Khát Khao Chiếm Hữu

Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á? thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tim tôi trật đi một nhịp.
“Hơn nữa ở nhà đang cần tôi về giúp một tay đây!”
“... Ông cứ việc về mà ôm ấp mấy trăm mẫu mía đường của ông mà sống đi! Cái đồ hoàng tử mía đường!”
Thảo nào anh ấy lúc nào cũng ung dung tự tại, hóa ra đã chuẩn bị sẵn đường lui vững chắc đến vậy...
Nghe tiếng bước chân dậm mạnh xa dần, chắc là người quản lý tức quá bỏ đi rồi.
An Quyến có vẻ cuống quýt, vội vàng đuổi theo: “Ấy chết, không được đâu! Công việc thì vẫn phải có chứ, công ty có lèo tèo vài mống, tôi mà nghỉ thì khác nào ông cũng thất nghiệp theo luôn?”
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của An Quyến.
Thậm chí, tôi còn cất công đến tận khu G để nằm vùng.
Sau một thời gian dài quan sát, tôi mới vỡ lẽ ra rằng trên đời này lại có người sống một cách ung dung, tự tại đến vậy.
Dần dần, trong lòng tôi nhen nhóm ý định tiếp cận, muốn làm bạn với anh ấy.
Ngặt nỗi, kế hoạch cứ mãi nằm trên giấy.
Anh ấy quá ru rú trong nhà. Nếu không có việc, anh ấy có thể ở lì trong bốn bức tường cả tháng trời, tuyệt nhiên không bước chân ra cửa nửa bước.
Nếu tôi đường đột giới thiệu tài nguyên hay công việc, chắc chắn anh ấy sẽ sinh nghi, không bao giờ chịu mở lòng.
Khi đó, mối quan hệ giữa chúng tôi cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở mức đối tác xã giao bình thường.
Thâm tâm tôi gào thét phản đối. Tôi không chấp nhận, cũng không cam tâm để mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó.
Để nắm bắt tình hình của anh ấy nhanh nhất có thể, tôi quyết định dọn nhà, chuyển thẳng từ thành phố A về thành phố H.
Thời gian quan sát càng lâu, tâm tư tôi càng biến đổi theo hướng cực đoan. Một loại d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng nảy sinh, cuộn trào trong huyết quản.
Tôi muốn anh ấy chỉ được cười với một mình tôi, chỉ được làm nũng với một mình tôi, ánh mắt anh ấy chỉ được phép chứa chấp hình bóng của một mình tôi!
Cái ngày nhận ra tâm tính mình thay đổi, tôi biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.
“Cửu Thương, sản phẩm này rất tốt, nhưng phía đối tác hình như có gu hơi lạ, bọn họ nằng nặc yêu cầu phải là hai người đàn ông diễn cặp với nhau, chắc là cậu không...”
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
“Tôi nhận. Nhưng tôi có một yêu cầu.”
Tôi mở thư viện ảnh trong điện thoại, khóa chặt ánh nhìn vào nụ cười dịu dàng của An Quyến một cách đầy cố chấp và b*nh h**n.
“Bạn diễn của tôi chỉ có thể là An Quyến.”
Tôi nhìn về hướng nhà An Quyến qua khung cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.
Nhất định phải đạt được mục đích.
Người đứng bên cạnh anh ấy, cũng chỉ có thể là tôi!
Nước chảy đá mòn cái nỗi gì?
Chờ cho nước chảy đá mòn thì người của tôi đã chạy mất dép từ tám kiếp rồi, còn mòn cái gì nữa.
Trực tiếp xông lên đoạt lấy, nắm chặt tay tuyên bố chủ quyền mới là chân lý!