tiến về phía cửa sổ, chờ đợi chị gái xuất hiện để can ngăn.
Nhưng Aurore không xuất hiện.
Lumian bước tới, nắm lấy rèm, cẩn thận kéo ra một khe nhỏ.
Bên ngoài là màn đêm tĩnh mịch, tối đen. Trên bầu trời xa, mặt trăng đỏ treo lơ lửng.
Trên một cây du không xa, một con cú khổng lồ, lớn hơn hẳn đồng loại, đứng im lặng. Đôi mắt nó sâu thẳm, đầy linh tính, đối diện thẳng với cửa sổ Lumian. Ánh mắt nó tràn đầy một vẻ khinh miệt khó tả.
Con cú đó!
Nó lại đến nữa!
Tim Lumian siết chặt.
Giống như lần trước, con cú nhìn cậu khoảng mười giây, rồi dang cánh bay vụt vào màn đêm.
“…” Lumian không nói được lời nào.
Sau một hồi lâu, cậu buông rèm xuống, lẩm bẩm chửi rủa:
"Đầu óc mày có vấn đề à?"
"Lần nào cũng đến ngó nghiêng rồi đi, chẳng thèm nói một lời!"
"Mày câm à, hay trí thông minh có trục trặc, sống lâu vậy rồi mà vẫn chưa học được tiếng người à?"
Thực ra, Lumian có suy đoán riêng về hành động của con cú. Cậu tin rằng sự hiện diện của chị gái khiến nó không dám làm gì. Rốt cuộc, Aurore đã nói rõ: miễn là cậu không ra khỏi nhà vào ban đêm, cô có thể đảm bảo an toàn cho cậu. Nếu lúc nãy cậu thò đầu ra theo cảm tính, có lẽ con cú đã không lặng lẽ bay đi như thế.
Chửi một hồi, Lumian quyết định kéo rèm lại và tranh thủ chợp mắt thêm chút nữa.
Cậu liếc ra ngoài một cách vô thức, rồi bỗng sững người.
Cách đó hơn mười mét, ở rìa khu rừng nhỏ, một bóng người đang thong thả bước qua.
Người phụ nữ kia mặc chiếc váy tối màu bằng vải thô, mái tóc thưa thớt, bạc trắng.
“Naroka…” Lumian nhận ra bóng dáng ấy.
Đó chính là Naroka – người mà cậu từng hỏi về truyền thuyết của Vu Sư.
Khuôn mặt bà hòa vào bóng tối, đôi mắt ánh lên sắc đỏ nhạt dưới ánh trăng, phản chiếu những tia sáng kỳ dị. Chuyển động của bà cứng đờ một cách bất thường, trông như một hồn ma đang lang thang giữa đêm sâu.